Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 98


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 98: Kelly Nổi Giận

Triệu Hải Yến theo luật pháp đã kết hôn cùng Tuấn Anh, số tài sản mà Tuấn Anh tạo ra lại trong khoảng thời gian hai người họ đã kết hôn vì vậy luật sư của Tuấn Anh đang hoàn tất mọi thủ tục. Hải Yến không quan tâm đến những thứ mà Tuấn Anh dể lại cho mình, đó là một khoảng lớn bao gồm các bất động sản, cổ phần của The Win và ngôi nhà chung cư cao cấp mà hiện tại anh đang ở…. điều cô đau đớn nhất hiện nay chính là người cô yêu thương nhất đã bỏ cô mà đi.

Chìa khóa căn hộ mà Tuấn Anh từng sinh sống được giao lại cho Hải Yến, cô bước vào nơi mà trước kia cô từng cảm thấy ấm áp và hạnh phúc thì hiện tại nó chính là một cảm giác lạnh lẽo, một cảm giác đau đớn khi trước mắt cô nhìn thấy bao nhiêu kỉ niệm của hai người. Hải Yến bước vào phòng ngủ của anh… mùi hương của anh vẫn còn phản phất nơi đây, cô ôm những bộ trang phục của anh mà cảm nhận chút hơi ấm từ anh… nhưng kết quả vẫn là sự đau đớn tột cùng trong trái tim đang rỉ máu kia… Tuấn Anh đã mãi mãi xa cô rồi. Cô nằm trên chiếc giường lớn, nơi mà anh và cô đã từng bên nhau ngọt ngào… cô từng mơ ước hằng ngày vào buổi sáng khi mở mắt ra được nhìn thấy gương mặt của Tuấn Anh… cô từng mong ước hằng ngày đều được giúp anh thắt cavat cho anh. Nước mắt trên khóe me Hải Yến rơi xuống, thấm ướt cả chiếc gối màu trắng phía dưới.

Tiếng chuông cửa khiến cô hơi giật mình, Hải Yến lau đi khóe mi còn ướt động nước mắt mà mệt mỏi bước chân ra phía cửa.

– Xin chào, đây có phải nhà của ông Hà Tuấn Anh không ạ. – Một cô gái đứng trước mặt Hải Yến hỏi.

– Đúng vậy, cô tìm anh ấy có việc gì? – Hải Yến nhìn cô giá trước mắt mà hỏi. – Tôi là vợ anh ấy.

– Tôi là nhân viên của công ty trang sức Kim Ngọc. Ông Hà đã đặt một chiếc nhẫn thiết kế bên công ty, ông ấy đã trả tiền trước nhưng khi chúng tôi hoàn thành lại không liên lạc được với ông ấy nên đành mạn phép mang đến địa chỉ mà ông Hà để lại. – Cô gái đưa một chiếc túi nhỏ về phía Hải Yến.

– Cảm ơn cô. – Hải Yến nhận lấy, ánh mắt nhìn về phía chiếc hộp nhỏ kia khẽ nói. – Tôi sẽ chuyển nó đến cho chồng tôi.

Cô nhân viên hoàn thành xong nhiệm vụ thì cũng cáo từ ra về. Hải Yến đóng cửa lại, cô từ từ mở chiếc hộp kia ra, nhìn thấy một chiếc nhẫn đính một viên kim cương sáng bóng lấp lánh. Hải Yến như ngã quỵ xuống lưng cô tựa vào cửa ra vào… nước mắt rơi xuống mà ôm lấy chiếc nhẫn vào lòng mà khóc lớn… miệng gọi tên Tuấn Anh trong đau đớn khôn nguôi.

Hàn Thế Bảo đưa Kelly quay về biệt thự Hàn gia, nơi mà cô tìm về một chút yên bình khi ở bên con gái của mình. Đứa bé trọng bụng mất đi khiến Kelly vô cùng đau xót, Hoàng Thiên Ân và Hàn phu nhân đã gây ra cái chết cho cha mẹ cô, nay lại giết chết đứa bé còn chưa thành hình trong người cô… cô nhất định sẽ trả thù cho những người thân yêu nhất của mình. Lưới trời lồng lộng, những kẻ độc ác đó sẽ phải trả giá cho những gì bọn họ đã làm.

– Thế Bảo, vì sao ngay từ đầu anh lại không nói cho em biết sự thật, vì sao lại để em sống trong cảm giác vừa hận vừa yêu anh. – Kelly nằm trên giường, đưa mắt nhìn sang Hàn Thế Bảo đang đứng mở cánh cửa sổ ra cho không khí trong lành bên ngoài chiếu vào phòng.

– Là vì anh yêu em. – Hàn Thế Bảo nghiêng đầu nhìn Kelly hơi cười. – Anh không muốn em gặp nguy hiểm, càng không muốn em phải sống trong sự thù hận…

Kelly đưa tay mình về phía Hàn Thế Bảo, ngụ ý muốn anh lại gần bên cạnh mình. Hàn Thế Bảo quay đầu lại, bước tới nắm lấy tay cô… ánh mắt cô đượm buồn nhìn anh mà nói:” Thật ra cảm giác vừa yêu vừa hận một người, nó còn đau đớn và khó chịu hơn… trước khi gặp anh em đã sống một cuộc sống không có chút ý nghĩa, đến khi gặp anh cuộc sống em như lật sang một trang mới… tuy nó chứa nhiều đau buồn và nước mắt nhưng em không hề hối hận vì đã gặp anh, anh chính là người đã cho em cảm giác cuộc sống này có nhiều cung bật khác nhau.”

– Cuối cùng thì chúng ta cũng đã ở bên cạnh nhau, anh sẽ làm tất cả mọi thứ để bảo vệ gia đình của mình. – Hàn Thế Bảo ôm Kelly vào lòng, đôi môi hôn lên mái tóc cô. – Em chỉ cần hứa với anh một việc, đừng liều lĩnh tự quyết định bất cứ việc gì cả…

Kelly tựa đầu mình vào lòng ngực anh, một mình anh liệu có thể chóng lại Hàn phu nhân sao… vì cô mà Tuấn Anh đã chết oan uổng như vậy, cô thật sự không muốn ngồi yên một chỗ mà nhìn… Hàn phu nhân bà ta, đã quá xem thường Kelly này rồi. Nhưng cô lại không muốn Hàn Thế Bảo lo lắng cho mình hơn nữa, Kelly khẽ gật đầu.

Từ bên ngoài Tú Anh đẩy cửa vào, nét mặt đượm buồn nhưng hơi khẩn trương… nhìn thấy Hàn Thế Bảo đang ôm Kelly thì hơi khựng lại. Hàn Thế Bảo nghe tiếng người bên ngoài đi vào thì cũng buông Kelly ra, nhìn về phía Tú Anh.

– Hàn tổng, Hàn phu nhân bà ta đang triệu tập cuộc họp hội đồng quản trị khẩn cấp. – Tú Anh lo lắng nói.

– Mục tiêu của bà ta trong đó có The Win, bà ta cứ nghĩ rằng The Win thuộc về gia sản của cha bà ấy. – Hàn Thế Bảo bước lại gần phía Tú Anh. – Nhưng rất tiếc, bà ta mãi mãi không phải là đối thủ của tôi. – Hàn Thế Bảo hơi nhếch môi cười, vỗ vào vai Tú Anh như muốn Tú Anh an tâm.

Tú Anh hơi ngẩng ngươi lo lắng, không phải lần đó Hàn tổng đã kí vào hồ sơ chuyển giao hết tất cả tài sản cho Hàn phu nhân, trong đó bao gồm cả cổ phần của The Win. Nhìn thấy nét mặt không một chút lo lắng của Hàn tổng mà Tú Anh vô cùng khó hiểu, phải chăng là anh ta chấp nhận bỏ tất cả chỉ cần có Kelly mà thôi.

Từ bên ngoài người làm trong Hàn gia đứng ngoài cửa phòng khẽ thông báo có người đến tìm Hàn Thế Bảo. Khi anh bước ra ngoài thì nhìn thấy một người đàn ông ăn mặc lịch sự đang ngồi ngoài phòng khách, khi thấy Hàn Thế Bảo bước ra liền đứng lên hơi nghiêng đầu chào anh.

– Ông đây là? – Hàn Thế Bảo hỏi.

– Xìn chào Hàn tổng, tôi thay mặt Hàn phu nhân đến để lấy một thứ từ cậu. – Người đàn ông kia nói.

– Hàn phu nhân muốn lấy thứ gì từ tôi? – Hàn Thế Bảo lại hỏi.

– Là một đoạn clip. – Người đàn ông kia đáp.

Hàn Thế Bảo à lên một tiếng, sau đó nhìn sang Tú Anh. Tú Anh đi vào bên trong phòng làm việc mà lấy ra một chiếc camera ngụy trang, bên cạnh đó là một chiếc đĩa phim đặt lên bàn.

– Tôi đã hứa sẽ đưa những thứ này cho bà ấy thì chắc chắn sẽ đưa. – Hàn Thế Bảo đáp. – Chỉ mong ông quay về nhắn với bà ấy vài lời.

– Hàn tổng cứ nói, tôi sẽ giúp cậu.

– Nói với bà ta… mọi việc chưa kết thúc đâu, có lẽ chỉ là mới bắt đầu mà thôi.

– Vâng, tôi sẽ chuyển lời giúp cậu. Cáo từ. – Người đàn ông kia cầm lấy thứ cần thiết rồi nhanh chóng rời khỏi ánh mắt như muốn giết người của Hàn Thế Bảo.

Tú Anh từ phía sau bước tới một bước, nhìn về phía Hàn Thế Bảo… miệng muốn nói nhưng lại ngập ngừng không mở lời được.

– Cậu muốn hỏi vì sao tôi lại đưa cái đoạn clip đó cho bà ta, vì sao không nộp cho cảnh sát ư? – Hàn Thế Bảo hỏi.

Tú Anh gật đầu, tâm tư của cậu bị anh đoán biết.

Hàn Thế Bảo nhếch môi cười:” Cái chết của nhà họ Phạm, đã hết thời hạn điều tra. Chỉ là bà ta quá hoảng sợ nên không để ý đến điều đó, dù clip đó chúng ta có trình nộp cho phía cảnh sát… họ cũng không thể làm gì bà ta.”

– Nghĩa là không thể làm gì bà ta nữa ư?

– Tất nhiên là bà ta sẽ phải trả giá cho những gì đã làm với Tuấn Anh, với đứa con vô tội của tôi. – Hàn Thế Bảo bóp mạnh tay mình lại. – Bà ta… phải sống không bằng chết.

Trong cuộc họp hội đồng quản trị, Hàn Thế Bảo ngồi tại vị trí cao nhất.. bên cạnh là Hàn phu nhân đang đắc ý. Hàn phu nhân không phải là loại ham muốn tài sản tiền tài, chỉ là bà ta không muốn tài sản này thuộc về những đứa con của người đàn bà mà bà ta thù hận. Bên dưới là những ánh mắt đang ái ngại nhìn về phía hai mẹ con nhà họ Hàn đang đối đầu nhau, đang phân vân không biết sẽ theo người nào.

– Hôm nay tôi đến đây triệu tập cuộc họp các vị trong ban hội đồng quản trị để bàn bạc một số vấn đề liên quan đến The Win. Mà quan trọng nhất chính là chức vụ tổng giám đốc của The Win, do ông Hàn Thế Bảo đang đảm nhiệm. – Hàn phu nhân đứng lên nói. – Hiện tại, cổ phần của ông Hàn Thế Bảo đã không còn trong công ty của chúng ta, chúng ta cần thiết phải đổi một tổng giám đốc có cổ phần cao nhất.

loading...

Lời nói của Hàn phu nhân khiến mọi người trong phòng họp kinh ngạc nhìn sau, tiếng bàn tán xì xầm, những ánh mắt nghi ngại hướng về Hàn Thế Bảo.

Anh vẫn không lên tiếng, vẫn ung dung ngồi đó để mặc Hàn phu nhân muốn nói điều gì thì nói.

– Hàn tổng, anh nghĩ tôi nói có đúng không… người đứng đầu The Win phải là người có số cổ phần tại The Win cao nhất. – Hàn phu nhân nhếch môi cười.

– Tôi đồng ý với ý kiến của Hàn phu nhân đây. – Hàn Thế Bảo lên tiếng.

Kết quả điều tra về số cổ phần của các cổ đông được công bố. Người đại diện đứng lên mà tuyên bố.

– Cổ phần của Hàn phu nhân tại The Win là 35%… là người nắm cổ phần cao nhất ở The Win, tiếp theo đó là cổ phần của cậu Hàn Thế Hào là 34%…. vì vậy chúng ta sẽ phải có một cuộc bầu chọn cho hai vị đại diện này.

Hàn phu nhân tức giận nhìn về phía Hàn Thế Bảo… thì ra là ngoài luật sư Hà ra thì anh đã tìm một luật sư khác ngầm thực hiện việc chuyển ⅔ số cổ phần của anh cho Win trước… số cổ phần còn lại sẽ được chuyển cho Hàn phu nhân để bà ta không để ý đến.

– Win là một đứa trẻ hỷ mũi chưa sạch… các vị có thể tin tưởng mà giao cả The Win cho thằng bé ấy sao? – Hàn phu nhân đánh đồng các vị cổ đông.

Những người còn lại cảm thấy Hàn phu nhân nói cũng có lý… Win xem ra chỉ là một đứa trẻ con làm sao có thể gánh vác cả một tập đoàn to lớn như vậy. Nghĩ đi nghĩ lại thì Hàn phu nhân là một người có nhiều kinh nghiệm trên thương trường hơn, tuy vậy họ vẫn muốn tổng giám đốc là Hàn Thế Bảo… bao năm qua dẫn dắt The Win ngày càng phát triển, họ thu lợi không biết bao nhiêu.

Cuộc bầu chọn diễn ra khá căng thẳng, mọi người là suy nghĩ cho lợi ích trước mắt của mình bà đều bầu chọn cho Hàn phu nhân… cũng vài người vì nể Hàn Thế Bảo bao nhiêu năm qua giúp đỡ nên bỏ phiếu cho Win.

Kết quả chính là Hàn phu nhân và các cổ đông khác cộng lại chính là 42%. Còn Win chỉ có vỏn vẹn 38%.

– Tôi xin tuyên bố, Hàn phu nhân được nhiều phiếu hơn… và chính là tổng giám đốc mới của tập đoàn The Win.

Tiếng vỗ tay vang lên… cánh cửa phòng họp mở ra khiến mọi người hơi ngạc nhiên nhìn ra ngoài.

– Khoan đã, mọi người họp hội đồng quả trị… lại không mời tôi ư? – Triệu Hải Yến từ bên ngoài đi vào.

Các vị cổ đông đều ngạc nhiên trước câu nói của Hải Yến… cô ta là ai mà lai5co1 thể đi vào nơi này.

– Xin tự giới thiệu, tôi là Triệu Hải Yến… tôi đang giữ 20% cổ phần của The Win…- Hải Yến đi về phía sau Hàn Thế Bảo mà nói.

– Quả nhiên là cô rồi, tôi đang suy nghĩ 20% cổ phần kia đang ở đâu. Vậy cô hãy cho tôi một lá phiếu bầu chọn.

Hàn phu nhân nhìn Triệu Hải Yến thì nhận ra đây chính người của Tuấn Anh. Bà giết đi Tuấn Anh, cô là ủng hộ bà là chuyện không thể rồi. Chẳng lẽ đường thắng đang đợi trước mắt, lại thua thảm hại như vậy.

– Tôi tất nhiên ủng hộ Win rồi. – Triệu Hải Yến nhúng vai. – Tôi tin tưởng Hàn tổng tài giỏi như vậy, con trai của anh ấy cũng sẽ không kém cha mình.

– Vậy xem như kết quả đã rõ rồi… The Win sẽ thay đổi tổng giám đốc mới… người đó chính là Hàn Thế Hào… – Hàn Thế Bảo đứng lên mà nói. – Cuộc họp đến đây là kết thúc.

Hàn Thế Bảo nói xong liền bỏ ra ngoài… vậy là mọi việc đã diễn ra giống như anh hằng mong muốn… anh sẽ để lại The Win này cho Win… còn anh sẽ rời khỏi cái nơi không thuộc về anh.

– Hàn tổng, nghe nói anh đã tìm thấy thi thể của anh ấy… tôi muốn đến nhìn anh ấy lần cuối. – Hải Yến đau lòng mà nói

Hàn Thế Bảo quay lại, lấy trong túi áo ra một sợi dây chuyền mà Tuấn Anh hay đeo trên cổ đưa về phía Hải Yến mà nói:” Đừng quá đau lòng… đây là thứ duy nhất còn nguyên vẹn.”

– Thứ duy nhất con nguyên vẹn. – Hải Yến lùi về su một bước, ánh mắt nhìn Hàn Thế Bảo kinh ngạc.

– Vị trí Tuấn Anh đứng gần với bom… khi tìm kiếm đã không còn gì nữa… tôi nghĩ cô không nên đến đó. Cô lại đang có thai, đừng quá xúc động mà không tốt cho đứa trẻ.

Hải Yến cầm trên tay sợi dây quen thuộc mà cô thường thấy nằm trên cổ anh. Vì sao mọi thứ lại trở nên tàn nhẫn với cô như vậy.

– Là ai, là ai đã giết anh ấy… là ai? – Hải Yến hét lên.

– Triệu Hải Yến… nếu cô thật sự yêu cậu ấy hãy cố gắng vượt qua mọi đau đớn hiện tại.. cái chết của Tuấn Anh… tôi nhất định giúp cô trả thù. – Hàn Thế Bảo khẽ đáp. – Và cảm ơn vì đã giúp tôi trong việc vừa qua.

– Chỉ là… nếu là Tuấn Anh… anh ấy sẽ làm như vậy, tôi chỉ thay anh ấy làm như thế… Hàn tổng, anh nhất định phải giữ lời hứa với tôi… Tuấn Anh không thể chết một cách oan uổng như vậy.

Tại biệt thự Hàn gia, Tiểu Hân đang ngồi ngoài vườn thì nhớ đến mẹ Kelly mà chạy vào bên trong.

– Mẹ, mẹ định đi đâu vậy. – Tiểu Hân nhìn thấy Kelly mặc một bộ quần áo màu đen mà hỏi.

– Tiểu Hân ở nhà ngoan không được bước ra ngoài… mẹ phải đi ra ngoài một chút.- Kelly ôm Tiểu Hân vào lòng mà nói. – Nếu baba con có quay về, con nói mẹ rất mệt nên đã căn dặn baba không được làm phiền mẹ, hiểu không?

– Dạ, con hiểu. – Tiểu Hân ôm con gấu bông mà gật đầu. – Vì sao lại nói dối baba ạ. Nói dối là không tốt.

– Lớn lên con sẽ hiểu… – Kelly nói xong, hôn lên má Tiểu Hân rồi bay từ cửa sổ ra ngoài… trước tiên phải đi tìm Hoàng Thiên Ân… chính vì anh ta mà bé con của cô mất đi.

Mục lục
loading...