Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 97


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 97

– Con đã đến đây nghĩa là con đã thua ta một bước, mau kí vào giấy chuyển nhượng kia ta sẽ để con và bọn họ đi. – Hàn phu nhân đưa tập hồ sơ ép Hàn Thế Bảo phải kí vào.

Hàn Thế Bảo cầm cây bút trên tay đặt tay kí vào hồ sơ xác định mọi tài sản thuộc quyền sở hữu của anh sẽ chuyển sang cho Hàn phu nhân, vừa kí xong thì khẩu súng lục từ trong túi áo khoác của bà ta cũng rút ra chỉa thẳng vào đầu Hàn Thế Bảo. Gương mặt Hàn Thế Bảo không lộ một chút nào sợ hãi, cũng không hề ngạc nhiên.

– Con đã biết trước rằng ta sẽ không dễ dàng tha cho con… con lại chọn cách kí vào tờ giấy này, con muốn mọi chuyện kết thúc nhanh hơn sao? – Hàn phu nhân cười lớn.

Trên đôi môi Hàn Thế Bảo hơi nhếch cười, đôi mắt đưa về phía Hàn phu nhân hằng lên một sự khinh bỉ đáng sợ. Khẩu súng trên tay bà bị ánh mắt của anh làm cho hơi rụt rè, tuy nhiên vẫn nhắm bắn về phía anh.

– Hàn phu nhân, bà sống trong hận thù bao nhiêu năm qua… cuối cùng cũng có ngày giết hết chúng tôi, bà nghĩ mình có con đường sống ư?

– Nơi hẻo lánh này, các người có mục xương ở đây cũng không ai hay biết. – Hàn phu nhân rụt rè nói.

– Cũng có thể chúng tôi chết không ai hay biết. – Hàn Thế Bảo mở điện thoại mình ra đưa về phía Hàn phu nhân. – Nhưng cái chết của cha mẹ Kelly, chắc chắn mọi người đều sẽ biết ai mới thật sự là thủ pham. – Hình ảnh và giọng nói của Hàn phu nhân trong chiếc điện thoại kia… là bằng chứng nói lên tội lỗi của bà ta.

– Thì ra, con đã chuẩn bị từ trước.- Hàn phu nhân nheo mắt lại nhìn hình ảnh trong điện thoại Hàn Thế Bảo. – Chúng ta sẽ thương lượng. – Bà ta hạ súng xuống.

Anh ngước mắt nhìn về phía Kelly đang lo lắng nhìn mình ở bên trên, anh mắt anh trùng lại không còn cái nét sắc bén nữa… Tiểu Hân đang khóc lớn đòi baba.

– Đưa họ xuống đây. – Hàn Thế Bảo nói lớn.

Hàn phu nhân biết hiện tại là bà đang thất thế, dù có giết chết bọn chúng bà cũng không thể thoát khỏi cảnh lao tù hoặc hơn hết chính là cái chết cận kề nếu như Hàn Thế Bảo giao những thứ đó cho cảnh sát. Bà nhìn về những tên đàn em mà gật đầu, ra hiệu đưa Kelly và Tiểu Hân bước xuống.

– Kelly, em đi theo hắn sao? Em quên cái chết của cha mẹ em rồi ư. – Hoàng Thiên Ân từ bên trong đi ra, nhìn Kelly đang ôm Tiểu Hân đi về phía Hàn Thế Bảo.

– Thiên Ân, tôi tất nhiên là nhớ mãi về cái chết đầy oan ức của cha mẹ mình, tôi tất nhiên là nhớ bao nhiêu năm qua anh đã ở bên cạnh tôi, đào tạo tôi trở thành một cô gái chỉ biết thù hận, mục tiêu sống chính là trả thù. Anh đã gieo vào đầu tôi sự thù hận với Hàn Thế Bảo… cuối cùng tôi thật sự đau lòng… còn đau lòng hơn sự thù hận kia, chính là bao năm qua người tôi tin tưởng nhất lại lừa gạt tôi. – Kelly quay mặt lại nhìn Thiên Ân mà nói.

– Kelly, em đã biết sự thật rồi ư? – Hoàng Thiên Ân rung người nói. – Em biết từ khi nào, vì sao mấy ngày qua em đều tỏ ra như không hề hay biết.

– Anh lừa gạt tôi hơn 10 năm, tôi lừa gạt anh vài ngày… cũng không công bằng cho lắm. – Kelly lạnh lùng đáp. – Người tôi yêu là anh ấy, không phải là anh… vì vậy anh đừng ảo tưởng sẽ có được tôi. – Kelly nói xong quay đầu đi về hướng Hàn Thế Bảo.

Hoàng Thiên Ân nắm chặt tay mình lại, đôi mắt nhìn từng bước chân của Kelly như dặm nát trái tim của hắn ta, hắn ta đã yêu cô từ rất lâu… tình yêu đó cứ thế chiếm hết mọi lý trí của hắn, đến hôm nay cô lại bước đi và quay lại cay nghiệt với hắn khiến hắn ta dần như mát hết lý trí của mình.

Hoàng Thiên Ân bước theo cô, đánh ngã hai tên đàn ông đang đi phía sau cô… Kelly bất ngờ quay mặt lại thì Hoàng Thiên Ân đã đi đến gần bên cạnh mình. Trên tay cô vướn bận Tiểu Hân nên không thể khống chế Hoàng Thiên Ân, chỉ biết né bàn tay hắn ta đang cố gắng bắt lấy cô.

Hàn Thế Bảo nhìn thấy mọi chuyện muốn chạy lên giúp Kelly thì bị người của Hàn phu nhân ngăn lại. Bên phía bà ta quá đông người nên anh không thể nào qua được hàng rào chắn của bọn chúng.

Kelly đứng trên bật cầu thang, cô và Hoàng Thiên Ân đang giằng co nhau giành Tiểu Hân trên tay cô. Hoàng Thiên Ân muốn bắt Tiểu Hân vì nghĩ rằng Kelly chắc cha7n1 sẽ không bỏ con mà theo anh đi, vì vậy anh cứ giằng co lấy Tiểu Hân. Kelly giữ chặt con lại… nhưng sức cô không thể bằng được sức Hoàng Thiên Ân… Kelly cố gắng kéo mạnh Tiểu Hân về phía mình, không ngờ trượt tay ra khỏi người Tiểu Hân toàn cơ thể nhào ra phía sau, ngã lăn xuống tầng bậc thang.

– Kellyyyyyyyy. – Hàn Thế Bảo hét lên, lần này anh đạp ngã tất cả những tên chặn lại mà chạy về phía Kelly.

Hoàng Thiên Ân bất ngờ đứng trơ mắt nhìn về phía Kelly đang ngã xuống từng bật thang… trong lòng lo lắng khôn nguôi. Là hắn không hề muốn Kelly bị thương, hắn chỉ muốn có được cô, chỉ muốn cô đi theo hắn.

Máu từ trong người Kelly chảy ra… Kelly tỉnh lại nhìn máu thấm qua chiếc váy trắng mà cô đang mặc thành một màu đỏ tươi… mùi máu sọc lên mũi cô. Hàn Thế Bảo ôm Kelly vào lòng… ánh mắt nhìn cô đầy lo lắng.

– Thế Bảo, con chúng ta… sẽ không sao phải không? – Kelly rơi một giọt nước mắt, bàn tay dính đầy máu đưa lên gương mặt Hàn Thế Bảo.

– Không sao, sẽ không sao đâu… anh sẽ đưa em đến bệnh viện. – Hàn Thế Bảo bế Kelly lên.

Tiểu Hân nhìn thấy mẹ bị ngã, nhìn người đàn ông đang giữ mình đang mất tập trung nhìn về phía mẹ. Cô bé lanh trí liền cắn mạnh vào bàn tay Hoàng Thiên Ân khiến hắn ta đau quá mà buông bàn tay bé nhỏ của Tiểu HÂn ra. Tiểu Hân nhanh chóng chạy về phía Hàn Thế Bảo… Hoàng Thiên Ân biết mình làm việc có lỗi với Kelly cũng trùng chân không đuổi theo con bé.

– Tú Anh, mang Tiểu Hân ra xe. – Hàn Thế Bảo nhìn về phía Tú Anh đang đứng bên cạnh.

Hàn Thế Bảo bế Kelly trên tay, từng giọt máu trong người Kelly nhỏ xuống thấm ướt cả mặt đất. Người của Hàn phu nhân chặn bọn họ lại. Anh đi ngang qua phía Hàn phu nhân là nói:” Bà để chúng tôi đi, clip đó tôi sẽ giao cho bà.”

Hàn phu nhân suy nghĩ đôi chút rồi gật đầu, bọn người của bà cũng tránh ra cho Hàn Thế Bảo và Tú Anh bước đi.

Chiếc xe lái như tia chớp đến bệnh viện, Tiểu Hẩn ngồi bên cạnh Tú Anh ở phía trên nhưng luôn quay mặt lại nhìn Kelyy mà khóc, cô không hiểu được nỗi đau của mẹ là thế nào.. nhưng nhìn thấy Kelly khóc mãi khiến Tiểu Hân phải khóc theo.

Kelly mất máu quá nhiều, lại cơ thể suy nhược mà ngất đi. Chiếc xe lái đến bệnh viện, Hàn Thế Bảo nhanh chóng bế Kelly vào bên trong cho các bác sĩ chữa trị. Kelly nằm trong phòng cấp cứu chưa biết kết quả ra sao, Hàn Thế Bảo đứng lên đặt Tiểu Hân đang ngồi trong lòng mình về phía Tú Anh mà nói.

– Cậu ở đây trong chừng Kelly giúp tôi, tôi phải đi đến một nơi. – Hàn Thế Bảo nói xong liền nhanh chóng bỏ đi.

Tú Anh ngạc nhiên nhìn về phía bóng lưng Hàn Thế Bảo, Kelly đang gặp nguy hiểm như vậy mà anh ta bỏ đi chắc hắn việc kia phải quan trọng. Nhưng trước giờ chưa từng nhìn thấy nét mặt nghiêm trọng của Hàn Thế Bảo như vậy, và chuyện gì khiến anh ta còn quan tâm hơn cả Kelly.

Nơi Hàn Thế Bảo không màn trên người toàn thân dính đấy máu, Kelly đang gặp nguy hiểm ở bệnh viên chính là căn nhà hoang đã bị bom nổ tan mà người của Tuấn Anh vừa gọi điện báo. Trong lòng Hàn Thế Bảo hoang mang vô cùng, anh xem Tuấn Anh như anh em trong nhà, tình cảm giữa anh và Tuấn Anh còn quý trọng hơn mọi thứ trên đời này… Tuấn Anh chết đi, anh làm sao không khỏi đau đớn.

– Hàn tổng, anh đến rồi. – Bọn đàn em của Tuấn Anh vẫn đứng bên ngoài ra sức dập tắt lửa để tìm kiếm Tuấn Anh.

– Người đâu rồi. – Hàn Thế Bảo hỏi.

Bọn đàn em u sầu thực lại chuyện vừa xảy ra tại nơi này, trong lòng cũng vô cùng xót xa vì Tuấn Anh là một anh hùng trong mắt tất cả các đàn em… lúc nào cũng được Tuấn Anh quan tâm đến mọi thứ.

– Chia nhau ra đi tìm. – Hàn Thế Bảo ra lệnh.

– Chúng tôi đã tìm bên trong nhưng bên trong đổ nát, mọi thứ đều không nguyên vẹn… lúc tiếng bom nổ lớn đại ca đang ở bên trong… chỉ e là chết không toàn thay.

– Câm miệng. – Hàn Thế Bảo hét lớn. – Mau chia nhau ra đi tìm cho tôi… có lật tung nơi này lên cũng phải tìm cho ra. Chết cũng phải tìm ra xác.

Bọn đàn em nhanh chóng chia nhau ra đi tìm… dù biết là tìm trong vô vọng.

****************************

Triệu Hải Yến mang cơm đến nhà Tuấn Anh, mặc dù hai bên qua lại nhưng mật mã nhà Tuấn Anh cô lại không rõ, có lẽ vì cô không hỏi nên anh cũng không nghĩ đến. Chú bảo vệ lại nói rằng chưa thấy Tuấn Anh quay về nên cô đành ngồi đợi ở bên ngoài, trên tay ôm những hộp đồ ăn mà cô đã vất vả tự tay nấu cho anh, dưới chân vết thương vẫn còn đang băng lại. Tuy vậy, Hải Yến vẫn vui vẻ ngồi trước cửa nhà anh mà đợi.

Hải Yến ngồi mãi cũng chán nhưng Tuấn Anh vẫn chưa quay về, điện thoại anh lại không liên lạc được nên cô liền đứng lên nhìn từng dòng gạch ở dưới sàn mà đếm… đếm mãi cô mới biết nhà của anh chiều rộng bao nhiêu ô gạch… lại tự mình tính toán sau này đến đây ở sẽ chia phòng hai người ở đâu, rồi phòng con của họ ở đâu, lại dự định sẽ sinh cho anh bao nhiêu đứa con mà khẽ mỉm cười.

Trời nhá nhem tối, vẫn không hề thấy Tuấn Anh quay về… cứ nhìn thấy thang máy mở ra thì cô đều vui mừng nhìn chằm chằm vào rồi sau đó lại thất vọng thì đó không phải là người cô mong đợi.

11h đêm, Hải Yến với nét mặt buồn rười rượi… ngồi nhìn hộp cơm đặt kế bên cô, bụng cô rất đói nhưng miệng lại chẳng muốn ăn.

12h đêm, Hải Yến ngủ gục trước cửa nhà..

Một bàn tay khẽ lay Hải Yến, cô mừng rỡ mở mắt ra thì lại hụt hẫng vì đó không phải Tuấn Anh.

– Tiểu thư, có lẽ hôm nay cậu ấy không quay về… cô nên về nhà đi đã quá trễ rồi.

Hải Yến nhìn đồng hồ đã hơn 12h đêm, cô một lần nữa gọi anh nhưng vẫn không thể liên lạc được… cô buồn bã đứng lên mà bước đi.

– Tiểu thư, cô để quên đồ. – Anh bảo vệ gọi lại.

loading...

Hải Yến quay lại nhìn hộp cơm mà cô đã vất vả chuẩn bị, gương mặt buồn bã quay lại cầm hộp cơm lên bước ra khỏi căn chung cư. Đôi chân bước ra ngoài ngước lên nhìn bầu trời đầy sao sáng, đêm về từng cơn gió thổi bay mái tóc dài tung lên, cô ngước lên bầu trời nhìn từng ánh sao đang lấp lánh.. gió khẽ thổi qua cô làm những giọt nước mắt trên bờ mi Hải Yến chưa kịp khô đã bay vụt đi.

Một ngôi sao bay vụt qua… Hải Yến khẽ đánh rơi hộp cơm xuống đất chắp hai tay lại nguyện cầu:” Mong rằng Tuấn Anh sẽ mãi mãi bên cạnh Hải Yến, không được để Hải Yến cảm thấy bất an như hiện tại.”

Cô cầu nguyện xong, người ta thường nói rằng mỗi lần nhìn thấy sao bắng thì hãy nguyện ước một điều gì đó thì nó sẽ trở thành hiện thực. Hải Yến trẻ con đến mức đi tin vào điều đó, cầu nguyện được ở bên cạnh người cô yêu thương như vậy… Hải Yến tin rằng cô và anh sẽ mãi mãi được hạnh phúc bên nhau. Cô leo lên chiếc taxi gần đó mà quay về biệt thự Triệu gia, cô không hờn giận anh… ngược lại còn lo lắng vì cô hiểu con người của Tuấn Anh… một khi anh đã hứa sẽ nhất định làm nhưng vì sao hôm nay anh lại không quay về… cô lo sợ chính là anh gặp chuyện không hay.

********

Hàn Thế Bảo quay lại bệnh viện thì Kelly đã trải qua cơn nguy hiểm và được truyền máu kịp thời. Chỉ là đứa bé trong bụng kia đã không còn giữ lại được, còn Kelly vẫn đang hôn mê vì thuốc mê vẫn còn ngấm trong cơ thể.

– Hàn tổng, tôi không liên lạc được với anh Tuấn Anh. Không phải anh ấy đi cứu Tiểu Hân, nhưng hiện tại Tiểu Hân đang ở đây sao? – Tú Anh nhìn Hàn Thế Bảo đang ngồi trên chiếc ghế nhựa bên cạnh anh.

– Tú Anh, cậu bình tĩnh nghe tôi nói. – Hàn Thế Bảo nhắm mắt lại, hai bàn tay bám chặt vào nhau. – Tuấn Anh… đã chết rồi.

Tú Anh bất động vài giây, ánh mắt nhìn Hàn Thế Bảo như không tin vào những gì anh vừa nói. Tú Anh sau đó lại khẽ cười nói:” Hàn tổng, anh đang đùa sao… anh ấy làm sao có thể chết được. Mới lúc sáng anh ấy còn căn dặn tôi phải cẩn thận mà.”

– Tú Anh, đừng như vậy nữa… là Tuấn Anh đã thạt sự chết rồi. Hàn phu nhân bà ta đã đặt bẫy dụ chúng ta mắc bẫy. – Hàn Thế Bảo lắc đầu nói. – Tôi nhất định sẽ trả thù cho cậu ấy.

– Là bà ta, tôi phải đi giết chết bà ta. – Tú Anh hét lên, đứng lên.

Hàn Thế Bảo nắm tay Tú Anh mà kéo lại, nếu Tú Anh đi tìm ta bà cũng chẳng thể giải quyết được việc gì, không may còn gặp phải nguy hiểm.

– Tú Anh cậu bình tĩnh đi, tôi còn muốn phanh thay bà ta còn hơn cậu… Tuấn Anh vì tôi mà chết đi, tôi không trả thù được cho cậu ấy, tôi sẽ lấy mạng mình đền cho cậu ấy. – đôi mắt anh hằn lên sự căm phẫn tột cùng.

– Hiện tại xác anh trai tôi đang ở đâu? – Đôi mắt Tú Anh đỏ lên, dòng lệ tuông rơi… anh là đang quá đau lòng khi mất đi người thân duy nhất trên đời.

– Tôi vẫn đang cho người tìm kím trong đóng đổ nát kia… – Hàn Thế Bảo cúi đầu nói. – Bọn đàn em nói Tuấn Anh đang ở trong căn nhà hoang đó khi nó phát nổ.

Tú Anh như không còn đứng vững được nữa, bàn tay anh vịn vào tường để giữ thăng bằng… Điện thoại Tú Anh bỗng reo vang lên, là số của bệnh viện nơi mà An Nhiên đang điều trị, Tú Anh liền giữ lại bình tĩnh mà nghe máy.

– Anh là người thân của cô An Nhiên đúng không, anh nhanh chóng đến đây đi… cô ấy đã mở mắt ra rồi.

Tú Anh nghe xong liền nhanh chóng đi đến nơi của An Nhiên, ông trời vẫn còn xót thương anh ư… mang anh trai của anh đi nhanh như vậy, sau đó lại khiến An Nhiên của anh tỉnh lại.

– An Nhiên, em tỉnh lại rồi ư. Em có nhận ra anh không, là anh đây, là Tú Anh của em đây. – Tú Anh chạy vào phòng ôm An Nhiên mà nói, không để ý các bác sĩ đang đứng bên cạnh.

An Nhiên vẫn không đáp trả lời nào, đôi mắt cô như vô hồn nhìn phía trước.

– An Nhiên, em sao vậy… sao không nhìn anh, sao không trả lời anh. – Tú Anh khẽ lay An Nhiên như người bất động.

– Cậu đừng quá khích động, cô ấy chỉ mới mở mắt ra được thôi… não bộ vẫn chưa có thể hoạt động lại hoàn toàn… nhưng đây cũng có thể gọi là có tiến triển tốt. – Vị bác sĩ giải thích.

Tú Anh nhìn An Nhiên mà xót xa… tuy cô ấy không thật sự tỉnh lại nhưng có tiến triển là tốt rồi… miễn là cô ấy đừng ngủ mãi là anh cảm thấy được an ủi phần nào. Tú Anh đưa bàn tay sờ lên gò má hốp gầy lại của An Nhiên, những ngày tháng qua anh chỉ hy vọng cô mở mắt ra nhìn anh, đửng mãi ngủ mê như vậy… cuối cùng ông trời cũng đã lắng nghe lời nguyện cầu của anh.

Tại bệnh viện khác, Kelly khẽ mở mắt khi vừa gặp qua một cơn ác mộng, cô nhìn thấy mình nằm trên một vũng máu đầy mùi hôi tanh… một thiên thần bé nhỏ nhìn cô mỉm cười rồi bay đi xa dần cô, cứ thế mà xa dần cho đến mất hút. Nhìn bên cạnh cô là Hàn Thế Bảo đang nắm lấy tay mình, xung quanh mà một màu trắng của bệnh viện.

– Em tỉnh rồi sao, mọi việc đã qua rồi… em cần phải nghĩ ngơi nhiều hơn. – Hàn

thế Bảo nhẹ nhàng nói.

– Thế Bảo, con chúng ta… có phải là đã mất rồi không? – Kelly khẽ rơi nước mắt… những việc vừa xảy ra và giấc mơ của cô, cô cũng có thể đoán được phần nào

– Kel, anh xin lỗi… là tại anh không tốt không bảo vệ được mẹ con em. – Hàn Thế Bảo tự trách mình.

– Là tại em là một người mẹ không tốt… – Kelly khóc nhiều hơn. – Tiểu Hân, Tiểu Hân của em đâu rồi. – Kelly khẽ nhìn xung quah tìm con gái.

– Tiểu Hân đã được đưa về biệt thự rồi, Win và Hạ Tuyết đang ở bên cạnh con bé. – Hàn Thế Bỏ đáp. – Kelly, em yên tâm đi… tất cả bọn chúng sẽ phải bị trừng phạt với những gì mà chúng đã gây ra.

Kelly đưa bàn tay mình nắm chặt lấy tay Hàn Thế Bảo mà nói:” Thế Bảo, hay chúng ta ôm Tiểu Hân mà trốn đi… đến một nơi không ai biết chúng ta, em không muốn những người em yêu thương nhất gặp nguy hiểm.”

Hàn Thế Bảo ôm lấy Kelly mà nói:” Anh hứa sẽ mang em đi xa cái nơi đầy những kỉ niệm buồn này… nhưng không phải là bây giờ. Em nghĩ ngơi đi, sức khoẻ của em là quan trọng nhất.”

– Em muốn về Hàn gia, em muốn ở bên cạnh Tiểu Hân… chỉ khi được nhìn thấy Tiểu Hân em mới an tâm rằng con bé được an toàn.

– Bây giờ đã trễ rồi, ngày mai anh sẽ đưa em về nhà, hiện tại em hãy nhắm mắt lại đi… em vẫn còn yếu lắm. – Hàn Thế Bảo hôn vào trán Kelly mà nói.

Kelly khẽ nhắm mắt lại, cô hiện tại chỉ hy vọng mọi thứ như chưa từng xảy ra… cô hy vọng đứa bé trong bụng cô vẫn còn tồn tại… cô hy vọng cô và anh cùng nhau chung sống trong một gia đình bình thường như bao nhiêu người… cô muốn khi cô mở mắt ra, mọi thứ đều bị quên lãng đi, thù hận chấm dứt đi… vì cô không muốn nhìn người thân của mình phải gặp nguy hiểm.

Buổi sáng hôm sau, tiếng chuông cửa của biệt thự Triệu gia vang lên…

– Chào Triệu tổng, tôi đến đây để tìm bà Hà, vợ của ông Hà Tuấn Anh. – Người đàn ông kia nói.

– Ở đây không có bà Hà gì cả. – Triệu tổng tức giận nói, ông chưa gả lại dám gọi là bà Hà.

– Ông là ai, tìm tôi có việc gì? – Hải Yên từ trên lầu đi xuống nói.

– Chào bà Hà, tôi là luật sư Tôn, là luật sư đại diện của ông Hà Tuấn Anh. Hôm nay tôi đến đây để hoàn tất hồ sơ chuyển nhượng tài sản của ông Hà Tuấn Anh cho bà Hà là vợ của ông ấy.

– Vì sao phải chuyển nhượng cho tôi?

– Ông Hà là chồng bà, ông ấy mất thì tài sản chung giữa hai người sẽ thuộc về bà vì hai người vẫn chưa có con. – Vị luật sư nói, sau đó lấy những giấy tờ ra.

– Cái gì, ông nói ai mất. – Cả Hải Yến và Triệu gia đều ngạc nhiên hỏi.

– Vâng, đêm qua ông Hà đã gặp tai nạn và đã qua đời. – vị luật sư buồn bã nói. – Thật đáng thương, cô chưa biết gì ư?

Hải Yến nghe tin Tuấn Anh đã chết… toàn thân cô không còn một chút sức lực, quá kích đông đến mức ngất đi…

– Hải Yến, mau gọi cấp cứu… Hải Yến. – Triệu tổng nhanh chóng đỡ con gái mình mà hét lên.

Hải Yến được hồi sức và truyến nước nhưng vẫn còn trong trạng thái hôn mê. Các bác sĩ bước ra khỏi phòng cấp cứu thì Triệu tổng nhanh chóng đến hỏi.

– Con gái tôi có sao không bác sĩ.

– Cô ấy có lẽ vì quá kích động mà ngất đi, cơ thể đang mang thai nên tránh những sự kích động quá mức như vậy. – Các bác sĩ lắc đầu. – Sẽ không tốt cho cả mẹ và đứa bé trong bụng.

Mục lục
loading...