Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 93


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 93

Kelly đi đến địa điểm mà bọn bắt cóc Tiểu Hân đã cung cấp cho cô, cô nhìn xung quanh nơi này thật sự khá lý tưởng để làm những việc sai trái. Một nơi hẻo lánh, không có một bóng người qua lại. Chiếc xe dừng lại ở chân núi, không còn đường để xe chạy vào bên trong nữa.. cô bước xuống đi bộ vào phía trong rừng sâu. Nơi này cây côi mọc um tùm nhưng vẫn có một lối mòn dẫn vào mà theo chỉ dẫn của bọn họ đây chính là đường đi đến nơi bọn chúng đang giữ Tiểu Hân.

Kelly cũng suy đoán người bắt Tiểu Hân là ai, nếu bọn chúng là bắt cóc tống tiền thì tất nhiên sẽ tìm Hàn Thế Bảo chứ tuyệt nhiên chẳng phải là cô. Điều này chứng tỏ họ không cần tiền mà chỉ là cần sinh mạng của cô mà thôi, chỉ có thể là Hàn phu nhân – người đàn bà đôc ác nham hiểm. Bà ta cướp đi người yêu của mẹ cô, lại còn đẩy mẹ cô vào chỗ chết… nếu như bà ta động đến Tiểu Hân, cô liều mạng với bà.

– Kelly, em đến rồi. – Một giọng nói khá quen thuộc vang lên, từ phía đối diện cô mà đang bước gần về phía cô.

– Hoàng Thiên Ân. – Kelly giật mình nhìn người đàn ông đang bước tới.

– Kel… lần đầu tiên em lại gọi cả họ tên anh như vậy, không phải trước nay đều gọi anh là anh Thiên Ân sao? – Thiên Ân ôm chầm lấy Kelly mà nói.

– Uhm… anh Thiên Ân, vì sao anh lại có mặt ở nơi này. – Kelly hận đến mức chỉ mún giết người đàn ông đang động vào cô… nhưng vẫn vờ như chưa hề hay biết điều gì.

– Kelly… Hàn phu nhân bà ta thật sự chỉ muốn giết Hàn Thế Bảo và chiếm lại Hàn gia mà thôi, vì vậy nên mới bắt Tiểu Hân và em để làm mồi nhử hắn ta… Nếu bà ta có thể giết được hắn ta… chẳng phải tốt rồi sao, em không phải tự mình ra tay trả thù cho cha mẹ nữa. – Hoàng Thiên Ân nói. – Lúc đó anh và em và cả Tiểu Hân nữa sẽ cùng nhau đi đến một nơi không ai biết chúng ta…

– Thật sao, nếu như em đồng ý hợp tác thì em và Tiểu Hân sẽ được an toàn. – Kelly đáp. – Bà ta sẽ giết Hàn Thế Bảo thay em?

– Đúng vậy… bà ta chỉ muốn chiếm Hàn gia mà thôi…

– Được, em đồng ý hợp tác cùng bà ta. – Kelly nhếch môi cười… Hoàng Thiên Ân vì đang ôm cô nên không thể nhìn thấy nụ cười đầy sự tức giận và căm phẫn của cô… bao nhiêu năm qua cô là một con ngốc bị anh lừa gạt, lại đi tin tưởng người đã ra tay giết chết cả gia đình cô… biến cô thành một cô nhi không cha không mẹ.

Hoàng Thiên Ân đưa Kelly vào một ngôi nhà bằng gỗ, cô nhìn xung quanh đưa mắt tìm kiếm Tiểu Hân nhưng không thấy con bé đâu thì khá lo lắng đưa mắt hỏi Thiên Ân.

– Con gái em đâu?

– Em an tâm đi… con bé đang ở một nơi rất an toàn. – Thiên Ân nói.

– Vì sao không cho em gặp con gái… như vậy làm sao em tin bà ta mà hợp tác.

– Em tin anh mà phải không? – Thiên Ân nắm tay Kelly. – Anh đảm bảo Tiểu Hân đang ở một nơi rất an toàn, Kelly… anh luôn xem Tiểu Hân là con gái mình.

Kelly biết hiện tại cô không nên trở mặt với người đàn ông này, anh ta có lẽ đã bị Hàn phu nhân kia thu phục làm một con chó bên cạnh bà ta. Cô hơi cắn môi mình mà chịu đựng… rồi cô sẽ có cách khiến hắn ta chịu nói Tiểu Hân của cô đang ở đâu.

– Anh Thiên Ân, em tất nhiên là tin tường anh rồi nhưng anh biết em rất yêu thương con gái mà… không nhìn thấy con bé em thật sự rất lo lắng.

– Được rồi, anh sẽ cho em nghe giọng Tiểu Hân để em an tâm… – Hoàng Thiên Ân liền bấm một số điện thoại mà gọi…

Kelly đưa mắt nhìn số điện thoại mà Hoàng Thiên Ân bấm… nhanh chóng học thuộc trong đầu…

– Cho tôi nói chuyện với con bé. – điện thoại được đưa về phía của Kelly.

– Tiểu Hân, là mẹ đây. – Kelly nói lớn.

– Mẹ…. huhu… cứu con với….huhu. – Tiểu Hân hét lên khóc lớn. – Con muốn về nhà, muốn về nhà với baba với mẹ Kelly…

– Tiểu Hân ngoan đừng khóc, mẹ sẽ nhanh chóng đến với con… không sao đâu… – Kelly dỗ dành Tiểu Hân.

– Mẹ… mẹ đừng bỏ mặc con. – Tiểu Hân khóc lớn. – Những người ở đây đều trong thật đáng sợ, không hiền như baba con.

– Tiểu Hân đừng nhìn họ, nhắm mắt lại đi nào…Tiểu Hân của mẹ nhắm mắt lại chưa?

– Dạ rồi ạ.

Sau đó Kelly khẽ hát qua điện thoại… giọng hát quen thuộc êm dịu khiến Tiểu Hân chìm vào trong giấc ngủ. Kelly khẽ cúp điện thoại khi chắc chắn rằng Tiểu Hân đã bớt hoảng sợ mà ngủ yên giấc… sau đó đưa điện thoại trả cho Thiên Ân. Đối với cô hiên tại chính là sự an toàn của Tiểu Hân, là phải bảo vệ Thế Bảo khỏi âm mưu đen tối của Hàn phu nhân…

Một tuần trôi qua… Hàn Thế Bảo vẫn không nhận được bất cứ tin tức gì từ Hàn phu nhân cả bọn người bọn họ như mất tích khỏi cái thành phố này… anh cho người đi tìm kiếm đều không hề có bất cứ dấu hiệu nào cho rằng Hàn phu nhân còn ở đây, cả Hàn Liên Chi cũng không còn liên lạc được.

– Hàn tổng, hôm này Win sẽ từ Mỹ quay về. – Tuấn Anh bước vào phòng tổng giám đốc mà nói.

– Cậu đến sân bay đón thằng bé đi… tôi phải đi đến một nơi. – Hàn Thế Bảo không nhìn Tuấn Anh mà đáp, tâm trạng hiện tại thể hiện trên gương mặt anh cực kì tệ.

– Vâng, Hàn tổng. – Tuấn Anh bước ra ngoài, có lẽ những ngày qua chính là Hàn phu nhân muốn dày xéo tâm can của Hàn tổng, bà ta muốn Hàn tổng phải lo lắng đến mức mất hết tinh thần… để khi bà ta ra mặt, mọi điều kiện cũa bà ta Hàn tồng đều sẽ phục tùng. Tuấn Anh còn lạ lẫm gì cái mưu kế hèn mọn này của bà ta, chỉ là anh đang lo sợ Hàn tổng sẽ không thể gắng gượng hơn nữa.

Hàn Thế Bảo lái xe đến một nơi mà hằng năm vào ngày này anh đều một mình đến đây với tâm trạng buồn bã… trên tay cầm một bó hoa cúc trắng bước đến mộ phần của Hàn Thế Hùng. Khi anh đến trước mộ phần của cha nuôi mình, trên mộ phần của cha anh đã nhìn thấy một bó hoa cúc trắng tươi xanh như ai vừa đặt lên không lâu… anh nhìn xung quanh phát hiện ra một bóng người mặc chiếc áo khoát màu đen đang bước đi lặng lẽ.

– Bà còn dám đến nơi này sao? – Hàn Thế Bảo hướng về phía ngươi phụ nữ kia mà nói.

Hàn phu nhân hơi giật mình, nhưng sau đó lại quay mặt lại nhìn Hàn Thế Bảo, đây là một sai lầm lớn nhất trong cuộc đời bà ta chính là nhận nuôi thằng bé này. Từ nhỏ nó đã không nghe theo lời bà, đến hiện tại cũng là muốn chống đối bà.

– Vì sao ta không thể đến, ông ấy là chồng ta. – Hàn phu nhân nhìn vào mộ phần của Hàn Thế Hùng mà nói. – Dù có thể ông ta không yêu ta, nhưng mãi mãi là chồng của ta… điều đó không có gì có thể thay đổi, ta con nhớ ngày xưa ông ấy rất thích hoa cúc trắng… ông ta từng nói rằng nó là biểu tượng của sự trong trắng và ngây thơ… nhưng rất tiếc câu nói đó không dành cho ta mà chính là cho người đàn bà đã phá nát gia can của ta.

– Đến khi ông ấy đã vì sự độc ác của bà mà tự sát… bà vẫn không thể nhận ra sai lầm của mình. – Hàn Thế Bảo rít lên. – Từ đầu… mọi sự đau khổ chính là do bà đã gây ra. – Hàn Thế Bảo nắm cổ áo Hàn phu nhân mà hét. – Bà dám đến nơi này một mình, không sợ tôi giết chết bà.

– Haha, con dám giết ta ư? – Hàn phu nhân cười lớn. – Sinh mạng đứa con gái của con và người phụ nữ con yêu đang nằm trong tay ta… con dám động đến ta ư. Ta già rồi sống bao nhiêu đó cũng đủ rồi… chết cũng không có gì hối tiếc, nhưng nếu bọn họ chết đi… con thử hỏi xem người đau đớn nhất là ai… haha.

– Hàn phu nhân, bà muốn gì? – Hàn Thế Bảo dùng ánh mắt đầy lửa giận mà rít lên.

– Con hỏi ta muốn gì sao? – Hàn phu nhân nhếch môi cười. – Ta muốn trả thù con đàn bà kia vì nó mà ta đã mất đi đứa con của mình và mãi mãi không thể có con được nữa… đứa con của ta chết thì con của nó cũng không được phép sống.

loading...

Hàn Thế Bảo cảm thấy tức giận trước sự trả thù một cách mù quáng của Hàn phu nhân, trước nay anh đều cảm thấy bà ta có lẽ quá đau đớn vì mất đi đứa con mà sống trong thù hận như vậy… nhưng càng ngày bà ta càng lún sâu vào, đến hôm nay lại muốn lấy đi mạng sống của người phụ nữ mà anh yêu thương càng khiến anh không thể chấp nhận được nữa.

– Nhưng mà… – Hàn phu nhân nhếch môi nói. – Hiện tại ta muốn The Win hơn là giết bọn chúng… con hãy chuyển hết cổ phần ở The Win của con cho ta, ta sẽ tha cho các con một con đướng sống.

– Được, nếu bà muốn The Win… tôi sẽ giao cho bà, chỉ cần Kelly và Tiểu Hân được an toàn.

– Vậy chúng ta hẹn gặp tại The Win vậy. – Hàn phu nhân nói xong quay đầu đi… ánh mắt bà ta đầy tham vọng và những âm mưu hèn mọn nguy hiểm.

Hàn Thế Bảo quay lại mộ phần của cha mình… anh đứng đó một lúc thật lâu sau đó khẽ nói thật nhỏ:” Cha… con xin lỗi nhưng con không thể giữ lời hứa với cha được rồi… bà ta hiện tại không còn là con người nữa rồi… con xin lỗi cha.” – Hàn Thế Bảo nói xong cuối đầu trước mộ phần sau đó bỏ đi..

*************

Hạ Tuyết quay về lại Việt Nam sau một chuyến đi cùng Win, nơi đầu tiên cô từ sân bay muốn đến chính là bệnh viện, An Nhiên vẫn bất động nằm đó nhưng tim chị ấy vẫn còn đập nghĩa là còn hy vọng. Còn Tú Anh hằng ngày qua ngày vẫn cứ ở bệnh viện, xem nơi này như nhà của mình mà chăm sóc cho An Nhiên.

Khi Hạ Tuyết bước vào phòng An Nhiên thì nhìn thấy Tú Anh đang ngồi bên cạnh An Nhiên mà đọc sách thành tiếng cho An Nhiên nghe. Hạ Tuyết nhìn tình cảnh này mà cảm thấy xúc động trong lòng.

– Anh Tú Anh. – Hạ Tuyết khẽ gọi.

Tú Anh ngước nhìn về phía Hạ Tuyết, cuốn sách trên tay khẽ gấp lại nhìn cô đôi môi hơi mỉm cười. – Đã về rồi sao?

– Vâng, em vừa mới xuống máy bay. – Hạ Tuyết tiến lại gần An Nhiên nhìn An Nhiên nằm trên giường bệnh ngày càng ốm đi. – Chị ấy có tiến triển gì không?

Tú Anh khẽ cười buồn mà lắc đầu nói:” Các bác sĩ nói rằng não cô ấy đã không còn hoạt động… vì vậy hy vọng cô ấy tỉnh lại là rất nhỏ nhoi, chỉ hy vọng vào số mệnh và sự may mắn.”

Hạ Tuyết không đáp chỉ xót xa nhìn An Nhiên… sau đó lấy từ trong giỏ xách mình ra một sơi dây chuyền hình chữ U mà đẹo vào cổ An Nhiên mà khẽ nói:” Em mua ở Mỹ trong một lần đến khu phố của người Nhật. Họ nói rằng sợi dây này sẽ mang lại may mắn, đẩy lùi bệnh tật và tà ma. Hy vọng rằng chị An Nhiên sẽ nhanh chóng tỉnh lại để cùng chúng ta tận hưởng hạnh phúc của cuộc đời.”

– Cảm ơn em, Hạ tuyết. – Tú Anh khẽ nói.

Hạ Tuyết nhìn thấy những quyển sách đặt ở trên bàn khá nhiều, không nghĩ rằng Tú Anh lại thích đọc sách như vậy. Cô khẽ hỏi:” Anh thích tiểu thuyết sao, nhìn anh không giống như vậy?”

Tú Anh khẽ cười nhìn về những tập tiểu thuyết dài dẵng kia mà bật cười nói:” Là mẹ của An Nhiên mang vào, bà ấy nói khi còn ở với bà An Nhiên rất thích đọc những loại tiểu thuyết tình cảm này, sau này khi bắt đầu đi làm thì không còn thời gian đọc nữa… Hiện tại cô ấy rãnh rỗi như vậy, tôi sẽ đọc cho cô ấy nghe.. có lẽ cô ấy rất thích nghe.”

– Nếu chị ấy tỉnh lại mà biết anh vì chị ấy mà làm những việc này, có lẽ chị ấy sẽ rất cảm động.

– Chỉ cần cô ấy tỉnh lại… tôi có thể làm tất cả mọi việc. – Tú Anh đưa mắt nhìn An Nhiên nằm trên giường… đôi mắt cô cứ thế nhắm lại…

*******************

Hàn Liên Chi ở trong khách sạn nhưng không được phép ra ngoài cũng không thể liê lạc với bên ngoài, Hàn phu nhân không thể hiện rằng đang giam lỏng cô nhưng bà nói rằng hiện tại cô không nên ra ngoài vì bọn Hàn thế Bảo sẽ điều tra ra được nơi bọn họ đang ở. Nhưng cô biết chính là mình bị Hàn phu nhân nghi ngờ nên mới không thể ra ngoài như vậy. Cô nghe qua những cú điện thoại của bà nên cũng phần nào đoán được việc bà đang âm mưu hành động, cà bản thân cô cũng không biết ai là người trợ giúp bà và nơi bà giam giữ Kelly là ở chỗ nào. Hiên tại điều quan trọng chính là phải thoát ra khỏi nơi này.

Hàn Liên chỉ mở cánh cửa chính ra liền nhận được hai bàn tay to lớn ngăn lại, cô dùng ánh mắt lo lắng nhìn hai người họ mà nói.

– Xin lỗi nhưng nhà vệ sinh ở đây bị ngẹt rồi… – Hàn Liên Chi nói.

– Tôi sẽ cho người đến sửa, cô vào trong đi.

– Nhưng hiện tại là tôi đang có nhu cầu cần dùng… anh xuống mượn chìa khóa phòng khác giúp tôi với. – Hàn Liên Chi dùng ánh mắt cầu khuẩn nói.

Hai tên canh gác nhìn sau, lại nghĩ một mình cô gái bé nhỏ này có thể làm gì được người đàn ông to lớn nên một tên quyét định xuống dưới để một tên ở lại canh gác.

Khi tên kia vừa đi thì Liên Chi liền dùng tay mình sờ lên bờ ngực của tên đàn ông trước mặt mà nói:” Đại ca à, sao phải vất vả đứng bên ngoài… vào trong uống chút nước ăn chút bánh với em.”

Tên canh gác nhìn nét đẹp của Liên Chi cùng hành động động chạm của cô mà hứng thú liền nghe lời cô mà bước vào bên trong phòng. Hắn ta ngồi trên ghế salon mà đợi Liên Chi từ bên trong mang một chai rượu bước ra nhìn hắn ta tươi cười rạng rỡ…

– Đang làm nhiệm vụ, tôi không uống rượu được đâu. – Hắn ta nhìn Hàn Liên Chi không dời mà nói.

– Thật sự là không thể uống sao? – Hàn Liên Chi rót vào ly một ít rượu đỏ, sau đó tiền gần đến phía hắn ta mà khẽ cười đầy quyến rũ. – Vậy thì ăn nguyên cái chai vậy. – Hàn Liên chi hét lên, cầm chai rượu đập vào đầu tên đàn ông to lớn phía trước bằng tất cả sức mạnh.

Hắn ta đau đớn vì người đầy máu cộng với mãnh nát của chai gim trong người nên vật xuống sàn đau đớn rên la. Hàn Liên Chi nhanh chóng chạy ra khỏi phòng không quên mắng lại một câu:” Đừng trách tôi, cũng tại anh quá mê gái thôi.”

Hàn Liên Chi chạy ra đến cửa thì nghe tiếng bước chân của tên còn lại đang đi lên, cô nhanh chóng lại cánh cửa phòng mà bấm nút khóa sẵn bên trong sau đó chạy lên tầng trên lẩn trốn. Đến khi nhìn thấy hắn ta đi vào trong phòng thì nhanh chóng chạy xuống phía dưới mà đóng ầm cửa lại mà chạy thật nhanh xuống phía dưới.

Tên canh gác còn lại nhìn thấy đồng bọn của mình nằm rên la đau đón, lại nghe tiếng đóng cửa liền giật mình mới phát hiện đã để Hàn Liên Chi trốn thoát. Hắn ta nhanh chóng đạp tung cửa mà đuổi theo…

Bên ngoài không có sẵn một chiếc taxi nào, nhìn về phía cầu thang lại thấy tên đàn ông kia đang chạy xuống hét lên. Bảo vệ đang nhìn về hướng cô như muốn bắt lại, Hàn Liên Chi liều mạng chạy thật nhanh vào bên trong đám đông người đi lại ngoài đường lớn. Bọn người của Hàn phu nhân chia nhau tìm kiếm, Liên Chi không thể nào chạy nỗi nữa… nhìn bọn người phía sau như muốn đuổi kịp mình… nếu lần này bị bắt lại chắc chắn Hàn phu nhân sẽ không còn vị tình thân mà tha cho cô. Nhìn thấy thùng rác lớn trước mặt, Hàn Liên Chi nhanh chóng chui vào bên trong mà trốn.

– Vừa mới thấy bóng cô ta ở đây mà. – Một tên hét lên.

– Chết tiệt, chia ra tìm đi. – Tên khác đá chân vào thùng rác kia rồi cả đám cùng nhau tủa đi mà đi tìm Hàn Liên Chi.

Hàn Liên Chi chui ra từ bên trong thùng rác dưới ánh mắt tò mò của mọi người, chưa bao giờ cô lại cảm thấy xấu hổ như vậy, toàn thân bốc mùi kinh dị… ngay cả bản thân cô còn muốn buồn nôn. Nhưng hiện tại có nhiều việc quan trọng hơn cần làm..

Hàn Liên Chi không tìm Hàn thế Bảo mà đi đến căn nhà mà lần trước Hàn phu nhân đưa cô tới… Hiện tại nếu tìm Hàn Thế Bảo chắc chắn sẽ bị Hàn phu nhân bắt trước khi tìm gặp… điện thoại thì k có, tiền cũng không mang theo… người bên ngoài nhìn cô lại tránh xa vì hiện tại nhìn cô khá kinh tởm hôi hám… Cô quyết định sẽ tìm hiểu về câu chuyện linh hồn kia, còn người đàn bà kia vì sao lại chịu ở nơi kinh dị đó mà canh giữ linh hồn kia giúp Hàn phu nhân…

Mục lục
loading...