Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 90


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 90

Kelly ngửi được mùi hương nam tính trên bờ ngực săn chắc của anh, cô biết nếu như không chủ động đẩy anh ra thì chính cô cũng sẽ bị anh cuốn vào sự say mê này. Anh vòng dải tay dài của mình mà ôm qua lưng cô, cảm giác được anh ôm vào lòng thật sự ấm áp… chỉ là cô hiện tại không thể là không thể đón nhận anh.

– Thế Bảo, buông tôi ra. – Kelly không đẩy anh ra, dùng lời nói đầy uy quyền.

Hàn Thế Bảo buông cô ra, hai bàn tay đặt lên vài cô… ánh mắt đầy tình ý nhìn sâu thẳm vào đôi mắt cô. Kelly đưa mắt mình nhìn vào mắt anh, cô lại bị cuốn hút bởi anh… Hàn Thế Bảo từ từ đặt nụ hôn xuống bờ môi đầy khiêu khích của Kelly… Bờ môi ngọt ngào của anh như hút hồn cô, anh nhẹ nhàng quyến luyến lướt trên bờ môi cô như muốn hút hết sinh lực bên trong… Kelly không còn có thể khống chế bản thân mà đáp trả nụ hôn kia.

Bàn tay Hàn Thế Bảo từ bờ vai bé nhỏ kia làm mơn trớn phía dưới, đến khi bàn tay kia từ từ kéo chiếc khóa của chiếc váy trên người Kelly thì cô mới giật mình… nhưng điều đó lại bị nụ hôn của anh càng cuồng nhiệt hơn mà làm điên đảo… cô không còn nhớ chính mình là ai, chỉ biết say mê với nụ hôn từ bờ môi anh…

Chiếc váy rơi xuống đất… Hàn Thế Bảo nhấc bổng cô lên từ từ đi lại chiếc giường lớn mà nhẹ nhàng đặt cô xuống… Bờ môi anh từ từ hôn lên bờ môi cô, anh thổi từng hơi khẽ vào tai cô khiến Kelly khẽ rùng mình… hiện tại sự kích tình của anh đối với cô là tột độ… bàn tay cô đưa ôm lấy đầu anh….

Anh từ từ hôn lên cổ cô rồi tiến xuống phía dượi chạm phải nụ hồng trên người cô… tiếng rên khe khẽ của cô càng khiến anh bị kích thích… bàn tay anh đưa xuống phía thân dưới mà kéo chiếc quần bé nhỏ còn sót lại trên người cô mà kéo xuống… anh dùng bàn tay đùa nghịch càng khiến dục vọng trong cô tăng lên… Bờ mà cô ửng đỏ, đôi môi như khao khát men tình…

– Kelly, anh yêu em… – Hàn Thế Bảo đưa đôi môi lên tai Kelly khẽ thỏ thẻ… – Em xem… dù đầu em không nhớ anh… nhưng cơ thể em đang rất nhớ anh…

Cô xấu hổ đến mức không biết đáp trả lời của anh thế nào, bản thân cô chính là không thể nào không bị kích thích bởi anh… hiện tại là cô không muốn rời khỏi anh… muốn được anh cưng chiều.

Anh từ từ tiến sâu vào cô mà không ngừng di chuyển… anh như mất hết lý trí khi ở bên cạnh cô, là không thể dứt được khi ân ái cùng cô…

– Thế Bảo… không… buông em ra… con chúng ta.. – Kelly hét lên, cô là đang mang thai… làm sao có thể để anh động chạm.

– Anh hứa… anh sẽ nhẹ nhàng… – Hàn Thế Bảo không thể ngừng lại… hai tay nắm lấy hai tay cô, bờ môi mình lại hôn lên môi cô.. – Anh không thể kiềm chế khi ở cạnh em… Kelly..

Kelly nhắm mắt lại… từ từ đón nhận sự nhẹ nhàng từ anh…Lý trí cô không cho phép nhưng trái tim và dục vọng đã đánh thắng bản thân, cô không thể ngừng lại… và càng không muốn anh ngừng lại…

Tại bệnh viện phụ sản, vị bác sĩ khó tính nhìn hai người trẻ tuổi này mà chau mày lại… sau đó nhìn Kelly mà lên tiếng.

– Có dấu hiệu động thai, nhưng không nguy hiểm lắm… chỉ cần không hoạt động mạnh, không di chuyển nhanh… và nhất quyết không được quan hệ sẽ ổn. – Sau đó đưa mắt nhìn Hàn Thế Bảo. – Cậu nghe rõ chưa.

Kelly hơi đỏ mặt… đêm qua sau khi hai người triền miên ân ái xong thì cô cảm thấy bụng mình hơi đau liền bảo Hàn Thế Bảo mang đến bệnh viện kiểm tra… không ngờ vì hành động tối đêm qua đã ảnh hưởng đến đứa bé.

– Vâng, cảm ơn bác sĩ… tôi sẽ cẩn thận. – Kelly khẽ đáp.

– Ít nhất trong bốn tháng đầu nhé chàng trai… nhưng mà nếu có thể thì cả 9 tháng sẽ tốt hơn.- Vị bác sĩ kia nhìn Hàn Thế Bảo mà nói.

Hàn Thế Bảo không đáp kéo tay Kelly bỏ đi, Kelly nhìn sang gương mặt của Hàn Thế Bảo không có một chút biểu cảm đang nắm lấy tay cô mà bước đi. Đi đến cầu thang đi xuống, anh nhấc bổng cô lên bế cô đi xuống cầu thang khiến nhiều người chú ý bật cười… Kelly xấu hổ nép vào ngực anh khẽ nói:” Buông tôi ra đi, mọi người đang nhìn chúng ta.”

Mặc dù nói vậy nhưng khi được anh bế trên tay như vậy cô lại cảm thấy có chút đáng yêu, từ góc này cô có thể ngắm nhìn gương mặt của anh từ góc này… Hàn Thế Bảo từ từ bế cô vào trong xe…đặt mông cô lên trên đùi mình hai tay vẫn ôm lấy cô.

– Để tôi xuống ghế được rồi… không cần như vậy đâu? – Kelly khẽ nói.

– Từ nay, em không được phép đi cầu thang, không được chạy nhảy, không được tự ý rời khỏi Hàn gia… nếu cần ra ngoài hãy nói với tôi.

Kelly khẽ cuối mặt mỉm cười… anh ta đang tỏ ra uy quyền của người chồng hay sao, cô đưa mắt nhìn lên gương mặt anh, lại không kìm chế được sự quyến rũ mà đưa bàn tay mình sờ lên bờ môi anh…

– Em phải biết tự kiềm chế bản thân chứ. – Hàn Thế Bảo nhìn sang cô mà nói.

– Anh phải nói lại mình đi. – Kelly buông tay ra khỏi môi anh.

Hàn Thế Bảo khẽ nhìn Tuấn Anh đang lái xe phía trước sau đó khẽ mỉm cười, đưa miệng mình vào tai cô khẽ nói:” Tôi đã nói tôi không thể kiềm chế bởi em mà, vịt nhỏ xấu xí.”

************************

Tập đoàn tài chính The Win.

Dự án lớn lần này của The Win, Ress và E.L thành công vang dội và mang lại lợi nhuận cho cả ba công ty. Họ muốn cùng nhau bắt đầu phát triển và đưa sang Mỹ mặt hàng này. E.L muốn mời đại diện The Win và Ress sang Mỹ để cùng họ thực hiện một kế hoạch khác sẽ được phát triển tại Mỹ. Đây là cơ hội lớn của The Win và Ress, vì E.L đã có sẵn tiếng tăm ở thị trường nước ngoài… điều đó sẽ dễ dàng hơn cho sự đầu tư sau này .

– Win, con sẽ đi chứ. – Hàn Thế Bảo ngồi trong văn phòng, anh đưa mắt nhìn Win mà nói.

Win thật ra là không muốn bỏ đi trong thời gian này, việc giữa anh và Hạ Tuyết vẫn chưa được giải quyết… anh sợ nếu anh bỏ đi càng khiến Hạ Tuyết hiểu nhầm và anh sẽ mất cô ấy mãi mãi.

Hàn Thế Bảo dường như hiểu được tâm tư của Win, nhưng anh muốn Win phải tự mình đưa ra quyết định rạc ròi… giữ tình cảm và công việc phải có sự sắp xếp hợp lý.

– Dự án lần này chỉ có một mình con có thể đảm trách mà đại diện The Win sang Mỹ cùng Ress. Nếu như con quyết định ở lại, The Win sẽ rút khỏi dự án và mọi nỗ lực của con từ trước tới nay đều đổ bỏ. – Hàn Thế Bảo nghiêm nghị nói. – Ta không ép con, chỉ là muốn con phải suy nghĩ thật kĩ càng.

Win đưa mắt nhìn Hàn Thế Bảo, sau đó khẽ gật đầu:” Con sẽ đi.”

– Tốt. – Hàn Thế Bảo có chút hài lòng. – Con nhất định phải trờ thành một người lãnh đạo xuất sắc… như vậy The Win này ta mới an tâm giao cho con.”

– Giao The Win cho con ư… không phải con không phải là người thừa kế của Hàn gia sao?

– Ai nói cho con điều đó. – Hàn Thế Bảo nhíu mày lại.

– Đó là vài năm trước… con đã nghe được cuộc nói chuyện giữa ba và chú TuấnAnh… lúc đó con đã rất tức giận vì nghĩ ba không thương mình… nhưng sau này con lại nghĩ khác, cái gì tự tay còn tạo nên mới có giá trị. – Win đáp.

– Suy nghĩ đó của con rất tốt… nhưng The Win này, là của con… vì vậy con nhất định phải bảo vệ nó.

– Vâng, con nhất định sẽ cố gắng.

loading...

Hạ Tuyết cầm trên tay tờ báo nhìn thấy hình ảnh của Win, Trúc Chi và Henry đang cùng nhau cụng ly mỉm cười, thông tin Win và Trúc Chi sẽ cùng nhau sang Mỹ mà tiếp tục làm dự án mới được in rõ ràng trên tờ báo mới. Trong bài phỏng vấn Trúc Chi lại nói có tình cảm với Win và hy vọng chuyến đi này sẽ giúp bọn họ tiến xa hơn… điều đó càng khiến Hạ Tuyết buồn bã hơn.

Có quà nhiều việc đang xảy ra, cô và Win cũng đã tránh mặt nhau một thời gian và báo chí cũng đã đánh tiếng việc hai người đã chia tay… lần này Win và Trúc Chi cùng nhau đi như vậy thì có lẽ mọi việc đã quá rõ ràng.

Hạ Tuyết mệt mỏi đóng lại tờ báo trên bàn, cô xách túi mà bước ra khỏi nhà… nơi này hiện tại chỉ còn một mình cô sống… Hạ Tuyết cảm thấy thật sự cô đơn và rất nhớ An Nhiên. Cô thường xuyên đến thăm An Nhiên, nhìn thấy Tú Anh lúc nào cũng ơ bên cạnh chị ấy mà cô cảm thấy xót xa… hy vọng một ngày nào đó chị An Nhiên sẽ tỉnh lại và hai người ấy sẽ có một kết thúc tốt đẹp.

Hạ Tuyết lái xe đến trung tâm mua sắm, cô phải đi chọn một chiếc váy cho buổi sự kiện mà cô vừa đồng ý tham gia. Nhớ lại những lần trước, đều là An Nhiên đi cùng và lựa chọn giúp cô… hiện tại chỉ có một mình cô đơn bước.

Hạ Tuyết bước vào bên trong trung tâm mua sắm cô đến một shop thời trang quen thuộc mà An Nhiên thường lui tới để chọn trang phục. Những nhân viên ở đây nhìn thấy liền nhận ra Hạ Tuyết mà chào hỏi, sau đó là hỏi thăm tình hình sức khỏe của An Nhiên. Hạ Tuyết mỉm cười đáp lời sau đó đi một vòng mà chọn trang phục… cô nhìn thấy một bộ váy khá nổi bật đang được mặc trên người manocanh liền đưa tay chỉ về nó mà nói.

– Tôi muốn thử bộ váy đó. – Hạ Tuyết vừa nói thì một giọng nói khác cũng hướng về chiếc váy mà nói.

Sau đó bốn mắt nhìn nhau liền nhận ra nhau, đó chính là Trúc Chi cũng đang đi tới phía bộ váy nhưng ánh mắt đang hướng về phía Hạ Tuyết.

– Mang nó vào cho tôi thử. – Trúc Chi nói lớn.

Cô nhân viên kia đưa ánh mắt ái ngại nhìn Hạ Tuyết, Hạ tuyết cũng không muốn tranh giành với Trúc Chi khẽ cười mà nói:” Tôi không chọn nó nữa, để cô ấy thử vậy.”

Trúc Chi đi ngang qua Hạ Tuyết nhếch môi cười nói nhỏ:” Cô biết thân biết phận là tốt, đừng nghĩ sẽ tranh giành lại tôi bất cứ thứ gỉ, kể cả Win.”

– Tôi không tranh giành vì tôi tôn trọng quyết định của Win. – Hạ Tuyết khẽ đáp. – Và Win là một người có suy nghĩ, không phải đồ vật mà tôi có thể tranh giành.

– Dù cô có nói gì, mãi mải cũng chỉ là kẻ thua cuộc. – Trúc Chi cười lớn. – Xa mặt cách lòng, Win cũng đã từng hôn tôi… nghĩa là anh ấy cũng có tình cảm với tôi. Tôi chắc chắn sẽ khiến Win yêu tôi.

Hạ Tuyết đưa mắt nhìn về Trúc Chi không nói gì, sau đó quay đi… ánh mắt trờ nên buồn bã.

– Hạ Tuyết, cô ta là người thứ ba xen vào tình cảm của em và Win thiếu gia phải không, báo chí dạo này đang rất sốt với tin tức ấy. – Chị quản lý bước đến hỏi han.

– Không có chuyện đó đâu, báo chí họ toàn đặt điều thôi. – Hạ Tuyết lắc đầu.

– Vậy vì sao dạo này không thấy em xuất hiện cùng Win… cậu ấy lại sắp đi Mỹ cùng cô ta. – Chị quản lý lại nói. – Không phải chị nói xấu bạn trai em, nhưng cô ta giống như hồ ly vậy… em phải cẩn thận với bạn trai mình.

– Cảm ơn chị. – Hạ Tuyết mỉm cười nói. – Khi khác em sẽ ủng hộ chị, em đi trước.

Hạ Tuyết rời đi khỏi shop thời trang kia vì cô không muốn đụng mặt Trúc Chi nữa, nhìn thấy Trúc Chi cô lại nhớ đến cảnh Win và cô ta đang hôn nhau tại nhà anh… Hạ Tuyết lái xe trên đường mà cứ mãi suy nghĩ… cuối cùng lại lái xe đến nhà Win khi nào không biết.

Cô phân vân đôi chút rồi cuối cùng cũng chọn cách bấm chuông cửa… nếu như là trước kia thì cô sẽ tự mình mở cửa đi vào, nhưng hiện tai quan hệ giữa cô và anh không cho phép cô làm điều đó. Cánh cửa mở ra, Win nhìn Hạ Tuyết ra vẻ ngạc nhiên.

– Hạ Tuyết. – Win nhìn cô bất ngờ. – Em có chìa khóa mà, vì sao phải bấm chuông.

– Em… em mang chìa khóa đến trả anh. – Hạ Tuyết chỉ vừa mới nghĩ ra lí do đến gặp Win… thật ra là cô muốn nhìn thấy anh.

Win nhìn chiếc chìa khóa bé nhỏ nằm gọn trong tay Hạ Tuyết đang đưa về phía mình, cô chọn cách trả chiếc chìa khóa này lại cho anh… chẳng khác nào như cô chính thức muốn nói lời chia tay anh sao? Win đưa tay mình ra đón lấy chiếc chìa khóa nhưng lại nắm trọn bàn tay Hạ Tuyết kéo cô về phía mình mà ôm vào trong lòng.

– Hạ Tuyết, em đừng như vậy… anh thật sự không có gì với cô ta cả, anh thật sự chỉ yêu một mình em mà thôi. – Win ôm lấy cô… như thể sắp mất đi cô.

– Thật ra, em mang chìa khóa đến trả cho anh là vì… – Hạ Tuyết khẽ mỉm cười ngước nhìn Win. – Em muốn sống cùng anh trong một căn nhà khác… một căn nhà chỉ có hai chúng ta không vướn bận hình bóng của bất kì ai.

– Em đã tha thứ cho anh rồi ư. – Win ôm cô vào lòng mà nói.

– Chưa đâu, em sẽ phạt anh…

– Em muốn phạt điều gì cũng được, miễn là em chịu bỏ qua cho anh. – Win vui mừng đáp.

– Em muốn cùng anh đi Mỹ. – Hạ Tuyết nói tiếp. – Em sẽ đi khắp nơi để tham quan… sẽ không làm phiền anh làm việc.

– Tất nhiên là được rồi. – Win gật đầu đồng ý.

Tại sân bay, Trúc Chi ngạc nhiên nhìn Win và Hạ Tuyết tay trong tay đang tiến về hướng cô và Henry đang đứng đợi… nhìn bọn họ cò vẻ đang rất hạnh phúc mà trong lòng vô cùng tức giận… bọn họ đã làm hòa với nhau nhanh vậy sao?

– Ôi, đây là bạn gái cậu sao Win. – Henry bất ngờ nói. – Cô ấy thật sự rất xinh đẹp.

– Cảm ơn anh. – Hạ Tuyết khẽ ngượng ngùng cười đáp.

– Chúng ta vào trong thôi, đến giờ rồi. – Win nhìn đồng hồ trên tay… sau đó nắm lấy tay Hạ Tuyết, hai người hạnh phúc bước đi cùng nhau…

Win vừa rời khỏi Việt Nam thì bên trong sân bay , Hàn phu nhân và Hàn Liên Chi cùng nhau bước ra ngoài… sau đó tiến về chiếc xe hơi màu đen đậu sẵn bên ngoài mà đưa họ về khách sạn Ciz…

– Con chắc là Kelly đã quay về VN chứ. – Hàn phu nhân nghi ngờ nhìn về phía Hàn Liên Chi.

– Con chắc chắn mà. – Hàn Liên Chi khẽ gật đầu.

– Lần này quay về, bịt hết mọi thông tin lại đi… đừng để Hàn thế Bảo biết chúng ta quay về. – Hàn phu nhân ra lệnh. – Nó ở ngoài sáng, chúng ta trong tối… sẽ dễ dàng hành động hơn.

– Vâng, thưa mẹ. – Hàn Liên chi khẽ gật đầu mà đáp.

Mục lục
loading...