Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 9


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 9: Người Thừa Kế

Kelly nghĩ đến lời Thiên Ân nói mà thấp thỏm trong lòng, những tài liệu quan trong đều được Hàn tổng mang về nhà cất giữ tại phòng riêng, ở công ty khó mà tìm được thứ gì. Kelly lại là thân phận gia sư, có thể đi ra Hàn gia một cách đường đường chính chính, há chẳng phải rất là tiện lợi sao. Nghĩ đi nghĩ lại, Kelly không biết mình đã đến cổng biệt thự Hàn gia tự khi nào.

– Mình phải giúp anh Thiên Ân, công ty Thiên Ân chính là tâm huyết của anh ấy. – Kelly nắm chặt tay lái, mắt nhìn chằm chằm vào chiếc cổng lớn kia.

Kelly bước xuống xe, đi thẳng đến cánh cổng lớn. Sau khi camera nhận diện gương mặt xong, cánh cổng bật ra cho Kelly bước vào bên trong. Hôm nay không ai ra đón cô như mọi hôm, có lẽ họ đã quen với việc cô tới đây hằng ngày. Kelly đi vào bên trong, cô cố tình đi ngã sang hướng khác không phải hướng đến phòng của Win.

– A, đến đây nhiều lần rồi mà mình lại bị lạc nữa rồi. – Kelly nhìn xung quanh khẽ nói, vờ như mình bị lạc.

Cô đi đến căn phòng mà Tuấn Anh tứng giới thiệu là phòng của Hàn Thế Bảo và nghiêm cấm cô không được phép đến gần. Cô đứng ngay phía trước phòng của Thế Bảo, tim cô đập mạnh hơn từng nhịp, một lần nữa nhìn xung quanh hai bên xác định rằng không ai ở nơi này. Kelly mở trong chiếc túi mình ra lấy một đôi bao tay màu đen đeo vào tay, sau đó cầm vào tay vặn cửa mà mở ra.

– Khóa rồi. – Kelly khẽ nói nhỏ.

Cô lấy một thanh kẽm nhỏ trong túi, sau đó nhanh chóng mở khóa cửa phòng của Thế Bảo. Chuyện này không làm khó được Kelly, cô hé cánh cửa phòng nhìn vào bên trong xác định không có ai bên trong liền bước chân vào.

Thế Bảo và anh em nhà Tuấn Anh Tú Anh đang ngồi nơi khác, 6 đôi mắt đang nhìn vào màn hình lớn.

– Cô ta vào phòng Hàn tổng để làm gì nhỉ. – Tú Anh nói.

– Cô ta là người của Thiên Ân, có lẽ liên quan đến hạng mục chúng ta đang tranh chấp. – Thế Bảo không dời mắt đáp.

– Hạng mục bé nhỏ đó, tôi không nghĩ Thiên Ân để cho cô ta tự mình ra tay… tôi nghĩ là có âm mưu nào khác. – Tuấn Anh nhìn chằm chằm vào cô gái đang di chuyển trong màn hình.

– Cô ta dù có âm mưu gì, một khi đã có gan bước vào phòng tôi… tôi sẽ không bao giờ cho phép cô ta sống tốt. – Thế Bảo tức giận, cô gái kia cả gan bước vào nơi mà không ai được phép lại gần.

Kel đi lại gần bàn làm việc của Thế Bảo, cô mở ngăn kéo tủ ra nhìn thấy rất nhiều hồ sơ tài liệu.

– Đâu mới là thứ mình cần đây. – Kelly tìm từng hồ sơ một.

Cuối cùng Kel cũng nhìn thấy hồ sơ mình cần, thì ra nó đã nằm sẵn trên bàn làm việc của Thế Bảo, thật là tốn công tìm bên trong mà. Kel nhanh chóng mở từng trang rồi chụp hình lại, tránh việc bị phát hiện hồ sơ đã bị đánh cắp. Hoàn thành xong mọi việc, cô chỉnh lại cho mọi thứ hoàn hảo như ban đầu sau đó nhanh chóng tiến về phía cửa thì nghe tiếng bước chân đang tiến lại gần, sau đó là tiếng “ cạch” mở cửa.

Cô nhanh chân núp phía sau tấm màn cửa, tim cô đập mạnh liên hồi, nếu như cô bị phát hiện thì bọn họ sẽ làm gì cô đây, và nguy cơ bại lộ thân phận rất cao. Kel đưa mắt quan sát người vừa bước vào bên trong, ngạc nhiên rằng người đó không phải là Thế Bảo mà chính là Win. Gương mặt Win có vẻ căng thẳng, hệt như nơi này không phải nhà cậu ấy.

Thế Bảo nhíu mày lại, nhìn Win đang tiến lại gần bàn làm việc.

– Thiếu gia, cậu ấy lại lén lút vào phòng anh. – Tú Anh trơ mắt nhìn.

– Nó lại muốn tìm thông tin về mẹ sao, thằng bé luôn thắc mắc mẹ nó là ai. – Thế Bảo lắc đầu. – Hôm nay đúng là không phí thời gian ngồi tại nơi này.

Win tiến tới bàn làm việc của Thế Bảo lục tung mọi thứ lên nhưng cuối cùng lại tỏ ra tức giận vì không tìm được thứ mình cần. Hôm nay, anh nhìn thấy cha mình và hai người kia đã cùng nhau đi ra ngoài liền lẻn vào bên trong để tìm kiếm thông tin về người mẹ mà anh chưa từng gặp mặt.

Không tìm thấy thứ gì, Win tức giận đứng lên bỏ ra ngoài. Kelly nhìn thấy Win ra ngoài liền bước ra, sau đó nhanh chóng rời khỏi căn phòng nguy hiểm này.

Tuấn Anh đí tới tắt màn hình trước mắt.

– Cô ta đã có tài liệu về hạng mục đó, Hàn tổng anh dự định sẽ thế nào? – Tuấn Anh hỏi.

– Cứ để cô ta đưa cho Thiên Ân, chúng ta sẽ tăng giá cao hơn để chiếm lấy nó. – Thế Bảo đáp.

– Còn cô ta, chúng ta giải quyết thế nào? – Tú Anh hỏi. – Có cần tôi giúp không? – Cười đểu.

– Tôi sẽ dùng cô ta khiến cho Thiên Ân phải phá sản, muốn đối đầu với The Win sao.

Tuấn Khôi im lặng không hỏi điều gì nữa, trước kia The Win và Thiên Ân có nhiều mối làm ăn chung từ thời tồng giám đốc trước. Sau khi Hàn Thế Bảo đảm nhiệm vai trò tổng giám liền cắt hết mọi chuyện làm ăn với Thiên Ân, khiến cho hai công ty trở nên căng thẳng hơn. Vì vậy với hạng mục nhỏ này, cả hai cùng tham gia liền muốn phân thắng bại.

Kel bước vào bên trong phòng của Win như chưa từng có chuyện gì xảy ra, cũng như chưa hề nhìn thấy Win lén lút vào phòng Hàn tổng.

– Như lời đã hứa, tôi mang đến cho cậu tài liệu về lí lịch của cậu lưu trữ tại King. – Kel đưa chiếc USB về phía Win.

Win nhanh chóng chụp lấy, sau đó cắm vào máy tính của mình mà xem.

– Chết tiệt, không có thứ tôi cần. – Win tức giận.

– Đó là tất cả những gì liên quan đến cậu tại King. Kel tò mò.- Nhưng mà cha cậu sinh ra cậu khi ông ta 15t sao?

Win không đáp.

– Mẹ cậu đâu rồi, vì sao trong lí lịch không có tên bà ấy?

Win không đáp, ngồi quay mặt vô máy tính đôi mắt hằn lên sự tức giận, bàn tay nắm chặt gòng lên khiến cơ bắp nổi lên cuồn cuộn.

– Tôi đã làm việc cậu cần rồi, kì thi lần này tôi đợi câu trả lời tư cậu. – Kelly nói tiếp.

Win đập mạnh bàn khiến những thứ trên bàn lung lay.

– Cô… câm miệng lại. – Win hét lớn.

Kelly nhìn thấy vẻ mặt của Win rất đáng sợ, mình đã nói gì khiến cậu ta tức giận sao? Không phải đã lấy được thứ mà cậu mong muốn rồi.

– Những thứ này tôi đều không cần. – Win hất mạnh khiến dàn máy tính đổ xuống đất đổ vỡ.

– Vậy… cậu cần gì? – Kelly khẽ hỏi, sự tức giận của cậu ta khiến cô có chút e dè.

– Tôi… hận ông ta… vì sao lại che giấu tôi chứ… mẹ tôi là ai… vì sao lại bỏ tôi mà đi chứ. – Win hét lên.

loading...

– Cậu là đang muốn tìm mẹ mình sao? Cậu thương nhớ bà ấy. – Kelly hỏi, cô cũng rất thương nhớ mẹ mình.

– Không… tôi chỉ muốn hỏi bà ta… vì sao lại bỏ tôi cho một người đàn ông lạnh lùng như vậy. Từ bé, tôi đã không cảm nhận được tình cảm từ ông ta… đến tận bây giờ, ông ta vẫn không hề nhìn tôi lấy một lần. – Win ngục người ngồi xuống. – Vì sao bà ấy không mang theo tôi đi, tôi không muốn cuộc sống này, rất là vô vị…

Kelly cứ ngở rằng cậu học sinh trung học này ngang tàn, vô cảm. Hôm nay nhìn thấy Win ngồi gục xuống sàn mới thấu hiểu được cậu ấy quả thật rất đáng thương. Cô nhớ từ bé mẹ luôn là người yêu thương mình, quan tâm chăm sóc cô từng chút một. Nếu như không có mẹ quả thật rất khó khăn, đứa trẻ này trở nên như vậy có lẽ là vì không có mẹ bên cạnh. Kel bước lại gần Win một chút, ngồi bên cạnh Win sau đó quay người sang ôm Win thật chặt khẽ nói.

– Tôi và cậu thật giống nhau, không có mẹ bên cạnh quả thật rất khó khăn. – Giọng Kelly nghẹn lại, cô nhớ mẹ mình.

Win cảm nhận được hơi ấm từ người Kelly, cô gái này mang mùi hương thật thơm, lần đầu tiên anh để cho một cô gái chạm vào mình. Tim Win bỗng nhiên đập mạnh, cảm giác như tia điện xẹt qua.

– Cô… cũng không biết mẹ mình là ai sao? – Win hỏi.

– Biết.. nhưng bà ấy đã đi một nơi rất xa, nơi mà tôi sẽ không bao giờ gặp lại. – Kelly khẽ rơi nước mắt khi nói đến mẹ mình, hình ảnh bà lịm đi vết toàn thân đầy máu luôn ám ảnh cô.

– Mẹ cô đã mất rồi sao? – Win nói.

Kelly khẽ gật đầu, sau đó mỉm cười trong nước mắt.

– Cậu vẫn tốt hơn tôi một chút, vì mẹ cậu có thể vẫn còn sống… hãy tha thứ cho bà ấy vì có lẽ có lí do nào đó mà bà ấy mới không thể gặp lại cậu. – Kelly khẽ lau nước mắt. – Tôi tin cậu là người tốt, sẽ làm được điều đó.

– Kelly, những chuyện tôi vừa nói, tôi không muốn người thứ ba biết. Cuộc sống của tôi, không muốn bị xáo trộn. – Win quay trờ lại với ánh mắt lạnh lùng.

– Tôi hiểu. – Kelly hiểu cảm giác bị người khác nhìn bằng ánh mắt tội nghiệp, một đứa trẻ không cha không mẹ.

Win đứng lên đi về phía phòng ngủ đóng cửa lại, để mặc Kelly đang ở bên ngoài một mình. Win tự nhủ thầm vì sao lại đi nói bí mật sâu thẩm trong trái tim mình cho cô ta biết, anh không muốn ai nhìn anh bằng con mắt tội nghiệp, cũng không muốn bất kì ai đến gần mà tìm hiểu về tâm tư của anh. Thế mà tự anh lại nói ra với Kelly, chẳng lẽ anh vì cảm xúc quá mạnh nên mất đi sự bình tĩnh vốn có.

*************************

Hàn Thế Bảo ngồi trong phòng khách, trên tay cầm một ly rượu màu đỏ, trên bàn một chai rượu đang uống dỡ hơn nữa chai. Hàn Thế Bảo nhớ lại những chuyện ngày xưa, những sai lầm của Hàn gia liền sầu muộn… liệu ai có thể hiệu được nỗi lòng của anh, hiểu được tâm tư của một người cha khi mới lên tuổi 15. Hàn Thế Bảo đưa ly rượu lên môi uống cạn, đôi mắt sâu thẩm nhìn về hướng phòng của Win… đứa trẻ đó… liệu có tha thứ cho Hàn gia.

– Hàn tổng, anh uống nhiều quá rồi. – Tuấn Anh dành lấy ly rượu trên tay Thê Bảo.

– Trên đời này, chỉ có một mình cậu là hiểu tôi… vậy vì sao cậu lại cản tôi uống. – Thế Bảo cầm chai rượu trên bàn đưa lên miệng.

– Nếu ai đó nhìn thấy một Hàn tổng oai phong lại có lúc sầu thảm như vậy, sẽ mất hết hình tượng của anh. – Tuấn Anh cướp lấy chai rượu. – Tôi không cho phép anh tự làm mình mất đi hình tượng. Đó là trách nhiệm của tôi, một cánh tay phải bên cạnh anh.

– Win… phải làm sao với thằng bé ấy đây… nếu nó biết nó không phải là người thừa kế The Win, có lẽ nó sẽ càng hận tôi. – Thế Bảo trong mem say liền nói.

– Rồi thiếu gia sẽ lớn và sẽ biết cách chấp nhận sự thật. Ngày xưa, nếu anh không chấp nhận điều kiên đó để nuôi dưỡng thiếu gia, có lẽ cậu ấy đã được gửi vào cô nhi viện rồi. Không phải sống ở Hàn gia này tốt hơn sao? Lỗi không phải là ở anh, anh đã làm mọi việc tốt nhất cho Win. – Tuấn Anh trấn an.

– Những năm qua, tôi luôn tránh né thằng bé, nó có lẽ là rất ghét tôi, thậm chí là hận tôi… Như vậy cũng rất tốt, nếu tình cảm có quá nhiều thì sau này nó sẽ càng đau lòng hơn. – Thế Bảo đứng lên. – Hãy cứ để Win hận tôi.

– Rồi Win sẽ hiểu cho anh. – Tuấn Anh khẽ nói, với chuyện của Hàn gia anh nắm rõ nhưng anh không hé răng nữa lời với bất cứ ai.

Ờ phía góc tường, Win lặng người khi nghe cuộc nói chuyện này. Vì sao anh là con trai duy nhất của Hàn Thế Bảo nhưng lại không được quyền thừa hưởng của Hàn gia, vì sao ông ta lạnh lùng tránh né anh là muốn tốt cho anh. Chuyện của đời trước, vì sao không ai muốn nói cho anh biết. Win nắm chặt bàn tay mình lại, anh nhất định phải hiểu rõ mọi chuyện.

Kelly lái xe đến biệt thự Thiên Ân, trong điện thoại cô là tài liệu về hạng mục đang tranh chấp giữa Thiên Ân và The Win. Nếu cô đưa cho Thiên Ân, công ty anh sẽ được giải cứu khỏi nguy cơ phá sản. Kel không phân vân nữa, dù sao thì The Win cũng rất to lớn, mất hạng mục này vẫn còn những hạng múc khác mà.

– Anh Thiên Ân, em mang tài liệu mà anh cần đến. – Kelly bước vào bên trong nói.

– Không ngờ nhanh như vậy, em quả thật rất giỏi. – Thiên Ân không ngờ Kelly lại nhah như vậy mà lấy được tài liệu kia.

– Hy vọng công ty Thiên Ân sẽ không gặp nguy hiểm, anh đừng đối đầu với The Win nữa, em nghĩ bọn họ rất lớn mạnh.

– Anh sẽ nghe lời em. – Thiên Ân cầm lấy tài liệu mà Kel đã in ra, sau đó nói tiếp. – Kelly, anh muốn thấy gương mặt thật của em.

Kelly hơi ngạc nhiên, vì sao anh Thiên Ân lại muốn biết gương mặt thật của cô, trước giờ anh không hề tò mò những chuyện riêng tư của cô.

– Em… xin lỗi… nhưng em… – Kelly ấp úng.

– Không thể sao? – Thiên Ân dùng ánh mắt ấm áp nhìn cô. – Không sao đâu, anh thật sự muốn biết gương mặt thật của em, để biết cô bé 10t xinh xắn năm nào khi lớn lên sẽ trở nên xinh đẹp ra sao. Nhưng anh vẫn là không bao giờ ép em làm những việc em không muốn, anh sẽ đợi đến một ngày em sẽ tiết lộ bí mật gương mặt cho anh.

– Em nhất định sẽ cho anh thấy, nhưng hiện tại không phải thời điểm phù hợp. Khi nào em trả được mối thù cha mẹ, em sẽ sống với thân phận thật của mình.

– Em đã tìm hiểu tới đâu rồi, có cần anh giúp em.

– Không cần đâu anh, em sẽ tự mình tìm ra bọn chúng… có chết em cũng phải kéo theo bọn chúng xuống địa ngục. – Kelly nghĩ tới cái chết của cha mẹ thì trong lòng liền dâng lên sự thù hận.

– Em càng như vậy, càng khiến anh lo lắng hơn. – Thiên Ân nắm lấy tay Kelly mà nói. – Hay em quên hết thù hận đi, chúng ta cùng nhau sống những ngày tháng vui vẻ.

Kelly rút tay mình ra khỏi Thiên Ân, ánh mắt nhìn Thiên Ân kinh ngạc.

– Anh… Anh nghe em nói rõ đây, em sống mười năm qua… chỉ có một ý nghĩa là để trả thù. Nếu em không thể trả được thù này, em sống không còn ý nghĩa. – Kelly lùi về sau một bước. – Em có việc, em về trước. – Kel nói xong liền quay lưng ra xe nhanh chóng lên xe lái đi.

Thiên Ân đứng đó nhìn cho đến khi Kelly vụt mất trong bóng tối.

– Phóng lao thì phải theo lao. Anh cảm thấy vô cùng hối hận khi ngày đó đã gieo vào đầu em suy nghĩ phải trả thù. Bảo My, anh xin lỗi.

Mục lục
loading...