Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 89


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 89

– Không phải, anh đến mà không báo trước khiến em vô cùng ngạc nhiên. – An Nhiên hơi bất ngờ đáp.

– Em không nói với tôi rằng chuyến đi này cũng có người đàn ông đó. – Tú Anh nhìn An Nhiên bằng đôi mắt đầy ghen tuông.

– Người đàn ông đó? – An Nhiên ra vẻ không hiểu. – Ý anh nói là Cao Triết ư, anh ta là người tài trợ cho chương trình… từ khi nào anh quan tâm đến công việc của em vậy.

– Hắn ta đang tán tỉnh em. – Tú Anh gằng giọng.

– Anh cũng biết sao? – An Nhiên nhỉn thấy gương mặt đang ghen tuông của Tú Anh trông khá buồn cười nên cố tình trêu chọc. – Em đẹp mà, nên họ bám theo là chuyện bình thường thôi.

An Nhiên nói xong liền tự đắc mà bước vào trong phòng, không để ý đến gương mặt đang tối sầm lại của Tú Anh, mấy năm qua đều là anh không thèm quan tâm đến cô, lần này chỉ vì có người để mắt đến cô mà anh mới nhận ra tình cảm của mình… lần này có cơ hội cô sẽ trêu chọc anh để lấy lại những năm tháng trước kia bị anh không để mắt.

Nghe An Nhiên nói vậy, Tú Anh lại hơi cười nữa miệng sau đó nhìn theo bóng lưng An Nhiên, anh không bước vào phong cô chỉ đưa mắt hướng về cô mà nói:” Tôi nghĩ em đã thay đổi, nhưng xem ra không phải lúc nào tôi cũng nghĩ đúng.” – Tú Anh nói xong quay lưng bước đi… anh bật cười mà nói, cô ta đã từng là phụ nữ của Hàn tổng… anh cũng phải biết những cô gái bám theo Hàn tổng là loại người nào, cô ta đẹp… cô ta thích có nhiều đàn ông bám theo. Tú Anh không cần loại người đó làm vợ.

An Nhiên cảm thấy nhói khi Tú Anh buông ra câu nói đó, toàn thân cô cứng đờ không thể di chuyển được… giống như nỗi đau quá khứ kéo về, đến khi cô quay lại thì đã không còn nhìn thấy Tú Anh nữa mà nhanh bước đuổi theo anh muốn giải thích.

Tú Anh bước vào thang máy, lại gặp Cao Triết vừa bước ra nhếch môi cười nhếch môi cười mà nói:” Anh thích cô ta lắm sao?” – Chỉ về An Nhiên đang chạy ra phía sau Tú Anh.

– Hà tiên sinh, anh có ý gì? – Cao Triết đưa mắt nhìn lên gương mặt thoáng buồn của An Nhiên mà đáp.

– Tôi không cần loại phụ nữ đó nữa, nhường cho anh vậy. – Tú Anh lướt nhìn sang An Nhiên, sau đó bước vào thang máy mà bấm nút đóng lại.

– Anh… anh… Tú Anh… – An Nhiên chạy lại phía thang máy nhưng thang máy đã đóng cửa lại… – Không phải như anh nghĩ đâu, em thật sự không phải như anh nghĩ mà. – An Nhiên khóc lớn ngã quỵ xuống phía dưới thang máy.

– An Nhiên, bình tĩnh đi em. – Cao Triết đỡ An Nhiên đứng lên, dìu cô vào phòng mình. – Hai người cải nhau ư.

An Nhiên không nói gì chỉ lắc đầu, sau đó nhanh chóng đứng lên mà theo đường cầu thang chạy xuống để đuổi theo Tú Anh, có lẽ là cô sai thật rồi là cô phải biết thân phận mình thế nào không nên mang chuyện đó ra mà trêu chọc anh. Là cô không muốn mất anh như vậy, khó khăn lắm anh mới đáp trả tình cảm mà cô dành cho anh bao năm qua… không thể mất đi tất cả như vậy.

Tú Anh bước ra khỏi thang máy tiến ra cửa chính đi về phía bãi giữ xe… anh không nghĩ rằng An Nhiên đang đuổi theo anh.

Mọi người trong khác sạn đều chú ý đến An Nhiên, một cô ca sĩ hằng ngày xuất hiện đều được trang điểm xinh đẹp mặc trên người những bộ quần áo đắc tiền. Hiện tại là An Nhiên đang mặc một bộ đồ ngủ, chân không mang dép và gương mặt không hề có chút phấn son tuy nhiên nhìn cô vẫn khá là xinh đẹp nhưng bộ dạng hiện tại khá quái gỡ.

Cô mặc kệ những ánh mắt đang nhìn mình, mặc kệ những tiếng xì xầm xung quanh mà chạy nhanh ra khỏi khách sạn lớn… nhìn thấy xe của Tú Anh đang từ trong tầng hầm gửi xe chạy lên mà nhanh chóng chạy đến gọi anh. Nhưng Tú Anh không nhìn thấy cô, hiên tại tâm trạng anh rất tệ chỉ muốn rời khỏi nên này lên nhanh chóng phóng xe đi…

An Nhiên vội chạy theo xe anh mà gọi, ánh mắt chỉ hướng về chiếc xe của Tú Anh nên không đế ý mà chạy ào ra đường lớn… từ phía sau một chiếc xe thắng két vang rít lên khiến ai cũng đưa mắt nhìn.

Tú Anh nghe tiếng thắng rít từ phía sau mà nhìn vào gương chiếu hậu, anh tận mắt chứng kiến chiếc xe hất văng An Nhiên đi…

– An Nhiên………….. Không…. – Tú Anh hét lên… nhưng đã quá muộn.

An Nhiên bị chiếc xe hất văng ra xa… toàn thân nằm trên một vũng máu tươi…

– An Nhiên, tỉnh lại đi em… anh sẽ đưa em đến bệnh viên. – Tú Anh bế An Nhiên trên tay, tâm trạng vô cùng hỗn loạn.. – Anh xin lỗi, đừng bỏ anh…

An Nhiên khẽ mở mắt ra….giọt nước mắt rơi rơi nhìn Tú Anh mà mỉm cười trong đau đớn.

– Cuối… cùng… cũng… đã… đuổi… kịp… anh… rồi. – An Nhiên đưa bàn tay đầy máu rung rung mà sờ lên má Tú Anh. – Em… thật… sự… đã…. thay.. đổi… mà. – Cô nói xong, nước mắt rơi xuống, đôi mắt nhìn anh mà đau nhói.

– Anh biết mà… anh biết An Nhiên là phụ nữ tốt nhất mà. – Tú anh ôm cô vào lòng. -Vậy xin em đừng rời bỏ anh, được không?

– Em… xin… lỗi… Tú Anh. – An Nhiên nấc lên trong đau nhói. – Em … thật… sự… rất… yêu… anh.

– Anh yêu em, anh đã tự lừa dối mình bao nhiêu lâu nay… anh yêu em, rất yêu em. – Tú Anh hoảng loạn, anh có cảm giác sắp mất đi điều gì đó rất quan trọng.

An Nhiên khẽ mỉm cười… đôi mắt cô nhắm lại, bàn tay buông lơi….

– An Nhiên… An Nhiên… đừng rời bỏ anh mà. – Tú Anh hét lên trong đau đớn….

**********************

Tại bệnh viện lớn, Hàn Thế Bảo vẫn tức trực tại bệnh viện ngày đêm để chăm sóc cho Kelly. Hôm nay, đã đến ngày các bác sĩ tiến hành hút thai ra ngoài, nhưng Kelly vẫn không có bất kì dấu hiệu nào tình lại… có lẽ ý trời đã định cô và đứa bé trong bụng kia không có duyên làm mẹ con.

Cô đang được cái bác sĩ kiểm tra lại lần cuối để tiến hành hút thai.Hàn Thế Bảo đang từ từ cùng các bác sĩ đẩy Kelly trên giường đẩy tiến đến phòng phẩu thuật.

###########

– Mẹ ơi, mẹ ơi… – Một giọng nói trẻ con vang lên khiến Kelly khẽ mở mắt… đó không phải là giọng của Tiểu Hân.

Kelly nhìn thấy phía trước mà một không gian sáng rực rỡ, mọi thứ rất sáng khiến cô choi mắt phải nheo mắt lại, đến khi mắt đã quen với ánh sáng thì từ từ hé ra… cô nhìn thấy một thiên thần nhỏ đang bay xung quanh cô… một thiên thần bé nhỏ nhưng vô cùng đáng yêu.

– Mẹ ơi… con là con của mẹ đây. – Thiên thần nhỏ quấn quít bên cô mà nói.

– Thật sao. – Kelly đưa tay ra cho thiên thần nhỏ bay vào nằm gọn trong tay mình. – Con thật đáng yêu.

– Mẹ ơi, mẹ có thương con không? – Thiên thần nhỏ kia đưa ánh mắt long lanh nhìn cô.

– Tất nhiên rồi, mẹ sẽ luôn yêu thương con.

– Vậy mẹ hãy cứu con… bọn họ sắp bắt con phải rời xa mẹ rồi… con sợ đau lắm mẹ ạ. – Thiên thần khóc nức nở, từ từ bay ra xa bàn tay Kelly.

– Con đi đâu vậy, con là con của mẹ mà. – Kelly khẽ gọi. – Ai ức hiếp con, ta sẽ không tha cho họ.

– Mẹ… hãy cứu con… cứu con… cứu con… cứu con… – Một giọng nói trẻ con ngây thơ khẽ vang bên tai Kelly… nó cứ vang mãi vang mãi càng lúc càng thê lương.

#############33

Các bác sĩ đưa Kelly vào phòng phẫu thuật, mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng… bác sĩ bắt đầu thực hiện giai đoạn hút thai thì bàn tay Kelly khẽ nhúc nhích… nhịp tim tăng lên, nước mắt từ khóe mi rơi ra.

– Bác sĩ, bệnh nhân có dấu hiệu tỉnh lại.

Vị bác sĩ đi đến kiểm tra giác mạc, sau đó lại nói:” Không tỉnh lại được đâu, tiếp tục đi.”

Sau đó vị nữ bác sĩ này tiếp tục đi đến lấy dụng cụ hút thai mà bắt đầu đặt vào người Kelly.

Kelly càng lúc càng nghe tiếng con mình kêu cứu thảm thiết hơn, cô mở mắt ra nhìn thấy vị bác sĩ kia đang bắt đầu đưa chiếc kẹp vào trong váy cô liến tung người dùng tất cả sức mạnh mà đạp văng vị bác sị ngã ngữa xuống đất mà hét:” Không được giết con tôi.”

Mọi người trong phòng phẫu thuật vừa kinh ngạc vừa buồn cười vì Kelly đã đạp ngã vị bác sĩ kia. Cô gái này đúng quả thật tỉnh lại đúng lúc, cô đã cứu được đứa con trong bụng của mình.

Kelly được ra khỏi phòng phẩu thuật trong tình trạng tỉnh táo, những ngày qua cô như ngủ mê và chỉ cần một chút nữa thôi là cô đã mất đi đứa con của mình…

– Kelly em tỉnh rồi sao? – Hàn Thế Bảo nhìn thấy bác sĩ đẩy Kelly ra ngoài, ánh mắt cô đang mở ra.

Kelly nhìn Hàn Thế Bảo không đáp quay đầu đi nơi khác.

– Kelly… là anh đây, anh là Hàn Thế Bảo đây.. – Hàn Thế Bảo nắm lấy tay cô mà nói.

Kelly khẽ rút tay ra khỏi tay anh… sau đó lại hỏi:” Anh là ai vì sao lại dám nắm tay tôi?”

Hàn Thế Bảo ngồi trong phòng bác sĩ viện trưởng, từng lời nói của vị bác sĩ này khiến anh rối bời hơn… cô ấy lại có thể không nhận ra anh sao?

– Hàn tổng, là bị chấn thương vùng đầu quá mạnh nên có lẽ dẫn đến hiện tượng mất đi kí ức tạm thời. – Viện trưởng nói. – Tôi đã cho chụp não lại, hiện tại nó đã lành lặn không còn vấn đề gì… lí do cô ấy bị mất kí ức cũng không thể tìm ra.

– Vậy bao lâu cô ấy sẽ nhớ lại.

– Cái đó cũng chưa xác định, cậu hãy thường xuyên nhắc lại những chuyện trước đây… hy vọng cô ấy sẽ nhớ lại sớm.

Hàn Thế Bảo bước ra khỏi phòng viện trưởng, anh đi đến phòng Kelly… nhìn thấy cô đang đứng trước cửa sổ hai tay khoanh lại nhìn ra ngoài, anh đi tới từ phía sau mà ôm lấy Kelly khẽ nói:” Chúng ta về nhà thôi.”

– Anh là gì của tôi? – Kelly quay lại nhìn Hàn Thế Bảo mà nói.

– Tôi là chồng em. – Hàn Thế Bảo đáp.

– Chúng ta kết hôn lâu chưa. – Kelly lại hỏi.

– Chúng ta đã có một đứa con gái 3 tuổi, tên là Tiểu Hân. – Hàn Thế Bảo đáp. – Chúng ta là một gia đình rất hạnh phúc.

Chiếc xe lái vào biệt thự Hàn gia, Tuấn Anh đã căn dặn kĩ càng mọi người phải gọi Kelly là phu nhân và xem như cô ấy đã từng sống ở nơi này rất lâu rồi… không được phép hé răng về bất cứ chuyện gì. Tiểu Hân cũng được Hàn Thế Bảo căng dặn phải gọi Kelly là mẹ, con bé cũng rất yêu quý Kelly nên cũng chấp nhận đề nghị của baba mình.

– Đây là nhà của chúng ta? – Kelly nhìn qua biệt thự mà nói.

– Đúng vậy, em đã từng sống tại nơi này cùng tôi và con của chúng ta. – Hàn Thế Bảo đặt tay vào eo Kelly mà nói. – Chúng ta vào nhà thôi, bà xã. – Anh ngọt ngào nói.

Kelly bước theo anh vào bên trong, để yên tay anh ở eo mình… chẳng phải anh ta nói anh ta là chồng cô ư.

Hàn Thế Bảo đưa Kelly vào phòng mình để cô nghĩ ngơi vì vết thương trên đầu cô vẫn chưa lành hẳn, Kelly nhìn qua phòng Hàn Thế bảo lại quay sang hỏi:” Đây là phòng ai?”

– Phòng của chúng ta. – Hàn Thế Bảo đáp đưa tay ôm lấy Kelly mà nói. – Chúng ta đã tạo ra Tiểu Hân và đứa bé trong bụng em trên chiếc giường kia.

loading...

Hàn Thế Bảo đưa môi mình hôn vào môi cô… nụ hôn của anh nhẹ nhàng quyến luyến đầy đam mê… Kelly khẽ lùi về sau một bước, đôi môi cô rời khỏi môi anh mà khẽ cúi đầu nói.

– Tôi thật sự không nhớ anh là ai… vậy nên từ nay đến khi tôi nhớ ra anh là chồng tôi… tôi muốn ngủ một mình. – Kelly nói.

– Anh sẽ làm tất cả những gì em muốn. – Hàn Thế Bảo cưng chiều nói.- Anh sẽ ngủ ở phòng khác… em nghĩ ngơi đi.

Đợi Hàn Thế Bảo bước ra ngoài… Kelly nhìn quanh căn phòng… từ từ bước đến bàn làm việc của anh sau đó nhìn vào tấm hình ba người được lòng vào khung đặt trên bàn mà khẽ nhếch cười nói:” Trình độ ghép ảnh cũng không đến nỗi nào.”

Hàn Thế Bảo bước ra ngoài thì nhìn thấy nét mặt của Tuấn Anh khá nghiêm trọng.

– Hàn tổng, An Nhiên… cô ta mất rồi. – Tuấn Anh nói.

Hàn Thế Bảo kinh ngạc.

– Khi nào, vì sao lại đột ngột như vậy?

– Sáng nay, cô ấy bị tai nạn giao thông. – Tuấn Anh khẽ đáp.

– Tú Anh… cậu ta có sao không?

– Hiện tại, Tú Anh rất suy sụp… Tú Anh luôn tự trách bản thân rằng chính cậu ta gây ra cái chết cho An Nhiên… – Tuấn Anh khá lo lắng. – Tôi sợ cú sock này sẽ khiến Tú Anh ngã quỵ mất.

Hạ Tuyết nhận được tin An Nhiên bị tai nạn giao thông thì vô cùng hốt hoảng, không phải chị ấy hiện tại đang đi lưu diễn sao… Cô nhanh chóng chạy đến bệnh viện nơi mà An Nhiên đang được cấp cứu do quản lý của An Nhiên gửi cho Hạ Tuyết. Hạ Tuyết cố gắng tìm cách liên lạc với Tú Anh nhưng không được, cô cảm thấy vô cùng bất an… vì người quản lý nói rằng tình trạng của An Nhiên rất tệ.

Khi Hạ Tuyết đến bệnh viện thì đã nhìn thấy Tú Anh trên người đầy máu đang ngồi thất thần trước cửa phòng cấp cứu… trên gương mặt Tú Anh không còn một chút sinh lực như thể người mất hồn.

– Tú Anh, có chuyện gì đã xảy ra… vì sao trên người anh toàn máu vậy? – Hạ Tuyết lo lắng. – Anh bị thương ở đâu sao?

– Không, đó là máu của An Nhiên.. – Tú Anh khẽ đáp. – Tôi đã hại cô ấy rồi, chính tôi đã khiến cô ấy bị xe đâm phải.

Nhìn thấy Tú Anh mất bình tĩnh như vậy, Hạ Tuyết khẽ nắm lấy bàn tay Tú Anh mà nói:” Anh đừng tự trách mình nữa… hãy cầu mong cho chị ấy không sao?”

– An Nhiên… làm ơn… làm ơn đừng bỏ anh. – Tú Anh nhìn vào hướng cửa phòng cấp cứu mà nói.

Hạ Tuyết ngồi xuống bên cạnh Tú Anh, cô cũng hướng mắt nhìn về phía cánh cửa phòng cấp cứu kia mà cầu nguyện rằng ông trời đừng cướp đi sinh mạng của người chị này.

Đèn phòng cấp cứu đổi màu, từ bên trong bác sĩ bước ra ngoài… gương mặt vị bác sĩ này đầy nét buồn bã.

– Cô ấy… cô ấy không sao phải không bác sĩ. – Tú Anh nhanh chóng tiến tới phía bác sĩ mà hỏi.

– Xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức… cô ấy đã trút hơi thở cuối cùng. – Vị bác sĩ lắc đầu nói. – Người nhà hãy vào nhìn mặt cô ấy lần cuối trước khi chúng tôi làm thù tục.

Hạ Tuyết và Tú Anh đều như chết lặng… Tú Anh chạy vào bên trong nhìn gương mặt xanh xao của An Nhiên đang nằm trên giường bệnh… Hạ Tuyết khóc không ngừng mà đi tới bên cạnh An Nhiên…

Hạ Tuyết quỳ xuống dưới giường bệnh mà nắmlấy tay An Nhiên khóc lớn… nỗi đau này to lớn biết nhường nào.

– Không… em không được chết đi… em phải tỉnh lại, An Nhiên… chúng em hãy tỉnh lại đi, mở mắt ra nhìn anh đi… An Nhiên. – Tú Anh hét lên ôm lấy An Nhiên… nước mắt anh rơi xuống chạm vào gương mặt tái nhợt kia.

– Chị ơi… chị đừng chết mà, đừng bỏ em mà. – Hạ Tuyết khóc lớn, vì sao người tốt như chị An Nhiên của cô lại ra đi sớm như vậy.

Điện thoại của Hạ Tuyết reo lên, là Tuấn Anh gọi cho cô vì anh nghe tin An Nhiên xảy ra chuyện.

– Chị… ấy… đã… mất… rồi… – Hạ Tuyết nấc lên từng tiếng.

– Tú Anh có ở đó không? – Tuấn Anh lo lắng hỏi.

– Anh ấy… rất đau lòng… và luôn tự cho rằng vì anh ấy mà chị ấy mới bị tai nạn. – Hạ Tuyết khẽ đáp trong tiếng nấc không dứt.

– Cô ấy thật đáng thương. – Tuấn Anh khẽ đáp. – Tôi sẽ lo hậu sự.

Hạ Tuyết tắt điện thoại bước vào trong phòng cấp cứ thì nhìn thấy Tú Anh đang đặt hai tay mình trên vai An Nhiên mà khẽ gào lên:” Em dậy đi, đừng ngủ nữa mà… hãy mở mắt ra nhìn anh đi… anh là Hà Tú Anh… là bạn trai của em đây.” Tú Anh vừa nói vừa lay mạnh hai vai của An Nhiên… toàn thân An Nhiên lắc lư theo từng nhịp lay của bàn tay Tú Anh.

– Anh yêu em mà… em cũng nói rằng em yêu anh mà, làm ơn hãy tỉnh lại với anh đi… đừng ngủ nữa, đừng nhắm mắt không nhìn anh như vậy… anh xin lỗi An Nhiên, anh rõ ràng biết em đã thay đổi vì anh nhưng lại hiểu nhầm em để em phải đau lòng như vậy… Anh yêu em, thật sự yêu em. – Tú Anh ôm An Nhiên vào lòng, sau đó nhìn vào bờ môi cô… sau đó đặt môi anh vào bờ môi đã tái đi của cô mà hôn…

Hạ Tuyết đứng cách đó không xa nhìn Tú Anh mà đau lòng khôn xiết… nước mắt Hạ Tuyết rơi xuống… cô xem An Nhiên như chị em thân thuộc của mình, nay nhìn An Nhiên bất động trước mặt mà không thể làm gì, cô cảm thấy cuộc đời thật ngắn ngũi…

– Tú Anh, chị ấy chết rồi… đừng làm vậy nữa. – Hạ Tuyết nhìn thấy Tú Anh cứ lay An Nhiên mãi không chịu dừng, cô xót xa chạy lại kéo An Nhiên về phía mình mà ôm lấy.

– Không, cô ấy chưa chết… cô ấy chỉ đang mãi ngủ thôi, tôi phải gọi cô ấy dậy. – Tú Anh đau lòng nói.

Hạ Tuyết khóc ngất đặt An Nhiên nằm xuống giường, nhìn An Nhiên cô đau lòng đến nghẹn ngào. Hạ Tuyết nắm lấy tay An Nhiên, tựa đầu vào ngực cô mà khóc…

Hạ Tuyết bỗng giật mình, là cô nghe nhịp tim của An Nhiên vẫn đang đập thì phài… sau đó cô hướng mắt về phía Tú Anh mà nói:” Tú Anh, tim chị An Nhiên còn đập… anh thừ nghe xem… hay là do tôi tưởng tượng.” – Hạ Tuyết sợ mình vì quá đau thương mà tưởng tượng.

Tú Anh nhanh chóng đặt tai mình vào ngực An Nhiên, quả nhiên tim cô vẫn còn đang đập…

– Bác sĩ… bác sĩ.. – Tú Anh chạy ra ngoài hét lên.

Các bác sĩ nhanh chóng mời Tú Anh và Hạ Tuyết ra ngoài để tiến hành kiềm tra. Rõ ràng khi nãy cô gái này đã ngừng thở… đồng hồ điện tim cũng là một đường thẳng vậy mà hiện tại tim cô ta đã đập lại… máy trợ oxi gắn vào miệng khiến hơi thở được lấy lại… điều này khiến mọi người vô cùng thắc mắc.

– Bác sĩ, cô ấy có phải đã sống lại phải không… đã không sao nữa. – Tú anh nhanh chóng chạy đến khi các bác sĩ quay ra ngoài,

– Cậu bình tĩnh nghe tôi nói. Bệnh nhân trước đó đã ngừng thở nên lượng oxi lên não đã bị ngắt… tim cô ấy đập lại và hơi thở vẫn còn nhưng não bộ đã chết… – Vị bác sĩ nói tiếp. – Bệnh nhân sẽ phải sống một cuộc sống thực vật nếu gia đình muốn tiếp tục mong đợi một phép màu nào đó… còn không, chúng ta hãy để cô ấy ra đi thanh thản.

Bác sĩ nói xong thì lắc đầu bỏ đi, người chết thì thương tiếc rồi cũng mau quên đi… nhưng người sống nằm đó chỉ khiến mọi người nhìn vào thêm đau lòng.

Tú Anh nắm bàn tay An Nhiên đang nằm trên giường bệnh… đôi môi khẽ mỉm cười mà nói:” Chỉ cần có 1% hy vọng, anh vẫn sẽ đợi em… An Nhiên. Chỉ cần anh và em vẫn cùng nhau hít thở dưới một bầu trời, anh vẫn sẽ mãi mãi chờ đợi em quay về.”

**********************

1 tháng sau…

– Hàn tổng, Hàn Liên Chi thông báo rằng Hàn phu nhân đang chuẩn bị về nước, cô ta đã thuyết phục được bà ta. – Tuấn Anh bước vào phòng của Hàn Thế Bảo tại biệt thự Hàn gia mà nói.

– Được rồi, cậu hãy lên kế hoạch như chúng ta đã định sẵn. – Hàn Thế Bảo nói. – Bà ta có lẽ vẫn chưa biết Kelly đang ở đây… trong những ngày sắp tới hãy tăng cường người bí mật bảo vệ nơi này.

– Vâng.

– Tú Anh, cậu ấy sao rồi.. đã bình tĩnh lại chưa. – Hàn Thế Bảo hỏi.

– Cậu ấy vẫn ở trong bệnh viện hằng ngày. – Tuấn Anh khẽ đáp. – Tôi có nói thế nào cũng không chịu quay lại The Win, cậu ấy nói rằng muốn bù đắp cho khoảng thời gian trước đây lạnh nhạt với An Nhiên.

– Như vậy cũng tốt… hãy để cậu ấy làm những gì cậu ấy muốn. – Hàn Thế Bảo khẽ đáp. – Còn hơn là muốn làm nhưng không thể làm.

Tuấn Anh hiểu được thâm ý của Hàn Thế Bảo, chính là đang nói về Kelly… chính là muốn bên cạnh chăm sóc cho Kelly nhưng đều bị cô ấy xem như xa lạ. Cả ngày Kelly chỉ ở bên cạnh Tiểu Hân không hề nhìn qua Hàn Thế Bảo một lần. Hàn Thế Bảo cũng chiều lòng Kelly mà không muốn làm cô phật lòng.

Tuấn Anh rời khỏi phòng của Hàn Thế Bảo, hiện tại phòng chính của anh đã nhường lại cho Kelly mà phải bọn ra phòng khác. Hằng ngày chỉ nhìn Kelly ở nhà, cô chỉ mở miệng với một mình Tiểu Hân… ngoài ra không nói ra một lời nào.

Kelly đứng ở bên ngoài nghe hết câu chuyện của Hàn Thế Bào và Tuấn Anh… một tháng qua cô đóng giả như người mất trí, càng nói ra nhiều càng dễ bị lộ diện thế nên cô quyết định giữ im lặng và tránh xa người đàn ông đầy mê lực kia. Họ nói rằng Hàn phu nhân sắp quay lại nơi này, cô phải tìm cách gặp bà ta… cô phải ép bà ta nói ra sự thật, cái điều mà cô tin chắc Hàn Thế Bào không muốn nói ra với cô.

Lí do mà Kelly giả vờ mất trí nhớ chính là muốn đánh lạc hướng Hàn Thế Bảo không để mắt tới cô nửa, muốn tìm ra sự thật đằng sau bí ẩn kia. Cô nép phía sau cánh cửa, đợi Tuấn Anh đi khuất mới lui bước đi…

Cô quay về phòng của Hàn Thế Bảo… cô đã lục lọi khắp căn phòng này nhưng vẫn không tìm ra bát cứ thứ gì quan trọng. Kelly nhìn xung quanh căn phòng, suy nghĩ đôi chút nếu cô là chủ nhân căn phòng này, muốn cất giấu thứ gì đó bí mật sẽ cất giấu nơi nào.

Cắt ngang suy nghĩ của cô, tiếng gõ cửa bên ngoài vang lên… Hàn Thế Bảo đang ngậm ngùi trong lòng, hiện tại khi muốn vào phòng mình anh lại phải gõ cửa…

– Anh tìm tôi? – Kelly mở cửa nhìn HànThế Bảo.

– Anh cần lấy một số thứ trong phòng, anh có thể vào không?

– Tất nhiên rồi. – Kelly lùi bước một để Hàn Thế Bảo bước vào. – Anh vào đi.

Hàn Thế Bảo bước vào căn phòng quen thuộc của mình, hiện tại anh lại cảm thấy ngượng ngùng hệt như bước vào một căn phòng xa lạ… Hàn Thế Bảo nhanh chóng mang USB đến máy tính mà sao chép tài liệu trong máy tính ra USB.

– Xong rồi, tôi lấy một số tài liệu quan trọng. – Hàn Thế Bảo đứng lên nói. – Kelly, em ngủ một mình có sợ không?

– Không, tôi cảm thấy rất thoải mái. – Kelly đáp.

– Vậy sao, trước kia em rất sợ ngủ một mình… lúc nào cũng đòi anh ngù cùng… – Hàn Thế Bảo nhìn vào mắt cô mà nói.

Kelly khẽ nhếch cười… cái tên đại biến thái này lại muốn giở trò với cô nên mới bịa chuyện ư… cô là ai… lại sợ ngủ một mình…

– Vậy sao? – Kelly vờ đáp.

Hàn Thế Bảo gật đầu… sau đó ôm cô vào lòng… đôi môi hôn lên mái tóc cô mà nói:” Anh nhớ em, Kelly…”

Mục lục
loading...