Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 87


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 87

– Hạ Tuyết, không phải như em thấy đâu, hãy nghe anh giải thích. – Win đến tìm Hạ Tuyết nhưng An Nhiên nhất định không mở cửa cho anh vì Hạ Tuyết đã khóc lóc mà năn nỉ An Nhiên đừng mở cữa dù Win có nói ra điều gì.

Win ngồi phía trước cửa nhà An Nhiên, anh muốn gặp mặt Hạ Tuyết một lần để giải thích mọi chuyện với cô, rằng anh và Trúc Chi kia không hề có tình ý gì cả… vì sao lúc ấy anh lại hôn cô ta, anh thật sự đã bị cô ta kích động như vậy.

Từ bên trong An Nhiên bước ra phía ngoài, nhìn Win có vẻ đau khổi như vậy mà ngồi trước cửa nhà cô. Một đại thiếu gia oai phong của Hàn gia, lại có thể hạ mình làm như vậy xem ra không còn mặt mũi nào nữa rồi, nhưng cô đã hứa với Hạ Tuyết thì nhất định không được mềm lòng.

– Win, cậu về đi con bé nhất định không muốn gặp cậu. Hãy đợi Hạ Tuyết bình tĩnh lại rồi cả hai cùng nói chuyện.

– Chị An Nhiên, chị cho tôi vào gặp cô ấy đi… – Win đứng lên nói.

An Nhiên lắc đầu đáp:” Cậu quay về nhà đi, Hạ Tuyết đang rất đau buồn. Tôi không biết có chuyện gì đã xảy ra, nhưng con bé đang rất mệt mỏi… đừng để con bé kích động hơn nữa… để Hạ Tuyết nghĩ ngơi đi.”

Win nghe An Nhiên nói vậy cũng đành quay về, anh bước vào thang máy thì quay đầu lại nói với An Nhiên:” Chị giúp tôi chăm sóc cô ấy, nhắn với cô ấy răng mọi việc không giống như cô ấy nhìn thấy đâu… nói rằng tôi rất hối hận.”

An Nhiên gật đầu… thật tình là… cha nào con nấy ư!

Hôm sau Tú Anh đến đón An Nhiên và Hạ Tuyết rời khỏi chung cư An Khang, đưa An Nhiên đến công ty giải trí để cùng mọi người đi lưu diễn xa, sau đó lại đưa Hạ Tuyết quay về Hàn gia để sống vài ngày… ít ra nơi đó còn có người nói chuyện để không phải suy nghĩ điều gì.

– Thật ra không cần phải đến Hàn gia đâu? – Hạ Tuyết nói.

– An Nhiên đã nhờ, tôi cũng nghĩ điều đó tốt với em. – Tú Anh đáp.

– Tú Anh, chị An Nhiên là người tốt… hãy trân trọng và yêu chị ấy thật nhiều nhé. – Hạ Tuyết khẽ nói.

Tú Anh hơi cười gượng mà đáp:” Không cần em nhắc nhở, tôi tất nhiên trân trọng người phụ nữ ấy.”

Cả hai cùng im lặng không nói một câu nào nữa, chiếc xe chạy vào bên trong biệt thự Hàn gia. Lục An từ bên trong đi ra nhìn Hạ Tuyết trên tay cầm valy mà đưa mắt hỏi.

– Hạ Tuyết, con mang valy đi đâu vậy?

– Cô Lục, Hạ Tuyết sẽ ở tại Hàn gia này vài ngày. – Tú Anh cầm valy trên tay Hạ Tuyết mà kéo vào. – Hàn tổng đã đồng ý rồi.

– Đây đâu phải khách sạn, đâu phải ai cũng có thể vào ở. – Lục An ngăn lại, cô gái này thân thiết với Tiểu Hân… có cô ta ở nơi này bọn họ sẽ thêm đồng minh.

– Cô cũng biết điều đó sao? – Tú Anh đưa mắt theo kiểu ngac nhiên. – Vậy mà có người nhà đã sữa xong mà ở lỳ không chịu quay về.

Lục an bị Tú Anh châm chọc mà tức giận, biết là không thể nói lại cái tên mồm mép này đành rút lui một bước để Tú Anh kéo valy cho Hạ Tuyết đi vào bên trong.

– Dì Lục, con chỉ ở tạm vài ngày rồi sẽ dọn đi, phiền dì rồi.

Lục An quay ngoắt người vào bên trong không đáp, phải nhanh chóng giải quyết cái thai của Kelly trước khi cái tên Tú Anh mồm mép kia biết mà báo cho Hàn Thế Bảo biết. Lục An nhìn qua phía thím Trương với ánh mắt đầy ám hiệu, sau đó thím Trương liền theo cô ta vào bên trong.

– Cô Kelly. – Hạ Tuyết đi tới phía Kelly mà mỉm cười.

– Hạ Tuyết, ta có nghe Tú Anh nói em sẽ đến đây ở một thời gian… nơi này rộng lớn quá nhưng lòng người thì lại nhỏ, có em bầu bạn thật là vui.

– Cô, trông cô xanh xao quá… cô bị ôm sao? – Hạ Tuyết nhìn Kelly mà nói.

– Ừ, hình như dạ dày cô có vấn đề. – Kelly xoa xoa phía bụng mà nói. – Dạo này cô ăn uống không ổn lắm.

– Cô phải giữ gìn sức khoẻ cho tốt, Tiểu Hân…- Hạ Tuyết khẽ nói thì Kelly lắc đầu nói nhỏ.

– Nơi này không ai biết cô là mẹ Tiểu Hân cả, em nên cẩn thận vì xung quanh không biết ai tốt ai xấu cả. – Kelly đáp.

Hạ Tuyết có đôi chút không hiểu rõ, tuy cô được nghe Win nói sơ qua về mối quan hệ giữa cô Kelly và Hàn tổng giám nhưng nó vẫn rất mơ hồ. Dù vậy đó gọi là việc của người lớn nên cô cũng không tiện hỏi nhiều.

– Cô có cần đến bệnh viện kiểm tra không, nhìn cô thật sự không ổn. – Hạ Tuyết lại nói.

– Không cần đâu, vài ngày sẽ bình thường lại thôi mà. – Kelly xua tay nói.

Buổi chiều khi Kelly đang ngồi xem phim trên tivi trong phòng khách thì Lục An đi ngang qua nhìn thấy Kelly liền nhếch môi cười đầy mưu tính.

– Thím Trương. – Lục An gọi to.

Thím Trương từ bên trong đã chuẩn bị sẵn sàng mà chạy ra ngoài.

– Vâng, Lục tiểu thư gọi tôi.

– Sao trong nhà đầy bụi vậy, trên trần nhà lị đầy bồ hóng… thím mau đi lau dọn sạch sẽ đi, sắp tới là ngày trọng đại ở Hàn gia này… phải chuẩn bị mọi thứ từ sớm.

– Vâng, tôi sẽ đi làm ngay. – Thím Trương chạy vào trong nhà kho mà vác chiếc thang cao ra ngoài, sau đó bắt đầu lau bồ hóng trên trần nhà.

Kelly ngước đầu lên nhìn thím Trương đã có tuổi lại bị Lục An bắt ép làm việc nguy hiểm như vậy liền không hài lòng. Cô đi về phía thím Trương đang làm việc mà nói:” Thím Trương để con làm giúp, việc này thật sự rất nguy hiểm… thím đã có tuổi rồi.”

Thím Trương nhìn Lục An đầy mưu toan, xem như con mồi đã cắn bẫy của bọn họ rồi. Chiếc thang được đạt hơi nghiêng một chút nhưng Kelly lại không để ý, từng bước từng bước Kelly đi lên phía cao thì ánh mắt của Lục An và thím Trương trông theo tới đó, bọn họ là đang trông chờ Kelly ngã xuống.

– Kelly, cô đang làm gì vậy. – Tú Anh để quên tập tài liệu mà quay về liền nhìn thấy mà nói.

– À, tôi giúp thím Trương quét dọn một chút. – Kelly không bước lên cao mà nói.

– Đó không phải là việc của cô. – Tú Anh trừng mắt nhìn thím Trương. – Chẳng phải hằng tuần đều có người đến làm công việc này sao?

– Là tôi thấy chướng mắt nên bắt dọn dẹp đó. – Lục An nói. – Không lẽ tôi không có quyền sai người làm dọn dẹp nhà cửa.

Tú Anh đi đến giữ thăng bằng chiếc thang để Kelly bước xuống, sau đó nhìn sang Lục An mà nói:” Cô có quyền sai tất cả mọi người, trừ cô ấy ra.”

– Tú Anh, không phải Lục tiểu thư sai bảo tôi đâu, là tôi tự nguyện làm.- Kelly thấy Tú Anh ra vẻ nghiêm trọng liền nói.

– Hàn tổng trước khi đi đã căn dặn phải chăm sóc cô và Tiểu Hân, vì vậy cô không nên khiến tôi phải khó xữ. – Tú Anh nói, sau đó nhìn qua thím Trương mà nói. – Kelly là khách quý của Hàn gia chúng ta, thím không nên coi cô ấy như một người làm như xưa nữa.

– Vâng, cậu Tú Anh.

Tú Anh nói xong liền bỏ đi đến The Win, nếu như anh không về kịp thì chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra, cô ta trèo lên chiếc thang đang để nghiêng như vậy sẽ bị ngã xuống là điều chắc chắn… đúng là phụ nữ không biết gì lại thích bày trò.

Kế hoạch 1 thất bại, Lục An vô cùng tức tối mà bỏ vào phòng. Nếu như cái tên Tú Anh kia không quay về kịp lúc thì cô ta đã bị ngã xuống sàn… đứa trẻ trong bụng kia thể nào cũng mất đi. Lúc đó dù Hàn Thế Bảo có trách cũng có cái cớ là cô vô tình, cô không biết là cô ta mang thai… nhưng hiện tại xem như tiêu tan, Tú Anh đã nói vậy thì cách này không thể thực hiện nữa rồi.

– Lục tiểu thư, chúng ta phải làm gì đây.- Thím Trương hỏi.

– Không dùng cách này được, chúng ta dùng cách khác. – Lục An nói.

– Ở nơi tôi sinh sống có một loại thuốc để phá thai rất hữu hiệu… nếu cô cần…- Thím Trương khẽ nói nhỏ.

Lục An nhếch môi cười… xem lần này cô ta còn có thể thoát thân trong gang tất như vậy nhưng…

– Nhưng nếu bác sĩ phát hiện, chúng ta biết nói sao đây. – Lục An khẽ nói.

– Đừng lo, loại thuốc kia chỉ làm cho cái thai chết từ trong bụng mẹ… khi đó cô ta

sẽ rất đau đớn, lúc thai chết rồi bác sĩ cũng không thể tìm ra nguyên nhân, có rất nhiều nguyên nhân để thai nhi chết lưu.

– Rất tốt…- Lục An nói. – Thím mau đi mua đi.

Buổi cơm hôm đó, thím Trương cố tình trọn loại thuốc đó trong chén canh của Kelly… Kelly vừa ăn vài thìa cơm thì tiếp tục nôn ói… nôn đến tái xanh mặt mũi. Cô mệt đến mức chẳng buồn ăn thứ gì nữa… chén canh kia cũng bị bỏ đi.

Lục An là mất ăn mất ngủ, nếu như cô ta đi khám sẽ biết cô ta mang thai.. lúc đó càng khó hành động hơn.

– Cô Kelly, cô phải đến bác sĩ thôi… sắc mặt cô càng ngày càng kém, lại không thể ăn uống gì được. – Hạ Tuyết lo lắng nói.

– Không cần phải đi bác sĩ, tôi là bác sĩ mà.. nhìn qua là biết dạ dày có vấn đề rồi… tôi có một ít thuốc đau dạ dày, lát nữa sẽ mang cho cô. – Lục An liền ngăn cản.

Kelly ngước mắt nhìn Lục An, hôm nay cô ta lại tốt với cô như vậy. Nhưng Kelly không suy nghĩ nhiều, ngay cả sức để nói còn không có nữa thì suy nghĩ về cô ta để làm gì.

Trong phòng mình Lục An đi qua đi lại, sau đó nhìn Thím Trương mà nói.

– Làm sao bây giờ, cô ta mà biết cô ta có thai thì xem như là hết cơ hội.

– Lục tiểu thư, không phải cô là bác sĩ sao, cô mang thuốc cho cô ta uống vào nói là thuốc dạ dày… cô ta tất nhiên không thể biết được.

Lục An suy nghĩ một chút, nếu như cô ta uống vào xem như là mọi chuyện trở nên xong, cô ta sẽ không thể giữ được đứa con kia… nếu cô ta mà biết mình mang thai sẽ mang đứa trẻ đó mà uy hiếp Hàn Thề Bảo làm đám cưới với cô, cô tất nhiên không để chuyện đó có thể xảy ra.

– Kelly, đây là thuốc dạ dày của cô.

– Cảm ơn, nhưng tôi đã ổn hơn rồi. – Kelly từ chối, dù sao tình cảm của cô và Lục An không tốt như vậy.

– Cô xem thường tôi? – Lục An nói. – Tôi thấy cô bị như vậy nên mang thuốc đến cô lại từ chối, không phải là không tin tưởng tôi.

– Vậy cảm ơn cô. – Kelly cầm trên tay gói thuốc rồi đáp.

– Cô uống đi. – Lục An nói tiếp. – Uống vào thì chứng nôn mửa của cô sẽ không còn nữa.

– Một lát nữa tôi sẽ uống nó. – Kelly đáp.

– Tôi là bác sĩ nên rất ghét bệnh nhân hẹn như vậy, tôi phải nhìn thấy cô uống tận mắt tôi mới yên tâm.

Kelly cảm thấy vô cùng phiền phức, vì sao hôm nay cô ta lại đối với cô tốt đột xuất như vậy. Nhưng Kelly tin tưởng rằng cô ta chắc sẽ chẳng dám đầu độc cô đâu, dù sao thì đây cũng là Hàn gia.

Kelly cầm gói thuốc trên tay vừa định đưa vào miệng, Lục An đưa mắt nhìn từng viên thuốc trên tay Kelly mà háo hức thì tiếng bước chân của Tú Anh đang đi vào.

– Cô đang uống thứ gì. – Tú Anh nhìn vào bàn tay Kelly mà nói.

– Dạ dày tôi hơi khó chịu, vừa may cô Lục là bác sĩ nên đã cho tôi thuốc uống. – Kelly đáp.

– Theo tôi nhớ không nhầm cô Lục là bác sĩ thú y mà, vì sao lại có thuốc dành cho người như vậy. – Tú Anh quay sang hỏi.

Lục An hơi bất ngờ, cô đúng là bác sĩ thú y… cái tên Tú Anh trời đánh này luôn phá chuyện tốt của cô, Lục An nhanh nhảu đáp.

loading...

– À, là tôi cũng bị đau da dày nên luôn chuẩn bị thuốc theo bên mình.

– Kelly, triệu chứng của cô thế nào?

– Tôi cảm thấy khá buồn nôn khi ăn bất cứ thứ gì, bụng cảm thấy hơi chướng một chút… cảm giác thật sự khó chịu. – Kelly đáp.

– Đó là triệu chứng của dạ dày kém, vì vậy cô hãy uống thuốc đi… sẽ nhanh chóng khỏi bệnh thôi. – Lục An nhanh nhảu đáp.

Kelly suy đi nghĩ lại đến bệnh viện cũng thật là phiền phức, thời gian gần đây Tiểu Hân lại hay bị ốm vặt nên cô cần có nhiều thời gian chăm sóc Tiểu Hân. Kelly đưa những viên thưốc kia chuẩn bị uống, vừa đưa đến miệng thì một bàn tay ngăn lại.

– Cũng không chắc có phải là dạ dày hay không, đến bệnh viện nhờ bác sĩ kiểm tra là chính xác nhất… tôi không tin bác sĩ thú y có thể khám bệnh cho người được. – Tú Anh không cho Kelly uống.

– Không cần đến bệnh viện đâu. – Kelly xua tay toan uống những viên thuốc kia liền nói.

– Nếu cô không nghe tôi mà đến bệnh viện, tôi sẽ báo với Hàn tổng rằng cô bị bệnh mà không chịu đi. – Tú Anh đưa điện thoại lên nói.

– Anh có số anh ta ở Hàn Quốc sao? – Cả hai cùng thốt lên.

Sau đó hai ánh mắt nhìn nhau… Kelly hơi ái ngại, dù sao cô ấy cũng là vợ sắp cưới của anh, còn cô chỉ là một mối quan hệ mập mờ.

– Tất nhiên là có, nhưng để Hàn tổng không bị làm phiền nên không thể cho bất cứ ai. – Tú anh nói xong liền quay đầu bước đi. – Ngày mai tôi đưa cô đến bệnh viện, còn mấy viên thuốc này Lục tiểu thư để dành mà uống.

Lục An tức giận quay về phòng mình… cái tên Tú Anh đó… cô thề sẽ lột da hắn ra, dám phá chuyện tốt của cô đến hai lần.

Kelly quay về phòng mình, đã mấy ngày qua cô ở tại Hàn gia này nhìn đâu đâu cũng thấy hình ảnh của anh nhưng lại không thể nhìn thấy anh. Trong lòng có chút nhớ nhung anh, nhưng nỗi nhớ đó cũng không có ý nghĩa gì… chuyện giữa anh và cô phải làm sao giải quyết cho dứt đây… Kelly nằm trên giường mà suy nghĩ, cô chìm vào giấc ngủ khi nào không hay không biết… cho đến khi tiếng chuông điện thoại reo lên khiến cô mơ màng tỉnh giấc không kịp nhìn ai đang gọi mà nghe máy.

– Vâng, Kel nghe. – Kelly mơ màng đáp.

– Đang ngủ sao? – Hàn Thế Bảo nghe giọng ngái ngủ của cô khẽ hỏi.

Đôi mắt đang nhắm lại bỗng mở to ra, giọng của anh từ bên trong điện thoại khiến cô giật nảy mình… là anh ta gọi về cho cô ư. Kelly muốn kiểm tra kĩ hơn, nhìn vào màn hình điện thoại đúng là số nước ngoài.

– Đã ngủ luôn rồi sao?- Hàn Thế Bảo không nghe thấy tiếng trả lời liền hỏi tiếp.

– Không… không… tôi đã thức dậy rồi. – Kelly vội đáp.

– Cô bị ốm ư – Hàn Thế Bảo hỏi.

– À, chỉ là dạ dày có chút vấn đề. – Kelly tim đập thình thịch mà đáp, anh ta gọi về vì biết cô bị ốm ư.

– Phải ăn uống cẩn thận một chút, không được phép bỏ bữa. – Anh căn dặn. – Ngày mai đi bệnh viện kiểm tra.

– Tôi biết rồi. – Kelly khẽ đáp.

– Không còn chuyện gì nữa, đi ngủ đi. – Hàn Thế Bảo khẽ nói, định cúp máy.

– Thế Bảo. – KElly vội nói.

– Có chuyện gì sao?

– Ở bên ấy, có lạnh lắm không? – Kelly nói nhỏ, gương mặt cô đỏ lên… thật ra cô có rất nhiều điều muốn hỏi anh nhưng không biết nói từ đâu.

– Khi không có em ở bên cạnh… tôi luôn cảm thấy lạnh.

Trái tim cô đập thình thịch, bàn tay báu chặt lấy điện thoại trên tay, bờ môi cô rung rung hơi cười trước câu nói đầy ma mị của anh.

– Nếu lạnh như vậy, hãy mặc áo thật ấm nhé. – Kelly khẽ đáp. – Tôi phải đi ngủ rồi, ngủ ngon. – Kelly nói nhanh sau đó cúp máy đi, cô sợ kéo dài thêm ra cô sẽ nói ra những lời không thể nói.

Hàn Thế Bảo hơi nhếch môi cười nhìn vào màn hình của điện thoại… đó là một Kelly xấu xí là một cô gái không hề có nhan sắc có thể cướp lấy trái tim anh. Anh có thể làm mọi thứ để bảo vệ cô, tổn thương anh cũng được miễn rằng Kelly của anh được sống hạnh phúc.

– Hàn tổng, Hàn Liên Chi đến rồi. – Tuấn Anh nói.

– Mời cô ta vào đi. – Hàn Thế Bảo đanh mặt lại nói,.

Hàn Liên Chi từ bên ngoài bước vào, gương mặt cô ta vẫn không thay đổi theo năm tháng. Ánh mắt sắc sảo, gương mặt lúc nào cũng rạng ngời xinh đẹp chỉ tiếc là sắc đẹp đó mang đầy nguy hiểm.

– Cô đến tìm tôi, thật đáng ngạc nhiên. – Hàn Thế Bảo ngồi trên bàn làm việc, hai tay đan vào nhau hướng mắt về phía Hàn Liên Chi.

– Thế Bảo, chuyện cũ đã qua rất lâu rồi… anh cũng không nên nhìn em bằng ánh mắt xa lạ như vậy. – Hàn Liên Chi ngồi đối diện Hàn Thế Bảo, ánh mắt nhìn anh có một chút tiếc nuối. – Lần này là em đã giấu mẹ đến gặp anh, Thế Bảo… em biết là mẹ đã sai nhưng hiện tại mẹ càng lúc càng đắm chìm trong thù hận, em rất sợ khi ở bên cạnh bà… anh hãy giúp bà ấy dứt ra khỏi nó, em muốn nhìn thấy mẹ có một cuộc sống vui vẻ như bao người.

– Ngay cả tôi, bà ấy còn muốn giết chết… tôi có thể giúp gì cho bà ta sao? – Hàn Thế Bảo đáp. – Câu chuyện cũ nhắc lại, từ đầu đến cuối đều là Hàn phu nhân sai lầm… từ phá hỏng một chuyện tình đẹp đến giết chết một người mẹ của hai đứa con còn thơ bé… có lẽ là cha nuôi sai nhưng bà ấy đâu có quyền tướt đi mạng sống người khác. – Hàn Thế Bảo lắc đầu. – Ngay cả em, từ một đứa trẻ ngây thơ trong sáng đó… em từ bỏ mọi thứ bên tôi để đi theo tội ác của bà ta vậy nên hiện tại em đến nơi này mà xin tôi giúp em ư… ngoài cho bà ta vào con đường cùng của tội lỗi… tôi phải làm gì đây.

– Thế Bảo, anh cũng biết từ bé em mồ côi cha mẹ… là một tay mẹ đã chăm sóc và nuôi dưỡng em đến ngày hôm nay. Em biết mình đã sai khi không khuyên can mẹ và cứ răm rắp nghe lời bà ấy, đến hôm nay nhận ra thì em biết mình không còn kịp nữa rồi… vậy nên em mới đến tìm anh, dù sao mẹ cũng là người nuôi nấng anh… xin anh hãy kéo bà ấy ra khỏi hố sâu đó. – Hàn Liên Chi đau lòng nói.

Hàn Thế Bảo lắc đầu, trên đời này điều khó thay đổi nhất chính là sự thù hận… sự thù hận của Hàn phu nhân đã ngấm sau vào máu, huyết mạch và ăn vào tim gan theo năm tháng… bà ta hiện tại là muốn tiêu diệt tận gốc những thứ có liên quan đến mẹ của Kelly… nhưng hiện tại anh lại là cái gai khiến bà ta khó lòng thực hiện mưu đồ, vì vậy ngay cả anh bà ta cũng không bỏ qua mặc dù anh chính là đứa trẻ mà bà ta từng chăm sóc từ bé. Người ta thường nói không có công sinh thành, nhưng có công nuôi dưỡng… cái công nuôi dưỡng kia còn vất vả hơn công ơn sinh thành, anh đã vì điều đó mà luôn nhượng bộ bà… nhưng càng lúc bà càng khát máu hơn.

– Hiện tại mẹ đang tìm kiếm Kelly, con gái người tình của cha nuôi. – Hàn Liên Chi nói. – Bà ấy muốn dùng Kelly để nhử anh sang Mỹ, một lần thanh toán .

– Tôi biết. – Hàn Thế Bảo nhúng vai nói. – Bà ta luôn khát máu như vậy.

Hải Yến đến tìm Tuấn Anh thì vô tình nghe cuộc nói chuyện giữa Liên Chi và Hàn Thế Bảo, cô nhanh chóng đẩy cửa bước vào mà nói.

– Hàn tổng, xin lỗi vì đã nghe chuyện riêng của gia đình anh mà chưa được phép. Nhưng tôi có một ý này, nghe có vẻ hơi hoang đường. Nếu muốn Hàn phu nhân thay đổi, thì phải làm cho bà ấy nhận ra rằng mình đã sai.

Hàn Thế Bảo và Hàn Liên Chi đều đưa mắt nhìn Triệu Hải Yến… cái cô gái này vẫn không có chút thay đổi nào. Vẫn vô phép tắc lại thích bày trò gì nữa đây, nhìn từ trên xuống dưới bộ trang phục của cô ta có thể đoán được rằng cô ta vừa chạy nhảy khắp đường phố và chui vào các show ca nhạc.

– Nói thử xem. – Hàn Thế Bảo hơi nhếch môi, thử nghe xem đứa trẻ con này muốn bày trò gì.

– Là thế này. – Triệu Hải Yến nhìn sang phía Hàn Liên Chi mà nói. – Cô quay về làm cách nào đó để dụ mẹ cô về Việt Nam một chuyến, sau đó khi bà ta ở trong khách sạn chúng ta sẽ diễn một vở kịch nhát ma bà ấy… chúng ta sẽ hóa trang thành người mà Hàn phu nhân kia đã từng cươp đi mạng sống. Người sống bà ta không sợ nhưng tôi tin chắc người chết hiện về đòi mạng… bà ta có là thành thánh mới không sợ. – Triệu Hải Yến vừa nói xong liền le lưỡi trợn mắt đưa hai tay lên mà giả ma nhát người.

Cả Hàn Liên Chi và Hàn Thế Bảo tuy đang căng thẳng nhưng bật cười với suy nghĩ của Triệu Hải Yến. Tuy nhiên, đó không phải là một suy nghĩ không hay… nếu như bà ta biết sợ… có thể sẽ dừng lại.

– Hải Yến, em lại bày trò gì nữa đây… – Tuấn Anh vừa ra ngoài nghe điên thoại từ đối tác quay vào đã nhìn thấy Triệu Hải Yến đang múa máy tay chân trước mặt Hàn Thế Bảo.

Hàn Thế Bảo ra hiệu cho Tuấn Anh im lặng để nghe Triệu Hải Yến đang vạch ra kế hoạch sẽ làm thế nào mà hù ma Hàn phu nhân khiến bà ta không phát hiện ra, phải nói là trong cái đầu ốc trẻ con của cô gái họTriệu này cũng khá là thông minh và đầy tính chiến lượt.

– Thống nhất vậy đi. – Hàn Thế Bảo nói. – Liên Chi, quan trọng là em có thể đưa bà ấy về lại VN hay không?

– Em sẽ cố gắng… – Hàn Liên Chi gật đầu. – Cảm ơn đã giúp em.

– Dù sao… anh cũng từng gọi bà ấy là “ mẹ”.

– Nghe nói anh sắp kết hôn sao, anh không đợi Kelly nữa ư. – Hàn Liên Chi hỏi. – Mẹ có nói với cô ấy là hai người là anh em… có lẽ bà ấy muốn chia rẽ hai người để dễ dàng hành động.

– Không sao cả, mọi chuyện đều ổn. – Hàn Thế Bảo không muốn tiết lộ cho Hàn Liên Chi biết rằng Kelly đang ở chỗ anh… sự thật là anh chưa thể tin tưởng người phụ nữ này.

Nếu như Hàn phu nhân chịu dừng lại, chẳng phải điều đó là điều tốt ư… cách của Hải Yến không phải là Hàn Thế Bảo hoàn toàn tin tưởng… tuy nhiên như thế cũng khiến Hàn Liên Chi đưa bà ta về nơi này… nơi mà thế lực bà ta không có.

– Hàn tổng, anh không nên quá tin tường cô ta.- Tuấn Anh khẽ bươc vào phòng Hàn Thế Bảo mà nói. – Ai biết được đây có phải là một âm mưu của Hàn phu nhân.

– Tin tưởng. – Hàn Thế Bảo hơi nhếch môi cười. – Tuấn Anh, cậu an tâm đi… dù bà ta có bày trò gì, tôi cũng sẽ là người cầm cán của cuộc chơi này.

Tuấn Anh nghe Hàn Thế Bảo nói vậy cũng liền hiểu ý của anh, dù là Hàn Liên Chi là do Hàn phu nhân sai đến… anh cũng sẽ điều khiển cuộc chơi này.

*************************

Buổi sáng hôm sau Kelly chuẩn bị trang phục tươm tất để cùng Tú Anh đến bệnh viện… tuy nhiên vừa sáng sớm thì Lục An đã dậy rất sớm, cô ta cứ điđi lại lại trong phòng khách khiến ai nấy đều tò mò nhưng không dám hỏi. Kelly vừa bước ra ngoài thì Lục An đã chạy đến bên cạnh cô, bộ dạng như có chuyện gì đó bí hiểm lắm.

– Kelly, tôi có một việc nhờ cô giúp. – Lục An nói.

– Có việc gì sao? – Kelly hỏi lại, cô ta có việc gì sao.

– Là thế này, tôi đã đánh rơi chiếc nhẫn cưới của tôi mà Thế Bảo. – Bộ dang ra vẻ lo lắng. – Một người nhặt được nó và họ nhận ra chiếc nhẫn đó vì cặp nhẫn này đã được đưa lên báo. Hắn ta đã tìm cách liên lặc với tôi và ngỏ ý rằng dẽ cho tôi chuộc lại nó.

– Vậy thì tốt rồi, cô mau đi chuộc lại đi. – Kelly đáp.

– Không đơn giản như vậy, hắn ta đưa ra số tiền khá cao và yêu câu tôi đến đó một mình. – Lục An ra vẻ lo sợ. – Tiền không phải là vấn đề, nhưng tôi rất sợ… lỡ như đến đó hắn ta cướp tiền và không trả nhẫn cho tôi.

– Cô hãy nói với Thế Bảo, anh ấy sẽ cho người lấy lại giúp cô.

– Không được… tôi không muốn anh ấy biết tôi đã làm mất nó… anh ấy sẽ nghĩ tôi không tôn trọng anh ấy. – Lục An lắc đầu.

– Vậy cô muốn nhờ tôi việc gì. – Kelly hỏi.

– Cô có thể đi cùng tôi được không? – Lục An ra vẻ van xin. – Đừng để bất cứ người nào trong Hàn gia biết, họ sẽ nói lại với Thế Bảo mất.

Kelly hơi phân vân một chút, cô ta vì sao lại nhờ vả cô trong khi cả hai người có vẻ không ưa gì nhau lắm. Kelly chưa kịp trả lời thì lại nghe Lục An nói tiếp.

– Tôi không quen biết ai ở nơi này cả, một người bạn cũng không có… đến lúc gặp chuyện cũng không biết nhờ vả ai. Những người trong Hàn gia này đều là người của Thế Bảo, nghĩ đi nghĩ lại thì cũng chỉ có một mình cô có thể tin tưởng… làm ơn đi cùng tôi được không… Kelly.

– Thôi được rồi, tôi đi bệnh viện vể sẽ đi cùng cô. – Kelly gật đầu đứng lên.

– Không được, hắn ta hẹn trong sáng nay… nếu không đến xem như mất chiếc nhẫn mãi mãi. – Lục An kéo tay Kelly lại. – Tôi xin cô Kelly, việc này rất gấp.

Đi bệnh viện hôm nay đi cũng được ngày mai cũng không sao, bệnh viện kia vẫn nằm đó chứ không mất đi đâu được. Còn chiếc nhẫn kia lại quan trọng với cô ta như vậy, xem như cô giúp người vậy… cô gái này cũng không phải là người xấu hoàn toàn.

– Được rồi, tôi sẽ đi với cô. – Kelly nói. – Nhưng tôi phải nói với Tú Anh một tiếng, anh ta lại đợi.

– Kelly, đừng nói là đi với tôi… anh ta lại hỏi chúng ta đi đâu, tôi sợ mọi chuyện sẽ đổ bễ ra hết. – Lục an khẽ nói.

– Tôi hiểu rồi, an tâm đi. – Kelly gật đầu nói.

Đợi Kelly bước ra khỏi cửa thì bên trong Lục An khẽ cười đầy dã tâm, bàn tay bấm điện thoại trên tay khẽ cười nói vào trong điện thoại:” Con mồi đã cắn câu… bắt đầu hành động.”

Mục lục
loading...