Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 86


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 86

– Thế Bảo, đừng làm như vậy. – Kelly ngăn lại bàn tay của anh đang mơn trớn trên cơ thể cô. – Anh sắp kết hôn rồi.

– Tất nhiên là tôi biết, không cần em phải nhắc nhở. – Hàn Thế Bảo khẽ đưa miệng vào vành tai cô mà nói khẽ, hơi thở của anh phà vào tai cô khiến Kelly không còn hơi sức mà phản kháng. – Lần đó em đã dùng cách này mà níu tôi lại không cho tôi đến lễ cưới sao, lần này tôi cũng muốn em dùng cách đó.

– Lục tiểu thư rất yêu anh và đã giúp đỡ anh rất nhiều. – Kelly đáp lời. – Chúng ta không nên khiến người khác vì chúng ta mà đau buồn.

Hàn Thế Bảo không đưa lời cô vào trong tai, nhìn thấy cơ thể đầy đặn trên người cô đầy quyến rũ thì làm sao có thể dứt ra. Anh trút bỏ những thứ còn vướn víu trên thân thể hai người, cuồng say vào cơn mem tình ái. Kelly biết có muốn thoát khỏi anh cũng không thể thoát, vả lại cảm giác bên anh quyến luyến đến mức cô cũng phải say mem tình cùng anh. Cô từ từ đáp trả anh, từ từ trở nên chủ động khi ở bên cạnh anh. Cô biết là đang làm một việc không đúng đắn, nhưng từng nhịp di chuyển của Hàn Thế Bảo lại khiến cô khát khao hơn.

– Em chán chê khi ở bên tôi ư. – Hàn Thế Bảo đưa đôi môi nóng bỏng vào bờ cổ Kelly cắn nhẹ… nhưng vẫn để lại dấu vết.

– Không có… – Kelly trong con say tình mà lắc đầu, bàn tay đưa qua lưng anh mà xiết nhẹ. – Tôi rất nhớ anh.

Hàn Thế Bảo nhếch môi cười, đôi môi tiếp tục chạm vào môi cô mà đùa giỡn. Tiếng kêu khe khẽ trên môi Kelly càng khiến anh kích tình hơn, toàn thân hoạt động mạnh mẽ khiến trên gương mặt cô càng lúc càng đỏ ửng lên. Kelly báu chặt vào lưng anh, ôm lấy anh mà trong lòng có nhiều cảm xúc lẫn lộn.

Lục An quay về vào lúc nữa đêm, cô và Henry ở bên ngoài trò chuyện về mọi thứ, đến khi nhận ra thì đường phố đã vắng bóng người… nhìn lại đồng hồ thì đã nữa đêm. Lục An vội chia tay Henry mà đón xe quay về Hàn gia, nhưng cuối cùng đợi mãi không tìm được xe thì Henry lái xe tới mà đưa cô về nhà. Khi vừa bước vào cửa Hàn gia, nhìn thấy Hàn Thế Bảo từ phòng của Kelly mà bước ra… trong lòng Lục An vô cùng đau đớn và tức giận. Cô nép mình phía sau một tấm rèm không để Hàn Thế Bảo nhìn thấy, đôi mắt trừng lên vô cùng đáng sợ.

– Kelly, cô sẽ phải trả giá vì câu dẫn chồng tôi.

Buổi sáng tại Hàn gia, Hàn Thế Bảo ngồi vào bàn ăn sang ở vị trí chủ gia bên trái là Lục An, còn bên phải là Tiểu Hân và Kelly. Kelly đang đút cháo cho Tiểu Hân không để ý đến ánh mắt của Lục An nhìn cô đầy ganh ghét, còn Han Thế Bảo lại là một ánh mắt vô cùng ấm áp.

– Ăn sáng thôi… – Tú Anh từ phía trong bước ra. – Thím Trương, cho tôi một phần. – Đây là con người đang yêu đời nhất.

– Hôm nay chú Tú Anh có việc gì rất vui ạ. – Tiểu Hân nhìn Tú Anh mỉm cười nói.

– Con gái thông minh, chính là chú đây đang có tâm trạng rất tốt. – Tú anh bước tới nựng má Tiểu Hân. – Hôm nay Tiểu Hân sẽ đến trường đúng không?

– Vâng ạ, hôm nay cô Kelly sẽ đưa con đến trường. – Tiểu Hân quay sang nhìn Kelly mà nói. – Baba sẽ đưa con và cô đến trường, sau đó baba sẽ đưa cô Kelly quay về nhà. – Tiểu Hân vỗ tay. – Đến chiều, baba sẽ đưa cô Kel đến đón con, đúng không ạ. – Tiểu Hân nhìn về phía Hàn Thế Bảo mà nói.

Hàn Thế Bảo mỉm cười gật đầu…

Lục An nhìn thái độ vui vẻ của Hàn Thế Bảo trong lòng khá là tức giận, anh ta từ đầu đã không hề nhìn cô một lần. Ánh mắt đều hướng qua phía Tiểu Hân nhưng thật chất là muồn ngắm nhìn Kelly. Lục An đưa tay mình qua đặt lên tay Hàn Thế Bảo vô cùng tình tứ trước mặt Kelly khẽ mỉm cười nói:” Thế Bảo, hôm qua em vẫn chưa chọn được váy cưới… hôm nay chúng ta đi thử lại nhé.”

– Vậy cũng được. – Hàn Thế Bảo gật đầu đáp.

Lục An vô cùng phấn khởi, xem ra tình cảm bọn họ chỉ là theo kiểu lên giường mà thôi. Tại sao trước mặt cô ta anh ấy không hề kiên dè với cô, Lục an khẽ mỉm cười bắt đầu ăn.

– Làm sao bây giờ, anh không nhớ hôm nay sẽ bay sang Hàn Quốc để thám thính thị trường và tiến hành hợp tác sao? – Tú Anh lắc đầu nói, quả nhiên chính là từ khi Kelly quay lại người đàn ông tài ba kia thật lười biếng. chỉ biết có phụ nữ mà thôi.

– Anh đi Hàn Quốc ư, bao lâu sẽ về.

– Khi nào anh quay về.

Giọng nói của cả Kelly và Lục An đều cật lên cùng một lúc. Hàn Thế Bảo đứng lên đặt khăn ăn trên bàn phủi tay nhìn qua phía Lục An mà nói.

– Thật xin lỗi, lần trước không phải cô đã tự mình chọn một bộ váy cưới rất đẹp sao… tôi tin tưởng vào chọn lựa của cô sẽ không làm mất mặt Hàn gia. Tôi sẽ quay về trước ngày chúng ta kết hôn, yên tâm lần này sẽ không để cô một mình trong ngày cưới đâu.

Sau đó quay sang nhìn Kelly mà nói:” Đi thôi, đưa Tiểu Hân đi học.”

Kelly đứng lên chuẩn bị quần áo tươm tất cho Tiểu Hân sau đó nắm tay con bé ra xe. Trên xe, Hàn Thế Bảo ngồi một bên, Kelly ngồi một bên đặt Tiểu Hân ngồi chính giữa… không gian im lặng không ai nói với ai một câu nào.

– Baba đi Hàn Quốc khi nào sẽ quay về ạ. – Tiểu Hân lên tiếng.

– Hai tuần nữa baba sẽ về. – Hàn Thế Bảo nói.

– con sẽ rất nhớ baba đó. – Tiểu Hân tựa vào lòng Hàn thế Bảo mà nói. – Nhưng có cô Kelly bên cạnh rồi, sẽ không phải buồn nữa.

Hàn Thế Bảo đưa tay mình vuốt mái tóc của Tiểu Hân, nhìn sang Kelly đang nhìn ra ngoài cửa sổ… bàn tay kia của Hàn Thế Bảo bỗng đưa qua tay cô mà nắm chặt.

Kelly hơi bất ngờ quay sang nhìn anh… đôi mắt khó hiểu, anh ta đang muốn nói gì với cô ư.

Hàn Thế Bảo vẫn không nói lời nào, chỉ nhìn cô trong khi bàn tay vẫn nắm chặt.

– Tú Anh. – Hàn thế Bảo khẽ gọi.

– Vâng.

– Khi tôi không có ở đây, hằng ngày cậu đưa Kelly và Tiểu Hân đến trường rồi đến giờ đưa đến đón Tiểu Hân giúp tôi. – Hàn Thế Bảo vẫn nhìn vào Kelly mà nói. – Nhờ cậu chăm sóc họ giúp tôi.

Tú Anh nhìn vào kiếng chiếu trong xe, nhìn thấy ánh mắt của Hàn Thế Bảo đang nhìn Kelly… hai còn người này thật rắc rối, vì sao tự biết bản thân yêu nhau lại không từ bỏ tất cả mà đến với nhau… những khuất mắc trong lòng cứ nói rõ ra để dễ dàng mà giải quyết.

Đưa Tiểu Hân đến trương xong thì chiếc xe lái thẳng đến sân bay nơi mà Tuấn Anh và HẢi Yến đang đứng đợi Hàn Thế Bảo. Nhìn hai con người này hạnh phúc bên nhau khiến bao nhiêu người ghen tỵ.

– Anh trai, hành lý của một mình anh ư. – Tú Anh tròn mắt hỏi.

– Không, là hành lý của chị dâu đó em trai. – Hải Yên trêu chọc Tú Anh. – Chị sẽ đi cùng sang Hàn Quốc.

Cả Tú Anh và Hàn Thế Bảo đều nhìn Tuấn Anh mà ngán ngẩm… là đi làm việc lại mang theo cô gái này.

– Hàn tổng, anh sẽ cho tôi đi mà, phải không, phải không, phải không. – Hải Yến chạy đến kéo tay Hàn Thế Bảo mà nài nỉ.

– Xin lỗi, biết tôi đi công tác ở Hàn Quốc cô ấy liền nằn nặc đòi theo… tôi không thể từ chối được. – Tuấn Anh liền áy náy đáp.

– Em sẽ không làm phiền đến công việc của anh đâu, chỉ cần đưa em đi cùng… em đã đặt vé xem EXO biểu diễn rồi… huhu em muốn đi Hàn Quốc mà…………. – Triệu Hải Yến nhảy lên mà nói.

– Đứa trẻ của cậu, tự cậu quản đi. – Hàn Thế Bảo bật cười vỗ vai Tuấn Anh ra vẻ cảm thông. – Chúng ta đi thôi, mà EXO là gì.

Cả Tú Anh, Tuấn Anh và Kelly đều lắc đầu không biết.

Ba người họ bước vao bên trong quầy kiểm soát vé, Kelly cùng Tú Anh đứng bên ngoài nhìn theo bóng ba người họ khuất sau vào bên trong.

– Chúng ta về thôi. – Tú Anh nói.

Kelly quay trờ về biệt thự Hàn gia thì đã nhìn thấy những người mặc áo đen đứng bên ngoài, xem ra Hàn Thế Bảo đã chuẩn bị từ trước rồi… Hàn Thế Bảo ơi là Hàn Thế Bảo, một khi Kelly này đã muốn bỏ đi thì anh nghĩ mình có thể giữ chân được tôi ư.

*******************

Những ngày Win bị ốm tại nhà riêng, hằng ngày Trúc Chi đều mang cháo và thuốc sang chăm sóc cho Win, mặc dù Win đã từ chối nhưng Trúc Chi không từ bỏ mà ngày nào cũng đến. Điều đó khiến Win cảm thấy áy náy, tuy nhiên nhờ vậy mà anh có thể khỏi bệnh nhanh như vậy. Win lấy lại phong độ, đến The Win làm việc mà tiếp tục công việc trong dự án của mình. Ngày xưa anh không thích Trúc Chi vì nghĩ cô ta là tiểu thư lá ngọc cành vàng chảnh chọe không biết làm thứ gì, nhưng từ khi tiếp xúc mới biết cô ấy cũng là một người cầu tiến và chịu học hỏi, có ngày còn cùng anh và Henry đi xuống tận các xưởng may và xưởng nhuộm đến tận đêm để khảo sát tiến trình và chắc chắn về màu sắc, điều đó khiến Win có thiện cảm với Trúc Chi hơn.

Kế hoạch hợp tác giữa thời trang E.L và hai công ty đối tác Việt Nam thành công khi khách hàng đặt hàng ngày một tăng lên. Họ được sự đánh giá cao từ các chuyên gia, bộ phận thiết kế và gia công làm việc cật lực để tạo ra những sản phẩm tốt nhất để cung ứng thị trường đang mong đợi.

Henry nghe xong điện thoại trong buổi họp tại nhà riêng của Win, nhìn sang Trúc Chi và Win mà cười lớn:” Thành công rồi, sếp tổng đã duyệt và sắp tung ra thị trường rồi, sản phẩm lần này làm ra đúng với chỉ tiêu chất lượng yêu cầu của cả 3.”

– Cạn ly. – Henry nâng ly lên cao chúc mừng sự hợp tác thành công.

– Chúc mừng mọi sự đều thuận lợi. – Win nâng ly khẽ cười.

Trúc Chi không nói chỉ hướng ứng mà cụng ly cùng hai người họ, cả ba cùng nhau nói chuyện và vui vẻ nghĩ về tương lại của những sản phẩm mà cả ba bọn họ đa cố gắng như thế nào. Điện thoại Henry reo lên, là Lục An gọi anh… Henry nhanh chóng nghe máy sau đó nhìn về phía Win và Trúc Chi mà nói.

– Làm hai người mất vui rồi, tôi có việc quan trọng phải đi trước. Win, một lát cậu đưa Trúc Chi về nhé.

– Đi đâu chứ, chúng ta còn chưa đi ăn mừng mà. – Win ngăn lại.

– Đúng đấy Henry, anh không thể đi như thế. – Trúc Chi cũng ngăn lại.

– Quả thật là chuyện rất gấp, không thề không đi. – Henry cố gắng cũng thoát khỏi hai người bọn họ mà chạy đến nơi Lục An đang đợi.

Bên trong căn phòng rộng, chỉ còn Win và Trúc Chi cùng nhau ngồi trò truyện và uống rượu… họ nói chuyện rất nhiều kể về lần đầu tiên gặp và đến tận hôm nay.

– Win, từ lần đầu tiên gặp anh tôi đã rất ấn tượng với anh. – Trúc Chi nói.

– Ấn tượng. – Win hỏi.

loading...

– Vâng, tôi tự hỏi vì sao trên đời này lại có một người trẻ tuổi tài ba như anh, đã vậy còn vô cùng phong độ và hấp dẫn.

– Tiểu thư lại đề cao tôi nữa rồi. – Win hất tay đi.

Trúc Chi đưa tay mình nắm lấy tay Win, đôi mắt nhìn sâu vào mắt Win khẽ nói:” Tôi không đề cao anh đâu, anh thật sự là một người đàn ông lý tưởng… và tôi đã thích anh từ rất lâu rồi.”

Win rút tay mình ra khỏi bàn tay của Trúc Chi… Cô không ngừng lại mà tiến sát về phía Win hơn.

– Trúc Chi, cô cũng biết tôi đã có bạn gái rồi mà. – Win từ chối sự thân mật này.

– Anh nói là Lâm Hạ Tuyết sao? – Trúc Chỉ đưa bàn tay mình nắm lấy tay anh. – Cô ấy có thật sự thích anh hay không, vì sao lại không ở bên cạnh anh khi anh cần cô ấy… vì sao lại bỏ đi không chịu nói trước… biết anh ở nơi này cô đơn lại không đến sống cùng anh. Win, Hạ Tuyết chỉ muốn ở bên cạnh anh để đánh bóng tên tuổi cô ta thôi.”

– Vì sao cô biết những điều này.

– Lần đó không phải khi anh say đã tâm sự với tôi và Henry sao… – Trúc Chỉ đưa bàn tay lên gương mặt Win mà nói. – Nếu tôi là cô ấy, nếu tôi được ở bên cạnh anh… tôi sẽ không đối với anh như vậy, Win… tôi biết anh rất cô đơn mà.

– Trúc Chi, tôi…

– Win, em yêu anh… em yêu anh…

Trúc Chi đưa mắt mình nhìn sâu vào mắt Win, Trúc Chi là nói đúng với nỗi lòng của Win… là anh trách Hạ Tuyết vì sao điều đơn giản mà người ngoài có thể hiểu mà cô lại không hiểu. Trúc Chi nhón chân lên, đôi môi chạm phải môi Win. Trong giây phút đó, Win đã không đẩy Trúc Chi ra mà đáp trả nụ hôn của cô ta.

– Cạch. – Tiếng mở cửa vang lên. – Win, em về rồi đây. – Hạ Tuyết đọc báo thấy dự án của Win được đánh giá cáo thì rất vui mừng, sau chuyên bay khá mệt mỏi từ Nhật Bản quay về cô nhanh chóng chạy đến nhà Win để chúc mừng anh.

Trong thời gian ở Nhật Bản cô đã rất nhớ anh. Vì lịch làm việc rất dày đặc càng khiến cô rất mệt mỏi lại càng mong muốn có Win ở bên cạnh, cô mới nhận ra rằng có lẽ Win cũng rất mệt mỏi mà muốn cô ở bên cạnh anh… vì vậy anh đã rất muốn cô sống cùng anh. Hạ Tuyết lần này quay về quyết định sẽ đến sống cùng Win, vì dù sao chị An Nhiên cũng sẽ kết hôn cùng Tú Anh.

Nhưng khi bước vào căn nhà này, nơi mà cô và anh từng ngọt ngào vui vẻ bên nhau… lại nhìn thấy cảnh một người con gái khác cùng anh hôn nhau… rất tình cảm. Hộp quà mà cô mua ở Nhật mang về tặng anh rơi xuống đất… tiếng vỡ nát bên trong rất lớn. Hạ Tuyết quay lưng bỏ chạy ra ngoài.

Win và Trúc Chi đều kinh ngạc quay qua nhìn Hạ Tuyết… trên môi Trúc Chi nhoẻn cười, cô ta về cũng thật đúng lúc.

– Hạ Tuyết. – Win buông Trúc Chi ra chạy theo Hạ Tuyết.

– Win, tốt nhất đừng chạy theo cô ấy. – Trúc Chi kéo tay Win lại. – Cô ấy đang mất bình tĩnh, sẽ đưa ra những quyết định sai lầm.

Win quay lại nhìn Trúc Chi khẽ nói:” Cô về trước đi, không thể để Hạ Tuyết hiểu nhầm được.”

– Như thế nào là hiều nhầm, chính là chúng ta hôn nhau… cả anh và tôi. – Trúc Chi từ phía sau ôm lấy Win.

– Xin lỗi… có lẽ vì tôi không kiềm chế được cảm xúc. – Win đẩy Trúc Chi ra khỏi mình. – Tôi phải đi tìm Hạ Tuyết.

Hạ Tuyết nhanh chóng lại lên xe, nước mắt giàn dụa trên mi… chiếc xe vừa chạy đi thì Win vừa chạy ra ngoài, chuyện này xem ra… khó lòng giải thích.

Hạ Tuyết quay về chung cư An Khang với nước mắt giàn dụa trên mi, cô vừa bước vào thang máy thì Tú Anh cũng vừa đi tới… nhìn thấy Hạ Tuyết hai đôi mắt đỏ hoe liền vội hỏi.

– Có việc gì sao? – Tú Anh quan tâm hỏi.

– Không… không có gì cả. – Hạ Tuyết lắc đầu, nước mắt càng rơi nhiều hơn.

– Nói đi, là ai ức hiếp em. – Tú Anh đưa hai tay lên vai Hạ Tuyết mà hỏi.

– Tú Anh, Win… Win… anh ấy có người phụ nữ khác rồi. – HẠ Tuyết nói trong tiếng nấc.

– Có thể là hiểu nhầm thôi, em lại nghe ai nói nhảm nhí nữa rồi. – Tú Anh đáp.

– Là tận mắt em thấy, Win và cô ta đang hôn nhau trong nhà anh ấy… nếu em không quay về ngay lúc đó… bọn họ còn làm điều gì khủng khiếp hơn như thế. – Hạ Tuyết khóc lơn hơn.

Tú Anh nhìn thấy Hạ Tuyết khóc trong đau đớn như vậy liền cảm thương… không thể hiểu nổi Win vì sao có được Hạ tuyết lại bắt chước cha mình mà bị bay bướm cùng người phụ nữ khác.

– Được rồi, đừng khóc nữa… tôi sẽ đi tìm cậu ấy hỏi rõ ràng. – Tú Anh an ủi.

– Không cần hỏi nữa… chính mắt tôi đã nhìn thấy còn phải hỏi điều gì nữa. – Hã Tuyết mệt mỏi trong chuyến đi vừa rồi, khi về nhìn thấy cảnh tượng đó khiến cô càng mệt mỏi hơn… bàn chân không đứng vững nữa mà ngạ quỵ xuống.

Tú Anh đỡ lấy Hạ Tuyết mà ôm vào lòng, cửa thang máy mở ra… An Nhiên đang đứng trước thang máy nhìn vào.

– Tú Anh… Hạ Tuyết. – An Nhiên khẽ nói

– An Nhiên, em mau đỡ Hạ Tuyết vào nhà… – Tú Anh liền nói. – Cô ấy có lẽ bị kiệt sức rồi.

An Nhiên lúc này mới nhìn thấy Hạ tuyết hai mắt đỏ hoe, bàn chân như không còn sức lực nữa mà tựa vào Tú Anh. Cô nhanh chóng chạy đến cùng Tú Anh đỡ Hạ Tuyết đi vào bên trong. Đặt Hạ Tuyết nằm trên giường, hiện tại Hạ Tuyết có lẽ quá kiệt sức mà ngủ rồi… nhưng trên gương mặt đó vẫn còn động lại nước mắt nơi khóe mi.

– Có chuyện gì xảy ra vậy.

Tú Anh lắc đầu nói;” Có lẽ là có hiểu nhầm gì với Win.”

– Hạ Tuyết như vậy, sao em có thể bỏ đi được. – An Nhiên nói.

– Vậy đừng đi nữa. – Tú Anh nhúng vai.

– Không được, em đã kí hợp đồng rồi… vả lại còn sự uy tín của mình nữa. – An Nhiên đáp. – Hay là anh chăm sóc Hạ Tuyết thay em, còn em sẽ đi lưu diễn.

– Em không ghen sao. – Tú Anh trêu chọc. – Không phải khi nãy một chút nữa đã hiểu nhầm ư/

– Không tin tưởng anh nhưng em tin tưởng Hạ Tuyết. – An Nhiên mỉm cười nói.

Tú Anh suy nghĩ một chút, hiện tại anh cũng không có nhiều thời gian rãnh mà lui tới nơi này để trong coi Hạ Tuyết, nếu cô ấy vì chuyện của Win mà làm điều gì dại dột thì hối hận cả đời.

– Hay anh mời Hạ Tuyết về Hàn gia ở một thời gian, cô bé Tiểu Hân rất đáng yêu sẽ khiến Hạ Tuyết vơi bớt suy nghĩ không vui. – Tú Anh nói.

– Liệu có ổn không. – An Nhiên ra vẻ suy nghĩ, cái Hàn gia đầy rắc rối đó.

– Không sao đâu, hiện tại Hàn tổng đã đi công tác rồi… mọi việc ở Hàn gia đều do anh sắp đ8t5 mà.

– Còn cô vợ sắp cưới của anh ta đâu, cô ta chịu cho phụ nữ vào nhà sao? – An Nhiên nhớ đến Hàn Liên Chi mà không vui.

– Không sao, cô gái họ Lục đó hiện tại chỉ ghen với Kelly thôi, còn Hạ Tuyết đã từng gặp mặt giới thiệu là bạn gái Win.

An Nhiên gật gù đồng ý, để Hạ Tuyết một mình ở lại nơi này trong tâm trạng như vậy khiến cô không an tâm… vậy nên để Hạ Tuyết đến Hàn gia vài ngày sẽ tốt hơn.

***********

Trong những ngày Hàn Thế Bảo không có ở Hàn gia, mọi việc trong Hàn gia tưởng chừng như êm đềm nhưng sự thật thì không phải là như vậy. Kelly thì vẫn ở bên cạnh Tiểu Hân hằng ngày nhưng cô nào đâu biết ánh mắt của Lục An nhìn cô càng ngày càng đầy lửa hận.

Trong bữa cơm, Kelly ngồi trên bàn ăn đút cơm cho Tiểu Hân, mùi đồ ăn sộc vào mũi khiến cô vô cùng khó chịu… cô buông chén cơm trên tay xuống bàn mà chạy vào bên trong nhà vệ sinh nôn ói.

– Cô ta bị làm sao vậy nhỉ. – Lục An nhìn theo hướng Kelly mà nói.

– Lục tiểu thư, có lẽ cô ta mang thai. – Thím Trương khẽ nói. – Cô ta bị như vậy vài ngày rồi.

– Mang thai sao? – Lục An rơi chiếc đũa trên tay.

– Tôi là người có kinh nghiệm, chỉ cần nhìn qua là biết cô ta đang mang thai. – Thím Trương khẽ nói. – Tôi định báo cho Hàn tổng biết, không thể để người trong Hàn gia mang thai hoang như vậy, sẽ có điều tiếng.

– Không, anh ấy hiện tại đang rất bận rộn… việc này cứ để cho tôi quyết định.

– Vâng, vậy tiểu thư sẽ giải quyết thế nào đây. – Thím Trương khẽ hỏi, dù sao Lục An cũng chuẩn bị là chủ nhân gia đình này., muốn giữ chén cơm thì phải biết phục vụ bên nào.

– Cô ta là người của Hàn gia lại mang thai hoang như vậy, tất nhiên là đáng bị đuổi ra khỏi nơi này nhưng thiết nghĩ Tiểu Hân thích cô ta như vậy… thôi thì chúng ta giữ lại cô ta bên cạnh Tiểu Hân… nhưng đứa trẻ kia nhất định không thể giữ được.

– Vâng, Lục tiểu thư nói đúng.

Mục lục
loading...