Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 84


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 84

Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ

Vô duyên đối diện bất tương phùng.

Giữa anh và cô là mối nhân duyên nào đây. Gặp nhau vì thù hận, yêu nhau trong thù hận… tìm thấy nhau trong sự hiểu lầm… đó là mối nhân duyên không dứt giữa hai người. Kelly cuối mặt xuống đất, chiếc mũ lưỡi chai che gần nữa khuôn mặt công thêm chiếc áo khoác da màu đen kéo cao qua cổ, nhìn bên ngoài khó ai có thể nhận ra đây là một Kelly quyến rũ thường ngày.

Hàn Thế Bảo và Tuấn anh chia nhau ra tìm kiếm nhưng sân bay đông người qua lại, nhìn đâu đâu cũng không thấy cô… Hàn Thế Bảo chạy khắp nơi đến khi chiếc áo vest cũng vứt sang một bên, cavat trên cổ áo cũng bị lệch đi vì nóng bức…

Toàn thân anh mồ hôi ướt sũng nhưng anh vẫn kiên trì tìm kiếm… anh không muốn một lần nữa mất cô.

Tiếng nhân viên thông báo chuyến bay từ VN sang Mỹ đã sắp đến giờ càng khiến anh nóng lòng hơn… nếu như lần này mất dấu KElly… thì anh phải tìm cô bao lâu nữa đây… 1 năm, 2 năm, hay là mãi mãi không thể tìm thấy. Anh đã chờ đợi cô rất lâu rồi, chờ đợi trong vô vọng và bao nhiêu nhớ nhung.

– Hàn tổng, tôi không nhìn thấy cô ấy. – Tuấn Anh hở không ra hơi mà đáp.

– Đi tìm tiếp thôi… không thể để Kelly đi mất. – Hàn Thế Bảo nói.

– Đi tìm thế này không phải là cách hay, tôi có một cách. – Tuấn Anh nói. – Chỉ là anh có dám làm hay không?

– Nói đi, dù bất cứ cách nào để Kelly ở lại.

Tuấn Anh nói nhỏ vào tai Hàn Thế Bảo… có một chút suy nghĩ… Hàn Thế Bảo liền gật đầu đồng ý.

Bên ngoài tiếng xe cấp cứu làm náo động cả toàn sân bay, Kelly hơi nghiêng đầu nhìn về những bác sĩ đang chạy vào bên trong. Trên loa thông báo của sân bay vang lên một giọng nói quen thuộc.

– Kelly, tôi biết cô đang ở đây… Hàn tổng… anh ấy sắp không chịu được nữa rồi… nếu cô còn chút lương tâm hãy đến gặp anh ấy lần cuối. – Giọng Tuấn Anh gấp gút.

Kelly khựng người một chút… Hàn tổng… giọng nói của Tuấn Anh… là anh ta nói Hàn Thế Bảo sao, gặp lần cuối ư…

– Kelly… xin cô mà… Hàn tổng không chịu đi cấp cứu khi chưa gặp được cô… anh ấy sợ mình sẽ ra đi mà không gặp cô lần cuối cùng… – Giọng Tuấn Anh khẩn thiết.

Tiếng xì xầm bàn tán của mọi người xung quanh, Kelly cứng đờ người không thể nhúc nhích…

– Ai là Kelly thì đi đến gặp người bị nạn đi… thật đáng thương. – Giọng nói của một phụ nữ ngồi kế bên Kelly.

– Hàn tổng… Hàn tổng… xin anh hãy theo các bác sĩ đi…

Kelly đứng phắt lên, trên khoé mi đã rơi những giọt nước mắt. Đôi mắt cô đỏ hoe chạy đi theo hướng mà khi nãy cô nhìn thấy các vị bác sĩ đã chạy vào bên trong đó, trong lòng không thôi lo lắng đến tình trạng của anh… anh ta bị làm sao mà rất nguy kịch.

Kelly chạy đến nơi thì nhìn thấy Tuấn Anh đang ngồi rầu rĩ nhìn thấy Kelly liền nói như việc quá khẩn trương.

– Kelly… cô đến rồi.. mau lên vào trong đi, Hàn tổng đang đợi cô. – Tuấn Anh mở cửa đẩy Kelly vào bên trong.

Kelly vào bên trong thì nhìn thấy Hàn Thế Bảo đang nằm trên một chiếc bàn, nơi này có lẽ là phòng thông báo tin khẩn cấp… nhìn gương mặt anh xanh xao, trên đầu đã băng bó mà bất tỉnh. Kelly nắm lấy tay anh mà khóc, cô khóc rất đau lòng.

– Thế Bảo, anh tỉnh lại đi… Thế Bảo… đừng bỏ em mà… anh phải sống để đợi em chứ. – Kelly nói trong đau đớn hoảng loạn nhất.

– Chúng ta còn phải cùng nhau nuôi dạy Tiểu Hân, ba người chúng ta sẽ sống hạnh phúc bên nhau…- Kelly ôm lấy Hàn Thế Bảo mà nói. – Thế Bảo, em xin anh đó… mất đi anh em biết sống sao… em biết phải làm thế nào đây.

Kelly vừa khóc vùa ôm lấy anh, Hàn Thế Bảo nhếch môi cười mở mắt ra bàn tay đưa lên bờ lưng nhỏ bé của cô mà ôm lấy:” Mất đi em, tôi cũng không biết phải sống thế nào.”

– Anh… anh tỉnh lại rồi ư. – Kelly tròn mắt ngạc nhiên nhìn anh.

– Trêu đùa em thôi. – Hàn Thế Bảo đứng lên mang băng quấn trên đầu gỡ xuống. – Xem ra em không phải loại vô tâm vô tình.

– Anh… – Kelly lùi về xa khỏi người anh. – Vì sao lại bày trò này.

– Em còn dám hỏi vì sao. – Hàn Thế Bảo tiến tới gần Kelly, Kelly lùi về phía sau thì anh càng tiến tới. – Tôi hỏi em, người phụ nữ hôm đó là em đúng hay không?

– Người phụ nữ nào, tôi không biết. – Kelly lắc đầu nói.

– Còn dám chối. – Hàn Thế Bảo đưa bàn tay bên má cô giữ yên chiếc cằm cô lại. – Có nhận hay không hả.

– Tôi không phải… tôi không biết thật mà. – Kelly cố gắng vùng khỏi anh nhưng không thể.

Bàn tay anh kéo khoá chiếc áo khoác da bên ngoài… lộ rõ làn da trắng nõn bên trong với chiếc áo ba lỗ đầy cá tính. Hàn Thế Bảo đưa môi hôn vào cổ cô… khẽ nói:” Cô cần tôi nhắc lại chuyện đêm đó để cô nhớ hay không.”

– Hàn Thế Bảo, anh không được… đây là sân bay… – Kelly hét lên.

– Cô biết hôm đó xảy ra chuyện gì sao, vì sao lại biết nơi này không được. – HÀn Thế Bảo hỏi, đôi bàn tay luồng vào bên trong áo cô… bờ môi khẽ đưa lên tai cô nhếch môi cười.

– Thế Bảo… đừng mà… – Kelly bị anh trêu chọc… toàn thân cô nóng lên.

– Mau nói, hôm đó có phải cô hay không? – Hàn Thế Bảo nhìn sâu vào mắt Kelly. – Nói.

Kelly cúi mặt xuống đất… nếu như cô kiên quyết chối thì anh ta sẽ làm chuyện gì tại nơi này… nơi này thì thật sự là không thể được… nhưng liệu với kẻ biến thái như anh ta, cô không thể ngờ được điều gì.

– Ừm… là tôi đó. – Kelly cúi mặt nói.

– Vì sao cô biết tôi ở Ciz mà tới.

– Tôi… theo dõi anh…

– Cô về nước khi nào…

– Buổi sáng hôm đó. – Kelly đáp.

Hàn Thế Bảo dừng lại mọi hành động, chiếc khoá của chiếc áo khoác da trên người cô được anh kéo lên y như cũ… sau đó nắm chặt đôi bàn tay Kelly mà bước ra ngoài:” Về nhà thôi, Tiểu Hân rất nhớ em.”

Trên xe, Tuấn Anh nhìn Kelly mà rất thắc mắc… vì sao cô ta về nước lúc nào mà bộ phận kiểm soát của sân bay không hay biết.

– Kelly, cô về nước bằng cách nào… vì sao các chuyến bay từ Mỹ về đều không hề có tên cô. – Tuấn Anh hỏi.

– Là tôi sợ Hàn phu nhân truy ra nên tôi đã mua vé bay sang TQ… sau đó từ TQ mua vé bay về Việt Nam.

– Vì sao em lại quay lại. – Hàn Thế Bảo hỏi. – Không phải em đã quyết tâm bỏ lại Tiểu Hân mà đi ư, vì Tiểu Hân sao?

Kelly cúi đầu không đáp… thật ra là cô vì anh mà quay lại, cô đọc tin tức thấy The Win gặp vấn đề khuất mắc, anh có nguy cơ phải vào tù nếu viện kiểm soát truy ra có dấu hiệu vị phạm pháp luật. Trên thương trường làm ăn, ai biết được chuyện gì sẽ xảy ra… cô cảm thấy quá lo lắng cho anh nên tìm cách quay về tìm anh, dù không làm được điều gì nhưng cô muốn ở bên cạnh an ủi anh… cô biết anh là một người rất cô đơn. Nhưng khi quay về đến nơi, đã thấy mọi việc của The Win đã được giải quyết, anh lại vô cùng tình cảm với Lục An mà công bố ngày chính thức sẽ kết hôn… giải thích việc lần trước là do anh sai sót.

– Sao lại không trả lời. – Hàn Thế Bảo nhìn sang Kelly mà hỏi.

– Ừm… là vì tôi nhớ Tiểu Hân. – Kelly đáp.

Chiếc xe dừng lại trong dinh thự Hàn gia, Hàn Thế Bảo nắm chặt tay Kelly kéo vào bên trong… cánh cửa của phòng ngủ đóng ầm lại một tiếng động lớn khiến mọi người kinh hồn.

– Hàn tổng quay về rồi sao, anh ấy đâu rồi. – Lục An từ bên trong nghe tiếng xe liền chạy ra bên ngoài tìm kiếm.

– Lục tiểu thư, Hàn tổng ở trong phòng. – Thím Trương khẽ đáp.

Lục Anh mỉm cười bước tới căn phòng của Hàn Thế Bảo thì Tuấn Anh ngăn lại.

– Tốt hơn Lục tiểu thư đừng nên làm phiền Hàn tổng, anh ấy có việc quan trọng cần giải quyết.

– Việc quan trọng là việc gì chứ. – Lục An không tin mà bước tới gõ cửa.

Tuấn Anh cũng không ngăn lại nữa, cái này là cô ta tự làm tự chịu vậy.

Hàn Thế Bảo bước ra ngoài mở cửa, sau đó ra lệnh:” Cấm tuyệt đối bất cứ ai lại gần phòng tôi.”

Lục An nhìn qua khe cửa liền nhìn thấy Kelly đang ngồi bên trong trên giường của Hàn Thế Bảo thì trong lòng dâng lên cơn ghen tức. Sau đó đẩy anh sang một bên mà chạy vào bên trong..

Kelly nhìn thấy Lục An đi vào liền đưa mắt nhìn cô ta không phòng bị.

– Bốp. – Một cái tát thật mạnh của Lục An vào mặt Kelly.

Kelly đưa tay lên sờ trên gương mặt mình khá rát buốt… giương mắt nhìn Lục An đang nhìn cô bằng ánh mắt tức giận.

– Con đàn bà ti tiện, mày lại dám trèo lên giường của chồng tao. – Lục An mắng chửi.

loading...

Kelly bước xuống khỏi giường sau đó khoanh hai tay lại khẽ nói:” Cô thích chiếc giường này sao, vậy mời cô nằm lên đó cho thoả thích đi… tôi đã nằm trên nó chán chê rồi.”

– Cô… cô…

Tuấn Anh nghe Kelly đáp trả Lục An như vậy thì bật cười… hay cho câu chán chê đầy mỉa mai của cô… đúng là nói không biết suy nghĩ hậu quả.

Hản Thế Bảo đi tới phía Kelly nhìn trên gương mặt cô còn dấu đỏ sau đó nhìn sang phía Lục An mà nói:” Lục An, cô ra ngoài đi…”

– Thế Bảo, chúng ta sắp kết hôn… anh không thể đối với em như vậy. – Lục An chạy đến ôm Hàn Thế Bảo mà khóc.

– Lục tiểu thư, ngay từ đầu tôi đã cảnh cáo cô từ trước rồi… hôn nhân không phải là thứ có thể ràng buộc được tôi. – Hàn Thế Bảo đẩy Lục An ra khỏi người mình mà nói.

– Hai người trò truyện đi, tôi muốn sang thăm Tiểu Hân. – Kelly bước ra ngoài, quả thật cô cảm thấy thông cảm cho Lục An…

Kelly đi vào phòng Tiểu Hân đang ngồi chơi đồ chơi trên giường, nhìn thấy Kelly liền mỉm cười chạy đến mà ôm lấy.

– Cô Kelly.. cô đã đi đâu, con rất nhớ cô.

– Cô cũng rất nhớ Tiểu Hân. – Kelly ôm con gái vào lòng.

– Cô hứa là sẽ không đi khi mẹ con chưa quay về mà… vì sao cô lại đi như vậy. – Tiểu Hân buồn bã trách.

– Cô có việc quan trọng cần giải quyết, khi giải quyết xong sẽ quay về cùng Tiểu Hân, Tiểu Hân chịu không.

– Dạ. – Tiểu Hân ngoan ngoãn úp mặt vào lòng Kelly ngửi mùi hương quen thuộc trên người cô.

Kelly ôm Tiểu Hân ru con bé ngủ trưa… đã rất lâu cô mới được ôm con gái của mình vào trong lòng thế này… Kelly đắm chìm trong hạnh phúc mà ôm con Tiểu Hân ngủ quên trên giường.

Lục An ấm ức quay về phòng mình mà tức giận, thì ra người mà anh ta yêu thương chính là Kelly xinh đẹp kia chứ không phải là mẹ của Tiểu Hân. Thì ra trước giờ cô ghen ghét nhầm người rồi, nếu là Kelly thì quả thật là cô không thể tự tin như trước nữa… vì nhan sắc của cô gái người hầu đó quả nhiên hơn hẳn cô.

Hàn Thế Bảo mở cánh cửa căn phòng của Tiểu Hân nhìn thấy Kelly và Tiểu Hân đang thoải mái nằm trên chiếc giường của Tiểu Hân mà ngủ say. Trong lòng anh có một sự ấm áp trước giờ chưa hề có, anh khẽ mỉm cười căn dặn mọi người không được làm phiền Kelly và Tiểu Hân.

– Hàn tổng, chuyện anh và Lục tiểu thư kết hôn…

– Cứ làm theo dự định thôi. – Hàn Thế Bảo nói. – Một lời đã hứa ra thì không thể rút lại được, cô ta muốn kết hôn thì sẽ kết hôn… cái đó gọi là cô ta tự chui đầu vào lọ, sau này có đau khổi cũng không thể trách ai.

– Vâng, ngày mai sẽ có lịch đi thử đồ cưới. – Tuấn Anh nói. – Cô ấy nói muốn cả hai cùng đi vì lần trước anh đã làm cô mất mặt nên cô ta bị ám ảnh.

Hàn Thế Bảo gật đầu, sau đó khẽ nói nhỏ vào tai Tuấn Anh:” Cho người canh gác cẩn thận Kelly, tìm người giỏi một tý… đừng để một vài thế đã bị cô ấy hạ gục.”

Tuấn Anh gật đầu sau đó rời đi khỏi Hàn gia mà bố trí người xung quanh cẩn mật canh gác… lần này Kelly muốn thoát ra khỏi Hàn gia cũng không phải là dễ dàng.

************

Tú Anh đi đến chung cư An Khang, khi anh vừa ra khỏi thang máy thì nhìn thấy một người đàn ông đang đứng trước cửa của nhà An Nhiên. Người đàn ông đó chính là Cao Triết, người xuất hiện cùng cô ta trên trang báo hay sao… lại còn tìm đến tận nhà như vậy.

Cánh cửa phòng được mở ra… người đàn ông kia liến bước vào bên trong. Tú anh nhanh chóng bước lại gần thì phát hiện cửa không đóng kín lại vẫn còn một khe hở có thể nhìn vào bên trong.

Tuy nhiên chiếc ghế salon dài nơi mà An Nhiên đang ngồi đã che khuất hai người đó… Tú Anh vẫn lặng lẽ đứng bên ngoài quan sát.

Bỗng nhiên người đàn ông kia cúi hụp mặt xuống mất hút khỏi chiếc ghế kia… còn An Nhien thì hơi nghiêng người một chút… trên gương mặt hơi nhăng lại tiếp theo đó là những tiếng rên rĩ đến nóng người…

Tú Anh đứng lên ngoài, bàn tay nắm chặt lại như muốn giết người… cho đến khi An Nhiên ngày càng rên rỉ to hơn khiến Tú Anh chịu không nỗi đạp tung cửa bước vào mà thét:” Hai người đang làm trò gì vậy hả.”

An Nhiên nhăng mặt quay lại nhìn Tú Anh, trên gương mặt anh ta vì sao lại đỏ gay trong ánh mắt hình như có lửa như vậy. Cô khẽ nói:” Anh đến đây có việc gì sao?”

– Cô… cô và người đàn ông kia đang làm gì hả?

Cao Triết nghe tiếng Tú Anh liền đứng lên, đưa ánh mắt khá ngạc nhiên nhìn Tú Anh.

– À, tôi bị trật chân, anh ấy đến thăm và nói rằng từng học qua đông y nên có thể bẻ lại chân cho tôi… – An Nhiên xút xoa nói. – À, đây là Hà Tú Anh, bạn trai tôi. – An Nhiên nhìn Cao Triết mà giới thiệu.

– Chào anh, Hà tiên sinh. – Cao Triết gật đầu nói.

– Chào anh. – Tú Anh khẽ đầu.

Cao Triết nhìn thấy Tú Anh tới thì yên tâm đã có người chăm sóc An Nhiên nên cáo từ ra về, anh vừa quay đầu đi thì Tú Anh bước theo phía sau.

– Để tôi tiễn anh. – Ánh mắt nhìn Cao Triết đầy thách thức.

– Vậy phiền Hà tiên sinh rồi. – Cao Triết cũng khẽ cười mà nói.

An Nhiên ngồi trên ghế nên không nhìn thấy ánh mắt hai người đang nhìn nhau, chỉ cảm thấy họ vừa mới gặp mà tình cảm lại tốt như vậy, còn người về người tiễn.

– Anh Cao… cảm ơn anh đã quan tâm đến bạn gái tôi, nhưng những việc này có tôi làm… không cần phiền anh. – Tú Anh đứng trong thang máy cùng Cao Triết mà nói.

– Tôi cảm thấy không phiền là được, vả lại tôi cũng rất thích An Nhiên… hai người chưa kết hôn, tôi nghĩ mình có quyền theo đuổi cô ấy. – Cao Triết nói rõ thâm ý.

– Kết hôn là chuyện sớm hay muộn mà thôi, tôi tất nhiên tin tưởng bạn gái mình. – Tú Anh bước ra khỏi cửa thang máy mà nói.

– Nhưng tôi lại không tin tưởng một đào hoa công tử như Hà tiên sinh đây có thể khiến An Nhiên hạnh phúc. – Cao Triết khẽ cười. – Những khi cô ấy cần anh nhất, anh lại không hề có mặt… thay vào đó tôi sẽ luôn luôn ở bên cạnh cô ấy… liệu anh nghĩ ai sẽ thắng cuộc.

– Hy vọng anh sẽ tỉnh lại giấc mơ ban ngày của mình. Tạm biệt. – Tú anh nói xong liền quay vào bên trong thang máy.

Cao Triết khẽ cười sau đó gọi điện đến cho bầu sô lưu diễn mà An Nhiên sắp đi nói:” Anh Hưng, tôi muốn tài trợ toàn bộ cho An Nhiên trong lần lưu diễn sắp tới của cô ấy… vì vậy chuyến đi này tôi có thể tham gia cùng.”

Tú Anh quay lại nhà của An Nhiên, nhìn cô đang vô cùng vô tư thoải mái mà ngồi trên chiếc ghế salon mà ăn bánh snak xem phim liền tức giận đi tới.

– Cô không xem tin tức đi, chỉ toàn xem những thứ nhảm nhí. – Tú Anh tắt tivi mà nói.

– Này, phim đang gây cấn mà. – An Nhiên dành lại remote mà mở lại.

Tú Anh tức giận rút cả đầu cắm tivi ra… An Nhiên không thể di chuyển được đành chịu thua trong tức giận. Tú anh đập tờ báo mới nhất lên bàn trước mặt An Nhiên, An Nhiên nhìn qua có chút bất ngờ… nhưng trong cái giới nghệ sĩ dính vào những chuyện này là bình thường thôi, chỉ cần im lặng bọn họ sẽ cũng cho vào quên lãng.

An Nhiên gạt tờ báo xuống đất như không quan tâm sau đó nhìn Tú Anh nói:” Cắm tivi vào cho tôi đi, tôi muốn xem phim… là xme phim đó.”

– An Nhiên… bọn họ nói cô cặp kè đại gia đó vậy mà anh ta còn đến nơi này… cô không phải là muốn quen hắn luôn sao? – Tú Anh tức giận nói.

An Nhiên vừa bị đau chân, vừa bị đứt đoạn bộ phim đang theo dõi… lại bị anh ta vô cớ tức giận đổ oan thì cáu lên:” Thì có liên quan gì đến anh chứ, tôi thích đại gia đó thì sao… không phải anh luôn muốn tuyên bố chia tay sao… sẵn dịp này tai tiếng như vậy tôi tuyên bố đã chia tay anh cho xong… “

– Cô… cô thật sự thích hắn ta. – Tú Anh nghe An Nhiên vì gặp Cao Triết mà đòi tuyên bố chia tay liền tức giận.

– Tôi có thích hay không thì liên quan gì đến anh hả… chẳng phải anh không có tình cảm ….

An Nhiên chưa kịp nói dứt câu… miệng cô đã bị bao phủ bởi đôi môi của Tú Anh… cô trơ mắt ngạc nhiên… là anh ta đang hôn cô ư…

Nụ hôn của Tú Anh sâu lắng nhẹ nhàng… An Nhiên từ từ nhắm bờ mi mình lại mà đáp trả anh… đôi bàn tay Tú Anh ôm lấy toàn thân An Nhiên…

– An Nhiên… cô không được phép thích bất cứ người đàn ông nào khác. – Tú Anh khẽ nói nhỏ.

An Nhiên chìm đắm trong nụ hôn của anh.. nghe anh nói những lời ngọt ngào liền khẽ đáp:” Tú Anh, anh thật đáng ghét.”

Tú Anh mỉm cười rời khỏi đôi môi An Nhiên nhìn xuống bàn chan còn đỏ ửng của cô khẽ hỏi:” Có đau lắm không?” – Sau đó đưa môi mình xuống thổi.

– A, không cần phải vậy đâu. – An Nhiên bật cười trước sự ngọt ngào của Tú Anh… thì ra người đàn ông khô khan với cô lại ngọt như vậy.

– Đợi sau chuyến lưu diễn này, anh sẽ đưa em về quê một lần nữa gặp mẹ em. – Tú Anh nói.

– Để làm gì vậy, mẹ em hiện tại đã khoẻ rồi. – An Nhiên ngạc nhiên.

– Tất nhiên không phải chỉ để thăm mẹ em, anh muốn đến hỏi mẹ em có đồng ý gả em cho anh hay không?

An Nhiên mỉm cười ngượng ngùng… là anh ta đang cầu hôn cô đó sao… nhưng thật là… ít ra cũng phải có hoa hay nhẫn chứ.

– Đợi em lưu diễn về, chúng ta về quê. – An Nhiên chồm người lên ôm lấy Tú Anh ngọt ngào nói.

Mục lục
loading...