Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 83


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 83

Tại chung cư cao cấp An Khang, An Nhiên đưa một ly nước lọc trên tay uống cạn nhìn sang Hạ Tuyết và Win đang ngọt ngào trò truyện bên ngoài phòng khách. Nghĩ đến cái gọi là hữu danh vô thực giữa cô và Tú Anh trải qua mấy năm qua liền cảm thấy đáng xấu hổ. An Nhiên mặc một bộ trang phục nhẹ nhàng trên tay xách chiếc giỏ hàng hiệu mà bước ra ngoài, nhìn qua hai người kia liền giả vờ trách hờn nói:” Tôi đi ra ngoài cho hai người tự nhiên thôi, vả lại cũng không muốn tăng cân vì đồ ngọt.”

– Tăng cân vì đồ ngọt. – Win khó hiểu nhìn sang An Nhiên hỏi.

– Cậu là giả vờ ngốc sao, không nói với hai người nữa tôi ra ngoài đây. – An Nhiên lườm Win một cái.

– Chị có hẹn với Tú Anh sao? – Hạ Tuyết hỏi.

– Đừng nhắc đến cái con người vô tình bạc bẽo đó nữa… chị đi shopping thôi, cuộc đời này chỉ đi shopping là vui vẻ nhất. – An Nhiên vừa bước ra khỏi cửa vừa nói.

Hạ Tuyết nhìn sang Win, anh ta chắc vẫn đang thắc mắc câu nói của An Nhiên đây. Hạ Tuyết bật cười nói:” Chị ấy trêu chọc anh thôi, chính là nói chúng ta ngọt ngào như đường mật… khiến chị ấy nuốt không vào.”

– Hạ Tuyết, hay em về sống cùng anh được không? – Win nắm lấy tay Hạ Tuyết mà nói. – Em biết đó, anh hiện đã dọn ra khỏi biệt thự Hàn gia rồi, một mình trong một căn nhà rộng lớn rất cô đơn…

Hạ Tuyết bất ngờ trước đề nghị của Win, cô là người nổi tiếng… sống cùng bạn trai như vậy cũng không nên, huống hồ hiện tại sống cùng An Nhiên rấ tốt, hai chị em nương vào nhau mà sống và vượt qua bao nhiêu sóng gió trong công việc lẫn tình cảm.

– Win… nếu cảm thấy cô đơn hay anh quay về Hàn gia đi, nơi đó hiện tại có Tiểu Hân rất cần một người anh trai bên cạnh. – Hạ Tuyết đáp. – Em không muốn bỏ chị An Nhiên một mình.

– Là em không tin tưởng anh sao? – Win nói.

– Win, không phải như vậy…

– Anh dọn ra khỏi Hàn gia vì không muốn mọi người… và quan trọng nhất là em nghĩ rằng anh chỉ biết dựa vào Hàn gia nhà sống. Em lại muốn anh quay về đó, chẳng phải em nghĩ rằng anh bất tài vô dụng… chỉ co thể dựa vào cha anh.

– Em… em… không hề có ý đó. – Hạ Tuyết bất ngờ nhìn Win… cô chưa từng nghĩ như vậy.

– Em chính là đang có ý đó. – Win đứng lên, đi ra phía cửa. – Anh thật sự có thể tự mình đứng lên bằng đôi chân của mình, em sẽ nhìn thấy điều đó.

Hạ Tuyết chỉ ngồi im nhìn Win bước đi, cô quá hiểu tính cách của Win một khi đã nóng giận thì không đưa lời nói của bất cứ ai vào tai mình. Hạ Tuyết thở dài, có lẽ lần này việc Win hiểu nhầm này khiến anh bị tổn thương rất nhiều… muốn giải thích nhưng anh lại không chịu nghe.

Điện thoại Hạ Tuyết reo vang, cô nhìn số người gọi liền mệt mỏi nghe máy… chỉ vừa được nghĩ ngời nữa ngày thì đạo diễn đã gọi cô.

– Hạ Tuyết, có một sự thay đổi nhỏ… cảnh quay ở Nhật Bản ngày mai chúng ta sẽ đi. – Đạo diễn nói.

– Không phải nói là tuần sau sao? – Hạ Tuyết hỏi lại. – Gấp như vậy, giờ anh mới thông báo tôi… bao nhiêu kế hoạch phải làm sao?

– Hiện tại bên đấy đang có tuyết rơi, năm nay lại rơi sớm hơn năm ngoái nên lịch trình thay đổi. – Đạo diễn nói tiếp. – Cô chuẩn bị đi, ngày mai sẽ có xe đến đón cô ra sân bay.

Hạ Tuyết mệt mỏi đứng lên đi chuẩn bị mọi thứ cho những ngày ở Nhật… còn về Win, có lẽ đây cũng là cơ hội tốt để cô và anh xa nhau một thời gian… để anh có thời gian suy nghĩ nhiều hơn về chuyện của cả hai.

Hạ Tuyết vừa sắp xếp quần áo vào bên trong vali thì An Nhiên cũng quay về với đủ thứ túi xách trên tay, nhìn thấy Hạ Tuyết đang chuẩn bị quần áo liền hỏi.

– Em định đi đâu sao?

– Em có cảnh quay ở Nhật, ngày mai sẽ đi.

– Là dự án phim em đang quay sao, không phài lần trước nói là tuần sau sao? – An Nhien ngồi phịch xuống ghế thở ra.

– Lịch quay thay đổi. – Hạ Tuyết khẽ đáp. – Em sẽ đi trong khoảng một tuần.

– Ôi… trong một tuần chị biết làm gì một mình ở nhà đây. – An Nhiên nằm ra ghế.

– Các show đều là buổi tối… buổi sáng lại nằm ngủ ở nhà thôi.

Hạ Tuyết nhìn An Nhiên rồi mỉm cười, cái người chị này thật là trên sân khấu thì vô cùng quyến rũ, vô cùng tự tin… trước mặt người lạ thì e lệ nhưng một khi đã bước vào nhà rồi thì như một con mèo lười nhát vậy.

Sân bay đông người, Hạ Tuyết trước khi vào sân bay liền nhắn cho Win một tin nhắn… nhắn xong cô liền tắt nguồn điện thoại. Thời gian một tuần… hy vọng anh sẽ thay đổi về cách suy nghĩ.

Win nhận được tin nhắn liền nhanh chóng gọi lại nhưng điện thoại Hạ Tuyết đã tắt, cô đã bước lên máy bay. Win lái xe đến sân bay thì chuyến bay sang Nhật Bản đã cất cánh tự lúc nào…

Tại cao ốc The Win, Hàn Thế Bảo đang tiếp đón Henry thay mặt cho thời trang E.L công tác sang VN để thực hiện khâu chuẩn bị ra mặt hàng mới được sự hợp tác giữa hai công ty về ngành thời trang có tiếng.

Win được chọn là người sẽ đại diện cho The Win để thực hiện hợp đồng này… Hàn Thế Bảo cũng mong rằng Win sẽ thể hiện tốt bản lĩnh lãnh đạo của mình, để mai sau khi Win đứng trước một The Win to lớn, khi không có Tú Anh và Tuấn Anh… Win sẽ làm tốt mọi việc.

– Lần này E.L còn có thêm một đối tác lớn… vì lần trước The Win gặp sự cố, mong quý công tyhiểu cho E.L… hy vọng chúng ta hợp tác vui vẻ. – Henry ngồi đối diện Win nói.

Trong trường hợp này là 3 công ty hợp tác, như vậy quyền lợi của The Win sẽ bị giảm đi… còn nếu hủy bỏ hợp đồng lần này với E.L thì The Win sẽ phải bồi thường một khoản không nhỏ. Thật sự lần này không có sự giúp sức của Tú Anh và Tuấn Anh khiến Win gặp một chút bôi rối.

– Henry… dù bên công ty chúng tôi có gặp một chút rắc rối nhưng thật sự chúng tôi đã giải quyết được mọi việc trước khi chúng ta bắt tay nhau thực hiện hợp đồng này. – Hàn Thế Bảo nhìn thái độ của Win liền nói. – Hiện tại, nếu như E.L muốn hợp tác với công ty khác… chúng tôi buộc lòng kiện E.L.

– Ồ không, tôi thật sự không muốn mọi việc đi theo chiều hường xấu như vậy… bởi vì tập đoàn Ress đã đồng ý cùng bắt tay hợp tác với The Win và E.l chúng tôi…

– Là Ress sao? – Hàn Thế Bảo hơi nhíu mày.

– Đúng vậy, chính là tập đoàn Ress… họ cũng đã cử đại diện đến nơi này để cùng tham gia cuộc họp. Chỉ là tôi muốn hỏi ý kiến của Hàn tổng đây.

– Là thế này, mọi quyền hạng trong việc này đều do Win đảm nhiệm… hãy hỏi Win. – Hàn Thế Bảo vỗ vào vai Win sau đó khẽ nói nhỏ. – Ress với The Win chúng ta có mối quan hệ thâm giao trong làm ăn, lần này không thể từ chối họ rồi.

Win nghe xong liền khẽ nói:” Vậy mời đại diện Ress vào cùng chúng ta bàn bạc kế hoạch thôi.”

Henry liền mỉm cười vì biết The Win đã đồng ý cho Ress tham gia vào kế hoạch lần này, thật ra là vì E.L muốn ăn chắc trong chuyến phân tán nước ngoài lần này. Nếu được hai công ty lớn đỡ đầu cho họ thì việc thua lỗ của E.L tại VN là không thể.

Bên ngoài một cô gái xinh đẹp bước vào, trê người mặc một chiếc áo vest màu trắng sang trọng… chiếc váy công sở màu đen tôn lên đường nét cơ thể. Đôi mổi đỏ khẽ mỉm cười khi nhìn thấy Win.

– Win, đã lâu không gặp. – Trúc Chi đưa tay chào hỏi.

Win đứng lên, đưa tay bắt lấy tay Trúc Chi lịch thiệp đáp:” Tiểu thư Trúc Chi, không ngờ cô lại là đại diện của Ress.”

– Rất vui vì là đối tác của anh, Win. – Trúc Chi nhìn Win khẽ cười.

– Chúng ta bắt đầu cuộc họp thôi. – Win ngồi xuống, mắt không nhìn Trúc Chi nữa mà nhìn vào dự án sắp tới.

Hàn Thế Bảo bước chân ra ngoài, để mọi việc lại cho Win quyết định để Win không phải bị phân tâm bởi sự có mặt của anh. Anh bước ra ngoài, nhìn thấy Tú Anh đang nói chuyện điện thoại với ai đó liền bước chân lại gần…

– Tôi bận. – Tú Anh nói.

– …

– Cô đi một mình đi, tôi thật sự rất bận. – Tú anh gắt lên.

– …

– Vậy tôi cúp máy nhé, cô đi chơi vui vẻ.

Nói xong Tú Anh liền cúp máy, sau đó tựa mình vào tường ra vẻ suy nghĩ…

– Sao, lại bị phụ nữ đeo bám ư? – Hàn Thế Bảo bước tới nói.

– Một cô gái không thể động vào… – Tú Anh lắc đầu.

– Đã lâu không nhìn thấy cậu như vậy. – Hàn Thế Bảo vỗ vai Tú Anh. – Thật ra thì cậu nên tự bản thân mình xem có thật sự không có tình cảm hay không, đừng tự ép bản thân mình.

Tú Anh không đáp điều gì mà quay đầu bỏ đi, thật ra đối với An Nhiên là anh không muốn vướn vào yêu đương với người phụ nữ đó. Cô ta trước kia là người tinh của Hàn Thế Bảo, lại từng mang thai đứa con của Hàn Thế Bảo… anh không phải chê cười tư cách nhưng… có điều gì đó không hay ở đây.

An Nhiên bị Tú Anh từ chối lời mời đến dự bữa tiệc sinh nhất của một người bạn trong giới của cô. Thật ra trước khi gọi cô đã biết bị anh từ chối rồi, nhưng vẫn mang một chút hy vọng.. cuối cùng thì vẫn mang thất vọng. Bao năm qua cô và anh cứ như vậy, không tiến triển cũng chẳng rời xa… tuổi thanh xuân của cô cũng không còn dài nữa, phải chăng cô đã đợi anh trong vô vọng… nếu anh có tình cảm với cô thì đã không lạnh lùng với cô bao nhiêu lâu nay.

An Nhiên lái xe đến bữa tiệc của người bạn của cô, bước vào bên trong bữa tiệc này vì nể mặt cô bạn trong giới, thật ra đối với cô những bữa tiệc này lại khá nhàm chán… cô thà nằm ườn ở nhà ăn bánh xem phim tình cảm trên tivi còn thích hơn bao nhiêu lần.

– Em là An Nhiên. – Một người đàn ông đi tới nhìn An Nhiên nhoẻn cười.

loading...

– Biết rồi còn hỏi. – An Nhiên nhìn người đàn ông đối diện từ trên đầu xuống

chân, là người xa lạ nên cô dửng dưng như không.

– Tôi hâm mộ em từ lâu, rất vui khi gặp được em.

– Cảm ơn. – An Nhiên đưa ly coktai ra khỏi miệng, sau đó khẽ cười gượng.

– Tôi có thể mời em một bài. – Tiếng nhạc du dương vang lên, các cặp đôi đang khiêu vũ bên ngoài.

– Xin lỗi, tôi không quen nhảy với người lạ mặt. – An Nhiên từ chối. – Tôi phải qua đây một chút, xin lỗi anh. – Cô tìm cách đi nơi khác.

Cô quay mặt bước đi thì nghe tiếng một cô gái phía sau lưng gọi.

– Cao Triết, em tìm anh mãi.

An Nhiên hơi quày người lại, nhìn cô gái kia tới khoát tay người đàn ông khi nãy bắt chuyện với cô. Anh ta là Cao Triết sao, cô đã từng nghe qua danh tiếng của anh ta nhưng không ngờ bên ngoài lại có nét điển trai như vậy. Cô thường nghĩ những đại gia giàu có thường xấu trai nên mới tìm phụ nữ đẹp đễ cãi thiện đời sau… nào ngờ vị đại gia có tiếng này lại thật sự đẹp trai… nhưng anh ta tất nhiên không thích hợp với cô rồi… cô không thích loại đại gia vung tiền cho phụ nữ không suy nghĩ như vậy.

Cô đến chúc mừng người bạn sau đó rải bước ra về, nơi này tuy náo nhiệt nhưng đối với cô không hề thích thú… cô tiến ra xe khởi động thì xe không thể nổ máy. An Nhiên xuống xe đang không biết làm sao thì Cao Triết từ phía sau đi tới.

– Xe em làm sao vậy.

– À, nó không nổ máy… thật là xui xẻo.

– Nếu không chê, tôi có thể đưa cô về nhà… còn chiếc xe này tôi sẽ cho người mang đến nơi sữa chữa.

An Nhiên muốn từ chối nhưng cô gọi Tú Anh mãi mà anh ta không thèm nghe máy… không có ai giúp đỡ nên thôi đành đi cùng người đàn ông này về vậy… anh ta cũng chẳng dám ăn thịt cô. Trên xe An Nhiên liên tục gọi cho Tú Anh đến khi điện thoại cô hết pin thì anh vẫn chưa nghe máy.

– An Nhiên, tôi sẽ đưa em về tận nhà không cần gọi người đến đón đâu. – Cao Triết nhìn An Nhiên liên tục goi cho ai đó với vẻ mặt căng thẳng liền nói.

– À, xin lỗi tôi không có ý đó… thật ra là tôi có việc cần tìm một người bạn. – An Nhiên nhã nhặn đáp, dù sao cũng là đang nhận sự giúp đỡ của người đàn ông này.

– Thật ra tôi biết em đã có bạn trai, nhưng vì sao hôm nay lại lẻ bóng như vậy, hai người có vấn đề sao?

– Anh ấy có việc bận, đâu nhất thiết yêu nhau thì đi đâu cũng phải đi chung. – An Nhiên đáp.

Cao Triết à một tiếng rồi không nói gì nữa. Anh là quan tâm đến cô từ lúc vô tình trông thấy cô đi cùng Hạ Tuyết đến buổi lễ trao giải thưởng ca sĩ của năm, khi điều tra về thân phận cũng lại cảm thấy cảm thuông và khâm phục nỗ lực của cô hơn… nhưng chí tiếc là cô hiện tại đã có bạn trai nên anh không tiếp cận. Hôm nay vô tình gặp mặt lại không thề kìm nén mà đến bắt chuyện, cứ xem như là kết bạn… biết đâu anh có cơ hội.

Chiếc xe hơi đắt tiền loại hiếm thấy ở VN đậu trước chung cư An Khang, An Nhiên bước xuống khiến bao nhiêu ánh mắt dồn vào cô. Cao Triết bước xuống xe khẽ nói:” Đến nhà rồi, khi nào xe em sửa xong tôi sẽ cho người mang đến đây.”

– Anh biết nhà tôi? – An Nhiên khẽ hỏi, cô không cần nói anh ta cũng tự động lái xe đến đây.

– Là vì tôi quan tâm em… – Cao Triết mỉm cười đáp.

An Nhiên hơi ngượng trước câu nói đó của Cao Triết, sau đó cô khẽ đáp lại: Cám ơn anh đã đưa tôi về, tôi xin phép lên nhà trước.

– Tạm biệt, hẹn gặp lại. – Cao Triết gật đầu.

An Nhiên quay đầu bước đi thì vô tình đôi giày cáo trên chân cô bị trật qua một phía khiến cô mất thăng bằng như muốn té ngã, Cao Triết đang nhìn theo cô liền chạy đến đỡ cô như ôm cô vào lòng.

– Em không sao chứ. – Cao Triết lo lắng,

– Híc, chắc là trật chân rồi. – An Nhiên đau cả chân trái liền nhăn mặt.

– Để tôi đưa em lên nhà. – Cao Triết nói xong liền bế cô trên tay mà bước đi vào trong.

– Anh… anh buông tôi xuống… tôi tự đi được mà.. – An Nhiên liền nói.

– Em càng cử động vết thương sẽ càng lâu lành lặn… không phải em sắp có chuyến lưu diễn sao… không thể để bị thương như vậy được. – Cao Triết vừa đi vừa nói.

– Sao… sao anh biết tôi có chuyến lưu diễn. – An Nhiên kinh ngạc… chuyến đi đó cô đang tiến hành trong bí mật.

– Tôi đã nói là tôi quan tâm em… em làm gì ở đâu… tôi đều dõi theo em. – Cao Triết bước vào thang máy mà nói.

An Nhiên không nói một lời nào, dù sao cũng đã lỡ để anh ta bế trên tay… thôi thì để anh ta bế lên nhà vậy… dù sao chuyến lưu diễn kia thật sự quan trọng, cô không muốn vết thương kia càng lớn hơn.

Cao Triết bôi thuốc cho An Nhiên xong thì cáo từ ra về, An Nhiên không thể di chuyển nên nằm trên ghế mà ngủ… quên mất điện thoại đang hết pin.

Buổi sáng hôm sau, các tờ báo đều được bán rất chạy và rất nhanh vì có tin khá hot chính là ca sĩ An Nhiên công khai hẹn hò cùng đại gia Cao Triết, bạn trai cũ ít xuất hiện cùng cô gần đây có lẽ là đã chia tay… cô và Cao Triết tình tứ ôm nhau trước chung cư An Khang, và sau đó là hình ảnh Cao Triết bế An Nhiên vào bên trong khi cô vô tình vấp ngã.

Tú Anh nhìn những hình ảnh và dòng chữ to đùng trên trang nhất mặt báo, anh gọi cho An Nhiên nhưng điện thoại cô không thể liên lạc được. Tú Anh cứ thế nhìn những bức hình kia, sau đó hất tung cả ly sữa trên bàn xuống đất.

– Ly này là của Hàn gia chúng tôi, cậu có tức giận cũng không nên đập phá như vậy. – Hàn Thế Bảo nhìn nét mặt của Tú Anh nhưng vẫn cố tình trêu chọc.

– Hàn tổng, hôm nay tôi nghĩ phép. – Tú Anh nói xong liền đứng lên bỏ ra ngoài.

– Này… này… tôi chưa duyệt mà. – Hàn Thế Bảo nói theo.

– Hàn tổng, đừng châm chọc Tú Anh nữa… xem ra lần này cũng biết thế nào là ghen tuông rồi. – Tuấn Anh nói.

Tiếng chuông điện thoại của Tuấn Anh reo lên, anh nhanh chóng nghe máy… trêng gương mặt tỏ vẻ ngạc nhiên sau đó nhìn vể phía Hàn Thế Bảo mà nói.

– Hàn tổng, bên phía sân bay gọi đến.

– Sao… Kelly quay về sao? – Hàn Thế Bảo đứng bật lên.

– Không phải. – Tuấn Anh lắc đầu. – Là cô ấy từ Việt Nam bay qua Mỹ.

– Cô ta… cô ta… đang ở VN ư. Cô ta về từ khi nào… vì sao họ không thông báo. – Hàn Thế Bảo hỏi.

– Họ nói là trong tất cả các chuyến bay từ Mỹ về đều không có tên cô ấy… nhưng hiện tại chúng ta phải đi ngay… cô ấy bay chuyến bay lúc 9h sáng.

– Đi thôi.- Hàn Thế Bảo nhanh chóng chạy vụt ra xe. – Lần này không thể để cô ta thoát được.

Cả hai lao xe vút đi, Hàn Thế Bảo ngồi trong xe mà suy nghĩ về cô gái hôm đó cùng anh triền miên không dứt. Rõ ràng cảm giác của anh hệt như khi ở bên cạnh Kelly, mùi hương đó.. giọng nói đó.. vì sao anh còn phân vân mà không cho người đi tìm cô.

Sân bay rộng lớn… Hàn Thế Bảo và Tuấn Anh chạy khắp nơi tìm kiếm…

Một cô gái mặc một bộ quần áo màu đen, đội chiếc nón lưỡi trai màu đen đang ngồi trên băng ghế chờ… Trên tai đeo một tai nghe nho nhỏ vu vơ hát theo lời một bài hát âm hưởng nhẹ nhàng.

****************

Ngắm hoa rơi lòng em vẫn nhớ

Nhớ một người mà em luôn yêu

Một tình yêu đã quá nhiều

Ước mong anh sẽ vui nơi ấy

Ước mong anh sẽ quên nơi đây

Dù điều ấy, quá đắng cay

Gió đông sang, nỗi nhớ anh, ngút ngàn…

Mục lục
loading...