Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 82


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 82

– Kelly… Kelly… – Hàn Thế Bảo trong cơn say, nghe giọng nói quen thuộc kia liền gọi tên người mà hằng đêm anh thương nhớ. – Kelly đừng đi mà.

Cô gái kia tiến về phía anh, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn ngọt ngào trên môi anh… từng ngòn tay cô luồng qua ngón tay anh nắm chặt. Hàn Thế Bảo không thể dứt ra khỏi nụ hôn đầy mê hoặc của cô, toàn thân nóng hực như có lửa… anh mở đôi mắt đầy mem tình ái nhìn vào gương mặt đã bị chiếc mặt nạ che đi. Bàn tay anh muốn tháo bỏ chiếc mặt nạ kia ra, trong màn đêm mờ ảo của chiếc đèn ngủ như tối mịt… chiếc mặt nạ kia mở ra cũng không thể nhìn rõ người phụ nữ trước mặt là ai.

– Thế Bảo… Thế Bảo… come on…- Cô gai kia bật cười thành tiếng, trêu chọc người đàn ông này quả thật khá thú vị.

Hàn Thế Bảo nghe giọng nói cô gái trước mặt khiến anh mê hoặc cực điểm… là anh mơ hay là sự thật… đây chẳng phải là giọng nói đầy quyến rũ của Kelly hay sao?

– Kelly, là em phải không… Kelly. – Hàn Thế Bảo nói trong cơn mơ, nồng nàn quyến luyến cùng cô gái bên cạnh.

Cô gái kia không đáp khẽ mỉm cười đưa bàn tay ôm chặt lấy anh, một lần nữa hôn lên bờ môi của anh… vì sao bờ môi của anh lại ngọt ngào như vậy khiến cô luôn bị say mê và đắm chìm. Anh không còn thể kìm chế, không còn có thể khống chế bản thân với những trò đùa nghịch của anh, Hàn Thế Bảo đẩy cô gái đang say mê trên thân mình xuống dưới thân, chiếm lấy với bao nhiêu nồng cháy…

– Kelly… anh yêu em… anh rất nhớ em… đừng rời xa anh. – Hàn Thế Bảo không ngừng di chuyển hạ thể… anh luôn nghĩ về cô, luôn nghĩ về những giây phút mặn nồng bên cô.

– Ưm… Thế Bảo.. nhẹ nhàng một chút. – Cô gái kia khẽ nói…

Giọng nói đó càng khiến anh mạnh mẽ hơn, càng khiến anh muốn chiếm lấy cô, không thể dừng lại được nữa. Anh nồng cháy như thế, cuồng say như thế chỉ vì không muốn cô một lần nữa buông anh ra…

– Nói là em yêu anh đi, nói là em sẽ không rời đi nữa… Kelly… – Hàn Thế Bảo nói như thét lên.

– Thế Bảo, em yêu anh…- Cô gái kia đưa bàn tay ôm lấy bờ lưng dài của anh.

Cả hai cuốn vào nhau không ngừng, bao nhiêu nỗi nhớ nhung anh dành cho cô, bao nhiêu tâm tình trong lòng chỉ muốn bên cạnh cô…Một đêm tình ái triền miên không dứt, sự ngọt ngào khiến cả hai cùng đắm chìm trong mem tình.

Buổi sáng hôm sau, Hàn Thế Bảo tỉnh lại phát hiện mình đang nằm trong khách sạn, trên người lại không còn một mảnh vai che thân… anh ôm chiếc đầu nặng trĩu của mình miên man nhớ về chuyện hôm qua. Cô gái đeo chiếc mặt nạ hình bướm kia đã cùng anh ân ái triền miên môt đêm qua… gương mặt cô ta anh không thể nào nhớ nỗi… chỉ là mùi hương trên cơ thể rất quen thuộc, hệt như mùi hương Kelly của anh.

– Là cô ấy ư. – Hàn thế Bảo ngồi dậy nhìn xung quanh mà nói. – Nhưng cô ấy đâu rồi.

Anh chạy vào nhà vệ sinh hất tung cửa nhưng bên trong hoàn toàn trống rỗng, trong đầu không thể chắc chắn được điều gì. Nếu là Kelly vì sao lại xuất hiện nơi này, vì sao cô ấy lại đến tìm anh rồi bỏ đi như vậy.

Hàn Thế Bảo quay lại giường lớn mặc lại trang phục, anh khẽ nhếch môi nhìn trên chiếc giường trắng tinh kia vẫn còn lưu lại vài sợi tóc dài màu nâu đen thẳng mượt. Hàn Thế Bảo cẩn thận nhặt những sợi tóc kia lên, sau đó đặt vào trong túi áo vest mà bước ra ngoài.

– Kelly… nếu thật sự là em thì em chết chắc với tôi, dám mang tôi ra đùa cợt như vậy. – Hàn Thế Bảo rời khỏi căn phòng đầy mùi tình ái của một đêm triền miên… trong lòng có chút thoải mái.

– Hàn tổng, cảm ơn đã đến Ciz. – Cô gái lễ tân chào hỏi, chỉ cần nhìn thấy người đàn ông này là tim đập tay rung… vì sao trên đời lại sinh ra một mỹ nam như vậy.

– Cô gái cùng phòng tôi ra về từ khi nào vậy? – Hàn Thế Bảo nói.

– Cô ấy ra khỏi nơi này lúc 6h sáng. – Cô nhân viên đáp, vì cô gái kia rất đặc biệt.

– Cô ta có giống như cô gái trong bức hình này. – Hàn Thế Bảo đưa hình Kelly xinh đẹp ra.

Cô nhân viên lắc đầu…

– Vậy còn cô gái này. – Là vịt nhỏ Kelly trong điện thoại anh.

Cô nhân viên cũng lắc đầu.

Hàn Thế Bảo có chút bâng khuâng… thật sự không phải là cô ư, đêm qua anh có cảm giác vô cùng thoải mái, vô cùng ngất ngây cùng với người phụ nữ kia… cảm giác anh chỉ có ở Kelly.

– Hàn tổng, thật ra thì cô gái cùng phòng với ngài khi ra về cũng mang trên mặt chiếc mặt nạ giống như lúc đến nên tôi thật không thể nhận ra.

– Thì ra đã làm khó cô. – Hàn Thế Bảo mang điện thoại đưa vào túi quần. – Ngày mới tốt lành. – Nói xong liền quay đầu bước đi.

“Lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó thoát… em nghĩ mình mang chiếc mặt nạ kia có thể trêu đùa được tôi ư. Kẻ có gan muốn chơi đùa, muốn nằm phía trên thân Hàn Thế Bảo này chỉ có một mình em thôi, vịt nhỏ.”

Hàn Thế Bảo không về biệt thự mà đến thằng The Win, vừa bước chân ra khỏi thang máy liền nhận được cái nhìn đầy tinh ranh của Tú Anh.

– Hàn tổng đại tài, đêm qua lại đi phong lưu sao… chuyện thật khó tin. – Tú Anh châm chọc.

– Đêm qua cậu về biệt thự sao? – Hàn Thế Bảo hỏi.

– Không. – Tú Anh lắc đầu. – Tôi ở nhà.

– Vì sao lại biết tôi không về biệt thự. – Hàn Thế Bảo thắc mắc.

– Trang phục trên người anh không phải là trang phục của hôm qua sao, vả lại đêm qua cô Lục có gọi điện cho tôi để tìm anh. – Tú Anh đáp. – Hàn tổng à, anh đi phong lưu lại không rủ thêm anh em sao.

Hàn Thế Bảo bị Tú Anh châm chọc thì nhếch môi cười đáp:” Cậu không phải sợ gấu dữ hay sao?”

– Tôi là người đàn ông độc thân hấp dẫn. – Tú Anh tự đắc. – Câu đó phải nhường cho ngài đó Hàn tổng của tôi, vì gấu dữ đang ở bên trong đợi ngài. – Tú Anh cười đắc ý.

Hàn Thế Bảo bước vào bên trong phòng lam việc đã nhìn thấy Lục An đang ngồi bên trong. Vì lần này cô ta chính là người giải nguy cho The Win nên Tú Anh cũng phải nể mặt một chút, cô ta muốn lên phòng tổng giám… thôi thì chìu ý.

– Có việc gì sao? – Anh đi tới phía Lục An ngồi đối diện cô.

loading...

– Đêm qua vì sao không về nhà. – Lục An hỏi.

– Lục tiểu thư, chúng ta chưa kết hôn tôi không cần phải trả lời câu hỏi đó của cô… vả lại tôi cũng muốn nhắc nhở cô, dù là đã kết hôn với cô… tôi cũng sẽ thường xuyên như vậy. Vì vậy đừng chạy đến đây tìm tôi mà hỏi nữa.

– Anh ra ngoài với phụ nữ… – Lục An đứng lên đi về phía Hàn Thế Bảo. – Tôi cũng là phụ nữ… tôi lại không tin mình kém hấp dẫn như vậy. – Hai bàn tay cô từ phía sau xoa về phía trước ngực anh… ngực cô ép sát vào đầu anh… đôi môi thì thầm vào tai Hàn Thế Bảo.

Anh nhếch môi cười đầy thâm ý, đưa hai bàn tay mình nắm lấy bàn tay của Lục An đẩy ra khỏi người anh, sau đó đứng lên quay đầu về phía Lục An nhìn cô ta bằng một ánh mắt chán ngắt:” Lục tiểu thư, đêm qua thật sự quá cuồng nhiệt nên tôi không thể thực hiện điều cô mong muốn được đâu.”

Lần này là Lục An bị Hàn Thế Bảo châm chọc cho đến tức chết, anh ta là vị hôn phu của cô lại dám trước mặt cô mà nói cùng người phụ nữ khác cuồng nhiệt. Nhưng ở trước mặt Hàn Thế Bảo mà tức giận lại càng thua kém những cô gái khác mà thôi, Lục An quyết định kìm nén lại cảm xúc, bàn tay một lần nữa đặt lên ngực Hàn Thế Bảo mà xoa nhè nhẹ trên môi xuất hiện một nụ cười ranh ma.

– Không vội không vội, chúng ta còn cả đời để ở bên nhau. – Ý cô đã thể hiện rõ, dù anh có thế nào cô cũng đeo bám cô cả đời.

– Lục tiểu thư không vội, tôi thì đang rất gấp… tôi có cuộc họp quan trọng vì vậy mời Lục tiểu thư về cho. – Hàn Thế Bào quay đầu về bàn làm việc, trong miệng mắng chửi “ cọ ta đúng là không biết xấu hổ ư.”

Lục An vừa bước ra khỏi cửa thì Tú Anh cũng nhanh chân chạy vào trong xem Hàn tổng của anh có toàn mạng hay không… nhưng vừa vào đã thấy Hàn Thế Bảo vẫn bình thản ngồi trên bàn làm việc như không có chuyện gì xảy ra liền từ từ bước tới gần Hàn Thế Bảo mà hỏi.

– Hàn tổng, gấu dữ chưa ăn thịt anh sao?

– Cậu nghĩ tôi là ai? – Hàn Thế Bảo nhếch môi nói, thật ra là cũng vô cùng khó chịu với Lục An.

– Haha, đúng là Hàn tổng đại tài… cả phụ nữ cũng giải quyết nhanh gọn như vậy. – Tú Anh vỗ vai Hàn Thế Bảo. – Xem như tôi khâm phục khẩu phục vậy.

Hàn Thế Bảo đưa mắt nhìn lên bàn tay đang vỗ vào vai mình, cái tên Hà Tú Anh này thật quả là lúc này lúc nọ, nhiều lúc muốn tống cổ ra khỏi phòng làm việc. Hắn ta chình là đang không còn biết cao thấp mà đùa giỡn với sự tôn nghiêm của anh đó ư.

– Cậu mang đến viện kiềm tra ADN cho tôi. – Hàn Thế Bảo đưa cho Tú Anh vài sợi tóc mà anh nhặt được ở trong khách sạn. – So sánh với kết quả ADN của Kelly..

– Kelly sao, không phải cô ấy đang ở Mỹ sao… thứ này không thể là của Kelly đâu. – Tú Anh lắc đầu.

– Mau mang đi đi, từ khi nào cậu lại nói quá nhiều như vậy chứ.

Tú Anh nhận ra ánh mắt của Hàn Thế Bảo nhìn anh lộ rõ nét khó chịu, xem ra hôm nay anh đùa hơi quá với Hàn tổng… nhanh chóng rút khỏi nơi này để toàn mạng sống.

– Vâng, tôi đi ngay. – Tú Anh nhanh chân chạy ra ngoài… ở lại đó thêm một chút có lẽ sẽ bị anh ta trút lên đầu mọi sự bực bội.

Hàn Thế Bảo gọi cho Tuấn Anh đến phòng làm việc của mình, mọi suy nghĩ đều nghĩ về đêm hôm qua… thật ra người phụ nữ đó có phải là Kelly hay không?

– Hàn tổng. – Tuấn Anh đi vào bên trong phòng làm việc của anh.

– Cậu tra cho tôi, Kelly có quay về VN chưa?

– Chắc chắn là không có đâu, những chuyến bay từ Mỹ về đều được theo dõi liên tục và không hề có tên cô ấy. – Tuấn Anh đáp.

– Đêm qua tôi có gặp một cô gái có giọng nói rất giống Kelly. – Hàn Thế Bảo nắm chặt đôi tay lại, nếu người đó không phải Kelly… chẳng phải anh đã bị một cô gái khác mang vào khách sạn mà khống chế,

– Kelly ở Mỹ lâu năm, đa số việt kiều tại Mỹ đều có giọng nói lai lái giống nhau… anh có thể là đã nghe nhầm. – Tuấn Anh đáp. – Giống như Lục An, giọng nói của cô ấy nghe cũng khá giống Kelly, vì phát âm không chuẩn.

Hàn Thế Bảo lần này là giật mình kinh ngạc… giọng của Lục An quả thật cũng hao như cái giọng không chuẩn của Kelly. Sáng hôm nay cô ta lại không hề tỏ ra tức giận, trái lại còn ngọt ngào với anh… chẳng lẽ người đêm qua chính là cô ta câu dẫn anh ư. Cặp chân mày cùa Hàn Thế Bào cau lại…

Bên ngoài Tú Anh đẩy cửa vào bên trong, ánh mắt nhìn Hàn Thế Bảo lộ rõ vẻ tức giận.

– Anh trêu chọc tôi đó hả, cái này là tóc giả đó… làm sao mà xét nghiệm ADN được. – Tú Anh bị người ở viện xét nghiệm ADN trả lại mẫu tóc với lí do là tóc giả, trong lòng cảm thấy vô cùng xấu hổ.

– Là tóc giả. – Hàn Thế Bảo bất ngờ đứng lên. -Tuấn Anh, đêm qua cậu có về biệt thự không?

– Không, đêm qua tôi có hẹn với Hải Yến. – Tuấn Anh đáp.

Hàn Thế Bảo nhanh chóng gọi về biệt thự Hàn gia thì gặp thím Trương.

– Đêm qua, Lục An có ở nhà không? – Hàn Thế Bảo vội hỏi.

– Đêm qua Lục tiều thư có ra ngoài, tôi ngủ sớm nên cũng không biết cô ấy về khi nào? – Thím Trương đáp.

Hàn Thế Bảo đập máy xuống bàn rất mạnh, cả Tuấn Anh và Tú Anh đều ngạc nhiên trước thái độ của anh.

– Hàn tổng, có việc gì sao? – Tuấn Anh vội hỏi.

Bàn tay Hàn Thế Bảo xua đi ra hiệu cả hai hãy ra ngoài đi… Tuấn Anh và Tú Anh thấy vậy liền rải bước ra ngoài, xem ra Hàn tổng có việc gì đó rất khó nói… chưa bao giờ nhìn thấy anh ta căng thẳng như vậy.

Một cô gái ngồi trong khách sạn, trên gương mặt vẫn đeo chiếc mặt nạ kì bí kia… trên tay cầm một ly rượu đưa vào miệng uống cạn, sau đó khẽ nhếch môi cười…

– Có lẽ anh ta đang tò mò đêm qua là đã lưu tình phóng đãng với ai. – Cô gái lung lay chiếc ly trên tay làm chất lỏng màu đỏ bên trong đung đua qua lại, đôi môi màu đỏ khẽ nhếch cười…

Mục lục
loading...