Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 80


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 80

Máy bay cất cánh, Kelly nhìn ra bên ngoài chỉ nhìn thấy những tản mây mù mịt. Cuối cùng thì cô cũng đã tự mình bắt đầu con đường đi tìm sự thật… cô không còn là một cô bé 10t ngày nào, cũng không còn ngu ngốc mà tin tưởng vào Thiên Ân. Cô nhớ mẹ cô đã từng căn dặn, không được tin vào bất kì ai dù là người thân quen nhất, mẹ cô đã nói đúng… là cô phải tự mình tìm ra mọi thứ và không cần nghe theo bất cứ lời nào.

– Henry, chúng ta chia tay ở đây vậy. – Kelly xách valy rời khỏi sân bay New York La Guardia tạm biệt HEnry. – Anh mang họp đồng đến E.L một mình nhé, tôi có việc phải đi trước.

– Cô không về công ty sao, có lẽ bọn họ đang làm tiệc đợi chúng ta. – Henry hỏi.

– Gửi lời xin lỗi đến mọi người giúp tôi, tôi đi trước nhé. – Kelly kéo valy của mình ra khỏi sân bay, lên một chiếc taxi.

Henry đứng nhìn chiếc taxi rời đi một lúc sau đó cũng lên một chiếc taxi khác mà quay về công ty thời trang E.L để báo cáo về hợp đồng với The Win. Tuy trong lòng vô cùng thắc mắc, cô gái ấy có thể bỏ Tiểu Hân ở lại cùng cha con bé để sang Mỹ một mình ư… chẳng phải Jenny từng nói rằng Kelly rất khó khăn và làm mọi thứ để kiếm tiền lo cho Tiểu Hân những thứ tốt nhất. Anh lại nhớ trước khi bước vào quầy kiểm vé khi còn ở VN, Kelly đã quay lại nhìn về phía sau như tìm kiếm gì đó… sau đó cô lại nói một câu tiếng Việt khiến anh không thể hiểu nỗi, nhưng trong ánh mắt cô có nét buồn bã đến rung người.

– Jenny, mình muốn nhờ cậu một việc. – Kelly gọi điện cho cô bạn thân của mình.

– Kel, sao cậu không đi cùng Henry… mọi người rất vui khi cậu quay về đó, nhờ có hợp đồng lần này với đối tác lớn nên sếp tổng đang muốn lên chức cho cậu. – Jen vui mừng nói. – Nghe nói tổng tài The Win có quen biết cậu ư?

– Jen… cậu nghe mình nói trước đã. – Kelly không thề ngăn nổi cái miệng nói hoài không ngớt của Jenny.

– Cậu nói đi… –

– Trong két sắt của mình có một tập hồ sơ màu trắng… cậu hãy bảo quản nó giúp mình. Ms4 số là 2605.

– Kel, nó rất quan trọng sao… vì sao cậu lại nhờ mình việc này, cậu không về nhà ư. – Jenny có cảm giác bất an.

– Mình sẽ tìm cậu và lấy lại nó sau… nó là một thứ rất quan trọng với cuộc đời của mình. – Kelly nói. – Cảm ơn cậu đã giúp đỡ mình thời gian qua, nhờ cậu giúp mình từ chức tại E.L, mình có việc quan trọng phải làm. JEn, nếu như mình không quay lại nữa… cậu hãy mang hồ sơ đó gửi cho Hàn Thế Bảo, tổng giám đốc tập đoàn The Win.

– Kel, cậu làm mình rất lo lắng, cậu đi đâu chứ.

– Hãy nhớ những gì nãy giờ mình nói, Jen, mình rât biết ơn cậu. – Kelly cúp máy, cô không muốn Jen lo lắng cho cô hơn… trong tập hồ sơ kia chính là bảng danh sách đã đi theo cô suốt hơn mười năm qua… Lần đó đưa cho Thiên Ân chỉ là bảng cô coppy và xáo trộn thứ tự bên trong, còn bảng gốc cô vẫn luôn giữ bên mình… đây là di vật cuối cùng mà cha mẹ cô để lại, cô đâu thể dễ dàng giao nó cho ai…

Tại cao ốc The Win, mọi người đang xầm xì bán tán và dồn mắt vào cô gái đang đứng ngay trung tâm ở tầng 1, cô ta nhất quyết muốn gặp Hàn tồng nhưng Hàn tổng hiện đang họp khẩn cấp không thể gặp mặt, ấy thế mà cô ta nhất quyết không tin và làm trận làm thượng vô cùng đáng xấu hổ.

– Các người không biết tôi là ai ư, tôi là vợ sắp cưới của tổng giám đốc các người… các người dám không cho tôi lên ư.

– Lục tiểu thư, Hàn tổng thật sự không có ở văn phòng… nếu cô thật sự muốn gặp hãy đợi chúng tôi báo cáo.- Một nhân viên nhã nhặn nói. – Đây là bộ mặt của The Win, nếu như Lục tiểu thư gây náo loạn… buộc lòng chúng tôi phải gọi bảo vệ.

– Cô không muốn làm việc ở đây nữa sao, dám hù dọa tôi. – Lục An tức giận, từ lúc hủy bỏ hôn lễ cô luôn đợi anh ta giải thích nhưng anh ta còn không buồn về Hàn gia… làm sao mà gặp mặt để hỏi cho ra lẽ, Lục An cô đâu thể dễ dàng bị xem thường như vậy.

– Lục tiểu thư, mời cô sang bên kia ngồi đợi… nếu cô cứ làm loạn chúng tôi sẽ không nể mặt nữa. – Vị nhân viên đã bắt đầu khó chịu. – Đã có rất nhiều cô gái đến đây tìm Hàn tổng và bị tôi vứt ra khỏi The Win… và hiện tại vị trí của tôi vẫn không hể lung lay.

Lục An nhìn xung quanh, mọi ánh mắt ái ngại đều đổ dồn lên người cô. Chưa bao giờ cô cảm thấy xấu hổ đến mức này, nhưng cô muốn gặp Hàn Thế Bảo, anh ta phải có một lời nào đó với cô chứ, vì sao mãi tránh né cô.

Win và Hạ Tuyết từ bên ngoài bước vào… Win hiện tại đã chuyển ra ngoài sống mà không sống ở Hàn gia nữa. Anh muốn sống một cách tự lập mà không dựa vào Hàn gia, chí ích có thể học hỏi được nhiều kinh nghiệm vững trãi bên ngoài để mai sau tiếp quản The Win, và Hàn Thế Bảo cũng ủng hộ điều đó.

– Win, cô ấy không phải là mẹ kế của anh sao… nhưng hình như lại bị cha anh trêu đùa. – Hạ Tuyết khẽ nói nhỏ vào tai Win, ánh mắt nhìn Lục An cảm thấy cô ấy thật đáng thương.

– Em đừng quan tâm đến việc của bọn họ, anh hiểu ba của anh… ông ấy làm việc gì cũng có tính toán riêng, chúng ta không thể hiểu được đâu. – Win nắm tay Hạ Tuyết đi ngang qua Lục An.

– Hàn thiếu gia, anh đến tìm Hàn tổng sao? – Co nhân viên nhìn thấy Win liền mỉm cười đi tới.

Win chỉ gật đầu không đáp.

Lục An nghe bọn họ gọi Win là Hàn thiếu gia liền đứng bật lên… thì ra đây là đứa con trai của Hàn Thế Bảo mà cô chỉ nghe nói qua mà chưa từng gặp mặt. Bên ngoài cậu thanh niên này thật khôi ngô tuấn tú, đúng là hổ phụ sinh hổ tử mà.

– Con trai, gặp ta lại phớt lờ không chào. – Lục An đi tới phía Win mà nói. Ánh mắt bắt đầu nhìn qua Hạ Tuyết.

– Xin lỗi, tôi không quen cô. – Win tỏ vẻ không quen không biết.

– Con thật vô tình, lại không quan tâm đến cha con như vậy… ta là người cha con sẽ kết hôn. – Lục An tự đắc nói.

Win cười nhếch môi lên nhìn Lục An đáp:” Đợi đến lúc cô bước được vào Hàn gia rồi tính đi.” – Nói xong kéo tay Hạ Tuyết đi.

– Vì sao các người nói Hàn thế Bảo không có trong văn phòng… vậy lại cho bọn họ lên trong khi lại ngăn cản tôi. – Lục An vừa nói vừa bước tới gần phía Hạ Tuyết, vô tình kéo tay Hạ Tuyết quá mạnh khiến cô ngã xuống sàn.

– Hạ Tuyết. – Win nhanh chóng đỡ Hạ Tuyết đứng lên. – Em có sao không.

Hạ Tuyết khá đau ở cổ tay nhưng vẫn lắc đầu tỏ vẻ không sao. Win tức giận nhìn về phía Lục An, cô ta dám động vào bạn gái anh ư.

– Gọi bảo vệ đuổi cô ta ra khỏi đây. – Win nói.

loading...

Hạ Tuyết ngăn Win lại, cô ấy dù sao cũng có mối quan hệ với Hàn tổng… cũng từng là người ở bên cạnh của Hàn tổng… đâu thể vì dứt tình mà đối xữ như vậy, huống hồ gì cô cũng không bị làm sao, có lẽ Lục An cũng chỉ vô tình đẩy ngã cô.

– Win. – Hạ Tuyết lắc đầu. – Dù sao cô ấy cũng là người của cha anh, không nên đối xữ với cô ấy như vậy. – Sau đó Hạ Tuyết đi lại phía Lục An mà nói. – Cô Lục, tôi sẽ nhắn với Hàn tổng rằng cô cần gặp ông ấy… vậy nên cô hãy quay về biệt thự đợi ông ấy, ở đây là nơi làm việc cô Lục hành động như vậy chỉ khiến cô và Hàn gia xấu hổ.

Lục An nghe giọng nói êm ái của Hạ Tuyết trong lòng cũng bớt cơn giận, đúng là lời nói ngọt ngào luôn dễ nghe như vậy. Lục An đáp:” Xem như tôi tin cô, hãy nhắn với anh ta rằng nếu anh ta không nói rõ ràng với Lục An tôi, tôi sẽ không để yên.”

Tại phòng tổng giám đốc của tập đoàn The Win, Hàn Thế Bảo kết thúc cuộc họp quay về thì nhìn thấy Win và Hạ Tuyết đang ngồi đợi anh tại bàn tiếp khách. Đứa trẻ ngày nào nay đã khôn lớn, lại còn có bạn gái luôn kề bên…

– Ba tìm con có việc gì sao? – Win đưa mắt nhìn về phía Hàn Thế Bảo.

– Ừm, ta cần con thời gian tới hãy đến The Win thay ta quản lý.

– Ba đi đâu sao?

– Ta cò việc phải sang Mỹ, chuyến đi này có lẽ không ngắn. – Hàn Thế Bảo nói.

– Nhưng… – Win bâng khuâng, đây thật sự không phải là điều anh thích, công việc kinh doanh ở The Win quá khô khan.

– Win… con phải nhớ The Win trước sau gì cũng là của con, con phải từ từ nắm bắt và quản lý nó. Win- con là con trai duy nhất của Hàn gia con phải nhớ trọng trách của mình.

Tú Anh từ bên ngoài tiến vào bên trong văn phòng tổng giám đốc với gương mặt nghiêm trọng, nhìn thấy Win liền đi đến phía Hàn Thế Bảo khẽ nói nhỏ:” Hàn tồng, có chuyện rồi.”

– Win, ta có việc cần bàn bạc với Tú Anh… thời gian tới con hãy đến The Win, thời gian không còn nhiều để con rong chơi bên ngoài nữa.

Win không đáp cùng Hạ Tuyết ra ngoài, thật sự đối với anh The Win không quan trọng vì anh không thích trờ thành một ông chủ lớn nhờ công sức của cha mình. Anh muốn tự mình làm nên sự nghiệp, tự tay mình tạo dựng một cơ ngơi… dù nó không thể bằng những thứ có sẵn kia.

Hạ Tuyết bước ra tới cửa liền quay lại nói với Hàn thế Bảo:” Hàn tổng, Lục An cô ấy tìm người, con mong người có thể gặp cô ấy để cô ấy có thể giải quyết được những thắc mắc trong lòng.”

Hàn Thế Bảo khẽ gật đầu nói:” Đã để con chê cười rồi.”

Đợicà hai ra khỏi phòng làm việc, Hàn Thế Bảo đưa mắt nhìn về phía Tú Anh, chưa bao giờ nhìn thấy trên gương mặt cậu ta nghiêm nghị như vậy, chuyện gì đã xảy ra ư.

– Hàn tổng, một người bạn của tôi làm ở viện kiểm soát nói rằng bọn họ đang có nghi vấn về việc chúng ta trốn thuế và làm ăn bất hợp pháp, trong chiều nay sẽ đến đây và tiến hành kiểm tra các tài liệu.

– Vì sao lại có việc vô lý như vậy. The Win luôn làm mọi việc dựa theo pháp luật. – Hàn Thế Bảo đập bàn tức giận.

– Vì lần này chúng ta kí kết hợp đồng với E.L nên bọn họ nghi vấn về sự hợp tác đó… hoặc có ai đó đã từ bên ngoài tác động. – Tú Anh đáp. – Hàn tổng, anh cũng đã có lệnh cấm xuất cảnh từ phía cảnh sát.

– Cấm xuất cảnh ư. – Hàn Thế Bảo lần này là tức giận muốn lất tung bàn làm việc, vì sao lại trùng hợp như vậy…

– Hàn tổng, sắp tới anh đừng nên xuất hiện. Tôi và Tuấn Anh sẽ thu xếp việc này, anh hãy về Hàn gia đi. – Tú Anh nói. – Vả lại, Tuấn Anh đã nhờ Jame lặng lẽ đi theo KElly rồi, anh hãy an tâm.

Hàn Thề Bảo ngối xuống ghế, bàn tay nắm lại thể hiện sự tức giận trong lòng đang dâng cao. Anh đưa mắt nhìn Tú Anh khẽ nói:” Tú Anh, cậu nghĩ xem The Win trước giờ vẫn làm ăn hợp pháp, đóng thuế đầy đủ lại bị điều tra… chẳng phải có thế lực khác muốn dẫm lên The Win mà đi lên ư.”

Tuấn Anh từ bên ngoài mở tung cửa đi vào giọng khẩn cấp:” Hàn tồng, Jame nói rằng Kelly hiện tại đang ở gần biệt thự của Hàn phu nhân, tuy nhiên cô ấy không vào trong mà cứ từ xa nhìn vào… bộ dạng như đang suy tính việc gì đó.”

– Ngu ngốc. – Hàn Thế Bảo đứng lên hét. – Cô ta nghĩ mình là ai, dám đi tìm bà ta…

Kelly đứng trước căn biệt thự khang trang của Hàn phu nhân tại Mỹ… cô không đến gần nhưng đứng ở một vị trí đủe để quan sát toàn bộ căn biệt thự này. Trong đầu cô lại đang tính toán chổ hở của nơi này, cô muốn đột nhập vào bên trong để uy hiếp bà ta… hoặc tìm kiếm bất cứ thứ gì có thể tìm ra bí mật mà mọi người đang che giấu.

Cái chết của mẹ cô, người cha đã nuôi cô khôn lớn… vì sao cô lại là con gái của Hàn gia… vì sao anh Thiên Ân liên tục lừa gạt cô, anh ấy có liên quan đến cái chết của mẹ cô hay không?

Bên trong căn biệt thự lớn, người của Hàn phu nhân tiến vào thông báo.

– Phu nhân, có một cô gái đang ở phía xa nhìn vào nơi này khá lâu rồi, rất đáng nghi.

Hàn phu nhân đang ngồi trên chiếc ghế lông, sau đó đứng lên đi về phía ban công đưa ống kính quan sát. Bà ta khẽ cười:” Ra lệnh cho mọi người, nếu cô ta có làm cách gì đột nhập vào hãy mặc kệ xem như không biết gì cả, hiểu chưa.”

– Vâng, thưa phu nhân.

– Đúng là trời giúp ta rồi. – Hàn phu nhân cười đầy thủ đoạn. – Thế Bảo ơi là Thế Bảo, ta xem lần này con chọn phụ nữ hay địa vị.

Mục lục
loading...