Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 8


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 8: Muốn Báo Đáp Công Ơn

Chuông vừa reng lên, mọi người trong lớp đều ra về trước. Hạ Tuyết cũng nhanh chóng thu xếp sách vở để ra về, Win đã bỏ đi từ tiết thứ 3 rồi, anh ta nói rằng cuối giờ sẽ đợi cô trước cổng trường để đưa cô về nhà anh ta làm việc.

– Đi đâu mà vội vậy. – Hồng Ngọc đứng chặn phía trước Hạ Tuyết.

Hạ Tuyết lui một bước thì động phải Hoàng Mai, cô nhìn hai người bọn họ mà hoảng sợ.

– Các cậu, các cậu muốn gì chứ. – Hạ Tuyết như muốn bỏ chạy.

Hồng Ngọc cười khẩy túm lấy khuỷu tay cô, cùng với Hoàng Mai đưa cô vào kho vắng của trường.

– Bốp. – Lại thêm một cái tát mà Hạ Tuyết nhận lấy từ Hồng Ngọc.

– Tao đã cảnh cáo mà mày không sợ sao? Xem mày lỳ tới mức nào. – Hồng Ngọc dùng chân đạp ngã Hạ Tuyết.

Hạ Tuyết đau đớn nằm dưới sàn ôm lấy bụng mình

– Mày dám nói chuyện với anh Win nè. – Hoàng Mai bước tới dùng chân đạp lên người cô.

Hồng Ngọc ngồi xuống, nắm lấy cổ áo đồng phục của Hạ Tuyết, đưa mặt Hạ Tuyết lạị gần nói như muốn ăn thịt người:” Tao sẽ cho mày chết ngay tại nơi này.” – Sau đó đẩy mạnh người cô xuống sàn thêm một lần nữa, hai cô gái thi nhau đánh và xé áo Hạ Tuyết.

Kel đi ngang qua nghe tiếng khóc thét liền tò mò thì nhìn thấy cảnh Hạ Tuyết bị Hồng Ngọc và Hoàng Mai thi nhau hành hạ. Tức giận trong lòng dâng lên, Kelly đang định bước tới thì nhìn thấy Win đang đi đến liền lánh mặt đi. Cô muôn xem Win có cứu Hạ Tuyết như lời đã hứa hay không.

– Các người đang làm gì. – Win nghe tiếng khóc thét của Hạ Tuyết thì nhanh chóng đạp cửa kho đi vào.

– Anh Win… bọn em… bọn em… – Hoàng Mai ấp úng.

– Là do nó dám tiếp cận anh, thân phận nó thấp hèn lại muốn tiếp cận anh nên bọn em chỉ muốn dạy dỗ nó mà thôi. – Hồng Ngọc liền đứng lui về xa mà nói.

Win nhìn váy áo của Hạ Tuyết đã bị rác nát, máu cũng thấm ướt cả chiếc áo trắng đồng phục. Win liền cời chiếc áo khoác trên người mà khoát vào người Hạ Tuyết, bế cô trên tay đi ra khỏi kho không quên nhìn lại hai cô gái bên trong.

– Hai người nếu còn xuất hiện trước mắt tôi, tôi sẽ cho hai cô còn thảm hơn Lâm Hạ Tuyết. – Win nói xong liền bế Hạ Tuyết đã ngất đi ra xe.

Kel mỉm cười, xem ra nhìn cậu ấy lạnh lùng như vậy nhưng tâm tính cũng thật tốt. Chỉ là cái bề ngoài quá lạnh đó, khiến mọi người không dám tiếp xúc.

Kel vừa cho xe ra khỏi sân trường thì nhìn thấy Thiên Ân đang đứng trước cổng liền dừng xe lại mà bước xuống.

– Anh Thiên Ân, anh đến đây tìm em sao? – Kelly tiến về hướng Thiên Ân đang đứng.

– Kelly, em sống tốt chứ. – Thiên Ân nhìn Kelly từ trên xuống dưới mà hỏi. – Nhìn em có vẻ mệt mỏi.

– Em sống rất tốt, cảm ơn anh. – Kelly mỉm cười nói. – Còn anh, mọi việc vẫn ổn chứ.

– Có vẻ là không tốt lắm. – Thiên Ân đáp.

– Có khó khăn gì sao, liệu em có thể giúp được anh.

– Anh và The Win của Hàn gia đang tranh nhau một hạng mục lớn, nếu bên anh thua có thể dẫn đến phá sản, The Win lớn mạnh như vậy, không có hạng mục này bọn họ cũng không ảnh hưởng.

Kelly im lặng lắng nghe tiếp.

– Em làm việc cho Hàn gia, có thể tìm hiểu một chút giúp anh được không? Lần này họ sẽ trả bao nhiêu cho hạng mục này.

– Nhưng…. công việc của em không liên quan đến The Win, chuyện này…. – Kelly ngập ngừng, làm như vậy không phải là gian lận sao?

– Không sao, đáng ra anh không nên tìm em làm những việc như vậy. – Thiên Bảo cười buồn. – Anh xin lỗi, chỉ là anh không muốn sự nghiệp bao nhiêu năm của cha anh vì anh mà bị phá huỷ.

Thiên Ân bao bọc cô từ bé, lo cho cô nhiều như vậy để cô có thể chú tâm vào việc học tập. Chẳng phải cô ăn, cô ở và cô sống bằng tiền của công ty Thiên Ân hay sao, hôm nay công ty gặp nguy hiểm như vậy, cô làm sao có thể ngó lơ đi được. Dù sao cô cũng chẳng phải là người tốt, làm chuyện xấu một lần để anh Thiên Ân không phải muộn phiền, xem như trả ơn anh đã cưu mang mình.

– Anh đừng lo, em sẽ cố gắng giúp anh. – Kelly nhìn gương mặt buồn cùa Thiên Ân mà nói.

– Anh sẽ tìm cách khác, em không nhất thiết phải miễn cưỡng.

– Em sống đến hôm nay, là do công ty Thiên Ân nuôi dưỡng. Hôm nay công ty gặp nạn, em sẽ cố gắng để cùng anh vượt qua khó khăn này.

– Thật sự, cảm ơn em. – Thiên Ân ôm lấy Kelly.

Kelly cũng vuốt ve chiếc lưng dài của Thiên Ân an ủi, mong rằng anh sẽ sớm tìm ra phương hướng tốt đẹp hơn.

– Em có việc phải đi trước rồi, hẹn gặp lại anh.

– Ừ, tạm biệt em.

Kel quay lưng lại tiến về chiếc xe màu trắng mà phóng vụt đi, Thiên Ân cứ thế mà nhìn theo cô cho đến khi bóng hình chiếc xe hơi kia biến mất.

– Đại ca, hạng mục gần đây chúng ta đang tranh chấp với The Win không thật sự lớn đến mức Thiên Ân phá sản- Thanh Sơn nói, anh ta là thân tính của Thiên Ân.

– Tôi biết. – Thiên Ân khẽ dựa vào chiếc xe của mình, nhắm mắt lại muốn suy nghĩ.

– Vì sao ? – Thanh Sơn nói tiếp.

– Để KElly tìm hiểu về Hàn gia một chút, sẽ tìm ra những thứ hay ho. – Thiên Ân mở mắt mình ra, nhìn về hướng Kelly đi. – Hàn Thế Bảo, tôi xem cậu làm sao đối phó với sự phẫn nộ của ác quỷ.

Thanh Sơn nhìn Thiên Ân, chẳng lẽ anh ta muốn lợi dụng Kelly để tiêu diệt The Win to lớn đó sao, phải chăng đại ca đã quá đề cao cô gái đó rồi không.

– Đại ca, cô ta có thể sao? – Thanh Sơn nghi ngờ.

– Cứ thử xem. – Thiên Ân nói xong liền mở cửa lên xe, chiếc xe màu đen sáng bóng kia vụt chạy đi.

***********

Win mang Hạ Tuyết về Hàn gia, anh cứu cô gái này là vì lời hứa với cô giáo Kelly, nhưng vì sao khi nhìn thấy cô ta thật sự vì anh mà bị thương đến mức độ này, trong lòng Win có chút cảm giác kì lạ, cảm giác có lỗi với cô gái vô tội này.

Hạ Tuyết tỉnh lại mở đôi mắt u buồn vốn có, người đầu tiên cô nhìn thấy là Win, và hiện tại anh đang bế cô trên tay.

– Win, cậu… tôi có thể tự đi. – Hạ Tuyết khẽ cựa quậy. – Á. – Vết thương trên người đau buốt.

loading...

– Im lặng đi, tôi cứu cô vì cô là người hầu của tôi. Hiểu chưa. – Win lạnh lùng nói.

– Cảm ơn. – Hạ Tuyết khẽ cười, nước mắt lăn dài trên má.

Win không nói gì nữa, đưa cô vào thẳng phòng mình đóng cửa lại, không muốn chuyện này đến tai Hàn tổng nên căn dặn mọi người không được nói lại.

– Cô mặc tạm thứ này đi. – Win đưa một bộ đồ thể dục của anh cho Hạ Tuyết.

Hạ Tuyết nhìn thấy trên người mình quần áo đã rác tả tơi, nhìn bộ quần áo dài thượt của Win tuy không thể mặc vừa nhưng vẫn còn đở hơn để lộ da thịt trước mặt cậu ấy. Hạ Tuyết đi vào bên trong nhà vệ sinh mà thay quần áo.

Nhà vệ sinh của Hàn gia thật sự là rộng và đẹp, xem ra nó còn to hơn phòng trọ bé xíu mà cô đang ở. Đúng là cuộc sống giàu sang, cậu ta vì vậy là lại lạnh lẽo và ngang tàng như vậy. Nhưng mà, vì cậu ấy mà cô bị bọn người kia một chút nữa là lấy mạng rồi, tốt nhất là không nên dính gì tới cậu ấy nữa.

Hạ Tuyết thay quần áo xong liền bước ra ngoài, vết thương trên người khiến cô vô cùng đau nhức. Bọn chúng quả thật là muốn lấy mạng cô mà, Hạ Tuyết nhìn thấy Win đang ngồi trên chiếc ghế cạnh chiếc giường lớn liền đi tới.

– Cảm ơn cậu đã cứu tôi, nhưng chuyện này vì cậu mà tôi bị như vậy. Tôi nghĩ kĩ rồi, tốt nhất tôi nên chuyển trường, đúng là King không phù hợp với những ngưởi thấp kém như tôi.

– Ngồi xuống. – Win đập tay lên giường.

Hạ Tuyết khó hiểu nhìn Win, bất động đứng yên.

– Tôi nói cô ngồi xuống. – Win đứng lên, kéo tay Hạ Tuyết ngối xuống phía trước mình.

– Cậu muốn làm gì? – Hạ Tuyết bị kéo ngối xuống trên giường của Win, cô có chút bối rối vì nơi này hiện tại chỉ có anh và cô.

Win không nói gì, nắm lấy tay cô rồi nhìn vào vết thương còn rỉ chút máu trên tay mà nhẹ nhàng dùng bông băng lau đi và sát trùng. Hành động của anh tuyệt nhiên nhẹ nhàng, nhưng gương mặt vẫn không có một chút biểu cảm.

Hạ Tuyết lạ lẫm nhìn Win, cậu ta vì sao hôm nay lại đối tốt với cô như vậy. Vì cô là Osin của cậu ấy sao, hoặc là cậu ta cảm thấy có lỗi khi vì cậu ta mà mình bị như thế này. Ánh mắt khó hiểu đan xen nghi ngờ của Hạ Tuyết cứ nhìn chằm chằm vào Win.

Win băng lại vết thương xong, đưa ánh mắt lên nhìn Hạ Tuyết thì chạm phải ánh mắt của Hạ Tuyết đang chăm chú nhìn anh. 4 mắt nhìn nhau, Win khẽ nhíu mày lại.

– Điều thứ 1: không được phép nhìn tôi chằm chằm như vậy. – Win đứng lên, đi ra phía xa Hạ Tuyết.

– Sao cơ? – Hạ Tuyết bị phát hiện liền cúi mặt ngượng.

– Điều thứ 2: mọi thứ liên quan đến tôi đều là bí mật, nếu ai biết được cô sẽ phải trả giá rất đắc.

Hạ Tuyết ngước mắt nhìn Win.

– Điều thứ 3: Tuyệt đối không được yêu tôi, sẽ không có chuyện hoàng tử và lọ lem đâu.

Win nói tiếp.

– Đầu tiên cứ làm tốt 3 điều trên đi, khi nào tôi nghĩ ra thêm tôi sẽ nói tiếp. Đổi lại cô sẽ là người của tôi, không ai có thể ức hiếp cô trừ tôi ra. – Win nhìn lại Hạ Tuyết đang bị thương. – Hôm nay nghỉ ngơi trước, ngày mai sẽ bắt đầu.

Hạ Tuyết nhìn Win không chớp mắt, vậy là bắt đầu từ hôm nay cô chính là Osin của Win sao, nghĩa là cô không phải nghĩ học, được phép ngồi bên cạnh anh và sẽ không bị bọn họ ức hiếp nữa.

– Điều 1, không nhớ sao? – Win tỏ ra ngầu mặt.

– Dạ, vâng… tôi không dám. – Hạ Tuyết cụp mắt xuống, không dám nhìn nữa. – Ngày mai sau giờ học tôi sẽ đến đây làm việc, tôi xin phép ra về.

Win không đáp cũng không nhìn Hạ Tuyết, anh xem như cô không còn tồn tại trong phòng mình. Anh đang chú tâm trên bàn học, Hạ Tuyết thấy vậy thì lầm lũi tự mình ra về. Căn nhà này quả thật rộng lớn mà, Hạ Tuyết đi một vòng thì liền bị lạc. Hạ Tuyết không biết phải làm sao để ra khỏi căn biệt thự này, những gian phòng dài và rộng, đi đến nơi nào nhìn cũng thật giống nhau.

Hạ Tuyết nhìn thấy bóng lưng của một người đàn ông, liền vui mừng đi tới muốn đi tới hy vọng sẽ được dẫn lối ra khỏi nơi này. Cô càng bước lại gần, thì ra phía trước mặt cô không phải là một người mà chính xác là một đôi nam nữ, họ là đang… hôn nhau sao? Hạ Tuyết mặt ửng đỏ, lấy tay che miệng lại, lùi lại về phía sau không dám gây ra bất cứ tiếng động nào. Ngờ đâu cô lại hậu đậu tự mình trượt chân ngã xuống.

– Á. – Hạ Tuyết khẽ kêu.

Tú Anh đang ôm hôn một cô gái người làm trong nhà họ Hàn, nghe tiếng động liền buông cô gái kia ra nhìn về phía sau mình.

– Cô là ai? – Tú Anh bước đến gần Hạ Tuyết mà nói, ánh mắt nhìn cô chăm chăm.

–  Tôi… tôi là Osin… Osin của Win. – Hạ Tuyết ấp úng.

– Osin của Win sao? – Tú Anh nhìn ra phía cô gái kia phẩy tay ra hiệu cô ta đi ra nơi khác. – Là ngày đầu tiên đến nơi này sao? – Tú Anh cảm thấy có hứng thú với cô gái này, Osin lại đẹp như vậy sao? Tú Anh nhanh chóng đỡ Hạ Tuyết đứng lên. – Em có bạn trai chưa?

Hạ Tuyết bất ngờ trước câu hỏi của Tú Anh, nhưng nhìn cung cách ăn mặc của anh có lẽ có thân phận không nhỏ.

– Anh… có thể đưa tôi ra khỏi nơi này không? Tôi bị lạc.

– À. – Tú Anh nhoẻn cười, nụ cười vô cùng điệu nghệ. – Rất sẵn lòng.

Tú Anh đưa Hạ Tuyết đi theo lối rộng, nhìn dáng vẻ nhỏ nhắn của cô gái liền để vào trong mắt mình.

– Em tên gì? Tôi là Tú Anh, có thể coi là quản gia nơi này.

– Tôi là Hạ Tuyết.

– Hạ Tuyết sao, cái tên thật đẹp. – Tú Anh đáp.

– Cảm ơn anh. – Hạ Tuyết mỉm cười.

Tú Anh đưa cô ra đến cổng liền nói tiếp.

– Nhà em ở đâu, tôi đưa em về. – Tú Anh nói.

– Cảm ơn anh, quản gia… nhưng tôi tự mình có thể về. – Hạ Tuyết nói xong, liến rảo bước đi không đợi Tú Anh nói gì thêm.

Tú Anh nhìn theo bóng dáng của Hạ Tuyết, đôi môi nhếch cười đểu cán.

– Hạ Tuyết sao, rồi cũng là nữ nhân của tôi thôi. – Đôi mắt gian xảo, đểu cán không thể tả.

Mục lục
loading...