Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 79


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 79: Quay Về Mỹ

Kelly đặt hai tay mình ôm chặt tấm lưng rộng của anh, cô chụ động hôn anh… chủ động dùng lưỡi mình thám hiểm bờ môi anh, bàn tay cô bắt đầu mơn trớn bên trong chiếc áo sơ mi trên người anh.

Hàn Thế Bảo bất ngờ bị cô tấn công, anh dùng hai tay nắm lấy hai tay cô, gương mặt anh đỏ đối diện gương mặt cô. Đôi mắt anh nhìn cô đầy nghi vấn, không phải là trước kia cô còn trốn anh mắng chửi anh tệ hại khi anh động chạm cô ư.

– Kelly, không phải cô đang say chứ. – Hàn Thế Bảo nói. – Tôi không phải người dễ dãi.

Kelly bật cười lớn… lần này cô cười như chưa từng được cười. Điều đó lại khiến Hàn Thê Bảo cảm thấy mất thể diện, cô ta đang xem thường anh sao… xem anh là người đàn ông ai cũng có thể đặt dưới thân sao.

– Không… tôi không hề say, tôi rất tỉnh… – Kelly bình tĩnh hơn một chút mà nói, nhìn thấy gương mặt đen lại của anh liền biết anh ta đang tức giận.

Cô đưa môi mình hôn nhẹ lên môi anh, sau đó từ từ đưa miệng lại gần tai anh cắn nhẹ khẽ nói như mật ngọt vào tai Hàn Thế Bảo:” Thế Bảo… tôi muốn anh.”

Hàn Thế Bảo lần này là bị cô câu dẫn một cách trắng trợn, toàn thân anh nóng lên, máu nóng trong người chảy từ các huyết mạch lên não… hiện tại anh chỉ muốn cùng cô gái này tận hưởng lạc thú. Dù vậy Hàn Thế Bảo vẫn tỏ ra như không hể hấn gì, anh không muốn lạc vào cái bẫy của cô.. gương mặt anh trở nên lạnh ngắt.

Kelly hơi nheo đôi mắt lại nhận ra gương mặt anh không hề biến sắc… cũng cảm giác như anh không có chút hứng thú với cô. Hàn Thế Bảo đứng lên quay đầu đi, anh sẽ kết hôn cùng Lục An như vậy mới có thể đánh lạc hướng của Hàn phu nhân.

– Thế Bảo. – Kelly đứng lên kéo tay anh lại.

Hàn Thế Bảo quay lại nói:” Đừng làm những điều em không muốn, dù em không mặc gì tôi cũng sẽ không động vào người em.”

– Thật ư. – Kelly nói xong… cô dùng sức đẩy anh ngã xuống giường… tự tay cởi bỗ y phục trên người mình.

Hàn Thế Bảo nhìn cô trân trân không rời…

Kelly tiến về phía anh, cô trườn lên người anh sau đó từ từ cởi từng chiếc cúc áo. Đôi mắt cô gợi tình đến mức chỉ muốn ăn tươi nuốt sống anh.

– Anh không muốn động vào tôi…. nhưng thật tiếc… em trai của anh đã phản bội anh. – Kelly đưa đôi môi mình hôn vào bờ ngực gắn chắc của anh.

– Dừng lại, Kelly. – Anh đã không còn có thể kiềm chế bản thân.

– Tôi sẽ cho anh biết… ai mới là người khiến anh thỏa mãn nhất – Kelly đưa bàn tay mình động chạm vào em trai anh… sau đó cười nham hiểm. – Hàn Thế Bảo, dù có là anh trai tôi cũng quyết ăn anh cho hết.

Hàn Thế Bảo bị cưỡng bức như thế… anh nhất quyết không phục. Cả đời anh chưa từng bị cô gái nào cưỡng bức chỉ trừ một mình người phụ nữ này… đã vậy… anh cũng không kiềm chế nữa, cô muốn ăn anh ư, để anh ăn cô trước.

Anh đẩy cô xuống phía dưới thân mình, đôi mắt anh hằn lên như hổ đói bắt được con mồi… Kelly nhìn đôi mắt đầy dục vọng trong mắt anh liền khẽ cười… cô đã thắng anh…

Họ trải qua một đêm triền miên không dứt… cả hai cùng nhau quấn lấy nhau một cách chủ động và cuồng nhiệt… Không còn phản kháng, không còn thù ghét… họ cùng nhau tận hưởng một đêm đầy kích tình.

Buổi sáng, ánh mặt trời đã lên cao… Hàn Thế Bảo tỉnh lại sau một đêm làm việc quá cuồng nhiệt. Nhìn người phụ nữ đang nằm rút vào lòng anh, trong lòng cảm thấy có chút bình yên khi nhìn thấy cô vòng tay sang ôm anh một cách thân thiết nhất.

Kelly trở người tỉnh lại, trên người cô hoàn toan rã rời vì sự cuống nhiệt quá mức đêm qua. Cô mở mắt nhìn anh sau đó khẽ mỉm cười đưa bàn tay mình lên bờ ngực rắn chắc của anh.

– Thế Bảo, anh biết không… khi ở Mỹ tôi đã rất nhớ anh. – Kelly khẽ nói. – Nhớ nụ hôn ngọt ngào, nhớ bờ ngực săn chắc, nhớ giọng nói nụ cười của anh.

– Nhưng cuối cùng, em vẫn chọn cách bỏ trốn khỏi tôi. – Hàn Thế Bảo không nhìn cô, nhưng vẫn nằm yên để mặc cô nghịch phá. – Vì sao em quay về mà Hoàng Thiên Ân không theo em, hắn ta để em tự do về nước ư.

Kelly khẽ lắc đầu, việc anh và cô không phải là anh em ruột rõ ràng là anh biết nhưng vì sao lại giấu giếm cô. Cô cũng sẽ không nói cho anh biết rằng cô đã biết được sự thật đó, cô sẽ tự mình đi tìm cái lí do mà mọi người đang che đậy… Cô sẽ không còn ngốc nghếch tin lời bất cứ ai nữa, tự cô sẽ đi tìm câu trả lời cho mình.

– Thế Bảo. – Kelly khẽ gọi

– Ừ.

– Tôi sẽ đi Mỹ. – Kelly nói. – Sẽ để Tiểu Hân lại cho anh.

Hàn Thế Bảo có chút tức giận nhưng kiềm chế lại được, cô ta cuối cùng vẫn muốn đi về cùng Hoàng Thiên Ân ư.

– Hãy chăm sóc Tiểu Hân thật tốt… hằng đêm hãy hát ru Tiểu Hân ngủ, đợi lúc con bé ngủ say nhớ đắp chăn giữ ấm cơ thể của con. Tiểu Hân nữa đêm ngủ lại hay giật mình, chỉ cần nhẹ nhàng vỗ vào lưng nhè nhẹ thì con bé sẽ hết khóc mà tiếp tục ngủ.

– Nếu em đã quyết định đi, còn muốn tìm tôi mà làm việc này… em cần đàn ông đến như thế sao? – Anh bắt đầu châm chọc, anh muốn giữ cô lại nhưng… sự tự tôn không cho phép.

Thật sự đối với Kelly mà nói, cô chỉ dành tất cả cho anh… ngoài ra không còn bất cứ người đàn ông nào có thể chạm vào cô. Anh nghĩ thế nào về cô cũng được, chuyến đi sắp tới chính là lành ít dữ nhiều… cô muốn tìm hơi ấm của anh sau bao nhiêu lâu xa cách, để khi ở phương trời xa xôi kia cô có mệnh hệ nào cũng không hối hận vì đã sống hết mình vì tình yêu của cô dành cho anh.

Kelly biết anh châm chọc mình, cô liền rút trong ví ra một ít tiền thả xuống giường lớn mà nói:” Em như tôi có nhu cầu, đây là tiền của anh.”

Hàn Thế Bảo nhìn những đồng tiền lẻ kia rơi xuống mặt giường, gương mặt anh trở nên xám xịt. Cô ta dám xem anh như là kẻ bán thân nuôi miệng ư, anh là ai… là tổng giám đốc cùa tập đoàn có tiếng bật nhất khu vực… lại vị cô ta xem như ” con vịt” mua vui ư… Anh tức giận kéo cô xuống giường lớn, đôi mắt hằn lên như muốn giết người mà nhìn cô… Kelly biết mình trêu chọc anh hơi quá đáng nhưng khi hối hận thì tự biết là đã muộn, anh ta chính là đang phát tiết.

– Em trả tôi nhiều quá rồi, tôi nghĩ mình cần phải phục vụ em nhiều hơn nữa. – Hàn Thế Bảo đặt cô dưới thân mà nói, giọng nói anh phát ra như có lửa bên trong.

– Không… không cần đâu… xem như tôi boa cho anh đi. – Kelly tiếp tục khiêu khích.

– Cô biết tôi là người làm ăn mà, chuyện gì cũng phải rõ ràng sòng phẳng cả. – Hàn Thế Bảo mạnh bạo cắn mút vào cổ cô mà nói tiếp. – Vì vậy, chúng ta tiếp tục thôi.

Kelly khẽ nhếch môi cười… anh ta đã quên béng đi mất việc hôm nay là ngày anh ta kết hôn rồi… Cô nhìn vào chiếc đồng hồ tích tắc trên tuờng, đã điểm 11h.

Bàn tay anh không ngừng động chạm trên cơ thể Kelly, cô uốn người theo từng sự di chuyển của anh… Lúc mạnh bạo, lúc nhẹ nhàng… hai con người họ đều không muốn thoát ra sự kích thích kia.

Tiếng chuông điện thoại vang lên… Hàn Thế Bảo không ngừng lại nhưng ánh mắt hướng về phía chiếc điện thoại của mình đang để trên bàn nước. Kelly tất nhiên chọn cách thông minh nhất, cô phát ra tiếng rên rỉ to hơn, áp cả tiếng chuông điện thoại của anh. Hàn Thế Bảo càng bị kích thích, mặc kệ điện thoại reo vang liên hồi… anh chính là không rời xa được cơ thề tràn đầy quyến rũ và đê mê này.

Tú Anh đứng trong buổi tiệc… gọi cho Hàn Thế Bảo mãi không được, đồng hồ đã sắp qua 12h rồi, có lẽ hôn lễ hôm nay phải huỷ.

– Tú Anh, em biết Hàn tổng đang ở đâu không? – Tuấn Anh đi tới nói.

Tú Anh nhúng vai… sau đó suy nghĩ đôi chút liền gọi đến một số điện thoại lạ.

– Tú Anh, không ngờ anh lại gọi cho em đó. – Một giọng nói ngọt ngào vang lên.

– Thật ngại, anh có việc gấp muốn nhờ em. – Tú Anh nhẹ nhàng nói.

– Em biết mà, không có việc thì đâu có quan tâm đến em. – Cô người tình ngày xưa của Tú Anh nũng nịu.

– Đêm qua em có làm việc không?

– Có, đêm qua em trực. – Cô gái đáp.

– Vậy có gặp Hàn tồng của bọn anh đến khách sạn chổ em không? – Tú Anh hỏi, cô gái này chính là anh tán tỉnh được trong một lần mang cô gái khác vào Ciz… đó là chuyện của vài năm về trước.

– Đây là bí mật mà. – Cô gái tỏ ra nũng nịu.

– Thôi nào, em biết chiếc túi LV mới ra không… anh sẽ tặng em. – Tú Anh mua chuộc.

– Đêm qua Hàn tổng bên anh có ghé qua Ciz đó, còn đi cùng một cô gái rất xinh đẹp nữa. Đến sáng em tan ca, họ vẫn chưa ra về. – Cô ta nói tiếp. – Chiếc túi xách đó, anh nhất định tặng em đó,

– Cảm ơn em, anh sẽ nhờ người giao hàng đến cho em.

Tú Anh cúp máy nhìn sang phía Tuấn Anh, người phụ nữ xinh đẹp kia còn ai ngoài Kelly nữa. Hàn tồng từ khi Kelly bỏ đi thật sự là có nhiều mối quan hệ bên ngoài với các cô gái xinh đẹp khác nhưng tuyệt nhiên chẳng hề động vào bất cứ ai. Hôm nay lại đưa một cô gái vào khách sạn, lại cả đêm không về… quên cả ngày cưới thì tuyệt nhiên chỉ có một mình Kelly mới khiến anh ta như vậy.

– Anh trai, có lẽ anh nên thông báo huỷ bỏ hôn lễ hôm này đi… em nghĩ Hàn tổng của chúng ta đang chết trong mem tình ái rồi.

Lục An ngồi trong phòng cô dâu, cô từ bỏ mọi thứ từ Mỹ để sang nơi này chỉ vì mục đích tiếp cận người mà cô thần tượng nhất. Đến khi gặp được Hàn Thế Bảo bằng xuông bằng thịt thì trong lòng có cảm giác nhất định phải lấy được tình cảm của người đàn ông này. Không ngờ bao nhiêu lâu ở bên cạnh vẫn không được anh để mắt tới, tưởng chừng như cơ hôi không có thì anh ta nói rằng muốn kết hôn với cô. Cô thừa nhận rằng mình bị choáng ngợp bởi sự giàu có của Hàn gia, nhưng thật lòng trong thâm tâm cô cũng chính là yêu anh thật sự.

Tú Anh bước vào phòng cô dâu, nhìn Lục An có vẻ tội nghiệp nhưng anh đã rất nhiều lần nhắc nhở cô không nên bám lấy Hàn gia này, nơi này không có chổ cho cô… vì anh hiểu rõ ràng trong lòng Hàn tổng kia chỉ có một mình Kelly dù cho Kelly có đối với anh như thế nào.

– Lục tiểu thư, chúng tôi không liên lạc được với Hàn tổng nên đành tuyên bố huỷ bỏ lễ cưới này. – Tú Anh đừng ngoài cửa nhàn nhạt nói.

– Tôi muốn đợi Thế Bảo. – Lục An mặc trên người bộ váy cưới mà nói. – Vì sao anh ấy lại biến mất vào ngày trọng đại này.

– Lục An, cô từng là ân nhân cứu mạng của anh trai tôi nên tôi đã rất nhiều lần nhắc nhở cô rồi. – Tú Anh lắc đầu. – Nơi của cô là Mỹ, hãy quay về đi… Hàn tổng không phải người dễ dàng thay lòng đổi dạ.

– Vậy vì sao anh ta lại nói với báo giới rằng sẽ kết hôn cùng tôi, còn thông báo ngày kết hôn.

– Anh ấy có cầu hôn cô không? Có trực tiếp nói rằng muốn lấy cô làm vợ hay không? – Tú Anh lắc đầu nói.

Lục An lùi về sau vài bước vì lới nói của Tú Anh, quả thật Hàn Thế Bảo chưa hề nói rằng muốn lấy cô, cũng chưa hề có một lời ngọt ngào nào với cô. Chỉ là cô tự mình đi thử áo cưới, tự mình trang trí ngôi nhà này… lại tự mình mộng tưởng.

– Tôi hận Hàn gia các người… các người mang tôi ra làm trò đùa ư. – Lục An hét lên.

– Chúng tôi không mang cô ra làm trò đùa, chính là cô lao vào trò đùa của chúng tôi. – Tú Anh nói. – Cô đừng tưởng tôi không biết cô ở lại Hàn gia vì mục đích gì, mộng của cô thật lớn.

Tuấn Anh từ phía sau vỗ vai Tú Anh… anh biết mọi chuyện nhưng không muốn nói ra vì dù sao chính anh là người mang Lục An sang nơi này. Tuấn Anh đi về phía Lục An mà nói:” Lục tiểu thư hãy bình tĩnh lại, đợi Hàn tổng về sẽ làm rõ mọi việc.”

Lục An không đáp, ánh mắt nhìn vào tấm gương lớn in hình cô đang mặc chiếc váy cưới… trong đầu hằn lên một ý định phải trả thù vì những gì Hàn Thế Bảo đã đối với cô.

Một đêm một ngày chim đắm trong tình ái, toàn thân rã rời không nhấc nỗi người ra khỏi giường lớn. Kelly mở mắt nhìn thấy bóng lưng người đàn ông đang mặc lại chiếc ao sơ mi, cô xoay ngiêng người một chút đưa mắt nhìn chằm chằm vào phía sau anh lên tiếng.

– Anh đi đâu vậy?

Anh quay mặt lại nhìn cô, sau đó nhặt bộ váy dưới sàn đặt lên giường bên cạnh cô khẽ nói:” Mặc vào đi, tôi đưa em đi ăn.”

loading...

Nhắc tới việc ăn uống cô mới sực nhớ rằng cả ngày hôm qua cho đến giờ cô chưa ăn gì, vì lo lắng cho Tiểu Hân mà chẳng buồn ăn uống, đến khi sức khỏe Tiểu Hân ổn định lại cô liền đi tìm anh, cô không thể phủ nhận rằng khi cầm kết quả ADN kia trên tay cô đã rất vui mừng chỉ muốn chạy đến ôm chầm lấy anh.

– Đúng rồi, Tiểu Hân. – Kelly chợt nhớ đến Tiểu Hân, lúc đầu chỉ muốn nhơ Henry trông coi giúp một lúc để đi tìm anh… không ngờ cô lại đi đến tận bây giờ.

Cô nhanh chóng thay bộ váy trên người, gương mặt cũng trở thành một Kelly xấu xí cùng Hàn Thế Bảo bước ra khỏi khách sạn thì hàng loạt phóng viên vây kín anh hỏi về việc anh không có mặt tại buổi lễ sáng lại đi cùng một cô gái khác từ bên trong khách sạn ra ngoài. Kelly thật sự không nghĩ rằng mọi việc sẽ phức tạp như vậy, việc này nếu không giải quyết ổn thỏa thì thanh danh của Hàn gia vì chuyện này mà bị hạ thấp… lần đó không phải chỉ là vì Win giúp đỡ cô bị nhà báo chụp được tạo dựng lên một câu chuyện nhảm nhí… sau đó dư luận đã nổi sóng như thế nào.

Hàn Thế Bảo và Kelly bị nhà báo bao quanh, độ ngũ bảo vệ của khách sạn không thể ngăn nỗi bọn họ. Anh ôm cô vào trong lòng, Kelly không muốn bị mọi người chụp ảnh liền né mặt vào lòng anh… đây không phải là chuyện đáng hãnh diện, chính là cướp chủ rễ ngay ngày đám cưới.

– Hàn tổng, đây có phải vì tình nhân mới của anh. Vì cô ấy mà anh đã hủy bỏ hôn lễ.

– Hàn tổng, anh có suy nghĩ thế nào khi người khác gọi mình là kẻ trăng hoa?

Không có một câu trả lời nào được phát ra từ miệng anh, từ phía xa hàng loạt chiếc xe hơi màu đen dừng lại. Tú Anh và Tuấn Anh cùng một số người bước xuống mà giải vây cho Hàn Thế Bảo… không biết bọn nhà báo lấy đâu ra thông tin Hàn Thế Bảo đang ở khách sạn này mà từ sau khi tuyên bó hủy bỏ hôn lễ đã chạy đến đây mà canh gác. Khi nhân viên khách sạn báo về thì Tuấn Anh và Tú Anh tức tốc cùng người cùng người của Hàn gia đến Ciz để bảo vệ an toàn cho Hàn Thế Bảo vả cả Kelly khỏi vòng vây của các phóng viên.

Anh che chắn cho cô cùng nhau bước lên xe, chiếc xe hơi màu đen đóng kín cửa lái vụt đi với bao nhiêu ánh mắt đang hướng về nó. Bên trong xe Kelly mới cảm thấy bớt lo lắng, cô nhìn sang gương mặt không có chút biến sắc nào của anh, anh ta không lo lắng điều gì ư.

– Thế Bảo, anh không lo lắng sao?

– Lo lắng về điều gì?

– Nếu bọn họ viết bài bôi xấu thanh danh của anh… giống như lần đó Win vấp phải, không phải sẽ rất khó giải quyết sao.

– Từ khi nào em lại biết lo lắng cho tôi… – Hàn Thế Bảo nhàn nhạt đáp. – Em đã quyết định ra đi, vậy nên mọi việc sẽ giải quyết ổn thỏa… nhưng Kelly, một khi em rời đi thì đừng bao giờ quay lại nữa.

Kelly gật đầu… nếu như còn duyên còn nợ, dù anh có đẩy cô đi cô cũng quyết bám theo, nhưng trước mắt cô phải đi tìm sự thật.

– Chúng ta tới bệnh viện đi, tôi muốn gặp Tiểu Hân… Thế Bảo, anh hãy chăm sóc tốt cho con của chúng ta… – Kelly khẽ nói, đây là lần đầu tiên cô nói với anh rằng Tiểu Hân là con “ cùa chúng ta”.

Hàn Thế Bảo lại không đế ý nhiều về điều đó, trong đầu anh hiện tại chính là suy nghĩ giữa việc để cô đi hay giữ cô ở lại. Con người đã muốn ra đi như vậy, anh có làm bao nhiêu cách cũng không thể giữ nổi chân cô, càng giữ cô càng muốn bỏ trốn… thôi thì cứ để cô chọn cái cuộc sống mà cô mong ước. Anh im lặng đưa chiếc xe nhanh chóng đến bệnh viện nhi, nơi mà Tiểu Hân đang điều trị.

– Henry, cảm ơn anh đã giúp tôi chăm sóc Tiểu Hân. – Kelly bước vào bên trong phòng bệnh của Tiểu Hân liền gặp Henry đang đi về phía họ.

– Kel… bọn người bên ngoài là sao vậy? – Henry tỏ ra khá tức giận.

Kelly nhìn qua phía Hàn Thế Bảo ái ngại, còn anh chỉ hướng mắt về phía Tiểu Hân đang nằm trên giường bệnh mà tiến về phía cô bé… Anh đưa tay vuốt đôi má phúng phính nhưng không còn hồng hào như mỗi ngày, càng nhìn Tiểu Hân anh càng không thể chịu nỗi suy nghĩ Kelly có thể từ bỏ đứa trẻ đáng yêu này để chạy theo người đàn ông khác.

Henry không quan tâm đến Hàn Thế Bảo, anh nhìn Kelly vội vàng nói:” Kelly, sếp tổng vừa gọi điện cho tôi hôm qua, nói rằng chúng ta không cần thuyết phục người đàn ông kia nữa… đã có một công ty liên hệ hợp tác với E.L rồi, hiện tại chỉ cần chúng ta đến đó kí kết hợp đồng.”

– Là công ty nào? – Kelly khẽ ngạc nhiên, là công ty nào có sức hút khiến E.L vừa nghe đến đã đồng ý không cần xác nhận.

Henry ái ngại nhìn về phía Hàn Thế Bảo khẽ nói nhỏ:” Chính là The Win của anh ta.”

Cô đưa mắt nhìn về phía anh, anh vẫn không có một chút biểu cảm nào khi nghe Henry trình bày lại với Kelly. Cô đi về phía anh mà hỏi:” Vì sao lại là The Win.”

– Đừng hiểu nhầm, tôi chỉ muốn em nhanh chóng cút về Mỹ. – Hàn Thế Bảo nói. – Không còn dùng bất cứ lí do nào ở lại nơi này.

Cô lặng người đôi chút, anh ta là muốn cô biến khỏi mắt anh ta một cách nhanh nhất ư. Đó chẳng phải là điều cô mong muốn sao? Kelly đi về phía Henry mà nói:” Henry, chúng ta sẽ đến The Win vào sáng mai… anh đặt hai vế trong buổi chiều mai đi, chúng ta về Mỹ.”

– Hai vé ư? – Henry nhìn về phía Tiểu Hân.. – Tôi có thể về một mình mà, cô không ở lại với Tiểu Hân sao?

– Không, tôi sẽ đi một mình.. Tiểu Hân tốt hơn nên ở lại cùng cha của con bé. – Kelly quay đầu bước ra ngoài. Henry tuy có đôi chút thắc mắc nhưng cũng rảo chân bước theo cô,anh nhìn trên gương mặt Kelly không có một chút cảm xúc nào hệt như cô rất kiên cường bỏ lại Tiểu Hân cho cha…

Khi cả hai lên xe Kelly không nói ra bất cứ lời nào, chỉ hơi cúi mặt xuống quay đầu về phía cửa sổ mà ngắm nhìn đường phố. Nơi này không thuộc về cô ư, Thế Bảo cũng không thuộc về cô ư… anh không hề ngăn cản cô đi, còn giúp cho cô đi nhanh một chút. Nhớ lại những lần trước anh dùng bao nhiêu thủ đoạn để giữ lại cô bên cạnh, lần này là anh thật sự muốn buông cô rồi ư.

Hôm sau Kelly và Henry đến The Win để kí kết hợp đồng hợp tác giữa hai công ty hàng đầu về lĩnh vực thời trang. Người đứng ra tiếp đón bọn họ là Tú Anh, Hàn Thế Bảo cố tình không muốn gặp lại Kelly.

– Hợp tác vui vẻ. – Tú Anh bắt tay Kelly xấu xí, anh nhoẻn miệng cười. – Kelly, gương mặt này của cô mà đi làm trong một công ty thời trang… tôi cảm thấy có chút khâm phục.

– Thư kí Hà, anh không cần phải châm chọc về nhan sắc của tôi… tôi làm việc bằng năng lực, không cần dùng sắc đẹp vẫn có thể hoàn thành tốt nhiệm vụ đó thôi

– Tôi lại cảm thấy Kelly có nét đẹp riêng của cô ấy, chẳng phải Hàn tổng của The Win đã nhìn ra nét đẹp bí ẩn của Kelly rồi sao?

– Ồ! – Tú Anh bật cười. – Cô Kelly đây… tất nhiên là có vẻ đẹp tiềm ẩn… ẩn đến nỗi tôi không thể nhìn ra.

Kelly biết miệng lưỡi của người đàn ông này là khó có thể nói lại anh ta thì chỉ cười trừ, dù sao lần này cũng mang về cho E.L hợp đồng lớn không uổng công Jenny tin tưởng giới thiệu cô vào E.L…

Hai người rời khỏi The Win với hợp đồng dã được kí kết… cô bước ra khỏi cao ốc này không quên nhìn lên tầng 10… một nơi cao như vậy, liệu anh có nhìn thấy cô đang hy vọng được nhìn thấy anh một lần trước khi quay về Mỹ.

– Kelly, chúng ta đến sân bay thôi. – Henry khẽ gọi.

– Ừm… – Kelly bước lên xe…

Taị văn phòng tổng giám đốc, Hàn Thế Bảo đứng trên tầng 10 nhìn qua tấm kiếng cường lực xuống mặt đất, nhìn thấy bóng của Kelly bước ra khỏi The Win sau đó tiến về chiếc xe hơi mà mà vụt đi.. đôi mắt anh trùng xuống, trong lòng cam giác thật khó chịu.

– Hàn tổng, cô ấy đi rồi. – Tuấn Anh bước vào bên trong mà nói.

– Ừ! – Anh nhàn nhạt đáp.

– Chuyến bay lúc 2h. – Tuấn Anh lại nói.

– Cậu nói với tôi điêu ấy làm gì. – Hàn Thế Bảo đưa mắt nhìn Tuấn Anh.

– Chỉ là tiện thể nói ra… – Tuấn Anh nói xong liền lảng đi. – À, Lục tiểu thư vẫn đang ở Hàn gia đợi anh quay về.

– Cô ta muốn đợi cứ để cô ta đợi đi. – Hàn Thế Bảo nhắm mắt lại tựa lưng ra chiếc ghế dựa. – Rồi cũng sẽ tự động rút lui thôi.

– Vâng. – Tuấn Anh khẽ đáp. – Hàn tổng, lần trước anh bảo tôi điều tra về Kelly… tôi đã có thông tin một năm qua của cô ấy. Cô ấy không sống cùng Hoàng Thiên Ân và sống cùng một cô gái khác là bạn học đại học của mình, cô bạn học này chính là người đã giới thiệu Kelly vào trong thời trang E.L. Còn về Hoàng Thiên Ân, anh ta hình như cũng tìm kiếm Kelly nhưng cô đang bỏ sang tiểu bang khác… nước Mỹ rộng lớn, anh ta mò kim đáy bể.

Hàn Thế Bảo nghe xong liền mở mắt ra, nhìn Tuấn Anh mà nói:” Cô ta không phải bỏ đi cùng Hoàng Thiên Ân sao, lại bỏ trốn khỏi hắn ta.”

– Đúng vậy, cô ấy bỏ đi cùng hắn nhưng khi sang Mỹ lại không sống cùng hắn ta… Cô ấy thay đổi hình dạng nên Hoàng Thiên Ân không thể ngờ tới… anh ta truy lùng cô bằng hình ảnh thậ. – Tuấn Anh nói. – Cũng giống chúng ta… không thể ngờ Kelly lại thông minh như vậy.

– Cậu nói chuyến bay lúc mấy giờ. – Hàn Thế Bảo bật đứng dậy.

– Là 2h. – Tuấn Anh đáp.

Đồng hồ đã là 1h45p… Hàn Thế Bảo cầm trên tay chiếc áo vest nhanh chóng lao ra khỏi văn phòng tổng giám đốc… Tuấn Anh lo lắng theo sau, anh không muốn Hàn Thế Bảo vì mất bình tĩnh đuổi theo KElly mà xảy ra tai nạn như lần trước.

– Hàn tổng, để tôi lái. -Tuấn Anh ngăn anh lên vị trí lái xe.

Hàn Thế Bảo hiểu suy nghĩ của Tuấn Anh, cũng không còn nhiều thời gian mà nhường vị trí tài xế kia cho Tuấn Anh… chiếc xe rời khỏi The Win tiến thẳng về sân bay…

Cô ta rõ ràng không sống cùng Hoàng Thiên Ân, nhưng không hề một lời giải thích với anh, trong lòng cô ta là đang suy nghĩ điều gì… đang muốn làm việc ngu ngốc gì nữa.

Điện thoại của Thế Bảo vang lên, anh nhấc máy.

– Hàn tổng, tôi là nhân viên của khách sạn Ciz. Hôm qua ngài có đến khách sạn của chúng tôi, khi dọn dẹp phòng chúng tôi phát hiện ngài có để quên đồ, chúng tôi thông báo để ngài không phải lo lắng về việc đánh mất đồ vật khi ở khách sạn chúng tôi.

– Là đồ vật gì. – Hàn Thế Bảo hỏi

– À, là một tờ giấy… là kết quả xét nghiệm ADN.

– Kết quả xét nghiệm ADN sao…

– Đúng vậy, nếu nó quan trọng Ciz sẽ gửi đến nhá riêng cho ngài.

– Không cần, sẽ có thư kí của tôi đến nhận lại ngay lập tức. – Hàn Thế Bảo nói, xét nghiệm ADN sao, là của Kelly ư.

Hàn Thế Bảo gọi cho Tú Anh đến nhận phiếu kết quả kia…sau đó lái xe đến sân bay gặp Hàn Thế Bảo.

– Chia ra tìm Kelly. – Hàn Thế Bảo nói.

Trên tay anh cầm phiếu kết quả xét nghiệm minh chứng anh và cô không có quan hệ ruột thịt… nếu như cô đả biết hai người không hề có ràng buộc như vậy, tại sao còn chọn quyết định bỏ đi.

Tiếng phi cơ bay cao vút trên trời xanh đầy nắng… Hàn Thế Bảo tức giận vò nát tờ giấy trên tay tức giận, phía sau là Tuấn Anh và Tú Anh cũng hướng mắt nhìn về chiếc máy bay đang vút bay đi.

– Đặt vé cho tôi sang Mỹ. – Hàn Thế Bảo nói.

– Hàn tổng…- Tuấn Anh khẽ nói nhưng Tú Anh ngăn lại.

– Vâng… đã lâu rồi không sang Mỹ… hay chúng ta cùng nhau du lịch một chuyến. – Tú Anh liền nói, không thể ngăn cản được Hàn Thế Bảo… mặc dù biết rằng Hàn phu nhân sẽ ra tay khi Hàn Thế Bảo bước chân sang Mỹ…

Mục lục
loading...