Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 77


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 77

Anh khẽ ngạc nhiên quay đầu lại nhìn cô, cô gái này chẳng phải quá tự tin vào bản thân ư. Cô ta có gì để khiến anh không thể kết hôn đây, Hàn Thế Bảo có đôi chút tò mò với suy nghĩ của cô, anh tiến lại gần Kelly một bước đưa ánh mắt có đôi chút nghi ngờ hỏi.

– Kelly, em nghĩ mình là ai, có thể ngăn cản quyết định của tôi?

Hàn Thế Bảo không đợi Kelly đáp, rút điện thoại gọi cho Tuấn Anh mà nói:” Tuấn Anh, cậu thông báo với báo chí rằng tuần sau tôi và Lục An sẽ tổ chức hôn lễ.”

Tuấn Anh có đôi chút kinh ngạc nhưng khẽ đáp:” Vâng, thưa Hàn tổng.”

– Tôi đợi xem em sẽ bày trò gì. – Hàn Thế Bảo quay đi.

Kelly lột chiếc mặt nạ xấu xí trên gương mặt, hiện tại là một gương mặt xinh đẹp thật sự của cô hiện ra… Trên người Kelly chỉ mặc hờ hững một chiếc áo sơ mi dài ngang đùi, cô bước theo phía sau lưng Hàn Thế Bảo. Ra đến xe, anh đưa cho cô một chiếc túi, bên trong có một bộ váy, bộ váy màu hồng nhạt nhẹ nhàng trông khá đẹp mắt.

– Tôi vào nhà thay. – Kelly cầm túi trang phục mà chuẩn bị xuống xe.

– Không cần phải phức tạp như vậy, trên người cô cái gì cần thấy tôi cũng đã thấy… thay ở xe đi, tôi không có nhiều thời gian. – Hàn Thế Bảo đáp.

– Anh… – Kelly hơi đỏ mặt nhìn anh.

– Nếu cô không thay, tôi lái xe ra thành phố lớn thì đừng trách. – Hàn Thế Bảo nổ máy cho xe đi.

Kelly không còn cách nào khác mà trước mặt anh phải thay trang phục. Cô cởi bỏ chiếc áo sơ mi kia, trên người để lộ da thịt trắng nõn nà cộng thêm mùi hương quyến rũ từ cô phả vào mắt vào mũi anh. Hàn Thế Bảo thường nghĩ rằng mình đã rất chuyên nghiệp rồi, nào ngờ lại nhìn thấy cô thay đổi trang phục lại không thể nào khống chế bản thân, người anh bắt đầu nóng lên… vật dười thân kêu gào thảm thiết…

– À, anh có thể kéo khoá giúp tôi không. – Kelly quay lưng về phía anh nhờ vả, quả thật dây khoá phía sau cô không thể tự mình kéo lên.

Hàn Thế Bảo nhìn tấm lưng trần của cô, đưa bàn tay rung rung về phía cô cầm khoá kéo.. bàn tay chạm vào da thịt cô khiến anh cảng thêm mất tự chủ.

– Thế Bảo, cẩn thẩn phía trước. – Kelly bỗng hét lên.

– Két…. – Tiếng thắng gấp vang lên…

– Anh… anh… chỉ một chút nữa là chúng ta mất mạng… – Kelly nhìn về phía trước là một cây to chắn ngang đường… một chút nữa là anh ta đâm vào nó.

Anh có một chút hốt hoảng, cũng chỉ tại người phụ nữ này mà anh mất bình tĩnh là tập trung như vậy. Dù một cô gái khác có cởi bỏ hết trang phục trước mặt anh, anh cũng không màn tới nhưng với cô gái này lại đặc biệt thu hút… Hàn Thế Bảo nhanh chóng lắc đầu xua tan mọi thứ, tiếp tục cho xe chạy thẳng theo lối mòn.

– Thế Bảo, tôi nghĩ kĩ rồi. Tôi sẽ quay về Mỹ. – Kelly khẽ cuối mặt nói. – Anh hãy chăm sóc cho Tiểu Hân thật tốt, đừng để bất cứ ai bắt nạt con bé.

– Cô chịu bỏ cuộc sớm như vậy ư. – Hàn Thế Bảo có chút thất vọng trong lòng, cô ta thật sự muốn đi cùng tên đàn ông đó như vậy ư.

– Tôi có một điều cuối cùng muốn nhờ anh giúp. – Kelly nói. – Tôi muốn gặp Tiểu Hân lần cuối cùng, anh thấy tôi hiện tại không còn là Kelly xấu xí với tư cách mẹ con bé. Tôi sẽ đến gặp Tiểu Hân với bộ đang hiện tại… tôi không muốn con tôi biết rằng tôi bỏ rơi nó.

Hàn Thế Bảo nhìn qua Kelly… nếu cô ta đã quyết định ra đi anh cũng không hẹp hòi đến mức không cho cô nhìn thấy con gái lần cuối, dẫu sao cô cũng sinh ra con bé.

Hàn Thế Bảo gật đầu… Kelly cười thầm trong lòng.

Chiếc xe đưa họ về biệt thự Hàn gia, lúc này đã chiều tối… Tiểu Hân lại khóc ré lên vì không có mẹ hoặc baba hát ru cô bé ngủ. Khi chiếc xe của Hàn Thế Bảo quay về thì thím Trương nhanh chóng từ bên trong chạy ra.

– Hàn tổng, tiểu thư không chịu ai dỗ ngủ cả… một mực đòi mẹ…

Hàn Thế Bảo chỉ gật đầu rồi nhanh chóng tiến về phía phòng Tiểu Hân, Kelly cũng nhanh chóng đi theo phía sau anh. Cửa phòng Tiểu Hân mở ra, nhìn thấy Lục An đang làm mọi cách để Tiểu Hân uống sữa và đi ngủ nhưng con bé chỉ nằm lăn ra sàn mà khóc lóc thảm thiết gọi mẹ.

– Tiểu Hân, ngoan nào. – Kelly bước vào trong lên tiếng.

– Mẹ… là giọng mẹ… mẹ đâu rồi. – Tiều Hân nhìn xung quanh tìm kiếm.

– Không phải mẹ, là cô đây… con còn nhớ cô chứ. – Kelly ôm Tiều Hân vào lòng.

Tiểu Hân liền nhận ra Kelly mà nín khóc, Tiều Hân tựa vào lòng Kelly mà thút thít:” Cô ơi, mẹ con bỏ con đi mất rồi… con muốn mẹ.”

– Tiểu Hân ngoan ngoãn thì mẹ sẽ về, cô sẽ ở đây với con đến khi mẹ về… Tiểu Hân chịu không? – Kelly khẽ cười nói.

– Tất nhiên chịu ạ… Cô Kelly là người thương con nhất, giọng nói và giọng hát của cô rất giống mẹ con. – Tiểu Hân đáp.

– Nhưng phải xin phép baba con… baba con không cho cô Kelly ở lại với con. – Kelly ngọt ngào nói.

Hàn Thế Bảo là biết mình bị cô lừa nhưng trong lòng không có một chút tức giận, chỉ khá khen cho người phụ nữ này lại có đầu óc như vậy

– Baba, người cho cô Kelly ở lại với con đến khi nào mẹ về nhé. – Tiểu Hân buông Kelly ra mà chạy đến phía Hàn Thế Bảo nũng nịu nói. – Con chỉ thích cô Kelly thôi, con không thích cô Lục An… cô ấy hát không giống mẹ.

– Không được nói như vậy, cô Lục An sẽ buồn đó. – Kelly ôm Tiểu Hân vào lòng mà nói.

Tiểu Hân chỉ quan tâm đến Hàn Thế Bảo mà nói:” Baba cho cô Kelly ở lại với con đi……” – Tiểu Hân nói xong liền oà khóc….

Hàn Thế Bảo buộc lòng chiều con gái, xem như lần này là anh thua cô… cô ta muốn ở lại đây ư… được, vậy lần này anh sẽ đấu với cô một ván cờ vậy.

– Được, từ này Kelly sẽ là bảo mẫu của Tiểu Hân. – Hàn Thế Bảo nói. – Cô sẽ ở phòng bên cạnh của Tiểu Hân.

– Hàn tổng, bên cạnh phòng tiểu thư là phòng của cậu. – Thím Trương liền nói.

– Ừ nhỉ, vậy chỉ có cách cô ở phòng kế tiếp vậy. – Hàn Thế Bảo nói.

– Hàn tổng, nhưng phòng ấy… – Thím Trương định nói điều gì đó nhưng Hàn Thế Bảo ngăn lại.

– Được rồi, quyết định vậy đi. – Anh nói xong, quay sang nhìn Lục An mỉm cười nói. – Kelly, cô chăm sóc Tiểu Hân đi. Còn em, theo tôi về phòng tôi có việc cần nói.

Lục An cảm nhận được sự nhẹ nhàng từ Hàn Thế Bảo liền cảm thấy phấn chấn vì từ nãy đến giờ cô như bị cho ra ngoài lề. Cô nhanh chóng ngoan ngoãn đi theo phía sau lưng anh, ánh mắt hướng về Kelly đang ôm Tiểu Hân mà có chút lo lắng… vì nhan sắc của cô gái bảo mẫu kia quá đặc biệt.

Hàn Thế Bảo quay về phòng mình, sau khi Lục An bước vào thì khoá ngược cửa phòng lại. Lục An có chút bối rối, anh ta vì sao lại gọi cô vào phòng riêng mà khoá ngược lại.

Nhưng Hàn Thế Bảo chẳng hề nói một câu nào mà ngồi vào bàn làm việc của mình, anh mang hợp đồng ra đọc không để ý Lục An đang ngồi đối diện. Cô ngồi một lúc khá lâu liền mất bình tĩnh mà nói.

– Anh nói là có việc cần nói với em mà?

– À, tôi quên rồi. – Hàn Thế Bảo không rời mắt khỏi hợp đồng.

Lục An có chút tức giận nhưng giấu vào trong vẫn tươi cười nói:” Cô gái tên Kelly đó, rất giống tên của mẹ Tiểu Hân nhỉ.”

– Lục tiểu thư, có những chuyện không nên biết quá nhiều. – Hàn Thế Bảo khẽ nói. – Cô chỉ cần ngồi im đó, buồn chán có thể tìm sách đọc… tuyệt nhiên không nên nói chuyện.

Lục An chỉ biết vâng lời anh như một chú cún ngoan ngoãn không dám làm trái ý anh, cô cứ thể ngồi im lặng mà không dám nói ra bất cứ lời nào.

Tiểu Hân vì được Kelly dỗ dành nên nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Kelly đắp lên người Tiều Hân chiếc chăn mỏng sau đó rời khỏi phòng con bé mà quay về phòng mình. Cô đi ngang qua phòng anh,cô muốn biết hai người bọn họ bên trong đang làm gì… Kelly bỗng nhớ tới lần đó anh mang cô ca sĩ An Nhiên vào phòng làm chuyện đó, cô bỗng nhiên có chút tức giận, cô chỉ muốn lao vào bên trong đó mà cho hai người bọn họ vài đòn. Tuy nhiên đó chỉ là suy nghĩ của cô, còn cô hiện tại trong vô cùng thảm hại… cô đứng trước cửa phòng anh tưởng tượng đủ thứ nhưng không thể làm gì.

Cô quay về phòng mình thì gặp thím Trương vừa bước tới.

– Đây là chìa khoá phòng cô. – Thím Trương đưa cô một chìa khoá.

– Cảm ơn thím. – Kelly đưa hai tay nhận lấy.

– Cô ở trong căn phòng này thì không được phép gây ồn ào, phải tuyệt đối giữ im lặng rõ chưa. – Thím Trương chau mày nói.

– Vì sao ạ, không phải nơi này phòng nào cũng đã được cách âm. – Kelly thắc mắc.

– Đây là phòng đặc biệt. Nó và phòng của Hàn tổng được thiết kế chung một hệ thống cách âm. Vì vậy mọi tiếng động bên cô đều gây phiền cho Hàn tổng, nên tôi mới căn dặn cô nhất định phải giữ yên tĩnh.

Kelly khẽ gật đầu rồi bước cô phòng mình, theo như thím Trương nói thì chính là mọi tiếng động bên cô thì anh ta sẽ nghe… nghĩa là mọi tiếng động bên anh ta cô cũng sẽ nghe thấy… Kelly bước vào phòng liền áp sát tai mình vào vách tường nghe ngóng… nhưng tuyệt nhiên bên kia không hề có bất kì tiếng động nào.

loading...

– Bọn họ vào phòng không nói chuyện thì đang làm gì nhỉ? – Kelly khẽ nói nhỏ… sau đó lại tưởng tượng ra câu trả lời cho mình.

Kelly đi đi lại lại không ngủ được… cô cố gắng nghe ngóng bên phòng của anh nhưng không hề nghe thấy bất cứ tiếng động nào.

Nữa đêm, Kelly đang nằm trên giường say giấc… cô liền nghe bên phòng bên cạnh có tiếng động… à không, chính là tiếng rên rỉ của một cô gái… tiếng rên ấy rõ mồn một bên tai cô. Kelly đỏ mặt, sau đó là giận giữ… tiếp theo là buồn bã, cô bịt hai tai mình lại chui vào trong chăn nhưng vẫn không thể nào không nghe tiếng động đó.

– Tên đàn ông đê tiện… không có cô gái nào là hắn không bỏ qua… tên đàn ông biến thái, biến thái, biến thái. – Kelly khẽ nguyền rủa.

Những ngày sau đó, Lục An được Hàn Thế Bảo đón về biệt thự Hàn gia sinh sống vì lý do chung cư cô đang ở đang sữa chữa ồn ào khiến cô không ngủ được. Nhưng đối với Kelly thì cô biết rỏ ràng mục đích mà anh ta mang cô gái này về Hàn gia để làm gì, cô vẫn mặc kệ… miễn sao cô có thể ở bên cạnh Tiểu Hân.

Lục An đi tới phía Kelly, sau đó đưa cho cô một bảng danh sách những thứ vật dụng mà nói:” Cô ra ngoài mua cho tôi.”

– Cô Lục, xin lỗi tôi là bảo mẫu của Tiểu Hân, không phải người hầu của cô. – Kelly không biết từ khi nào rất không ưa cô gái họ Lục này, đêm nào cô ta cũng mò sang phòng Hàn Thế Bảo… khiến đêm nào cô cũng phải mất ngủ vì bọn họ quá ồn ào.

– Cũng chỉ là người làm của Hàn gia mà thôi. Cô cũng biết tôi và Hàn Thế Bảo chuẩn bị kết hôn, tôi chính là chủ nhân căn nhà này… còn cô là người làm. – Lục An hất mặt nói.

– Tôi bận trông chừng Tiểu Hân.

– Tôi tương lai là mẹ con bé, tôi sẽ trông chừng Tiểu Hân, cô đi mua cho tôi.

Thím Trương từ bên trong nghe thấy liền đi ra ngoài, bà trau mặt lại nhìn Kelly không hài lòng. Dù sao Lục an cũng sắp trở thành phu nhân căn biệt thự này, cô ta lại dám cải lời.

– Kelly, cô mau đi giúp cô Lục đi, còn đứng ngay ra đó nữa.

Kelly một phần là không muốn gây sự lớn chuyện với Lục An, một phần cũng là nể mặt thím Trương nên đành nhượng bộ Lục an mà cầm tờ giấy danh sách kia mà đi ra ngoài.

Lục an khẽ nhếch môi cười mà nói:” Tôi mới chính là chủ nhân, còn cô chỉ là người làm mãi mãi.”

– Cũng chưa chắc đâu. – Tú Anh ngáp ngủ từ phía sau nói. – Cô Lục à, tôi có câu này dành tặng cô.

Lục An nhìn sang Tú Anh.

– Trèo cao té đau. – Tú Anh quay người đi hướng khác vừa đi vừa nói. – Tôi khuyên cô mau về Mỹ mà chăm sóc chó đi… nơi này không thuộc về cô đâu.

– Anh… – Lục An tức giận.

Tú Anh nhìn đồng hồ đeo trên tay liền vội vàng chạy vào phòng vừa đi vừa lẩm bẩm:” Đến giờ đón An Nhiên rồi, lần này mà trễ xem như chết chắc.”

Tiểu Hân ngủ dậy thì nhìn thấy Lục An đang gục mặt ngủ bên cạnh giường cô bé, cô bé đưa mắt tìm Kelly nhưng không thấy liền đưa tay gọi Lục An.

– Cô Lục…

– Dậy rồi sao? – Lục An giật mình. – Tiểu Hân đói bụng chưa.

Tiểu Hân gật đầu…

Lục An muốn lấy lòng Tiểu Hân nên tự tay vào bếp chuẩn bị bữa sáng cho Tiểu Hân. Cho Tiểu Hân ăn xong, Lục An mỉm cười nhìn Tiểu Hân khẽ nói:” Đồ ăn cô Lục làm có ngon không?”

– Ngon ạ.

– Ngoan quá. – Lục An trong Tiểu Hân thật đáng yêu, nếu con bé ngoan ngoãn mãi thế này thì cô ta cũng không có ác cảm với con bé như vậy.

Kelly mua đầy đủ mọi thứ mà Lục an sai bảo mang về Hàn gia… từ bên ngoài Kelly có nói chuyện cùng người làm vườn nên Tiểu Hân nghe giọng Kelly liền buông tay Lục An ra mà chạy về phía cửa. Tiều Hân vừa bước xuống cầu thang liền ngã ra ngất xĩu… bậc cầu thang không cao nhưng Tiểu Hân lăn vài vòng.

Kelly nhìn thấy liền vứt hết những thứ trên tay chạy phía Tiều Hân…

Lục An nhìn thấy vậy liền hét lên:” Là tại cô ta, con bé nghe giọng cô ta nên mới vội vàng chạy xuống cầu thang mà té ngã.”

Tin đó được truyền đến tai Hàn Thế Bảo… anh nhanh chóng chạy đến bệnh viện..

– Cô làm bảo mẫu chăm sóc Tiểu Hân thế nào, lại khiến con bé ngã cầu thang hả. – Hàn Thế Bảo nhỉn thấy Kelly ngồi ngoài phòng cấp cứu liền nói.

– Huhu, là lỗi của em… em đã không chạy theo kịp Tiểu Hân. – Lục An khóc ròng rã như cô chính là mẹ của Tiểu Hân.

Kelly không nói gì, cô mặc kệ bọn họ tình tứ… mặc kệ anh có la hét mắng chửi… cô chỉ là đang cầu nguyện cho con gái của mình tai qua nạn khỏi.

Bác sĩ từ bên trong phòng cấp cứu bước ra, Hàn Thế Bảo nhanh chóng đi tới mà hỏi.

– Bác sĩ, con gái tôi thế nào?

– Là dị ứng bẩm sinh. – Vị bác sĩ hỏi. – Người nhà có cho bệnh nhi ăn trứng không?

Kelly đưa mắt giận dữ nhìn sang Lục An khẽ nói lên như rít:” Cô cho Tiểu Hân ăn trứng ư?”

Lục An xanh mặt, khóc thảm thiết hơn…

– Thế Bảo… là em không biết… không biết con bé bị dị ứng với trứng.

– Im lặng hết đi. – Hàn Thế Bảo lo lắng nhìn bác sĩ.

– Vì thể trạng của bệnh nhi còn nhỏ và yếu ớt lại ăn khá nhiều trứng nên tình trạng càng ngày càng xấu đi… lúc đưa đến bệnh viện đã bị nghẹt thở đến ngừng thở, hiện tại đã duy trì lại hơi thở rồi nhưng xem ra còn rất yếu.

Kelly ngã quỵ xuống sàn bệnh viên… con gái cô, mạng sống của cô. Kelly nhìn sang phía Lục An không còn giữ được bình tĩnh mà hét lên:” Có phải chính cô muốn giết Tiểu Hân, có phải là cô không?”

– Tôi… tôi.. không có… tôi thật sự không biết. – Lục An lo sợ nói.

– Kelly, em bình tĩnh chút đi… Lục An làm sao biết được Tiểu Hân bị dị ứng với trứng. – Hàn Thế Bảo can ngăn.

Kelly hất tay Hàn Thế Bảo ra khỏi tay mình, sau đó nhìn vào mắt anh bằng đôi mắt đỏ hoe tràn đầy lệ tuông mà nói:” Con gái của anh vì cô ta mà sắp mất đi… anh còn ra sức bênh vực cô ta… Hàn Thế Bảo, Tiểu Hân có hề gì tôi sẽ không tha cho hai người.”

Hàn Thế Bảo nhìn vào gương mặt xanh xao của Tiểu Hân, con bé đang được hổ trợ oxi để thở… trong lòng anh vô cùng đau xót nhưng việc này quả nhiên đâu thể đổ lỗi cho Lục An, ngay cả anh cũng không hề biết Tiểu Hân giống anh bị dị ứng đặc biệt với trứng… thì làm sao Lục An biết được.

– Lục An, cô về trước đi… – Hàn Thế Bảo nói.

– Em muốn ở lại với Tiểu Hân.

– Cả hai người đều cút đi hết đi. – Kelly tức giận nói.

– Người nhà đi đóng tiền viện phí nhập viện. – Bác sĩ thông báo.

Hàn Thế Bảo bước đi ra quầy thu ngân đóng tiền, Lục An trờ về nhà… chỉ còn một mình Kelly ngồi đó với bao nhiêu đau đớn khi con gái cô phải chịu đau đớn như vậy

Bác sĩ mang tới bệnh án của Tiểu Hân, Kelly mở bệnh án ra xem…

– Nhóm máu RH- âm tính… – Kelly khẽ thốt lên.

– Vâng, đây là nhóm máu hiếm… chỉ có di truyền cha truyền cho con.

– Bác sĩ, có khi nào anh em cùng cha nhưng mang hai nhóm máu khác nhau…mà một người mang nhóm RH – âm tính hay không?

Vị bác sĩ lắc đầu…

– Điều đó khó có thể xảy ra.

Mục lục
loading...