Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 73


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 73

Chiếc xe đưa Tuấn Anh đến bệnh viện nhanh nhất, vừa rời khỏi sân bay anh đã nhất định đi tới lễ cưới của Hải Yến mặc dù vết thuơng trên người anh khiến anh không thể cử động mạnh được. Lục An đã được người của Tú Anh đón về khách sạn Ciz, trong xe chỉ còn Tuấn Anh và Hải Yến. Cô nhìn vết thưong trên người Tuấn Anh mà xót xa… vì sao anh lại không tự bảo vệ bản thân mình.

– Nếu tôi không đến, em thật sự sẽ kết hôn cùng họ Mạc? – Tuấn Anh đưa tay lên ôm vết thuơng đang rỉ máu.

– Rõ ràng là anh biết tôi yêu anh, rõ ràng là anh biết tôi chỉ muốn kết hôn cùng anh… vậy mà 3 năm trôi qua anh để tôi một mình cô đơn như vậy, đến khi quay về cũng không hề nói rõ ràng mọi thứ. – Hải Yến trách.

Tuấn Anh cười lạnh… sau đó đưa bàn tay mình lau đi giọt nước mắt động trên mi cô.

– Đừng khóc… Triệu Hải Yến tôi yêu là một cô bé học sinh trung học luôn luôn mỉm cười với tôi… dù tôi từ chối nhưng cô ấy vẫn chạy theo tôi… dù tôi lạnh lùng nhưng cô ấy đã dùng nụ cười làm tan chảy tôi. – Tuấn Anh nhìn vào đôi mắt Hải Yến mà nói. – Em quay về… tôi biết em đang giận dỗi tôi, là tôi không muốn em hận cha em đã chia cắt chúng ta. Tôi còn chưa kịp nói gì, em đã chạy đến bảo với tôi rằng em muốn ly hôn… em muốn kết hôn cùng người đàn ông khác.

– Là vì… tôi nghĩ anh đã đẩy tôi đi…

– Tôi rất tôn trọng em… và yêu em nữa. Tôi để em làm những gì em muốn, để em cùng họ Mạc kia tìm hiểu, nếu em ở bên cạnh hắn ta hạnh phúc có nghĩa là em không yêu tôi. Tôi đã chấp nhận đánh một ván bài, và cuối cùng tôi nhận ra… thời gian không là gì cả nếu cả hai chúng ta cùng biết đợi chờ… Tôi đã đợi em ba năm, đợi em thêm một chút nữa cũng không hề gì.

– Tuấn Anh… em yêu anh. – Hải Yến ôm chầm lấy Tuấn Anh.

Anh hơi nhăng mặt, chính là cô đã động vào vết thuơng trên ngục mình nhưng anh vẫn để yên cho cô ôm mình, bàn tay anh choàng ôm lấy cô…

– Hai vị, đã đến bệnh viện rồi. – Tú Anh lái xe ở phía trên nhìn bọn họ đóng phim mà ngao ngán… thật đúng là anh trai của anh… không yêu thì lạnh như băng yêu vào rồi lại vô cùng sến sẩm.

Trong bệnh viện mọi ánh mắt đều nhìn Hải Yến, cô trang người mặc bộ trang phục cô dâu guơng mặt đã bị lem đi phấn trang điểm vì nước mắt, cô mặc kệ mọi ánh mắt cứ thế mà chạy theo Tuấn Anh đang nằm trên giường bệnh đẩy vào bên trong.

*********

– Cô là ai? – Tiểu Hân tỉnh lại lại thấy mình đang ở trong một căn phòng lớn, trước mặt cô là một người phụ nữ vô cùng xấu xí lạ mặt. – Cô Kelly đâu, baba con đâu?

– Ta là mẹ con. – Kelly trong bộ dạng xấu xí đáp.

– Mẹ ư… – Tiểu Hân tỏ ra nghi ngờ.

– Đúng vậy, ta là mẹ con… từ nay con sẽ sống cùng ta. – Kelly ôm Tiểu Hân vào lòng mà nói.

– Không… con muốn tìm baba. – Tiểu Hân không chịu mà cọ quậy… nhưng ngửi được mùi huơng quen thuộc trên người cô thì lại cảm thấy thoải mái mà tựa vào lòng. – Mẹ đưa con đi tìm baba con đi.

– Tiểu Hân ngoan ngoãn… ta sẽ tìm baba cho con. – Kelly khẽ đáp, bàn tay cô vuốt mái tóc của con gái… cô làm sao có thể tìm Hàn Thế Bảo.

Kelly mơn mán nhớ về đêm hôm qua, cô không muốn Tiểu Hân gặp bất kỉ nguy hiểm nào lại nhớ đến việc Thiên Ân đã một lần đối với cô và Tiểu Hân như vậy. Chiếc xe đang chạy trên đường, Kelly nói rằng con gái muốn đi vệ sinh nên muốn dừng lại… hai người đàn ông nhìn KElly lại nghĩ cô là chân yếu tay mềm nên không đề phòng… Khi cả bốn người cùng xuống xe vì sợ cô chạy mất, khồng ngờ bị cô ra đòn chỉ một cú đạp như trời giáng đã hạ gục hai tên đàn ông to lớn. Cô lên xe, đặt Tiểu Hân ngồi bên cạnh là lái xe bỏ đi…

Lại nói nơi này gọi là rất quen thuộc của Kelly, cả tuổi thơ đầy hận thù của cô trên đất nước này. Cô tìm đến nhà của Jenny là người bạn thời đại học của mình nhờ cô ấy giúp đỡ. Jenny gặp lại Kelly thì rất vui mừng cứ nghĩ rằng đã mất liên lạc với người bạn này, Jenny hiện tại là một CEO của một công ty lớn tại Mỹ vì vậy cô dư sức giúp đỡ mẹ con Kelly.

– Kể cho mình nghe, có phải cậu đã gặp một chàng trai rất đẹp trai không hả. Nhìn Tiểu Hân mình có thể đoán con bé giống cha 100%. – Jenny nằm bên cạnh Tiểu Hân đã ngủ và Kelly mà trêu chọc.

Kelly khẽ bật cười, Jen nghĩ vậy cũng không sai vì trước nay Jen đều chỉ nhìn thấy một Kelly xấu xí. Tiểu Hân từ bé đã có một vẻ đẹp thừa hưởng từ cả hai người, Kelly lắc đầu nói:” Đừng hỏi về cha Tiểu Hân, mình và anh ấy chia tay rồi.”

– Đúng là nam nhân đẹp đều không tốt. – Jenny lắc đầu. – Hiện tại mình là giám đốc của một công ty thời trang, nếu cậu muốn mình sẽ giới thiệu cậu vào công ty mình làm việc.

– Jenny, cậu thật là tốt. – Kelly đáp..

Hôm sau, Jenny guơng mặt ũ rũ từ trong văn phòng làm việc đi ra ngoài nhìn Kelly với hồ sơ trên tay.

– Mình xin lỗi, bọn họ nói hồ sơ cậu rất tốt nhưng công ty mình là công ty về thời trang… ngoại hình cậu không phù hợp. – Jenny ái ngại nói.

– Không sao đâu, lí do của họ không phải là không đúng. – Kelly tỏ ra bình thản. – Mình sẽ tự tìm công việc khác, mình sẽ không làm gánh nặng cho cậu đâu.

– Cậu đừng nói vậy Kelly. – Jenny nói. – Cậu là một sinh viên xuất sắc của trường, bọn họ không trọng dụng cậu chính là thiệt thòi của họ. Nhà mình rộng, cậu và Tiểu Hân cứ ở nhà mình… đừng lo chuyện gì cả.

– Cảm ơn cậu Jenny, khi nào ổn định hơn mình sẽ mang Tiểu Hân đi, không thể làm phiền cậu mãi được.

Đến giờ cô mới biết rằng ngoại hình rất cần thiết cho công việc, đa số các nơi đêu từ chối hồ sơ khi nhìn thấy cô. Nhung cô đâu thể tháo bộ mặt xấu xí này ra, vì hiện tại Tiểu Hân đã chấp nhận cô là mẹ và cô cũng đang sống nhờ ở nhà bạn thời đại học của mình. Kelly xinh đẹp kia là một người xa lạ.

– Kelly, mình nói cậu biết một tin vui. – Jenny vừa về tới nhà liền nhảy lên vui mừng tìm Kelly.

– Tin gì vậy?

– Mình có công viêc cho cậu rồi. – Jenny rối rít. – Cậu sẽ trở thành trợ lý của mình vì người trợ lý cũ vừa mới xin nghĩ để chăm sóc mẹ cô ấy đang nhập viện.

– NGười ta có việc buồn, cậu là vui mùng ra mặt… thật tội nghiệp cho cấp dưới của cậu. – Kelly đang nấu cơm trong bếp liền châm chọc,

– Haha, chỉ vì mình đã tìm được công việc cho cậu thôi. – Jenny vào bếp, lấy tay bốc thức ăn trên bàn cho vào miệng ăn vụn. – Ngày nào cậu cũng nấu ngon thế này… mình lên ký rồi đó. Món ăn Việt Nam là số 1 luôn.

– Nếu như nhân viên của cậu nhìn thấy sếp của mình như mèo ăn vụn… chắc sẽ cười vào mũi cậu. – Kelly cười lớn.

Sau đó, cô bắt đầu lao vào công việc làm trợ lý của Jenny, một công ty lớn nên dù chỉ là một trợ lý khối lượng công việc khá vất vả. Cô lại cảm thấy khâm phục Jenny hơn, bên ngoài cô ấy luôn nói cười vui vẻ nhưng khi làm việc cô đều tỏ ra tràn đầy oai vệ của một CEO tài năng.

Công việc ổn định, nơi ở ổn định… Tiểu Hân bắt đầu quen với cuộc sống nơi này… con bé hằng ngày đều được gia sư đến dạy nói tiếng mỹ để làm quen với cuộc sống mới. Hằng đêm Kelly nằm bên cạnh Tiểu Hân, càng ngắm nhìn con gái cô lại càng nhớ đến anh… lần này có lẽ anh thật sự hận cô… nhưng dù anh có hận đến nhường nào cô vẫn phải chọn cách bỏ trốn khỏi anh, vì anh và cô không thể đến với nhau.

Thiên Ân nhận được tin Kelly đã bỏ trốn thì ráo riết truy tìm cô nhưng vô vọng. Nước Mỹ rộng lớn anh lại không thông thạo nơi này, tìm cô như tìm kim đáy bể… Thiên Ân tuyệt vọng… hiện tại là anh đã mất hết tất cả, mất luôn cả người phụ nữ anh yêu thuơng.

– Cậu đã để xổng con mồi, lần này đừng xen vào việc của tôi nữa. – Hàn phu nhân xoay xoay chiếc nhẫn trên tay, đôi mắt đầy lửa. – Cậu giấu cô ta ở đâu?

– Cô ấy bỏ đi rồi. – Thiên Ân thất thần trong tuyệt vọng khi không tìm ra Kelly.

– Đừng hòng lừa ta, mau giao con bé đó ra đây? – Hàn phu nhân nói.

– Mẹ… con nghĩ hắn ta không nói dối đâu… mẹ nhìn guơng mặt của hắn không còn một chút sinh lực. – Hàn Liên Chi nói nhỏ.

– Thật là vô dụng. – Hàn phu nhân mắng.

– Hắn ta đã hết giá trị lợi dụng rồi, con nghĩ để hắn đi đi. – Hàn Liên Chi lại nói.

Hàn phu nhân không đáp đừng lên bỏ vào bên trong, cơ hội hiếm có để giết chết Hàn Thế Bảo đã mất đi. Lần này phải truy tìm con bé Kelly đó để làm mổi nhử Hàn Thế Bảo một lần nữa.

*********

loading...

Vì Tuấn Anh phải nằm ở bệnh viện điều trị vết thuơng nên anh ngỏ ý nhờ Tú Anh đưa Lục An đi một vòng thành phố thăm thú nhiều nơi. Lục An chính là không ngờ Tuấn Anh có một người anh em song sinh giống y hệt anh, nhưng hai người có hai phong thái nói chuyện khác nhau. Tuấn Anh ít nói, trầm lặng… còn Tú Anh thì câu nào nói ra cũng đi vào lòng người. Và sự xuất hiện của Lục An khiến An Nhiên không hề vui vẻ…

– Tú Anh, tôi muốn gặp một người tôi rất là hâm mộ. – Lục An nói.

– Người đó là ai? – Tú Anh đáp, nếu là ca sĩ diễn viên anh sẽ nhờ An Nhiên giúp, dù sao cô gái này cũng đã từng cứu mạng anh trai mình.

– Là cấp trên của anh, Hàn Thế Bảo. – Lục An thẳng thắn. – Tôi vô tình nhìn thấy anh ấy trên báo doanh nhân, tôi rất khâm phục về tài lãnh đạo của anh ấy nên muốn được gặp mặt một lần.

– Việc này. – Tú Anh khó xữ…

– Nếu gây khó khăn cho anh, xem như tôi chưa nói gì. – Lục An nhìn thái độ của Tú Anh liền nói, muốn tiếp cận Hàn Thế Bảo phài từ từ.

– Tôi sẽ hỏi ý Hàn tổng trước. – Tú Anh đáp.

– Cảm ơn anh trước nhé. – Lục An cười tuơi, đôi mắt cô rạng ngời.

Hàn Thế Bảo bắt đầu tìm kiếm Kelly ở Mỹ, tuy nhiên anh không nghĩ rằng cô hiện tại đã thay đổi bề ngoài nên người của anh dù có đối diện với Kelly cũng không thể nhận ra. Vì vậy anh có cho bao nhiêu người tìm kiếm đều không nhận được kết quả. Kelly như biến mất khỏi trái đất này không một dấu vết.

– Hàn tổng, anh đừng uống nữa. – Tú Anh bước vào phòng làm việc tại biệt thự Hàn gia của anh, bên trong nồng nặc mùi rượu mạnh.

Hàn Thế Bảo mặc kệ lời Tú Anh nói, đưa ly rượu trên tay mà uống cạn.

– Người phụ nữ ấy không đáng để anh phải hành hạ mình như vậy. – Tú Anh nói.

Hàn Thế Bảo đưa mắt nhìn Tú Anh, ly rượu trên tay ném thằng vào tường vỡ nát. Hàn Thế Bảo mất bình tĩnh nắm cổ áo Tú Anh mà nói:” Nếu cô ấy không đáng, cậu nghĩ trên đời này còn ai đáng hơn cô ấy.”

– Cô ấy đã bỏ rơi anh 2 lần để quyết định đi cùng Hoàng Thiên Ân… người phụ nữ đó anh còn tiếc cuối điều gì. – Tú Anh không sợ mà nói.

– Câm miệng. – Hàn Thế Bảo vung tay đấm Tú Anh ngã xuống đất, bờ môi bật máu. – Không được phép hạ thấp Kelly.

Tú Anh ngồi dậy lau đi vết máu trên bờ môi, sau đó bỏ ra ngoài:” Anh say rồi, đến lúc anh tĩnh táo hơn chúng ta se nói chuyện sau vậy.”

Hàn Thế Bảo ngồi gục xuống sàn ngước mắt nhìn những mảnh thủy tinh vỡ nát… nó cũng giống như anh hiện tại, mất đi cô như tim anh vỡ nát từng mảnh… có phải anh đã tính toán sai lầm, vì anh quá tin tởng vào bản thân sao, hay chính là trước giờ chỉ toàn anh ức hiếp cô… còn cô không hề có chút tình cảm gì với anh. Hàn Thế Bảo đưa chai rượu trên tay mà uống cạn một hơi.

Buổi sáng Hàn Thế Bảo đến The Win nhìn thấy Tú Anh đã ngồi ở bàn làm việc. Nhìn vết thuơng trên môi Tú Anh, Hàn Thế Bảo nhớ đến chuyện hôm qua liền có chút ân hận, không nghĩ lại mất bình tĩnh mà ra tay với người anh em của mình.

– Hàn tổng, có cô Lục An muốn hẹn anh dùng bữa trưa… cô ấy là người đã cứu Tuấn Anh ở Mỹ. – Tú Anh thấy Hàn Thế Bảo đến liền nói.

– Cô ấy quen biết tôi ư. – Hàn Thế Bảo đáp.

– Không, cô ấy nói là hâm mộ anh.

– Là ân nhân của Tuấn Anh sao. – Anh suy nghĩ một chút. – Được rồi, cậu đặt nhà hàng đi… tôi mời cô ta một bữa xem như tỏ lòng biết ơn vì đã giúp đỡ.

Tú Anh gật đầu không nhìn Thế Bảo mà ngồi xuống bàn làm việc của mình, tìm kiếm nhà hàng để đặt bàn cho bọn họ.

Thế Bảo muốn xin lỗi chuyện tối qua nhưng không biết mở lời thế nào, sau đó bước thẳng vào phòng làm việc của mình.

– Hàn tổng, tôi đã đặt ở nhà hàng Việt – Hoa, lúc 12h trưa nay. – Tú Anh bước vào nói.

– Cảm ơn cậu… – Hàn Thế Bảo đáp.

Tú Anh quay lưng bước ra ngoài thì Thế Bảo lớn giọng:” Chuyện đêm qua, là tôi mất kiểm soát.”

– Tôi hiểu. – Tú Anh đáp sau đó liền bỏ ra ngoài.

Hàn Thế Bảo hừ lạnh… xem ra cậu ta là đang giận anh rồi.

Lục An nhận được tin Hàn Thế Bảo mời cô ăn trưa thì rất vui mừng, cuối cùng cũng có cơ hội tiếp cận người đàn ông hấp dẫn kia… cô đã từng thường xuyên lên mạng tìm kiếm thông tin của anh đều được nghe những lời đồn thổi rằng anh ta rất khó gặp, không phải ai cũng có thể gặp được. Hôm nay cô là được anh hẹn gặp, không phải là rất thuận lợi sao?

– Cô là Lục tiểu thư? – Hàn Thế Bảo nhìn thấy Lục An thì nhận ra vì Tú Anh đã gửi hình qua cho anh.

Lục An đứng lên chào hỏi.

– Vâng, tôi là Lục An, rất vui được gặp anh. – Lục An mỉm cười, nụ cười của cô rạng ngời.

– Xin lỗi vì đã để cô chờ đợi, tôi là Hàn Thế Bảo.

– Tôi đã nghe danh anh từ lâu, không ngờ bên ngoài anh nhìn còn phong độ hơn trong ảnh. – Lục An bắt đầu tấn công.

– Lục tiẻu thư, mời cô chọn món. – Hàn Thế Bảo không quan tâm đến lời tâng bốc kia, đẩy thực đơn qua phía Lục An.

– Tôi là người Hoa nên ăn món ăn người Hoa mãi cúng chán, không bằng anh chọn vài món ăn Việt để tôi có thể thưởng thức ẩm thực của người Việt. – Lục An khẽ đẩy thực đơn về phía Thế Bảo.

Hàn Thế Bảo thuộc loại cô thích thế thì tôi chiều vậy. Anh tùy ý gọi vài món ăn, sau đó nhìn về phía Lục An mà nói.

– Cảm ơn cô vì đã giúp đỡ Tuấn Anh khi ở Mỹ.

– Chỉ là việc nhỏ, đừng ai gặp tôi cũng cảm ơn như vậy… thật ngại. – Lục An xua tay.

– Khi nào cô sẽ quay về Mỹ. – Hàn Thế Bảo hỏi.

– Tôi cảm thấy rất thích nơi này… nếu tìm được việc tôi nghĩ mình sẽ ở lại nơi này…

– Nếu gặp khó khăn gì, Lục tiểu thư hãy đến tìm tôi… – Hàn Thế Bảo nói tiếp. – Hiếm có người lại muốn từ bỏ đất Mỹ mà quay về nơi này, co lưu luyến điều gì ở đây ư.

– Đúng vậy, có một thứ tôi rất lưu luyến và từ khi gặp anh tôi lại quyết tâm đạt được. – Lục An đưa ly rượu nhẹ lên môi.

– Vậy chúc cô thảnh công. – Hàn Thế Bảo không quan tâm cô gái đôi diện đang nghĩ gì, chỉ xem như là lời nói gió bay.

Sau khi đưa Lục an quay về khách sạn, Hàn Thế Bảo quay về The Win… anh tìm cách lao vào công việc để không nghĩ về Kelly. Quên đi vết thuơng mà cô lại một lần nữa tạo ra trong anh.

Mục lục
loading...