Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 71


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 71: Không Tin Tưởng

– Hàn… – Tuấn Anh cùng bác sĩ bước vào vừa lên tiếng gọi thì Hàn Thế Bảo ra hiệu im lặng.

Hàn Thế Bảo không nhận được câu trả lời từ Kelly thì khẽ nói tiếp.

– Sẽ nhanh chóng thôi, hãy đợi tôi. – Hàn Thế Bảo nói xong thì cúp máy, vết thương trên vai buốt lên nhưng cố gắng nén cơn đau.

Kelly nghe tín hiệu cúp máy… cô đặt điện thoại lên bàn… đưa tay sờ lên bờ ngực vẫn còn đập mạnh.

– Hàn tồng, đến giờ thay băng rồi. – Tuấn Anh nói.

– Ừm… – Hàn Thế Bảo ngồi dậy cho bác sĩ thay băng vết thương trên vai.

Sau khi vị bác sĩ bước ra khỏi phòng Hàn Thế Bảo liền nhìn Tuấn Anh mà nói.

– Chúng ta không thể rời khỏi Mỹ sao, cậu liên hệ đại sứ quán chưa. – Hàn Thế Bảo nói.

– Thật không ngờ thế lực của bà ta bên đây rất mạnh như vậy… chúng ta lại quá khinh địch khi đơn thân độc mã sang đây. Bà ta giống như đưa câu ra và chúng ta đã cắn câu. – Tuấn Anh đáp. – Hiện tại ngoài nơi này, Hàn tổng anh không nên ra ngoài… người của bà ta đã bao vây nơi đây.

Hàn Thế Bảo tức giận hất đổ chiếc bàn bên cạnh… xem ra anh tính toán sai lầm. Chưa làm được gì đã bị trọng thương như vậy… thời gian qua chỉ điều trị vết súng này mà mất hết thời gian, đế một mình Tuấn Anh rất nguy hiểm.

– Hàn tổng, anh yên tâm đây là nhà của người bạn tri kỉ của tôi… nếu chúng ta không ra khỏi nơi này… Hàn phu nhân có ăn gan hùm cũng không dám đi vào nơi này.

– Ừm. – Hàn Thế Bảo suy nghĩ một chút. – Đừng cho bọn họ biết tình hình của chúng ta, tôi không muốn ai gặp thêm nguy hiểm.

– Tôi hiểu. – Tuấn Anh cúi đầu.

Hoàng Thiên Ân thắng thế cầm chân được Hàn Thế Bảo ở Mỹ thì nhanh chóng xuất cảnh quay về VN. Anh muốn đến xin lỗi Kelly và đón cô cùng Tiểu Hân qua Mỹ mà cùng nhau sinh sống… lần đó chính là anh không kiềm chế được, anh cũng vô cùng lo lắng cho tình trạng của Tiểu Hân… chẳng phải Hàn phu nhân đã hứa rằng sẽ không động tới Kelly và cô con gia sao… nếu như anh đứng về phía bà ấy.

Kelly được giao nhiệm vụ đi siêu thị để mua một số thực phẩm, Tú Anh nghĩ rằng Kelly hiện tại không muốn rời xa Tiểu Hân nên cũng khá lờ là không cho người đi theo cô, là anh một lần nữa đặt lòng tin vào Kelly.

Cô đang lựa chọn một số đồ dùng thì nhìn thấy Thiên Ân đang đi về phía mình, Kelly vô cùng hoảng hốt… cô sợ có người đi theo mình.

– Không cần lo, bọn chúng không theo dõi em. – Thiên Ân nói.

– Anh Thiên Ân… – Kelly nhớ lại chuyện lần đó, lùi về sau một bước.

– Kelly… anh xin lỗi… lần đó là vì anh ghen với Hàn Thế Bảo… là vì anh quá yêu em không muốn em đi cùng hắn ta. Anh biết hắn ta dùng Tiểu Hân ép em phải ở Hàn gia, hiện tại hắn ta đang ở Mỹ, trong thời gian tới cũng không thể về lại VN. – Thiên Ân lỡ miệng.

– Không thể về… vì sao không thể về. – Kelly bất ngờ hỏi.

– À… hắn ta… hắn ta có rất nhiều việc…nhưng không quan trọng. Quan trọng là em hãy cùng Tiểu Hân bỏ trốn khỏi Hàn gia đi… anh sẽ cho người đến đón em.

Kelly có chút nghi ngờ, dù công việc nhiều như thế nào nhưng nếu là Hàn Thế Bảo thì anh ta muốn đi đâu về đâu không ai có quyền cưỡng ép. Nhưng Thiên Ân lại khống là không thể… anh ta vì sao lại không thể về. Cô có chút nghi vấn, Kelly là không tin tưởng vào Thiên Ân như xưa nữa…

– Thiên Ân… em không muốn đi cùng anh. – Kelly từ chối.

– Em ở lại Hàn gia vì cái gì chứ. – Thiên Ân nói. – Anh ta và em là anh em cùng cha khác mẹ… vì sao em còn cố gắng ở lại cùng anh ta. – Thiên Ân hét lên.

Kelly hơi khựng người… vì sao anh Thiên Ân lại biết điều này khi cô chưa hề nói với anh. Kelly càng nghi ngờ nhiều hơn… có phải Thế Bảo đã gặp chuyện gì ở Mỹ?

– Anh nói đúng… em không nên ở lại Hàn gia… hãy cứu em. – Kelly nhìn Thiên Ân nói.

– Đêm mãi hãy tìm cách mang Tiểu Hân ra phía sau vườn… anh sẽ cho người đến đón cả hai.

Kelly khẽ gật đầu… muốn biết việc gì xảy ra thì cô phải liều mình đi theo ThiênÂn.

Buổi tối Kelly dỗ Tiểu Hân ngủ sớm hơn bình thường… cô mở cửa nhìn xung quanh, người làm hình như không muốn làm phiền giấc ngủ của tiểu thư nên tránh không đi xung quanh phòng này. Cô nhẹ nhàng bế Tiểu Hân vào trong lòng… vừa ôm Tiểu Hân ra ngoài thì nhìn thấy Tú Anh quay về cô liền nép vào trong vách tường.

Tú Anh nói chuyện đôi câu cùng người giúp việc rồi cũng bước vào trong. Kelly nhanh chóng mang Tiểu Hân ra sau vườn… người của Thiên Ân đã đột nhập sẵn chờ đợi. Kelly thoát đi nhanh chóng…

Hàn Thế Bảo nữa đêm nhận được tin dữ… rằng Kelly một lần nữa ôm con gái của anh bỏ trốn khỏi Hàn gia. Hàn Thế Bảo tức giận quên mất mình đang ở trong tình trạng không thể ra khỏi nơi này, quên cả sự đau đớn trên vai mà bước xuống giường đi ra khỏi phòng.

– Hàn tổng, anh muốn đi đâu. – Tuấn Anh nhanh chóng ngăn lại.

– Tôi phải về lại VN… cô ấy… cô ấy lại muốn bỏ trốn ư… không được để cô ta trốn đi. – Hàn Thế Bảo mất bình tĩnh đáp.

– Không thể ra ngoài, chúng ta đang trong tình trạng khó khắn… nếu anh bước ra khỏi nơi này sẽ nguy hiểm đến tín mạng. – Tuấn Anh vội nói.

– Là Hoàng Thiên Ân… chính hắn ta đã dùng cách này cản đường tôi để đưa Kelly đi… KElly… em một lần nữa dám bỏ trốn ư… – Hàn Thế Bảo tức giận đấm mạnh vào tường… trên ngón tay buông máu… vết thương trên vai bị động đổ máu… từng giọt rơi xuống sàn nhà lách tách.

Kelly lên máy bay cùng Tiểu Hân và Thiên Ân… cô muốn sang Mỹ để tìm Hàn Thế Bảo, muốn biết tình hình của anh bên đó… Còn Thiên Ân, anh là người tốt hay kẻ xấu cô cũng mặc kệ… cô phải tìm Hàn Thế Bảo.

– Cô Kelly, đây là đâu? – Tiểu Hân tỉnh lại trong vòng tay Kelly liền hỏi.

Kelly nhìn sang Thiên Ân đang ngủ liền khẽ nói trấn an:” Chúng ta đi tìm baba con, con chịu không.”

Tiểu Hân gật đầu, cô bé rất yêu thích cô Kelly… cô Kelly luôn đối tốt với cô, Tiểu Hân tin tưởng mà tiếp tục tựa vào bờ ngực Kelly mà tiếp tục ngủ.

Đến Mỹ, Thiên Ân đưa cô và con gái về ngôi nhà lớn của anh, cô không nói gì cũng không tỏ ra ngạc nhiên chỉ im lặng mà theo anh.

– Anh Thiên Ân, em tự lo được mà… em đã sống ở đây khá lâu mà. – Thấy Thiên Ân lo lắng mọi thứ thì Kelly nói.

– Anh quên mất nhỉ? – Thiên Ân cười nói ân cần.

loading...

– Em muốn cùng Tiểu Hân nghĩ ngơi một chút. – Kelly bước vào phòng nói.

– Kelly… hãy tha lỗi cho anh chuyện lần đó… anh hứa sẽ không bao giờ làm điều thiếu suy nghĩ như vậy.

Kelly không đáp chỉ gật đầu rồ quay bước vào trong phòng. Cô đặt Tiểu Hân xuống giường… sau đó lặng lẽ bước ra khỏi phòng… nhìn thấy Thiên Ân đang đừng ngoài phòng khách gọi điên cho ai đó.

– Vâng, tôi đã về lại Mỹ… tôi đưa cả KElly và con gái về.

– ….

– Được rồi… có lẽ hắn ta sẽ đang phát tiết lên vì điều đó. – Thiên Ân cười đắc ý. – Nếu hắn ta mất bình tĩnh rời khỏi nơi đó… chúng ta sẽ ra tay.

– …

– Tôi hiểu rồi… nếu tôi ra tay, bà phải giữ lời mình đã hứa. – Thiên Ân nói.

Thiên Ân cúp máy khẽ nhếch môi cười đắc ý… Hàn Thế Bảo nếu biết Kelly đả bỏ trốn hắn ta nhất định hắn sẽ nóng lòng quay về khi đó chính là cơ hội cho anh ra tay giết chết hắn.

Kelly nghe qua… người bọn họ nhắc tới chẳng phải là Hàn Thế Bảo sao. Nghĩa là anh Thiên Ân muốn giết Hàn Thế Bảo sao? Còn người ra lệnh cho anh là ai? có phải là Hàn phu nhân hay không?

– Không thể được, mình không thể vì mình mà anh gặp nguy hiểm như vậy. – Kelly quay lưng vào bên trong suy nghĩ… những gì Thiên Ân nói về Thế Bảo liệu có đúng là sự thật hay không?

Cả ngày hôm đó Thiên Ân đều không ra khỏi nhà khiến lòng Kelly còn lo hơn lửa đốt, cô muốn truy tìm manh mối Hàn Thế Bảo đang ở đâu. Điện thoại cô đã bị Thiên Ân vứt đi, nếu dùng điện thoại nhà thì anh ta sẽ biết. Kelly muốn chạy ra ngoài tìm cách liên lạc với anh, nhưng không thể đi… Kelly đứng ngồi không yên.

– Kelly, em chưa ngủ sao? – Thiên Ân nhìn thấy Kelly bước ra ngoài phòng liền nói.

– Em hơi khó ngủ, có lẽ vì lạ chổ. – Cô khẽ đáp.

– Chúng ta sẽ sống ở đây, nơi này tốt hơn cái vùng hoang sơ kia… gia đình ba người chúng ta sẽ sống hạnh phúc. – Thiên Ân nắm bàn tay Kelly mà mơ về viễn cảnh tương lai.

Kelly không rút bàn tay mình ra, ánh mắt cô nhìn Thiên Ân… vì sao người mà cô tin tưởng nhất lại chính là người lừa gạt cô nhiều nhất. Thiên Ân từng nói Hàn Thế Bảo là người giết chết cha mẹ cô… vậy điều đó có phải là sự thật hay không? Còn Hàn Thế Bảo vì sao lại luôn che giấu cô mà không nói ra sự thật.

– Thiên Ân, anh biết em không yêu anh mà. – Kelly đáp.

– Anh biết. – Thiên Ân đưa tay còn lại vuốt mái toc Kelly. – Nhưng anh yêu em… và mãi mãi bảo vệ em.

– Em hy vọng anh Thiên Ân trong mắt em mãi mãi đáng để em tin tưởng… là một người không khiến em phải thất vọng. – Cô nói xong, rút tay mình lại quay đầu bước vào phòng. – Em hơi mệt, em nghĩ ngơi trước.

Thiên Ân đặt hai tay vào túi quần, nhìn bóng lưng cô bước đi, đến khi cánh cửa phòng Kelly đóng lại gương mặt Thiên Ân lạnh tanh không một chút cảm xúc…

– Em yêu hắn ta… anh sẽ khiến hắn ta biến mất khỏi trái đất này và rồi em cũng sẽ về bên anh.

Người của Hàn phu nhân vẫn canh giữ bên ngoài khu nhà nơi mà Hàn Thế Bảo đang ở, hiện tại anh rất muốn quay về để tìm kiếm Kelly, anh không muốn cô đi mất như 3 năm trước… không muốn sống trong cảm giác trống vắng và tâm trí chỉ có mình cô.

– Tú Anh, cậu đặt vé bên sân bay cho tôi… tôi phải quay về đó ngay lập tức. – Hàn Thế Bảo gọi ra lệnh cho Tú anh.

Tú Anh không hề biết tình trạng bên này nguy kịch thế nào liền vâng lệnh mà đặc vé của Hàn Thế Bảo.

– Mr. Hàn, anh không thể ra ngoài được… những người mặc áo đen vòng quanh khắp nơi. – Người bạn của Tuấn Anh, cũng là chủ nhân căn nhà này nói.

– Nhưng tôi phải về ngay lập tức, nếu không tôi có sống cũng hối hận cả đời. – Hàn Thế Bảo nhất quyết.

– Hàn tổng, tôi có một cách. – Tuấn Anh ngăn Hàn Thế Bảo lại.

– Cách gì? – Cả hai cùng nhìn Tuấn Anh.

– Tôi sẽ giả làm anh… Jame sẽ giả làm tôi để nhử bọn chúng đi. Khi bọn chúng đi hết anh hãy thoát đi. – Tuấn Anh nhìn qua Jame… – Cậu có thể giúp tôi không?

Jame gật đầu… một người học võ như anh tất nhiên là không từ nan đối với sự nhở vả của bạn bè. – Mr.Hà tôi tất nhiên giúp cậu, chúng ta là bạn bè mà.

– Không được… rất nguy hiểm cho cả hai người. – Hàn Thế Bảo lắc đầu. – Tôi sẽ tự mình ra ngoài.

– Nếu anh ra ngoài, chưa tìm ra Kelly anh đã mất mạng rồi… đây không phải là nơi của chúng ta… chúng ta không có gì ngoài cái mạng và trí óc vì vậy Hàn tổng, anh hãy bình tĩnh một chút. – Tuấn Anh nói.

Hàn Thế Bảo ngôi xuống… cả ba cùng nhau lập lên một kế hoạch để Hàn Thế Bảo rời đi an toàn nhất và Tuấn Anh và Jame sẽ tránh được bọn chúng.

2h sáng, Thiên Ân rời khỏi nhà đi đến nơi mà Hàn Thế Bảo đang ở mà không hề hay biết rằng Kelly đang bám theo anh. Nơi này cô khá là quen thuộc, xe Thiên Ân đậu trước một ngôi nhà khá cổ kính bên trong vẫn còn sáng đèn.

Cô núp phía sau một vách tường ngôi nhà gần đó mà quan sát… Thiên Ân đang nói gì đó cùng một số người mặc áo đen đang nhắm về căn nhà kia. Cô nhìn thấy họ ai ai cũng đang thủ sẵn súng trong người… lần này thật sự nguy hiểm rồi.

Bên trong căn nhà bỗng có một chiếc xe lao ra nhanh như tia chớp, bên trong xe là bóng hai người rất giống Hàn Thế Bảo và Tuấn Anh trong xe… Kelly giật mình nhận ra Hàn Thế Bảo… vì sao lại liều mạng như vậy khi biết bên ngoài đây chỉ có con đường chết.

Bọn người của Thiên Ân nhanh chóng lên xe đuổi theo, cả Thiên Ân cũng nhanh chóng lái xe đuổi theo chiếc xe màu đen kia. Kelly vì không hề chuẩn bị trước nên cô không thề tìm taxi đuổi theo… mà taxi cũng không thể chạy với tốc độ kinh dị đó.

Kelly lo lằng không ngừng muốn đuổi theo nhưng không thể… cô nhìn vào ngôi nhà kia lại có một bóng người đi ra… chính là Hàn Thế Bảo… anh đang nhanh chóng lên chiếc taxi đậu gần đó…

– Hàn Thế Bảo. – Kelly hét lớn

Kelly chạy ra gọi tên anh… nhưng chiếc taxi đã chạy đi mất…

Hàn Thế Bảo ngồi trong xe… anh không hề nghe thấy tiếng Kelly gọi cũng không quay lại nhìn… chỉ muốn nhanh chóng ra sân bay… để quay về tìm cho ra cô gái kia nhưng không nghĩ rằng cô ấy đang ở phía sau chạy theo anh trong vô vọng.

Mục lục
loading...