Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 70


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 70: Em Nhớ Tôi Ư?

Câu chuyện giữa Win và Hạ Tuyết lắng xuống vì người phụ nữ bị ẩn kia không ai biết cô là ai,, và cả hai người trong cuộc đều không lên tiếng về vấn đề này. Nhưng mọi người đều cảm thương cho Hạ Tuyết và các người hâm mộ cô đều lên tiếng về việc cô nên chia tay Win, trước khi nhận hậu quả như An Nhiên. Họ mang An Nhiên ra vá so sanh về hai câu chuyện của hai cô gái, cả hai cô đều có mối quan hệ cùng Hàn gia. Ngày trước Hàn Thế Bảo tổng giám đốc The Win đã đối với An Nhiên thế nào, hôm nay con trai của anh khiến mọi người đều nghi ngờ về khả năng anh ở bên cạnh Hạ Tuyết. Những điều này ảnh hưởng không nhỏ đến các hợp đồng của Hạ Tuyết, cũng như kinh doanh của The Win vì người hâm mộ lại dẫy lên phong trào tẩy chay The Win vì cha con nhà họ Hàn.

– Thư kí Hà, dạo này việc kinh doanh các cửa hàng của The Win có doanh thu rất thấp. Chính là vì chuyện giữa Hàn thiếu gia và bạn gái… không hiểu sao họ lại đổ lỗi cho The Win chúng ta. – Giám đốc kinh doanh ũ rũ đến tìm Tú Anh.

Tú Anh nhìn qua bảng báo cáo doanh thu, quả nhiên thấp hơn tháng vừa rồi đến một nữa. Đây tuy không phải là thế mạnh của The Win nhưng nó thu về lợi nhuận không nhỏ. Tú Anh đưa bảng báo cáo kia về phía giám đốc điều hành mà nói.

– Được rồi, sắp tới cứ cho sản xuất lô hàng mới. – Tú Anh ung dung đáp.

– Thư kí Hà, tôi e không ổn… hàng vừa nhập còn chưa bán được….

– Giám đốc Trương, anh không tin tôi ư. – Tú Anh đưa mắt nhìn vị giám đốc có tuổi kia. – Tôi sẽ chịu hoàn toàn trách nhiệm.

Vị giám đốc kia tất nhiên khi nghe Tú Anh nói vậy thì không dám nói điều gì. Ông đi ra khỏi văn phòng tổng giám đốc gương mặt cau có rõ rệt, cậu ta đúng là ngựa non háu đá, công ty đang thua lỗ lại ép ông nhập thêm hàng… lần này Hàn tổng quay về ông sẽ báo cáo lại.

Tú Anh dùng điện thoại riêng mà gọi cho Win, lần này là cậu ra gây ra chuyện thì tự cậu ta phải giải quyết. Báo chí cũng thật ác miệng, nói cứ như là họ đang sống trong nhà họ Hàn này… cha nào con nấy ư… cũng hy vọng Win tài giỏi như HÀn tổng.

– Chú gọi tôi đến có việc gì sao? – Win bước từ trong cửa thang máy bước ra.

– Cậu và Hạ Tuyết thế nào rồi?

– Chuyện đó… chú đừng quan tâm. – Tâm trạng Win buồn bực, chính là Hạ Tuyết trở nên ngang bướng không chịu hiểu.

– Tôi đâu có thời gian quan tâm đến việc tình cảm của hai người, tôi muốn biết việc này vì sự phát triển của The Win.

– The Win và việc riêng tư của tôi có liên quan ư.

– Vậy là cậu không đọc báo ư… vấn đề của cậu khiến dân tình tức giận và liên tườg đến việc của Hàn tổng và An Nhiên.

Tú Anh đưa một bảng báo cáo tài chính của The Win tháng vừa rồi đến trước mặt Win, Win cầm trên tay nhìn qua thì có đôi chút bất ngờ. Đây là lần đầu tiên anh thấy kinh doanh tẹ như vậy trong gần 2 năm làm việc tại nơi này.

– Đây là thời trang độc quyền của The Win… cậu và Hạ Tuyết sẽ cùng nhau chụp hình làm mẫu đại diện.

– Chụp hình ư…. – Win nhăn mặt, anh chưa bao giờ nghĩ mình lại phải làm việc này. Anh chính là ghét nhất chụp ảnh.

Tú Anh nhìn thấy nét mặt không vui của Win thì nói tiếp.

– Đây là cách tốt nhất để lấy lại khách hàng, cộng với việc hàn gắn tình cảm của hai người. Đây chính là cơ hội tốt, quyết định vậy đi hai ngày nữa buổi chụp hình sẽ bắt đầu… chuẩn bị tinh thần một chút vì sẽ có phóng viên đến.

Win không đáp mà bỏ ra ngoài, lần này một phần cũng do lỗi của anh nên mới khiến The Win gặp tình trạng như vậy. Hiện tại chính là anh không có lí do nào để từ chối, Hạ Tuyết cũng diễn viên do The Win quản lí, cô ấy có lẽ cũng không thể từ chối.

Tại buổi chụp hình của The Win trong một studio nổi tiếng. Trang phục mặc trên người Hạ Tuyết và Win đều là những sản phẩm mới nhất chưa tung ra thị trường của The Win, cả trang sức đeo trên người họ đều tôn lên vẻ sang trọng quý phái. Hạ Tuyết và Win ngồi trong phòng trang điểm, cả hai dường như không tìm được tiếng nói chung. Win không thể giải thích cho HẠ Tuyết hiểu mối quan hệ giữa anh và Kelly… anh cảm thấy càng giải thích cô càng hiểu nhầm anh.

– Win, thật không thể tin anh có làn da còn đẹp hơn cả con gái… – Chuyên gia make ưỡm ờ nói.

Win không đáp, Hạ Tuyết đưa mắt nhìn qua cô gái gọi là chuyên viên make up kia đang nhìn ngắm Win mà thèm thuồng. Cô không nói gì buồn bã bỏ ra ngoài, anh ta chính là không thể kiên quyết từ chối các cô gái xung quanh, nhìn ánh mắt cô nhìn anh cô cũng có thể hiểu… cô không tin rằng anh không hiểu.

– Em không chuẩn bị, sao lại ra đây? – Tú Anh vừa đi đến cửa thì gặp Hạ tuyết đang bước ra.

– Em muốn hít thở một chút… thật ngột ngạt. – Hạ Tuyết tựa người vào tường mà nói.

Tú Anh nhìn vệt phấn trên má cô hơi lem liền đưa tay lên bờ má cô mà bôi đi, vô tình Hạ Tuyết lại đưa ánh mắt mình nhìn anh, cô chính là không muốn có điều gì quá thân thiết cùng Tú Anh. Chuyện cũ tuy đã qua, cảm giác của cô đang rất khó chịu khi Win thân mật cùng Kelly… còn cô vô tình thân mật cùng Tú Anh thế này chẳng khác gì mang lại cảm giác ấy cho Win sao.

Hạ Tuyết hơi nghiêng mặt không để Tú Anh chạm vào, đôi môi khẽ cười trừ.

– Mặt em dính gì sao?

– Không, chỉ là vệt phấn hơi lem một chút… để anh gọi chuyên gia đến make up cho em. – Tú Anh khựng tay mình lại, một chút nữa là anh đã vô tình chạm vào cô… một người anh không nên gây thêm bất cứ hiểu nhầm nào.

Buổi chụp hình diễn ra với rất nhiều phóng viên các báo đài nên dù đang giận nhưng Hạ Tuyết và Win lại tỏ ra rất thân mật. Cô và anh kết hợp với nhau khá đẹp và tạo hình khá ăn ý khiến cho đội ngũ vô cùng thoải mái.

Trong giờ nghĩ ngơi Win và Hạ Tuyết chuẩn bị đi ăn trưa thì Kelly xuất hiện. Cô mang cơm đến cho cả đoàn làm việc, các phóng viên nhìn thấy cô liền nhận ra dáng vé quen thuộc trên mặt báo. Họ đổ xô đến phỏng vấn nhưng bị người của Tú Anh ngăn lại.

– Mọi người tập trung ở phòng tiếp khách… chúng tôi sẽ có câu trả lời chính thức.

Hạ Tuyết đợi các phóng viên đi hết liền đi về phía Kelly mà hòi.

– Cô Kelly, chuyện này là thế nào?

Kelly lắc đầu, buổi sáng chì nghe thím Trương căn dặn phải làm những phần ăn này mà mang tới địa chỉ này… cô cũng không hề hay biết chuyện lần đó cùng Win tại bệnh viện lại to chuyện như thế.

– Là tôi kêu cô ấy đến… điều gì cũng nên ba mặt một lời. – Tú Anh không muốn Win và HẠ Tuyết duy trì tình trạng tránh mặt nhau như vậy.

– Có việc gì sao? Ba mặt một lời…? – Kelly khó hiểu.

Tú Anh kể lại những việc rắc rối vừa qua cho Kelly hiểu, là một người nhạy bén nên Kelly đang thấu hiểu những gì mà trong lòng Hạ Tuyết đang giữ… Không thể trách cô bé ấy, vì cô bé thật lòng yêu Win…Kelly đi về phía Hạ tuyết nắm tay cô đi vào bên trong phòng thay đồ.

Win và Tú Anh đứng bên ngoài đợi, mỗi người đứng mỗi góc không ai nói với nhau một lời. Sự có mặt của Kelly kia, là làm mọi chuyện thêm rắc rối hay théo rỡ mọi rác rối… đó chính là nhờ vào cuộc nói chuyện giữa KEl và Hạ Tuyết.

loading...

Chưa đầy 10p sau thì Kelly và Hạ Tuyết bước ra khỏi phòng thay đồ, gương mặt Hạ tuyết tươi tỉnh hơn và Kelly thì nhìn Tú Anh khẽ cười rồi gật đầu.

– Mọi chuyện xong rồi. – Tú Anh nói.

– Đã có chuyện gì xảy ra sao? – Kelly nhìn Hạ tuyết nói.

– Không có chuyện gì cả, chúng ta đi ăn cơm thôi… – Hạ Tuyết đi về phía Win chủ động nắm lấy tay anh.

Win hơi ngạc nhiên… trước giờ chỉ là anh chủ động thân mật cùng cô gái này, lần này là dám tự mình đến nắm tay anh không chút ngượng ngùng, quả nhiên là cô Kelly lợi hại.

Tú Anh và Kelly bước phía sau…

– Cô đã nói gì? – Tú Anh cũng không kém tò mò.

– Chuyện của phụ nữ… anh không nên biết thì tốt hơn. – Kelly mỉm cười bước đi.

– Tốt nhất không nên nghe thì hơn. – Tú Anh khẽ cười đáp.

Tú Anh và Kelly gặp phóng viên để trả lời những câu hỏi liên quan… sự thật về Kelly là giáo viên cũ của Win nên khi gặp cô tại bệnh viện có đôi lời chào hỏi và cho cô đi nhờ về khách sạn. Sau đó là hình ảnh Hạ Tuyết và Win đang nắm tay nhau sánh bước đi, cùng nhau ăn trưa ngọt ngào… khiến hình ảnh của Win trở nên tốt đep.

Hàn Thế Bảo nhận được báo cáo công ty đã lấy lại phong độ, lượng hàng tiêu thụ chóng mặt vì bộ sưu tập mới nhất được hình ảnh tình tứ của Win và Hạ Tuyết quảng bá. Lại nói Win không phải là người mẫu nhưng xét về phía cạnh nào anh chính là ăn đứt.

Các tạp chí và các sự kiện liên tục đặt lời mời Win đến chụp ảnh và quảng bá cho thương hiệu của họ. Hiện tại Win lại là nam nhân hót nhất khi được các em gái vô cùng ngưỡng mộ. Hạ Tuyết lại thường đùa rằng:” Người yêu cô sắp trở thành đồng nghiệp mất rồi.”

Hằng đêm công việc cuối cùng của Kelly cũng là việc mà cô thích nhất chính là ru cho Tiểu Hân ngủ. Tiểu Hân rất quý người cô này, đêm nào cũng đòi cô ngủ lại với mình nhưng thím Trương nhất quyết không cho phép, bà ta nói rằng thân phận của Kelly sẽ ảnh hưởng đến Tiểu Hân. Kelly cũng không muốn gây cho thím Trương cảm giác cô hơn quyền bà nên cũng khuất phục nghe theo.

Hơn hai tuần trôi qua nhưng Hàn Thế Bảo vẫn chưa trở về, Kelly thời gian qua chính là thoải mái không cần đề phòng dè dặt, không bị anh ta ức hiếp nhưng… cô có cám giác nhung nhớ anh, cô muốn nhìn thấy anh… muốn nghe giọng nói của anh, tệ hơn chính là cô nhớ đến nụ hôn tràn đầy chiếm hữu nhưng ngot ngào của anh.

Kelly lắc đầu để đánh tan suy nghĩ loạn luân của mình, vì sao anh lại khiến cô như vậy. Vì sao lại ép cô ở bên cạnh để khiến cô hiện tại giống anh như vậy.

– Cô Kelly ơi, Tiểu Hân nhớ baba. – Tiểu Hân nằm trong lòng Kelly mà nói.

– Tiểu Hân nhớ baba, vậy cô Kelly gọi baba giúp Tiểu Hân nhé. – Kelly thật lòng muốn gọi cho anh, nghe giọng nói của anh nhưng không có lý do gì để gọi…

Tiểu Hân gật gật đầu… nghoe nguẩy hai bím tóc trên đầu..

Kelly nhấn số điện thoại của anh…

– Alo? – Hàn Thế Bảo nhìn thấy số điện thoại từ Hàn gia thì nghe máy.

– Ừm… tôi… là Tiểu Hân muốn nói chuyện với anh. – Kelly vội nói.

– Ừ! – Hàn Thế Bảo đáp.

Kelly đưa máy cho Tiểu Hân, Tiểu Hân vội nói ríu rít với anh… sau đó đưa mắt nhìn Kelly rồi khẽ cười… sau đó ra vẻ bí mật chỉ dạ dạ vâng vâng. Nói một lúc thì Tiểu Hân cúp máy, Kelly thật sự rất muốn nghe giọng nói của anh, nhưng cô không biêt phải nói gì với anh lúc này.

– Cô Kelly. – Tiểu Hân gọi.

– Cô đây. – Kelly âu yếm nói.

Tiểu Hân choàng tay ôm Kelly một cái sau đó hôn vào má cô rồi cười khúc khích:” Baba con nhờ con hôn cô một cái để cảm ơn cô đã thay baba ru con ngủ.”

Kelly khẽ đỏ mặt, tim cô bỗng dưng đập mạnh hơn… rằng anh cũng nhớ đến cô ư…

Đợi đến khi Tiểu Hân ngủ say… Kelly không kìm được sự nhớ nhung mà một lần nữa gọi Hàn Thế Bảo.

– Alo?

– Là.. tôi?

– Tiểu Hân chưa ngủ sao?

– Con bé ngủ rồi.

– Vậy lần này… là ai muốn tìm tôi. – Hàn Thế Bảo hơi nhếch cười.

– Là tôi. – Kelly khẽ đáp.

– Có việc gì sao?

– Không… tôi… tôi chỉ muốn hỏi… khi nào anh về. – Kelly chỉ muốn tự mắng chửi mình… cô lại hỏi những điều trong lòng muốn nhưng không thể hỏi.

– Em… nhớ tôi ư… – Hàn Thế Bảo đắc ý.

Mục lục
loading...