Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 7


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 7: Tôi Cần Một Osin, Cô Có Muốn Làm Hay Không?

Kelly lần theo địa chỉ trong hồ sơ mà tìm đến nơi Hạ Tuyết đang sống, đây chỉ là một khu nhà trọ nhỏ bé. Thật khó khăn để cô tìm ra nhưng cuối cùng Kelly cũng đang đứng trước địa chỉ chính xác.

– Cô tìm ai? – Chủ phòng trọ nhìn thấy người lạ liền hỏi.

– Tôi là giáo viên của em Hạ Tuyết, xin hỏi em ấy ở phòng nào ạ? – Kelly lễ phép đáp.

– Con bé ở phòng cuối cùng, hôm qua ngày đầu tiên đi học thế mà về đến nhà thì quần áo xốc xếch, gương mặt đầy vết bầm. Học sinh bây giờ thật đáng quan tâm. – Chủ phòng trọ lắc đầu.

– Dạ, cảm ơn cô. – Kelly khẽ cuối đầu chào, sau đó đi tới căn phòng nơi Hạ Tuyết ở.

Kelly gõ cửa một lúc thì Hạ Tuyết cũng mở cửa. Trước mắt Kelly là một cô bé vô cùng xinh xắn, tuy nhiên gương mặt trắng bệt và như thiếu sức sống.

– Chị tìm ai? – Hạ Tuyết hỏi.

– Cô là giáo viên chủ nhiệm mới của em, hôm nay em vắng mặt nên cô đến đây vì muốn biết lí do. Em bị ốm sao? – Kel đáp.

– Cảm ơn cô, hôm nay em không được khoẻ nên không thể đến trường. – Hạ Tuyết ủ rủ đáp.

– Cô nghe nói hôm qua em bị đánh sao? Là ai đánh em? – Kel quá rành những trò của lũ trẻ, nhìn thấy vết bầm trên mặt Hạ Tuyết còn chưa kịp tan hết.

– Không có gì đâu cô, ngày mai em sẽ đến trường, cô đừng lo.

– Được rồi, cô mang chút trái cây và bánh đến cho em. Em nghĩ ngơi cho khoẻ, ngày mai gặp lại.

– Cảm ơn cô. – Hạ Tuyết nhận lấy, cô giáo chủ nhiệm mới thật là nhiệt tình với học sinh.

– Nếu có người ức hiếp em, hãy nói với cô, cô là giáo viên chủ nhiệm của em, sẽ bảo vệ học sinh của mình. – Kel nắm tay Hạ Tuyết nói.

***************

Tại biệt thự Hàn gia,

– Hôm nay cảm ơn cậu. – Kel mỉm cười nhìn Win nói.

– Tôi chỉ đang tạo điều kiện để cô có thể thực hiện yêu cầu của tôi. – Win không nhìn Kelly mà nói. – Cô đã làm đến đây rồi.

– Yên tâm đi, một khi Kelly đã ra tay thì không gì là không thể. – Kelly cười tự đắc.

– Hy vong là vậy. – Win đứng lên đi đến ghế salon. – Từ hôm nay, việc ai người đó làm cho tới khi hết giờ cô rời khỏi đây.

– Cậu không ôn bài cho kì thi sắp tới sao, nếu tôi lấy được hồ sơ cho cậu nhưng cậu không thực hiện được thì sao? – Kelly lo lắng.

– Nếu cô chứng minh cho tôi cô đã có nó trong tay, tôi sẽ đạt trong top 10 toàn trường, không được tôi sẽ không nhận. – Win chú tâm vào điện thoại trong tay.

– Được, nói được làm được.

Win không đáp nhếch môi cười.

– Lâm Hạ Tuyết ngồi cạnh cậu sao, cậu có biết ai đã ức hiếp Hạ Tuyết hay không? – Kel hỏi.

– Là tôi. – Win không nhìn Kel đáp.

– Cậu đánh con gái sao? – Kel có chút không hài lòng.

– Tôi không cần ra tay, thiếu gì kẻ muốn cô ta biến khỏi trường.”

– Vì sao chứ, con bé trông rất yếu đuối và hiền lành mà. – Kel khó hiểu.

– Cô muốn biết không, nếu cô muốn tôi sẽ cho cô trải qua cái cảm giác mà Lâm Hạ Tuyết đang trải qua. – Win đứng lên, nhìn về phía Kel mà nói. – Tốt nhất hãy chú tâm vào việc của tôi đã nói, đừng lo chuyện bao đồng nữa.

Kel nhìn qua cách nói chuyện liền biết Hạ Tuyết bị ức hiếp là do Win gây ra. Cậu ta có thế lực và lời nói trong trường như vậy, muốn ức hiếp một Lâm Hạ Tuyết bé nhỏ thì dễ như trở bàn tay, cần gì phải đích thân ra tay.

– Tôi có một yêu cầu? – Kel nói.

– Yêu cầu?

– Tôi sẽ đưa cho cậu hồ sơ của cậu trong trường trước khi kì thi diễn ra, cậu hãy bỏ qua cho Hạ Tuyết. – Kel thật sự có cảm tình với Hạ Tuyết, cô thấy cô bé rất giống mình.

– Cô ta có quan hệ gì với cô sao? – Win hỏi.

– Không, nếu cậu không đồng ý, tự mình đi lấy hồ sơ. – Kel đứng khoanh tay khiêu khích.

– Cũng không có gì quan trọng, tôi sẽ không gây khó dễ cho cô ta nữa. – Win ngoảnh mặt đi.

Kel một phần cảm thấy an tâm, nếu Win đã nói vậy thì có lẽ Hạ Tuyết sẽ an toàn.

loading...

Buổi tối, Kel tạo một phần mềm hack toàn bộ máy tính của trường trung học King để truy tìm dữ liệu hồ sơ của Win đều thất bại. Cô không thể truy tìm bất cứ tài liệu gì liên quan đến Win trừ thành tích học tập đáng xấu hổ kia ra.

– Mình phải đến thăm trường học một chuyến thôi. – Kel nhanh chóng thay bộ trang phục màu đen, hiện tại cô đã gở bỏ lớp hoá trang xấu xí. Cô trở thành một nữ đạo chích xinh đẹp.

Kel trèo tường nhanh như một con mèo hoang vào bên trong trường học nhẹ nhàng không phát ra một tiếng động. Kel lần theo hành lang, bước chân nhẹ nhàng như đi trên không, cô tiến đến văn phòng hiệu trưởng.

– Mình không tin ông ta không lưu giữ tài liệu đó. – Kel dùng thanh kẽm nhỏ mở khoá cửa văn phòng hiệu trưởng.

Cô nhanh chóng mở máy tính bên trong văn phòng hiệu trưởng, nơi mà phần mềm hack của cô không thể đánh sập được.

Máy tính hiện báo mật khẩu. Kel dùng mã khoá để phá vỡ mật khẩu thành công, cô truy cập thành công máy tính. Cô tìm hầu hết trong các mục nhưng không hề có tài liệu liên quan đến Win. Cô bấm vào một thư mục không tên, liền bắt nhập mật khẩu.

– Là nó sao? – Kel nhanh chóng đặt thiết bị lướt truy tìm mật khẩu.

Kel mở được tài liệu thành công, bên trong chính xác là hồ sơ của Win. Cô nhanh chóng chép nó về USB của mình rồi tắt máy như chưa có chuyện gì xảy ra.

Về đến nhà, cô nhanh chóng mở tài liệu bên trong USB kia ra xem, nó chứa đựng điều gì mà bọn họ phải bảo mật như vậy. Kel đọc qua hồ sơ của Win, chỉ có tên cha mà không có tên người mẹ sao?

– Hàn tổng đó mười lăm tuổi đã sinh ra Win sao? – Kel chú ý về năm sinh liền há hóc mồm.

Kel lên mạng thu thập những tin tức liên quan đến Hàn Thế Bảo và tập đoàn The Win.

Đúng mười năm trước, tổng giám đốc của tập đoàn The Win đột ngột qua đời và con trai của ông ta là Hàn Thế Bảo đứng lên nắm quyền hành trong tay. Mười năm trở lại đây, dưới sự lãnh đạo của Hàn Thế Bảo, The Win bỗng chốc phát triển vượt bật và trở thành tập đoàn lớn nhất thành phố. Hàn Thế Bảo trở thành một doanh nhân thành đạt, người đàn ông độc thân hấp dẫn nhất thời đại. Tuy nhiên, đời sống riêng tư của Hàn tổng rất phức tạp, anh liên tục thay đổi bạn gái,  mỗi lần đi dự tiệc đều dẫn theo một cô gái khác nhau và các cô gái đều là mỹ nhân. Điểm kém hấp dẫn nhất của Hàn tổng chính là có con riêng, đứa con riêng kém Hàn Thế Bảo 15t này không thể xác định là con ruột hay con do anh nhận nuôi. Tất cả thông tin và cậu ấy đều là một số 0, chỉ biết tên thường gọi là Win, 17t, học trường trung học King.

Kelly nhìn hình của Thế Bảo, anh ta khá trẻ hơn số tuôỉ hiện tại, cô ghét những loại đàn ông xấu, đặc biệt là đàn ông trăng hoa. Và người đàn ông trong bức hình trước mặt cô, thật sự rất hấp dẫn.

Ngày hôm sau, Hạ Tuyết đến trường như đã hứa, Hạ Tuyết khá là phập phồng lo sợ vì còn ám ảnh chuyện Hồng Ngọc và Hoàng Mai cảnh cáo, nhưng lớp học chỉ còn duy nhất chổ ngồi đó, cô phải làm thế nào đây, ngay cả Win cũng không thích cô ngồi bên cạnh. Hạ Tuyết ũ rũ ngồi trên ghế đá trường từ sáng sớm.

Sân trường vắng lặng không một bóng người chỉ có những cơn gió nhỏ thổi bay những lá cây khô dưới sân, Hạ Tuyết nhắm mắt lại hít thở không khí trong lành, sẽ không có chuyện gì khiến cô phải sợ cả vì cô không hể làm điều gì sai. Hạ Tuyết đứng lên mỉm cười rồi hét lớn.

– Hạ Tuyết là cô gái mạnh mẽ. – Sau đó liền nhảy lên một cách sung sướng.

Sắp đến giờ vào lớp, Hạ Tuyết đợi Kel gần đến lớp liền nhanh chóng chạy thụt mạng vào vị trí của mình. Hồng Ngọc và Hoàng Mai cứ ngỡ rằng Hạ Tuyết đã một phen sợ hãi mả chuyển trường nào ngờ lại liều mạng đến trường như vậy. Hồng Ngọc đứng lên muốn đi về phía Hạ Tuyết thì Kel vừa bước vào lớp.

– Các em, ổn định vị trí nào. – Kel nói lớn.

Hồng Ngọc đành quay về vị trí của mình, đợi đến giờ nghĩ sẽ xữ lý.

– Đã sắp đến kì thi học kì rồi, cô chúc các em được điểm cao trong kì thi sắp tới. Bây giờ chúng ta điểm danh nào.

Kel đọc tên Lâm Hạ Tuyết thì Hạ Tuyết liền hô có, Kelly cảm thấy hài lòng vì cô bé này thật biết giữ lời hứa.

Win nhìn sang người ngồi bên cạnh mình, bàn tay lần trước bị anh nắm chặt rồi va vào bàn vẫn còn vết bầm tím, trên gương mặt và cổ vẫn còn dấu vết của cuộc ẩu đã lần trước trên sân thượng. Nhìn kĩ Win mới phát hiện rằng Hạ Tuyết quả thật rất đẹp, vẻ đẹp mộc mạc hiền lành, trên gương mặt đầy nét ngây thơ ấy là ánh mắt buồn rười rượi.

– Lâm Hạ Tuyết. – Win khẽ gọi.

Hạ Tuyết giật mình, lần này thì tiêu cô thật rồi, hắn ta lại chuẩn bị đuổi cô đi đây, chẳng lẽ cô phải vừa đứng vừa học sao. Hạ Tuyết khóc thầm, bao nhiêu tự tin ban sáng bay hết theo câu gọi của Win.

– Cậu… gọi… tôi… sao? – Hạ Tuyết lấp bắp từng câu.

– Cô đi làm thêm sao? – Win chóng tay lên đầu mình, ngoảnh mặt sang nhìn Hạ Tuyết hỏi.

– À, vâng… có chuyện gì sao? – Hạ Tuyết không dám nhìn Win, cuối mặt nói.

– Tôi cần một Osin, cô có muốn làm hay không? – Win vẫn nhìn chăm chăm cô.

– Tôi… tôi… – Hạ Tuyết ấp úng.

– Nếu cô làm osin của tôi, cô có thể ngồi tại vị trí này. – Win nhoẻn cười.

– Vâng… vâng… tôi đồng ý. – Hạ Tuyết gật đầu lia lịa.

– Tốt, từ này cô sẽ là Osin của tôi. – Win nói xong, không nhìn Hạ Tuyết nữa mà lại gục mặt xuống bàn như ngủ.

Hồng Ngọc và Hoàng Mai nhìn thấy Win nói chuyện cùng với Hạ Tuyết liền vô cùng tức giận.

– Con nhỏ đó, dám nói chuyện với Win. – Hoàng Mai thốt lên.

– Nó sẽ phải bắt buộc cút khỏi thành phố này mãi mãi. – Hồng Ngọc tức giận nắm chặt tay thành cú đấm, nét mặt tia lên giận dữ.

Mục lục
loading...