Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 69


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 69: Tình Mẫu Tử

Hàn Thế Bảo đắp chiếc mềm mỏng qua người Kelly, cô gái của anh đã ngủ say trong men tình ái, nhìn cô ngủ trong lòng anh dâng lên một viễn cảnh hạnh phúc cùng cô và Tiểu Hân. Nhưng trước hết anh phải giải quyết những khuất mắt phía trước, để cô gái của cô không phải lưu tâm không còn phải sống trong hận thù.

– Tuấn Anh, tình hình Hoàng Thiên Ân sao rồi? – Hàn Thế Bảo ngồi trên bàn làm việc, đôi bàn tay anh rê con chuột trong máy tính.

– Đã có một chút dấu vết, hắn ta có tên trong danh sách khách trong chuyến bay hồi tuần trước. – Tuấn Anh đáp. – Hắn đã tẩu thoát sang Mỹ.

– Sang Mỹ ư. – Hàn Thế Bảo không nhìn Tuấn Anh, ánh mắt nhìn chăm chăm vào màn hình máy tính. – Ngày mai tôi với cậu sẽ đi Mỹ một chuyến, tôi muốn ghé thăm Hàn phu nhân một chuyến. – Anh hừ lạnh. – Tuấn Anh cậu biết không, muốn tiêu diệt một tổ chức… phải tìm kẻ cầm đầu mà tiêu diệt trước.

– Hàn tổng, ý anh là… – Tuấn Anh đưa ánh mắt nghi ngờ.

Hàn Thế Bảo gật đầu nhếch miệng cười.

– Xem ra bà ta chính là án binh bất động từ phía sau điều khiển người khác để hành động, Hoàng Thiên Phúc đang bị quản giáo trong tù, Hoàng Thiên Ân một mình không thể hành động, chắc chắn phải có thế lực khác nâng đỡ… không ai khác chính là Hàn phu nhân.

Tuấn Anh khẽ gật đầu… quay lưng đi để chuẩn bị cho chuyến đi ngày mai.

– Cậu gọi cho Tú Anh quay về đi. – Hàn Thế Bảo nhìn về phía lưng Tuấn Anh nói.

– Tôi hiểu rồi. – Tuấn Anh đáp.

Tú Anh đang cùng An Nhiên đi dạo quanh vùng quê của cô thì nhận được cuộc gọi từ Tuấn Anh, anh và An Nhiên tức tối quay về thành phố lớn. Vài ngày rong chơi nơi này, anh như quên hết mọi trách nhiệm của mình. Tú Anh phát hiện, khi anh bên cạnh An Nhiên anh cảm giác như mình to lớn hơn, như cô luôn cần anh che chở.

– Sắp tới tôi rất bận, việc công bố chia tay sẽ gây phiền hà cho tôi nên hãy để sau này tính đi. – Tú Anh vừa lái xe vừa nói.

An Nhiên nghe Tú Anh nói vậy thì rất vui, mặc dù anh nói rằng sợ phiền hà nhưng anh cũng đã không muốn tuyên bố chia tay.

– Tùy anh quyết định vậy. – An Nhiên đáp. – Nhưng anh phải nhớ những gì anh đã hứa với mẹ tôi đấy. – Cô khẽ cuời.

Tú Anh không đáp, ánh mắt huớng về phía trước ra vẻ tập trung lái xe. An Nhiên cũng quay mặt về phía cửa sổ, nhớ lại những việc đã xảy ra ở nhà cô.

– Cậu Hà, nhà quê dùng cơm đạm bạc mong cậu thông cảm. – Mẹ An Nhiên ái ngại nói.

– Bác đừng để ý đến cháu, cơm rất ngon. – Tú Anh đáp.

– Cậu Hà, cậu bao nhiêu tuổi rồi nhỉ?

– Dạ, cháu 31 tuổi

– Vậy là lớn hơn Nhiên Nhiên 3 tuổi nhỉ. Để ta xem… Nhiên Nhiên tuổi mão, cậu Hà là tuổi Tý. – Nói xong bà ái ngại nhìn An Nhiên.

An Nhiên nghe mẹ mình nói xong thì bị sặc, quả nhiên cô chưa hề nghĩ đến việc tuổi tác của cô và anh. Không ngờ cô tuổi mèo, anh lại là tuổi chuột…

– Mẹ… thời buổi giờ ai lại xem tuổi như mẹ chứ. – An Nhiên liếc nhìn Tú Anh nói.

– Vấn đề đó bác gái không cần lo ngại, con trứoc giờ chỉ tin vào duyên số không tin vào bói toán. – Tú Anh như không quan tâm. – Vả lại nếu như bác xem, thì là An Nhiên ức hiếp con, bác không cần lo… dù cô ấy ức hiếp con thế nào con cũng sẽ nhường nhịn.

An Nhiên một lần nữa phun cơm từ trong miệng ra mà ho sặc sụa… đúng quả nhiên anh ta chính là miệng luỡi giỏi hơn tài, trứoc kia có từng nghe Hàn Thế Bảo nói qua nhưng cô không tin, hôm nay xem ra đã đựoc tận tuờng.

– Haha, ta giao Nhiên Nhiên cho con… con nhất định phải khiến con bé là nguời hạnh phúc nhất. – Mẹ cô nhìn anh một cách tin tuởng,

Tú Anh buông chiếc đũa trên tay mình, ngồi một cách đường hoàng mà đáp:” Bác gái an tâm, cô ấy là bạn gái con nên con tất nhiên sẽ yêu thuơng Nhiên Nhiên.”

An Nhiên là không nói lên được một lời nào, anh ta là đang nói thật hay chỉ là hoàn thành vai diễn… nếu như là diễn thì giải thưởng diễn viên xuất sắc kia là phải trao cho anh.

– Tuổi của Nhiên Nhiên không còn bé nữa, ta xem báo cũng biết hai đứa đã quen nhau khá lâu… ta hy vọng sẽ có cháu ẵm bồng trứoc khi nhắm mắt xui tai.

– Mẹ… con là ca sĩ, kết hôn sớm sẽ ảnh huởng đến sự nghiệp… mẹ đừg hối con. – An Nhiên vội nói, chuyện hôn nhân là chuyện hệ trọng không muốn anh mang nó ra là diễn kịch.

– À, ta không hối… không hối con. – Mẹ cô thấy cô hôm nay đang vui vẻ, không muốn con gái phật lòng. – Ăn nhiều vào, con càng ngày càng ốm.

– Con phải giữ dáng. – An Nhiên gắp thức ăn vào chén mẹ mình. – Con xin lỗi… vì đã không quan tâm mẹ thuờng xuyên.

Bữa cơm trùng xuống… nứoc mắt trên guơng mặt có nhìu vết nhăn rơi xuống bát cơm nóng nhưng bên trong chan chứa tình thuơng.

An Nhiên không hề ghét mẹ… nhưng cô ghét những gì mình đã phải chịu đựng nên luôn tìm cách trốn tránh. Gặp Tú Anh, anh đã nói rằng anh rất nhớ mẹ anh… nhưng anh không còn cơ hội chăm sóc bà và khuyên cô nên tận huởng những phút giây còn có mẹ bên cạnh. Tú Anh khiến cô thay đổi suy nghĩ, rằng cô mặc kệnhững miệng đời dị nghị, rằng cô chỉ có một nguời mẹ trên đời và mẹ chính là nguời luôn nghĩ cho cô và thuơng yêu cô nhất… mà không hề có chút toan tính nào.

Trên bờ mi An Nhiên hiên tại lại khẽ rơi nứoc mắt… lần này về thành phố lớn cô nhất quyết sẽ sắp xếp mà đón mẹ cô về cùng chung sống. Nhưng năm tháng sau này, cô sẽ giành nhiều thời gian chăm sóc cho bà.

Tú Anh đưa An Nhiên quay về chung cư An Khang thì nhanh chóng lái xe về biệt thự Hàn gia, khi bứoc vào bên trong thì đựoc nguời làm thông báo rằng Hàn Thế Bảo và Tuấn Anh đã đi chuyến sớm nhất có lẽ đã đến nơi

– Hàn tổng, anh lại bỏ hết công việc cho tôi ư. – Tú Anh gọi điện thoại cho Hàn Thế Bảo.

– Kelly đang ở nhà, cậu hãy thuờng xuyên quay về biệt thự để xem tình hình cô ấy và báo cáo sang cho tôi. – Hàn Thế Bảo nói. – Nhưng… tuyệt đối đừng cho cô ấy biết cậu đang dõi theo. Đựoc rồi hjằng ngày hãy gửi mail cho tôi nhé. – Nói xong cúp máy.

– Hàn tổng… Hàn tổng… – Tú Anh lắc đầu… đúng là không có tuơng lai, bỏ đi không hề nhắc đến công việc ở The Win… chỉ lo cho mổi nguời phụ nữ kia.

Từ bên trong thím Truơng nhìn thấy Tú Anh liền bứoc ra kính cẩn chào hỏi.

– Cậu Hà, hôm nay cậu nghĩ ngơi ở biệt thự ư?

loading...

– Ừm, tôi đến The Win đã… tối sẽ quay về, hãy chuẩn bị phòng cho tôi nhưng tuyệt đối đừng cho Kelly biết.

– Kelly… – Thím Truơng hơi ngạc nhiên. – Là cô nguời làm mới.

– Nguời làm. – Tú Anh ngạc nhiên.

– Vâng, là nguời hầu đặc biệt của Hàn tổng.

– Ừm… đừng cho cô ta biết. – Tú Anh nhúng vai… thì ra là Hàn tổng thích chơi trò ngựoc đãi…sau đó quay ra xe chạy đến The Win mà giải quyết một núi công việc mà Hàn Thế Bảo để lại.

Kelly tỉnh lại thì trời sáng, chuyện đêm qua cứ như một cơn mơ… mà không phải là cơn mơ vì toàn thân cô như rã rời. Anh ta là như vậy, mỗi lần muốn chiếm lấy cô đều mạnh bạo không ngừng nghĩ mà.

– Có biết việc hôm nay của cô rất nhiều không, lại còn dám dậy muộn. – Thím Truơng khó chịu nói.

– Tôi xin lỗi… – Kelly cúi đầu đáp.

Kelly bắt đầu công việc của mình, cô phải lau chùi tất cả cửa kính trong căn biệt thự này… nói đến cửa kính thì cô đang tự hỏi vì sao tên Hàn Thế Bảo đó lại lắp đặt nhiều cửa sổ như vậy chứ… lâu mãi không xong đến mệt nhoài. Khi hoàn thành xong nhìn đồng hồ điểm 11h trưa rồi… cô phải làm cơm mang vào cho anh ta, lần trước đã khiến anh như vậy hôm nay cô phải làm gì bồi bổ cho anh một chút. Cô vào bếp mang những đồ ăn đêm qua đã chuẩn bị sẵn ra chế biến, khi mọi thứ hoàn thành cô rời khỏi biệt thự thì thím Truơng ngăn laị.

– Công việc chưa xong, cô lại muốn đi đâu hả?

– Tôi… tôi mang cơm đến The Win. – Kelly đáp.

– Hôm nay Hàn tổng không có ở công ty, cô không biết sao?

Anh ta không có ở công ty có ai nói với cô đâu mà cô biết, Kelly có một sự hụt hẫng trong lòng…

– Sáng sớm Hàn tổng và phó tổng đã bay sang Mỹ rồi, khoảng 2 tuần sau mới quay về.

Kelly bỗng dưng không hiểu vì sao trong lòng có sự buồn bã… sau đó đặt thức ăn vào trong tủ lạnh mà tiếp tục đi lau sàn nhà. Công việc cực nhọc nhưng cô không mệt… vì cô đang suy nghĩ về Hàn Thế Bảo… ba năm xa anh cô có thể kìm lòng không muốn gặp nhưng vì sao hiện tại nghe anh đi hai tuần không gặp lại cảm thấy nhớ nhung… chẳng lẽ cô cũng giống anh chính là dâm ô loạn luân sao.

– Á… – Tiếng hét của trẻ con vang lên làm mọi suy nghĩ của Kelly bay đi mang cô về thực tại.

Tiểu Hân từ bên trong chạy ra ngoài… sàn nhà cô vừa mới lau nên rất trơn truợt khiến con bé té ngã. Kelly hoảng hốt nhanh chóng chạy đến ôm Tiểu Hân vào lòng lo lắng.

– Tiểu Hân, con không sao chứ.

– Tiểu Hân không sao? – Con bé nhìn cô đáp. – Cô là ai vì sao gọi con là Tiểu Hân, ở đây ai cũng gọi là nhị tiểu thư… chỉ có một mình baba gọi là Tiểu Hân.

– À không, ta xin lỗi… ta cũng phải gọi con là nhị tiểu thư. – Kelly lần đầu đựoc gần gũi con gái kể từ khi Tiểu Hân gặp nạn thì rất vui mừng đến rơi nứoc mắt.

Tiểu Hân thấy Kelly khóc liền đưa tay lau đi giọt nước mắt trên mi cô khẽ cuời nói:” Cô bị đau ở đâu sao, cô ngoan… đừng khóc nhè… xấu lắm”

Kelly ôm chặt Tiểu Hân vào lòng hơn… đây chính là những lời cô hay nói khi Tiểu Hân bị té ngã khóc nhè trứoc đây… con bé có lẽ còn cảm giác thân quen.

– Kelly… ai cho phép cô ôm tiểu thư hả. – Thím Truơng bứoc tới hét lớn.

Kelly nhanh chóng buông Tiểu Hân ra… nếu thím Truơng báo lại với anh ta… anh ta có thể vì cớ đó mà cấm cô không đựoc nhìn thấy con gái mình.

– Tôi… tôi…

– Phù thủy. – Tiểu Hân nhìn thím Truơng mà nói.

– Tiểu thư… – Thím Truơng bất ngờ.

– Ta không thích phù thủy, không thích phù thủy… mau đi đi… mau đi đi.. – Tiểu Hân hét lên khiến nguời làm trong nhà bất ngờ chạy đến.

Thím Truơng xấu hổ bỏ đi… Tiểu Hân đựoc đưa vào phòng còn Kelly thì đứng nhìn con gái mà mỉm cuời…

Buổi tối không có Hàn Thế Bảo hát ru Tiểu Hân không chịu ngủ, cô bé cứ thế mà khóc lớn đòi baba. Kelly nghe tiếng con gái khóc lòng nóng như lửa đốt… bao nhiêu nguời vào hát ru nhưng con bé đều đuổi ra ngoài nhất định không chịu.

– Thím Truơng, cho con vào ru tiểu thư… con hứa sẽ làm tốt.

– Cô thì làm đựoc gì, bao nhiêu nguời đã có con nhỏ đều không thể làm được.

– Con hứa sẽ làm tốt mà… tiểu thư khóc nhiều như vậy sẽ bênh5 mất.

Mọi nguời lo lắng nói một lúc thì thím Truơng kia mới cho Kelly vào trong phòng Tiểu Hân… Tiểu Hân đang khóc lớn trên giuờng nhìn thấy Kelly liền hỏi.

– Baba… baba con đâu?

– Tiểu Hân ngoan… mau laị đây cô sẽ hát ru con.

– Con muốn baba….

Kelly không đáp khẽ cất giọng hát của mình… Tiểu Hân nín khóc lắng nghe giọng hát này, vì sao lại thân quen mà êm ả như vậy. Cô bé đi lại nằm vào lòng Kelly mà nhìn cô như một cô tiên hiền từ, sau đó đôi mắt thiên thần của Tiểu Hân nhắm lại chìm vào giấc ngủ.

Hàn Thế Bảo sau khi đọc báo cáo của Tú Anh liền khẽ cuời:” Tình mẫu tử… thật thiêng liêng.”

Mục lục
loading...