Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 67


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 67

Kelly tỉnh giấc khi trên người đàn đau đớn, hạ thân rát buốt cộng những vết thâm tím trên người khiến cô càng xót thuơng hơn cho bản thân mình. Vì sao anh lại như vậy, biết là không thể anh cũng muốn biến thành có thể. Cô tỉnh lại đã không còn nhìn thấy Hàn Thế Bảo bên trong căn phòng nữa, mặc lại chiếc váy rơi dưới sàn Kelly muốn đi ra ngoài nhưng vừa đi tới cửa thì anh đã bước vào.

– Tỉnh lại rồi. – Thế Bảo lạnh lùng hỏi.

– Tôi muốn gặp Tiểu Hân. – Kelly cũng lạnh không kém.

– Chuyện về Tiểu Hân, tôi đã có quyết định. – Hàn Thế Bảo đi vào bên trong, ngồi lên chiếc ghế sopha mà đêm qua cưỡng bức cô tựa vào thoải mái toàn thân.

– Quyết định? – Kelly hỏi tiếp.

– Đó là con gái tôi, anh có quyền quyết định sao?

Hàn Thế Bảo nhếch môi cười đểu, sau đó đưa mắt nhìn về hướng Kelly lại đáp:” Một mình em cũng không thể sinh ra con bé, huống hồ chi nó chính là con gái của tôi. Em nghĩ xem, con gái tôi tất nhiên tuơng lai sẽ do tôi định đoạt.”

– Tôi là mẹ Tiểu Hân, Tiểu Hân không có người cha như anh. – Kelly lắc đầu phủ nhận.

Hàn Thế Đưa quăng lên bàn một túi hồ sơ đến trước mặt Kelly, sau đó lại cười nữa miệng mà nói:” Có hay không, không phải do em nói.”

Cô mở túi hồ sơ kia ra xem, chính là giấy tờ mới của Tiểu Hân. Con bé đã được sữa tên thành Hàn Bảo Hân và trờ thành con gái của Hàn Thế Bảo, chỉ là vị trí tên người mẹ bị bỏ trống.

– Anh… anh… Tiểu Hân của tôi vì sao lại trờ thành con anh được. – Kelly xé nát tập hồ sơ kia mà nói.

– Nếu làm như thế khiến em dễ chịu hơn, tôi sẽ in thêm vài trăm bản nữa cho em xé. – Hàn Thế Bảo cười khẩy. – Tiểu Hân ở với em tôi không an tâm, nhất là khi con gái bé bỏng của tôi đã gặp nguy hiểm xém chút mất mạng. Em nghĩ tôi còn tin tưởng mà giao con cho em ư.

– Anh… không phải chính hôm qua anh đã hứa… sẽ cho tôi gặp lại Tiểu Hân ư. – Kelly tức giận bước tới gần phía anh, nắm lấy cổ áo. – Một mình anh cũng không thể sinh ra Tiểu Hân được.

Hàn Thế Bảo bật cười, cái cô gái nhỏ này vì sao lại thích mang câu nói của anh ra mà bật lại anh như thế nhưng anh không cười thành tiếng mà chỉ nhìn sâu vào ánh mắt đang cực kì giận dữ của Kelly mà nói tiếp.

– Vì vậy, em phải nghe quyết định của tôi.

– Quyết định gì? – Tiểu Hân hiện tại đã bị mất trí nhớ, mọi thứ liên quan đến Tiểu Hân đều là những thứ mới mẻ của hiện tại. Và con bé chỉ có một mình tôi là cha.

– Mất trí nhớ ư… Tiểu Hân của tôi… – Kelly ôm mặt khóc, lo lắng cho con gái.

– Nhưng vì sao phải thay đổi, tôi là mẹ con bé… vì sao anh không cho mẹ con tôi nhận nhau.

– Tôi không muốn con bé biết cái quá khứ của nó. Có một người mẹ không xứng đáng, mang con gái sống cùng một người đàn ông khác để cha dượng đối xữ với con bé tệ bạc… chút nữa đã lấy mạng con gái tôi.

– Không… không phải như vậy…

– Nếu em dám nói em là mẹ Tiểu Hân, tôi sẽ nói cho con bé biết… em là người mẹ xấu xa như thế nào, đã chia cắt tình cảm cha con ra sao, đã sống cùng một người không phải cha con bé để rồi con bé phải mang thuơng tích như vậy.

– Anh câm đi… tôi không có… không có… – Kelly hét lên lùi về sau một bước.

– Nếu em muốn được ở bên cạnh Tiểu Hân thì hãy ở lại Hàn gia. Ban ngày sẽ làm người hầu trong nhà, ban đêm… đến phòng tôi làm ấm giường. Nếu em không muốn, có thể bước ra khỏi nơi này bất cứ lúc nào… còn một khi đã quyết định ở lại thì đừng mong đến việc trốn đi cùng Hoàng Thiên Ân một lần nữa.

Kelly không tin rằng Hàn Thế Bảo lại đối với cô như vậy, cô không tin rằng anh lại nhẫn tâm chia cắt tình cảm mẹ con của cô như vậy. Nhưng Tiểu Hân ở lại Hàn gia cũng tốt, được cha ruột của con bé chăm sóc và bảo vệ cuộc sống của con gái cô sẽ sung sướng. Anh ta làm điều trái luân lí, tội ác đầy mình sẽ bị ông trời trừng phạt… còn cô chỉ cầu mong cho Tiểu Hân bình an vô sự.

– Tôi đồng ý…

Hàn Thế Bảo khẽ cười… dù có dùng cạch tệ bạc nhất, dù có khiến cô căm phẫn anh nhất anh cũng muốn dùng mọi thủ đoạn khiến cô tự mình ở lại bên anh. Một khi cô đã muốn trốn đi anh cũng khó lòng giữ lại vì cô quá thông minh và mưu lượt… chỉ còn cách, buộc cô tự mình buộc chân ở lại nơi này cùng anh.

– Tôi… tôi muốn gặp Tiểu Hân. – Kelly khẽ nói.

– Thân phân của cô là người hầu, cô đừng quên điều đó. Tiểu Hân là tiểu thư nhà họ Hàn, cô nghĩ mình có thể đến gần sao. Cô chỉ được phép đứng từ xa nhìn con bé. – Hàn Thế Bảo nói.

– Tôi hiểu rồi. – Kelly cuối đầu khuất phục.

– Cô là người thông minh mà. – Hàn Thế Bảo nói xong, sau đó đi ra ngoài gặp vị quản gia mà nói.- Đầy là người hầu đặc biệt của tôi, bố trí phòng cô ta bên cạnh phòng tôi để tiện sai bảo…

– Vâng, tôi hiểu.

Biệt thự Hàn gia rộng lớn, người làm thì khá đông nhưng công việc làm từ sáng đến chiều không hết. Kelly vất vả cùng mọi người làm việc nhà, cô cứ trong ngóng tìm bóng dáng Tiểu Hân nhưng không thấy con bé, đành bạo gan hỏi vị quản gia.

– Thím Truơng, nghe mọi người nói tiểu thư Tiểu Hân rất thông minh lanh lợi và đáng yêu đúng không ạ.

– Cô lo việc của mình đi, tiểu thư hiện tại sức khỏe vẫn không tốt nên rất hạn chế ra ngoài. – Thím Truơng nhìn lên lầu nói. – Cô là người làm, không được phép gọi là Tiểu Hân, hãy gọi là nhị tiểu thư hiểu chưa.

– Dạ, vâng. – Kelly khẽ gật đầu, Tiểu Hân của cô xem ra được bảo vệ thật an toàn rồi. Kelly nhìn lên phía mà thím Truơng vừa nhìn lên, đoán chắc rằng phòng của Tiểu Hân của cô ở vị trí đó. Kelly khẽ mỉm cười, biết con mình bình yên cô đã cảm thấy an vui.

– Kelly, cô không chuẩn bị đồ ăn trưa mang vào công ty cho Hàn tổng sao? – Giọng thím Truơng nhìn vào đồng hồ khẩn truơng.

– Sao… phải mang vào The Win ư. – Cô không quên mình là người hầu đặc biệt của Hản tổng sao, cô không biết mình phải làm gì ư. – Thím Truơng nhíu mày khó chịu, xem ra phải đào tạo cô ta lại từ đầu.

loading...

– Vâng…. tôi… tôi sẽ chuẩn bị ngay. – Kelly nhanh chóng bỏ cây chổi trên tay mà chạy vào bếp. Kelly mở tủ lạnh đều không thấy đồ ăn, cũng không thấy thứ gì có thế nấu được.

Nhìn đồng hồ đã gần 11h, nếu đi chợ nữa sẽ không kịp mất, anh ta sẽ dùng lí do này mà ức hiếp cô nữa. Kelly nhìn thấy bên trong còn vào quả trứng, lại thấy con một ít rau cũ phía dưới,cô liền mỉm cười mà nãy ra ý tưởng mới… chính là làm cơm cuộn theo kiểu Hàn quốc.

Kelly chuẩn bị nhiên liệu sẵn sàng thì người giao hàng cũng vừa mang rong biển đến giao. Cô vui vẻ đón nhận và bắt đầu chuẩn bị món ăn trưa cho Hàn Thế Bảo.

Hàn Thế Bảo ngồi nhìn đồng hồ… sắp 12h nhưng vẫn chưa thấy Kelly đến thì trông đứng trong ngồi đi đi lại lại. Lâu lâu lại đi ra phía cửa mà nhìn ra, rất may Tú Anh hôm nay đã xin nghĩ phép… không lại bị hắn ta phát hiện mà châm chọc.

Tiếng gõ cửa vang lên, Hàn Thế Bảo đang đi đi lại lại nhanh chóng chạy nhanh về phía bàn làm việc, mở tập hồ sơ vờ như đang chăm chú đọc hợp đồng mới.

– Hàn tổng, tôi mang cơm trưa đến cho anh.

Anh bỏ cây bút trên tay xuống, đưa mắt lên nhìn Kelly rồi nhàn nhạt đáp:” Để đó đi.”

Kelly đặt hộp cơm trên bàn, sau đó ngồi lên chiếc ghế mà chờ đợi anh dùng cơm xong sẽ mang hộp về. Kelly ngồi đợi nhưng Hàn Thế Bảo như không để mắt tới… thật ra nhìn vào hợp đồng như vậy nhưng không đọc ra chữ nào.

– Hàn tổng, đã quá giờ trưa rồi… anh nên dùng bữa trưa đúng giờ. – Kelly nói, thật ra là cô muốn anh ăn cho xong đề còn quay về.

Hàn Thế Bảo nghe xong liền mát dạ, chiếc bút quay quay trên tay đặt xuống bàn sau đó gấp tập hồ sơ kia lại mà đi về phía Kelly củng hộp cơm trên bàn tiếp khách. Kelly vui vẻ mở hộp cơm kia ra, nhìn rất đẹp mặt và trông khá ngon. Hàn Thế Bảo là lần đầu ăn món này nên cảm thấy khá ngon miệng, anh ăn hết tất cả mà Kelly mang tới.Kelly cảm thấy rất vui, dù sao anh ta cũng tôn trong món ăn mà cô chế biến.

– Món ăn hôm nay rất ngon, tôi khá hài lòng. – Hàn thế Bảo lau tay mà nói.

– Chào Hàn tổng, tôi xin phép ra về. – Kelly thu dọn mọi thứ, sau đó quay lưng ra về. Mái tóc dài của cô bay bay theo hướng Kelly quay đi tạc ngang qua mũi Hàn Thế Bảo… nhìn thấy bóng dáng của cô anh lại không thể kìm nén được mà dùng tay kéo cô mạnh lại khiến cô ngã vào lòng anh.

– Tôi muốn em. – Hàn Thế Bảo khẽ nói vào tai Kelly sau đó cắn nhẹ.

Kelly như nổi gai ốc khắp cả người muốn đẩy anh ra nhưng bàn tay anh đã đưa vào bên trong váy cô… mà thám hiểm.

– Ưm… Hàn tổng… đây là nơi làm việc… không được. – Kelly khó chịu nói.

– Tôi sẽ cho em biết thế nào là có thể. – Hàn Thế Bảo tốc chiếc váy Kelly lên… hai bàn tay xoa cặp mông tròn của cô… đôi môi anh vẫn chiếm lấy môi cô từ từ tiến xuống phía dưới… bàn tay không yên định một nơi/

Kelly cảm thấy nhục nhã ê chề… anh ta muốn cô hằng ngày tới đây chính là muốn làm nhục cô… Kelly khẽ rơi nước mắt…

– Á… á… – Hàn Thề Bảo bỗng hét lên, buông cơ thể Kelly ra.

– Có… anh… bị sao vậy. – Kelly nhìn thấy Hàn Thế Bảo nằm lăn ra vẻ rất đau đớn… Hàn Thế Bảo đưa tay lên ngực mình nằm lăn ra giữa sàn khá đau đớn…cộng thêm triệu chứng ho liên tục và hơi thở gấp gút…

– Thế Bảo… anh sao vậy hả… Thế Bảo… – Kelly hoảng hốt… ôm lấy anh…

Xe cấp cứu mang đại boss của The Win đến bệnh viện trước sự kinh ngạc của toàn thể nhân viên… Một tổng giám đốc kiêu dũng nay lại phải nằm trên xe đẩy để đưa lên chiếc xe cấp cứu, đi phía sau là một cô gái vô cùng xinh đẹp nhưng nước mắt tràn mi… công thêm net` mặt vô cùng lo lắng.

– Bác sĩ, anh ấy bị bệnh gì ư?

– Là dị ứng… hôm nay cậu ấy có ăn trứng không?

– Trứng sao? – Kelly nhớ lại món cơm cuộn.. thì giật mình. – Anh ấy ăn khá nhiều trứng.

– Cậu ta bị dị ứng trứng khá nặng, có lẽ bản thân cũng biết tại sao lại còn dám ăn… thật là tuổi trẻ ngông cuồng. – Bác sĩ lắc đầu. – Hiện tại nguy hiểm đã qua đi rồi, nhưng không phải lúc nào cũng gặp may mắn như vậy… nhớ là không được phép ăn trứng.

– Dạ, cảm ơn bác sĩ. – Kelly cúi mặt nói.

Tuấn Anh nghe tin Hàn Thế Bảo nhập viện liền nhanh chóng chạy đến bệnh viện thì gặp Kelly đang ngồi phía bên ngoài.

– Kelly, Hàn tổng bị sao vậy? – Tuấn Anh hốt hoảng nói.

– Tôi xin lỗi… – Kelly bỗng dưng khóc lớn. – Tôi không biết anh ấy bị dị ứng trứng, lại làm mòn trứng cho anh ấy ăn… hại Thế Bảo một chút nữa thì mất mạng.

– Không sao… không sao.. không phải lỗi của cô. – Tuấn anh vỗ về, cô gái này… đối với Hàn tổng là loại tình cảm gì, thật không thể hiểu rõ ràng.

Bác sĩ thông báo ngưởi thân được vào thăm, Tuấn Anh và Kelly cùng bước vào nhưng Thế Bảo vẫn còn đang hôn mê và được truyền nước. Nhìn guơng mặt anh tái nhạt, có lẽ anh đã rất đau…

Kelly nắm lấy tay Hàn Thế Bảo, ngồi bên cạnh anh mà khóc không ngừng. Tuấn Anh không tiện làm phiền, đã biết tình hình Hàn tổng không còn nguy hiểm thì lặng lẽ ra về. Kelly đưa bàn tay vuốt mái tóc của anh mà khẽ mỉm cười:” Nếu anh không phải anh trai tôi, có phải tốt biết bao… Tiểu Hân đã khiến tôi dừng chân thù hận… nhưng lại khiến anh và cả tôi gây ra tội lỗi không ai có thể chấp nhận.”

Tuấn Anh bước ra khỏi bệnh viện lớn nhìn thấy Hải Yến và Mạc Kính Hoàng đang từ bên trong một chiếc xe hơi đắc tiền bước xuống. Tuấn Anh nép vào một bên không lộ mặt, nhìn thấy nét mặt Hải Yến đi với họ Mạc kia không một chút khí sắc thì khẽ cười.

Đợi bọn họ đi vào bên trong, Tuấn Anh bước ra mà đi về phía xe mình… nhìn lại phía sau lại khẽ nói:” Triệu Hải Yến ơi là Triệu Hải Yến… em vẫn không chịu thay đổi cái bản tính ngang bướng ngày nào. Em muốn trả thù tôi ư, e là em đang tự dày vò bản thân em thôi. Nhưng em an tâm, tôi sẽ nhanh chóng giải thoát em.”

Mục lục
loading...