Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 62


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 62: Ổn Rồi, Có Tôi Ở Đây

Kelly gạt bàn tay Thế Bảo ra khỏi guơng mặt mình, từng câu nói của anh chứa bao nhiêu sự cay độc. Giữa cô và anh… vì sao đứng gần ngay trước mặt nhưng lại xa nhau như vậy.

– Hàn Thế Bảo, tôi là người đã có gia đình anh không nên động chạm vào tôi. – Kelly muốn anh từ bỏ cô.

Hàn Thế Bảo bịt tai Bảo Hân lại đặt cô bé xuống chiếc ghế trước mặt mình, sau đó lại tiến gần về phía tai KElly mà nói:” Tôi không ngại việc em lên giường cùng người đàn ông khác, xem như cho em học hỏi kinh nghiệm một chút.”

– Anh… – Kelly tím mặt, trong miệng người đàn ông kia lại thốt ra những câu nói độc địa nhu vậy, quả nhiên anh Thiên Ân nói về anh ta là đúng.

– Nhưng tôi tin… chỉ có tôi mới khiến em… thỏa mãn nhất. – Hàn Thế Bảo nhếch muơi cười, sau đó bịt mắt Bảo Hân lại hôn vào môi Kelly.

– Chú… vì sao chú bịt mắt con lại chứ. – Tiểu Hân khẽ hỏi.

Kelly bất giác tê cứng người… nụ hôn ngọt ngào kia chính là thuốc mê đối với cô. Bờ môi anh chạm vào môi cô, cô như chìm vào bên trong sự ngọt ngào kia… bỗng chốc lại nhớ ra hoàn cảnh thực tại… lùi về sau một bước rời khỏi bờ môi nóng ấm ngọt ngào.

– Chú có một món quà tặng bé con. – Hàn Thế Bảo nhìn Kelly cười nham hiểm, sau đó mở mắt Bảo Hân ra mang trong túi ra một sợi dây chuyền màu trắng, mặt dây chuyền là hình chiếc cỏ bốn là cực kì đáng yêu. – Sợi dây này, sẽ mang đến cho con niềm hy vọng, niềm tin, tình yêu và sự may mắn.

– Đẹp quá… – Tiểu Hân thích thú nhìn sợi dây nhưng lại nhớ đến lời KElly từng căn dặn, quay sang nhìn Kelly. – Mẹ… con có thể nhận nó được không?

Kelly khẽ gật đầu, cô biết dù cô không đồng ý thì anh cũng sẽ nhất định dùng mọi cách để Tiểu Hân nhận nó, anh ta là ai chứ… chính là Hàn Thế Bảo không chuyện gì khiến anh ta chùng bước.

Kelly không muốn nói với anh rằng cô và anh chính là mối quan hệ anh em cùng cha khác mẹ. Những việc cô và anh đã trải qua từ ba năm trước, đó là một tội ác và sự ra đời của Tiểu Hân cũng là một điều trái với luân lý. Kelly chỉ muốn một mình nuôi sống Tiểu Hân, không muốn chìm sâu vào tội ác ấy… cô sợ nếu Thế Bảo biết được sự thật kia, anh sẽ bị tổn thuơng… cô không muốn nhìn thấy anh sa sút, cô chỉ muốn anh mãi mãi tôn nghiêm uy quyền đứng trên vị trí cao kia mà thôi.

– Hàn tổng, mời anh về cho… Thiên Ân sẽ không vui nếu nhìn thấy anh ở trong nhà chúng tôi. – Kelly cúi đầu nói, cô không muốn chạm vào ánh mắt mà anh đang nhìn cô.

Hàn Thế Bảo cũng không cự tuyệt, anh nựng má Tiểu Hân một cái thì quay bước ra ngoài không quên nói một câu:” Kelly, hẹn gặp lại em ở The Win.” Nói xong anh bước thẳng đi phía trước để lại Kelly ngẩn ngơ suy nghĩ… vì sao anh lại nói ra câu đó… gặp ở The Win sao?

**********

Một tuần sau…

– Kelly à, có việc rồi… trưởng làng mời chúng ta lên họp. – Chị Isa đứng bên ngoài cổng nói lớn.

Kelly vội vã bế Tiểu Hân trên tay mà đi ra ngoài, nơi này vị trí cao nhất là trưởng làng… rất ít khi ông ấy họp gấp như vậy có lẽ lần này là có việc rồi.

– Làng chúng ta tuy có luật lệ riêng biệt, nhưng vẫn phải tuân theo luật pháp của nhà nước. – Vị trưởng làng u buồn nói. – Ngôi làng của chúng ta cũng chỉ vỏn vẹn hơn 20 hộ dân, nay nhà nước muốn hỗ trợ cho chúng ta ra ngoài thị trấn ở, đất đai nơi này sẽ được một công ty lớn mua lại để xây dựng nhà máy.

– Không được, đây là nơi từ bé chúng ta sinh sống… không thể để bọn họ chiếm được. – Một người dân lên tiếng.

– Tôi cũng từng nghĩ như chú. – Vị trưởng làng sy nghĩ một chút lại nói. – Nhưng tôi thấy họ nói cũng có lý, những đứa trẻ trong làng không ai dạy dỗ… không có trường lớp rồi chúng nó lớn lên cũng sẽ trở thành chúng ta… suốt ngày ngoài đồng làm lụng vất vả. Nếu ra thị trấn, những đứa trẻ sẽ được đi học tương lai bọn trẻ sẽ tốt hơn chúng ta.

-Ra ngoài thị trấn rồi đất đâu mà làm việc, chúng ta sống bằng gì. – Chị Isa nói.

– Họ xây nhà máy, sẽ nhận chúng ta vào làm. – Trưởng làng đáp.

– Họ chỉ nhận những người còn sức lao động, vậy như tôi… họ nhận tôi ư. – Một vị có tuổi nói, người đàn ông này chân có tật.

Trường làng hơi e dè thì bà con trong làng đều ra sức phản đối… họ chỉ muốn một cuộc sống bình yên như trước giờ vẫn vậy.

– Đây là quyết định của nhà nước… chúng ta không thể không làm theo. – Vị trưởng làng lại nói. – Đây là đất nhà nước, chúng ta khai hoang mà làm ăn sinh sống không hề có sổ đỏ… nếu chúng ta ưng thuận đi họ sẽ đền bù, không thì họ sẽ có biên bản tịch thu, chúng ta trắng tay.

– Sao lại có việc vô lý như vậy. – Chị Isa tức giận.

Kelly lặng người… cô đi lại phía trưởng làng mà hỏi.

– Có phải công ty mua lại đất làng tên là The Win.

– Ta cũng không nhớ rõ… – Trưởng làng nhìn vào tập hồ sơ trên tay. – Đúng rồi, là The Win.

Cô khẽ ngồi xuống chiếc ghế gần nhất… giờ thì cô đã hiểu lời anh nói trước khi rời khỏi nhà cô.

– Kelly, có việc gì mà em thẫn thờ như vậy. – Thiên Ân vừa đưa Aron từ bệnh viện về, đi vào nhà thì nhìn thấy Kelly ngồi như người mất hồn.

– À, không có gì đâu. – Kelly giật mình khẽ lắc đầu.

– Kel, có vẻ hắn ta không biết Tiểu Hân là con gái hắn phải không, năm đó em mang thai hắn ta không biết ư? – Thiên Ân ngồi xuống ghế đối diện KElly.

Kelly gật đầu.

– Như vậy cũng tốt, mấy ngày vừa qua anh rất lo lắng… kh ra về nhìn thấy Tiểu Hân còn chơi bên ngoài thì đã bớt lo đi. – Thiên Ân nhìn Tiểu Hân đang nghịch ngợm bên ngoài.

– Chúng ta có lẽ phải chuyển nơi ở, hắn ta sẽ đánh mùi tìm đến.

Kelly không nói gì, Thiên Ân lo lắng cũng thừa rồi… không những anh ta tìm đến tận nhà, lại còn ức hiếp cô bằng những lời lẽ châm chọc. Hôm nay còn muốn mua lại tất cả nơi này, chính là anh ta muốn nắm chắc nhất cử nhất động của cô trong tay.

– Em đi làm bữa tối cho anh. – Kelly đứng lên đi xuống phía sau, cô không muốn nói ra khiến Thiên Ân lo lắng… một mình cô sẽ giải quyết việc này, trốn chạy anh một lần nữa ư… cô e rằng việc đó không thể.

Thiên Ân bước ra ngoài chơi đùa cùng Tiểu Hân, nhìn thấy chiếc dây chuyền lấp lánh trên cổ của con bé… trong lòng có chút hoài nghi.

– Tiểu Hân, sợi dây này ai đã cho con?

– Là chú đẹp trai ạ. – Tiểu Hân mãi lo nghịch quả banh nhựa mả đáp.

– Là chú nào nhỉ, ba đã gặp qua chưa.

– Rồi ạ, là chú lần trước chúng ta gặp ở bệnh viện.

– Chú ấy tặng con sợi dây này khi nào? – Đôi mắt Thiên Ân trừng trừng nhìn vào sợi dây kia.

– Là mấy hôm trước ạ, chú ấy có đến nhà chúng ta chơi… và tặng con. – Tiểu Hẩn đưa hình chiếc lá bốn cánh lên như muốn khoe khoang, đôi mắt cười ngây thơ trong sáng.

Thiên Ân không nói gì, trong lòng đầy sự tức giận… anh quay mặt bước chân vào bên trong nhà. Nhìn thấy Kelly đang dưới bếp liền đi xuống phía bếp, sự tức giận lòng đố kỵ dâng cao không kìm chế được cảm xúc. Thiên Ân tiến tới ôm chầm lấy Kelly từ phía sau, đôi môi hôn vào cổ cô không muốn dứt ra.

loading...

– Anh Thiên Ân… anh… làm… gì … vậy… mau buông em ra. – Kelly ra sức phản kháng nhưng sức mạnh của Thiên Ân khiến cô không tài nào thoát ra được.

– Kelly… em phải thuộc về tôi… em không được phép nghĩ đến hắn ta. – Thiên Ân ôm chầm lấy Kelly… đẩy cô xuống nền nhà.

Kelly muốn hét lên nhưng một tay Thiên Ân đã bịt lấy miệng cô, tay kia khống chế đôi bàn tay cô… toàn thân nằm trên người cô… Cô hoảng hốt đưa mắt nhìn anh, ba năm qua sống cùng anh cô vô cùng an tâm vì anh luôn giữ khoàng cách đúng mặc với cô, vì sao hôm nay anh ấy lại đối với cô như vậy… đôi mắt Kelly khẽ bật nước..

Thiên Ân trói tay Kelly lại sau đó xé nát quần áo trên cơ thể cô… anh hiện giờ chính là thú dữ chỉ muốn cào xé cơ thể cô, cơ thể mà anh hằng mong muốn nhưng luôn tự dặn lòng muốn cô tự nguyện… đến hôm nay chính là anh sợ mất đi cô mãi mãi vì người mà ba năm qua cô không thể quên được đã xuất hiện. Kelly miệng đã bị bịt lại, hai tay đều bị trói vào thành giường… cô như một người bất động không thể khán cự hay tự tuyệt… cô chỉ biết duơng đôi mắt ngấn lệ nhìn Thiên Ân. Thiên Ân từ từ hôn trên đôi mắt ngấn lệ kia của cô, Kelly cự tuyệt quay đầu đi… anh bắt đầu hôn lên cổ cô… rồi từ từ tiến xuống phía dưới… đôi bàn tay thám hiểm cơ thể Kelly…

Tiểu Hân nghịch ngợm bên ngoài chán chường, nhìn xung quanh không thấy mẹ liền nhanh chân chạy vào bên trong tìm mẹ. Khi cô bé bước vào của phòng liền nhìn thấy cha mình trói mẹ lại, trên guơng mặt mẹ đầy lê… toàn thân mẹ cô rách nát quần áo… có nơi còn rớm máu…

– Mẹ… ba… ba đừng ức hiếp mẹ con. – Tiểu Hân hét lên.

Thiên Ân chưa kịp trút bỏ trang phục thì Tiểu Hân đã chạy vào phá đám, cơn cuồng bạo bên trong tăng lên khi Tiểu Hận chạy đến ôm chân anh khóc thét khi nhìn thấy KElly vừa khóc vừa lắc đầu nhìn con bé hoảng hốt.

– Cút. – Thiên Ân dùng chân hất Tiểu Hân ra xa. – Đồ con hoang, mày đáng ra không nên được sinh ra đời.

Tiểu Hân mặc dù rất đau, cũng không hiểu cha mình đang nói điều gì tiếp tục chạy lại gần bên Kelly, dang đôi cánh tay bé nhỏ muốn che chở không cho cha ức hiếp mẹ. Cuối cùng, là bị Thiên Ân một phát đá văng vào vách nhà… cô bé ngất xĩu… máu từ trên đầu chảy lan rộng.

Kelly nhìn thấy con gái bị ngất, trong lòng bùng lên ngọn lửa tức giận đau thuơng… nhưng toàn thân bị trói… miệng đã bị Thiên Ân bịt lại… cô cảm thấy mình bất lực, thoáng chút hy vọng có Hàn Thế Bảo nơi này… rằng anh sẽ cứu cô… rằng dù anh ức hiếp cô thế nào cũng đối với con gái cô nhẹ nhàng… rằng Hàn Thế Bảo là một người vô vàng điểm tốt.

– Chúng ta cùng nhau chết… sẽ được sống bên nhau mãi mãi. – Thiên Ân khẽ nói. – Để con bé đi trước, tôi và em sẽ theo sau.

Kelly hoảng sợ lắc đầu… Thiên Ân bước tới phía cô…xé bỏ toàn bộ quần áo còn vuơn lại trên người Kelly.

Kelly từ lúc Tiểu Hân ngất đi đã cố gắng tự mình thoát bỏ nút trói trên tay… khi mà Thiên Ân đang cào xé trên cơ thể cô… Kelly nhanh chóng xuất chiêu thức của mình đạp ngã Thiên Ân xuống giường… nhanh chóng chạy đến ôm Tiểu Hân thoát khỏi căn nhà khủng khiếp này.

Thiên Ân đau đến mức không ngồi dậy nỗi, xem ra cô đã dùng hết sức vào thế võ đó… anh cũng đã tỉnh giấc khỏi sự cuồng nộ… nhìn Kelly rời đi trong đau đớn… Thiên Ân khẽ rơi giọt nước mắt:” Anh đã mất em thật rồi.”

Vừa bước chân ra khỏi cổng, Kelly phát hiện trên người cô hiện tại không có một mảnh vải che thân… rất may quần áo ướt vẫn còn treo trên dây… Kelly mặc tạm bợ vào thân… bế Tiểu Hân chạy nhanh ra khỏi ngôi làng nhỏ kia.

Đường buổi đêm vắng lạnh, trên người mặc một bộ trang phục còn ướt sũng khiến cô lạnh rung… đường đi rất khó khắn… nhưng vì Tiểu Hân – tiêu bảo bối của cô… có chết cô cũng phải mang con gái đến bệnh viện.

Khi cô lên được taxi… trên người không có tiền, nhưng nhớ đến thái độ của cô y tá ở trạm xá Kelly không muốn mất thời gian hơn… phải đón xe đến bệnh viện lớn. Hơi thờ của Tiểu Hân ngày càng yếu ớt… KElly ôm con khóc ròng…

– Anh… làm ơn cho tôi gọi một cuộc điện thoại… – Kelly khẽ nói với tài xế.

Vị tài xế nhìn thấy tình trạng đáng thuơng cũng rũ lòng, đưa điện thoại cho Kelly mượn. Cô vẫn còn nhớ như in số điện thoại của Hàn Thế Bảo….

Hàn Thế Bảo đang có một cuộc họp quan trọng… nhìn thấy một số lại gọi… bấm nút tắt đi…

Kelly kiên nhẫn gọi thêm một lần nữa….

Lần này là không ai nghe máy…. Cô gọi liên tục cho nhưng vẫn không có lời đáp trả.

– Cô không có tiền mà lại gọi taxi ư. – Vị tài xế khó chịu nói.

– Tôi… tôi… xin lỗi… anh hãy cầm tạm sợi dây chuyền này… cho tôi số điện thoại của anh… khi có tiền tôi sẽ chuộc lại. – Kelly khẽ nói.

– Sợi dây là là hàng thật. – Vị tài xế nhìn dáng vẻ của Kelly không tin.

– Tôi chắc chắn… xin anh đó… con gái tôi sẽ chết mất… xin anh chạy nhanh đến bệnh viện. – Kelly khẽ cầu khuẩn.

– Thôi được rồi, vợ tôi cũng đang mang thai… xem như làm phước cho đứa con chưa sinh ra của tôi vậy.

Nói rồi vị tài xế lên ga, chạy nhanh đến bệnh viện…

Hàn Thế Bảo hoàn thành xong cuộc họp, nhìn vào điện thoại thấy số điện thoại lạ vừa rồi gọi anh rất nhiều lần… Hàn Thế Bảo nghĩ một chút liền bấm nút gọi lại.

– Alo? – Vị tài xế nghe máy.

– Anh là ai, lại gọi tôi nhiều như vậy?

– À, anh có phải người thân của cô gái khi nãy không nhỉ… – Vị tài xế nhìn qua số điện thoại.

– Cô gái? – Hàn Thế Bảo nhíu mày.

– Cô ta đầu tóc bù xù, mặc nguyên một bộ trang phục còn ướt sũng khi trời không hề mưa… lại còn đứa bé bất tỉnh trên người đầy máu… tôi đã chở họ đến bệnh viện rồi… họ là không có tiền trả taxi nên đã nhờ gọi cho anh.

– Bệnh viện… bất tỉnh. – Hàn Thế Bảo nhanh chóng đứng lên. – Là bệnh viên nào?

– Bệnh viện trung tâm. – Vị tài xế đáp.

Hàn Thế Bảo nhanh chóng cúp điện thoại, sau đó rời khỏi phòng làm việc.

– Hàn tồng, anh đi đâu vậy… 5p nữa chúng ta phải… – Tú Anh đứng lên nói.

– Từ chối hết mọi cuộc hẹn, bảo Tuấn Anh nhanh chóng liên lạc với tôi. – Hàn Thế Bảo bước vào thang máy. – Cuộc họp vào chiều nay, cậu thay tôi chủ trì.

– Hàn tổng…. – Tú Anh gọi theo thì cánh cửa thang máy đóng lại. – Có lẽ lại là cô ta… chỉ có cô ta mới khiến Hàn tổng vội vàng như vậy.

Hàn Thế Bảo nhanh chóng lái xe đến bệnh viện trung tâm, vừa bước vào phòng cấp cứu đã thấy Kelly ngồi trước cửa phòng thất thần, trên đôi mi còn động nước…

– Chuyện gì đã xảy ra? – Hàn Thế Bảo bước tới hỏi.

Kelly nhìn thấy Hàn Thế Bảo… không tự chủ mà ôm chầm lấy anh khóc nức nở…

– Thế Bảo… tôi… tôi… rất sợ.

Hàn Thế Bảo đưa vỗ về Kelly, sữa lại mái tóc rối bời của cô khẽ nói:” Ổn rồi, có tôi ở đây.”

Mục lục
loading...