Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 61


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 61: Tiểu Hân

Lễ hội nơi này tuy không náo nhiệt nhưng rất ấm áp, mọi người xum họp quanh một đóng lửa lớn giữa đêm khuya xua tan đi cái lạnh giá. Mọi người nơi này thật thân thiện và hoà đồng, họ cùng nhau nắm tay nhảy múa xung quanh đóng lửa cười đùa vui vẻ. Kelly tuy mới về nơi này sinh sống nhưng lại được mọi người vô cùng quý mếm vì cô bỏ công ra dạy dỗ con cái họ biết mặt chữ mà không hề đòi hỏi bất cứ tiền công nào, lại còn có Thiên Ân vô cùng tốt bụng luôn giúp đỡ bọn họ những việc nặng nhọc.

Cuộc sống của Kelly cứ thế mà trôi qua êm đềm, cô không thể phủ nhận rằng cô nhớ nhung da diết Hàn Thế Bảo. Tuy nhiên ở một nơi hẻo lánh này, không ai nhắc đến anh… cô như cách ly ra khỏi cuộc sống của anh hoàn toàn, thế nhưng cô vẫn cứ thế nhớ anh… người mà cô không thể yêu. Cô thường nghĩ về mẹ của mình, người phụ nữ mẫu mực trong tim cô, ấy vậy mà cô lại là con gái của người đàn ông khác, đó là một việc không thể ngờ tới đối với Kel. Cô tự cười nhạo bản thân mình, cô đã quá tin tưởng vào những thứ hảo huyền rồi.

– Kel, em đang nghĩ gì mà thừ người ra vậy. – Thiên Ân đi tới, ngồi trên chổm đá bên cạnh cô.

– Anh Thiên Ân. – Cô ngước mắt nhìn anh. – Em nghe chị Isa nói rằng cách đây không xa có thị trấn nhỏ bán đầy đủ mọi thứ, em muốn đi đến đó để mua thêm sách cho bọn trẻ.

– Đường đi rất khó đi, em ghi lại những thứ cần mua đi anh sẽ đi mua cho em. – Thiên Ân đáp, anh không muốn cô rời khỏi nơi này.

– Cũng được, vậy mai anh mua giúp em vài thứ. – Kelly gật đầu.

Thiên Ân ngồi bên cạnh cô, đôi bàn tay khẽ đưa sang nắm lấy tay cô. Cô muốn rút lại nhưng bàn tay anh nắm chặt lấy hơn, cô đưa mắt nhìn sang anh chạm phải ánh mắt của Thiên Ân cũng đang nhìn mình. Thiên Ân từ từ tiến gần vào gượng mặt của cô, Kelly hốt hoảng đứng lên bàn tay nắm lấy tay Thiên Ân kéo đi:” Chúng ta ra nhảy múa cùng mọi người thôi.”

Thiên Ân muốn hôn cô, anh rất muốn cô là của anh nhưng cuối cùng luôn bị cô chối từ như vậy. Kelly không từ chối thẳng thừng vì sợ anh khó xữ, cô chọn cách tránh né những cử chỉ thân mật của anh để anh hiểu rằng cô không có tình cảm với anh.

**************

Ba năm sau….

– Cô Kelly ơi. – giọng nói hốt hoảng. – Bé Bảo Hân bị ngã cô mau ra xem.

Kelly hốt hoảng, nhanh chóng chạy ra ngoài. Bảo Hân chính là đứa trẻ giữa cô và Thế Bảo, cô cứ nghĩ sinh ra một đứa trẻ tật nguyền vì cô và anh có quan hệ huyết thống, nhưng thật may mắn Bảo Hân cáng lớn càng bụ bẫm đáng yêu, không có một dấu hiệu bệnh tật nào.

– Tiểu Hân, con có sao không? – Kel bế con gái đang ngồi khóc dưới sàn.

– Mẹ ơi, đau quá… – Tiểu Hân khóc lớn, chân cô bé sưng đỏ.

– Mẹ đã dặn không được phép đi ra ngoài, ba con về sẽ đánh đòn con. – Kel ôm con gái vào lòng trách mắng, sau đó mang Tiểu Hân vào nhà bóp thuốc.

Nhìn con gái khóc thút thít vì vết thương mà lòng Kelly xót xa, đứa trẻ này là cô liều mạng sinh ra, khi nhìn thấy đứa trẻ lành lặn cô rất vui mừng mà quên hết đau đớn. Bảo chính là bảo bối, Hân chính là trong từ vui mừng, hân hoan.

– Mẹ, ba đâu rồi. – Tiểu Hân nhìn xunh quanh liền hỏi.

– Ba con đi ra đồng phụ giúp bác Isa thu hoạch lúa… đến tối sẽ quay về. – Kel khẽ đáp.

Tiểu Hân nằm tựa vào lòng mẹ mình, cô bé có đôi mắt to tròn như hai viên minh châu lấp lánh… từng đường nét trên gương mặt đều mang một nét giống hệt như Thế Bảo, một vẻ đẹp hoàn mỹ, tương lai chính là một nữ mỹ nhân.

– Cô giáo ơi, con gái của cô Isa bỗng dưng phát sốt, chúng ta phải làm sao? – Một đứa trẻ chạy sang nói, gương mặt lo lắng.

Kelly nhanh chóng ôm con gái đi sang nhà chị Isa, chị ấy đã ra đồng cùng chồng để lại một bầy con nheo nhóc ở nhà. Đứa lớn nhất chỉ mới 5 tuổi, bé Aron năm nay vừa mới 4t đang bị sốt nằm mê man trên giường không còn nhận ra cô nữa. KElly đưa tay lên đầu Aron, chắc có lẽ cơn sốt này trên 40 độ rồi… phải nhanh chóng mang bé đến thầy lang trong vùng.

– Lita, giúp cô mang em đến thầy lang. – Kelly phía dưới đeo Tiểu Hân, trên tay lại bế Aron.

– Cô Kelly, thầy lang đã đi lên núi hái thuốc rồi… thầy vừa đi hôm qua có lẽ 2 3 ngày nữa mới quay về. – Lita đáp.

– Không được rồi, em con sốt cao như thế rất nguy hiểm… – Kelly lo lắng, sau đó bế thốc Aron lên mà nói. – Con nhanh chóng gọi xe, cô sẽ đưa Aron ra bệnh viện ngoài thi trấn gấp… không kịp nữa rồi.

– Dạ. – Lita đáp.

Cô đã từng hứa với Thiên Ân sẽ không rời khỏi nơi này, nhưng việc này khá gấp rút như vậy. Nếu đợi đến tối anh về thì Aron có lẽ đã không qua khỏi. Kelly mặc kệ, cứu đứa trẻ này là quan trọng nhất, cô bế Aron trên tay phía sau lại đeo theo Tiểu Hân lên xe tiến về thị trấn.

Tại thị trấn có một trạm xá nhỏ, chỉ có một cô y tá ngồi trực bên ngoài. Nơi này khá vắng vẻ, mỗi làng lại có một thầy lang riêng nên trạm xá này có khá ít người lui tới.

– Chị ơi, bé bị sốt rất cao… chị có thể xem giúp tôi. – Kelly đặt Aron xuống giường bệnh, sau đó nói lớn với cô y tá.

Cô ta dùng ống nghe xem qua loa trên người Aron, sau đó lại phán:” Chỉ là sốt thông thường, uống chút thuốc là khỏi… không cần phải mang đến tận đây.”

Kelly khá tức giận nhưng đành chịu, nơi này quá vắng vẻ và thiếu thốn… tìm được nơi lấy thốc cho Aron là tốt rồi. Kelly đỡ Aron dậy cho thằng bé uống thuốc… sau đó vẫn để thằng bé nằm tại chỗ mà theo dõi… vài giờ trôi qua cơn sốt vẫn không giảm đi.

– Chị ơi, vì sao uống thuốc đã lâu như vậy mà vẫn chưa giảm sốt vậy. – Kelly đi tới hỏi. – Không cần truyền nước cho cháu sao?

– Cô là y tá hay tôi là y tá. Thuốc không phải thuốc tiên mà uống là sẽ hết ngay… đâu phải loại bệnh nào cũng có thể truyền nước. – Cô ta quát, sau đó chăm chú nhìn vào màn hình điện thoại,

Kelly không biết phải làm thế nào, nhìn Aron quằn quại đau đớn trên giường bệnh mà cầm lòng không nỗi… cô bế Aron… sau đó đón một chiếc taxi đi đến bệnh viện lớn.

Aron được đưa đến bệnh viện lớn, bác sĩ thông báo rằng cậu bé bị sốt xuất huyết… nếu không đưa đến kịp thời có lẽ đã mất mạng… hiện tại phải nhập viện để điều trị. Kelly thờ phào, cuối cùng thằng bé cũng có thể qua cơn nguy kịch… nhưng… cô nhìn xung quanh nơi này đã rất lâu rồi… cô mới quay trở lại.

– Mẹ, nơi đây là đâu? – Tiểu Hân khẽ hỏi.

– Là thành phố lớn. – Kel đáp.

– Nơi này thật đông người, lại náo nhiệt. – Tiểu Hân đưa mắt nhìn xung quanh.

Kelly khẽ cười… vậy là cô đã đi xa cái thành phố này ba năm rồi. Liệu có ai đó còn nhớ cô hay không, Kel khẽ nghĩ rồi tự cười bản thân mình… có lẽ anh hiện tại đã có một gia đình ấm êm.

– Người nhà của cháu bé bị sốt xuất huyết vừa chuyển đến đi làm thủ tục nhập viện và đóng tiền tại quầy thu ngân giúp tôi. – Một cô y tá đi ra, đưa một tờ giấy cho Kelly.

– Vâng, cảm ơn chị. – Kelly nắm tay Tiểu Hân đi đến quầy thu ngân, cô buông tay Tiểu Hân ra… sau đó điền vào phiếu kia.

Tiểu Hân nhìn thấy một viên bi xinh xắn lăn qua chân, sau đó nhanh chóng đuổi theo viên bi kia. Nào ngờ khi tóm được viên bi thì quay lại… đã không nhìn thấy mẹ… cô bé đang đứng một nơi xa lạ. Tiểu Hân cứ thế mà đi, đi mãi đi mãi vẫn không thể quay về vị trí cũ… cô bé bắt đầu lo lắng mà chạy nhìn xung quanh tìm mẹ… vừa đi vừa gọi… không ngờ đụng trúng một người đàn ông cao lớn… gương mặt đầy nét phong trần. Cô bé té ngã xuống, vừa lạc mẹ vừa bị đau, Tiểu Hân oà khóc.

– Bé gái, không sao chứ. – Hàn Thế Bảo ngồi cúi xuống, khẽ hỏi.

– Cháu bị lạc mất mẹ rồi… huhu… – Tiểu Hân oà khóc lớn.

– Bị lạc sao? Được rồi, chú sẽ giúp cháu tìm mẹ. – Hàn Thế Bảo rất thích trẻ con, nhìn thấy cô bé đáng yêu liền cảm thấy vui vẻ.

Anh nhanh chóng bế Tiểu Hân trên tay…

– Con tên gì.

– Tên Tiểu Hân ạ.

– Con bao nhiêu tuổi rồi. – Thế Bảo nhẹ nhàng hỏi.

– Con đã hơn 2 tuổi rồi.

– Nhà con ở đâu? – Hàn Thế Bảo vừa hỏi vừa bế Tiểu Hân đến khu vực bảo vệ để bọn họ thông báo cho người nhà cô bé.

– Nhà con ở rất xa nơi này, một nơi có rất nhiều cây xanh. – Tiểu Hân mỉm cười nói.

Hàn Thế Bảo khẽ cười, cô bé quá đáng yêu…

– Hàn tổng, đến giờ xuất viện rồi ạ. – Tú Anh từ phía sau nói.

– Ừm, chúng ta đi thôi. – Thế Bảo đưa Tiểu Hân cho một người bảo vệ… nhưng cô bé nằng nặc không chịu… ôm chầm lấy người anh.

– Chú hứa là sẽ tìm mẹ cho con mà… – Tiểu Hân ngấn lệ đáp.

– Ngoan ngoãn… những chú này sẽ tìm mẹ giúp con. – Thế Bảo nhẹ nhàng nói, sau đó nhìn Tiểu Hân tuy gương mặt khá xinh đẹp nhưng trang phục trên người khá tạm bợ… Thế Bảo liền nói. – Dù sao mẹ con cũng để lạc mất con, nên phạt bà ấy một chút… ta đưa con ra ngoài chơi.

– Hàn tổng, như vậy không hay lắm. – Tú Anh xen vào.

– Cậu đi làm thủ tục đi… tôi sẽ nhanh chóng quay về. – Thế Bảo nói xong, bế Tiểu Hân rời khỏi bệnh viện.

Kelly phát hiện lạc mất Tiểu Hân thì vô cùng lo sợ mà cuống cuồng đi tìm con gái… sau đó thông báo cho cả bệnh viện nhưng không có một chút tin tức nào. Cô cứ thế đi từng ngóc ngách mà tìm, đến lúc lo lắng đến phát khóc. Cô không thể mất đứa con này, bằng mọi giá phải tim ra con gái, Kelly không ngừng nghĩ chạy khắp bệnh viện lớn mà tìm kiếm.

Hàn Thế Bảo đưa Tiểu Hân ra một trung tâm thương mại gần bệnh viện mà mua cho cô bé rất nhiều quần áo và đồ chơi. Tiểu Hân tất nhiên rất thích… đó là những thứ cô chưa bao giờ nhìn thấy huống hồ gì là được tự tay sờ vào. Nhìn nụ cười trên môi Tiểu Hân, khiến anh nhớ đến Kelly… vì sao cô bé này lại có nụ cười giống cô ấy như vậy.

– Con có thích không?

– Rất thích ạ. – Tiểu Hân cười tươi khi ôm một chú gấu bông vào lòng.

Thế Bảo một tay bế Tiểu Hân, một tay xách một túi lớn quay lại bệnh viện… có lẽ giờ này gia đình cô bé đang cuốn lên vì sự mất tích của đứa trẻ đáng yêu này.

– Đứa trẻ này bị lạc, tôi giao lại cho các anh… – Thế Bảo đặt Tiểu Hân xuống ghế ngồi.

– À, cũng có một cô gái đến báo bị lạc mất con gái… nhưng theo miểu tả quần áo thì không phải bé gái này. – Vị bảo vệ nhìn Tiểu Hân liền nói.

– Tôi đã mua cho cô bé quần áo mới này, còn đây là trang phục cũ. – Thế Bảo đưa túi đựng trang phục cũ cho bảo vệ.

– Vậy thì đúng rồi. – Vị bảo vệ reo lên, nhanh chóng thông báo để mẹ đứ bé đến nhận.

loading...

Kelly nghe loa thông báo đã tìm được con gái thì vô cùng vui mừng nhanh chóng chạy đến đội bảo vệ. Nhìn thấy Tiểu Hân đang ngồi chơi thú bông trên bàn, trên người mặc một bộ quần áo khác lạ liền đi tới ôm chầm lấy Tiểu Hân khóc ngất lên.

– Con đã đi đâu hả… mẹ rất lo cho con… trang phục này ai thay cho con hả? – Kelly hỏi.

– Có một chú rất đẹp trai và tốt bụng đã cho con những thứ này. – Tiểu Hân chỉ vào một túi xách đồ lớn phía dưới chân bàn.

– Người đó là ai… – Kelly khẽ hỏi, cô phải trả lại cho người đó những thứ này…

– Chú ấy đi về phía kia rồi. – Tiểu Hân chỉ phía sau lưng cô.

Kelly nhìn phía sau lưng mình, nhanh chóng chạy theo… cô đưa tay lên vai người đàn ông kia mà gọi.

– Anh… gì… ơi.

Hàn Thế Bảo quay mặt lại… Kelly sững sờ nhìn anh… không lẽ trái đất này tròn như vậy… a

Kelly vội vàng quay mặt đi, nhanh chóng tiến về phía Tiểu Hân chỉ muốn bỏ chạy khỏi nơi này thật nhanh.

– Em đã bỏ chạy một lần, lại muốn chạy thêm lần nữa sao. – Hàn Thế Bảo không đuổi theo cô, hai tay bỏ vào túi quần tây mà nói.

Kelly không quay đầu lại… bước chân chùng lại một chút, những lời anh nói ra chẳng phải là đang trách cô sao. Anh trách cô cũng phải, năm đó là cô đã bỏ trốn khỏi nơi này.

Thiên Ân nghe tin Kelly đã đưa Aron lên thành phố lớn liền nhanh chóng đuổi theo, anh sợ nhất là nhân duyên giữa cô và Hàn Thế Bảo vì vậy luôn giữ cô bên cạnh, không muốn cô rời anh nữa bước. Hôm nay là cô đã đi đến thành phố lớn này, anh không muốn mất cô.. trong lòng sự lo sợ khiến Thiên Ân nóng lòng hơn.

Khi Thiên Ân bước tới thì nhìn thấy Kelly đang quay lưng, phía sau là Thế Bảo đang đứng yên bất động nhìn theo bóng lưng cô. Kelly cũng không bước đi, chỉ đứng yên đó… và Hàn Thế Bảo cũng vậy.

– Ba… ba đã đến rồi mẹ ơi. – Tiểu Hân nhìn thấy Thiên Ân liền reo lên chạy về phía anh.

– Con gái đi theo mẹ có ngoan không? – Thiên Ân ôm Tiểu Hân vào lòng mà nói.

– Con bị lạc mẹ, rất may nhờ chú kia giúp tìm mẹ. – Tiểu Hân chỉ về phía Thế Bảo.

Thiên Ân bế Tiểu Hân đi về phía Kelly, bàn tay nắm lấy tay cô… Kelly vẫn không muốn quay lại nhìn Hàn Thế Bảo… cô sợ rằng mình quên đi việc anh và cô là anh em mà chạy đến bên cạnh anh.

– Cảm ơn Hàn tổng, đã giúp con gái tôi tìm được mẹ của con bé. – Thiên Ân nhìn Hàn Thế Bảo mà nói.

– Không phải khách sáo. – Hàn Thế Bảo lặng người nói, ánh mắt vẫn không dời Kelly.

Tú Anh từ phía xa nhìn thấy liền đi về phía bọn họ.

– Hàn tổng, xe đã chuẩn bị xong. – Tú Anh nói.

– Ừm, chúng ta đi thôi. – Hàn Thế Bảo quay lưng bước đi…

Anh cũng quay bước đi ngược hướng Kelly.

– Kelly, chúng ta đi thăm Aron thôi. – Thiên Ân nói.

Kelly nghe tiếng bước chân của anh đã bước đi xa, bàn tay trong tay Thiên Ân nhanh chóng rút ra, nước mắt trên khóe mi lăn tràn. Cô bước đi về phía trước, không muốn để con gái nhìn thấy mẹ của cô bé đang đau lòng thế nào.

Cô cứ ngỡ rằng mình đã quên anh, ngỡ rằng bao nhiêu năm qua không gặp lại, cũng không nghe bất cứ tin tức gì của anh thì tình cảm mà cô dành cho anh đã vơi đi. Không ngờ chỉ là vô tình gặp lại, chỉ là thoáng nhìn thấy anh… trái tim cô đã đập mạnh liên hồi, tình cảm chôn giấu bao nhiêu năm qua bùng cháy…KElly khẽ lắc đầu… cô và anh không thể được, bản thân cô là người biết rõ ràng nhất… vì sao lại cố chấp như vậy.

Hàn Thế Bảo đi phía trước, phía sau là Tú Anh bước theo. Gương mặt anh trở nên đằng đằng sát khí, cô gái của anh… lại dám cùng người đàn ông đó sinh con ư.

– Hàn tổng, cô ta không đáng để anh kích động như vậy. – Tú Anh từ phía sau nói, gương mặt Hàn Thế Bảo khiến ai nhìn vào cũng phải khiếp sợ.

– Đáng hay không, để cậu lên tiếng sao? – Hàn Thế Bảo dừng lại, nhìn Tú Anh nói. – Cho người theo dõi bọn họ, lần này phải cẩn thận… không được để lộ ra bất cứ dấu vết nào.

– Hàn tồng, cô ta năm đó không phải mặc dù anh bị tai nạn như vậy cũng muốn bỏ đi theo Hoàng Thiên Ân ư. Ba năm qua anh bất tỉnh ở bệnh viện cũng không hề quay về thăm hỏi một lời… anh còn muốn tìm cô ấy. – Tú Anh nói.

Hàn Thế Bảo không đáp, đôi mắt nhắm lại tựa vào ghế dựa trên xe. Anh nhớ lại Hoàng Thiên Ân tiến đến nắm lấy đôi tay của cô, cô lại không hể phản kháng lại… chẳng lẽ cô và hắn ta thật sự đang ở bên nhau sao… và đứa trẻ kia chính là minh chứng cho việc họ sống rất hạnh phúc.

– Tuấn Anh, cậu nghĩ thế nào về việc này. – Hàn Thế Bảo nói.

– Hàn tổng, tôi sẽ cho người điều tra bọn họ những năm qua đã sống ra sao. Và quan hệ thật sự của họ, tôi không tin Kelly lại chấp nhận lấy một người cô ấy không yêu.

– Còn phải điều tra, đứa trẻ kia rõ ràng gọi Hoàng Thiên Ân là cha… và cô ta là mẹ. – Tú Anh không vui nói.

– Win cũng gọi Hàn tổng là cha đó thôi. – Tuấn Anh nói. – Đừng nhìn mọi thứ bằng mắt… hãy động não suy nghĩ một chút.

Hàn Thế Bảo khẽ gật đầu… mọi thứ còn chưa làm rõ ràng… lần này cô dù có đã là vợ của Hoàng Thiên Ân… anh cũng không để cô thoát đi một lần nữa.

Tú Anh chính là người không hài lòng nhất, anh không muốn Hàn tổng vì cô gái ấy mà gặp phải nguy hiễm nữa… rõ ràng cô ta là kẽ vô tình, phản bội… đã bỏ đi cùng người đàn ông kia mặc dù Hàn Thế Bảo gặp nguy hiểm đến tính mạng cũng không màn. Nhưng đây là ý của Hàn tổng, anh cũng không thể nào cãi lại lời anh…

Ba năm qua… mọi thứ dần như thay đổi…

Win đảm nhiệm chức vụ tổng giám đốc tập đoàn The Win, nhờ sự giúp sức của hai thân cận chung thành, tập đoàn The Win không những vươn xa nhờ hợp tác với công ty của Andy. Sau khi Hàn Thế Bảo tỉnh lại, anh vẫn không quay trở thành The Win mà tịnh dưỡng một thời gian… để nắm bắt lại tiến trình mà The Win đang đi. Win lại tỏ ra mệt mỏi, anh muốn giao lại The Win cho Hàn Thế Bỏ để đuổi theo ước mơ của mình… và Hàn Thế Bảo bắt đầu đảm nhiệm The Win như trước kia… mối quan hệ cha con hiện tại rất tốt.

Win và Hạ Tuyết hiện tại chính là cặp đôi mơ ước và đẹp nhất. Mọi nhất cử nhất động của hai người đều được nhà báo săn đón, mối quan hệ đẹp đẽ này khiến rất nhiều cô gái không vừa lòng… đặc biệt là tiểu thư Trúc Chi… cô ấy hiện tại đang đứng đầu tập đoàn Ress, và là người trực tiếp hợp tác cùng The Win… ai ai cũng nhìn thấy cô ta là đang tấn công Win, nhưng Win vẫn dửng dưng chỉ gặp gỡ trên công việc.

Tú Anh và An Nhiên chính là một đôi thứ hai người nhiều người để mắt tới, mặc dù bên trong chỉ là một kế hoạch. Mặc dù Tú Anh muốn An Nhiên tuyên bố chia tay rất lâu nhưng An Nhiên lại chần chừ vì lí do rất đỗi là đơn giãn:” Anh cũng không muốn có bạn gái, tôi cũng không muốn nhiều kẻ đeo đuổi… chúng ta cùng nhau hợp tác đều rất đỡ phiền phức.” Và cuối cùng, Tú Anh cũng bị An Nhiên thuyết phục duy trì mối quan hệ bên ngoài là có… còn bên trong thì lạnh.

Và hiện tại, Hàn Thế Bảo trở về vị trí đứng đầu tập đoàn The Win, sau khi mạng sống như ngàn cân treo sợi tóc… anh lại trở nên ít nói và lạnh lùng hơn trước kia. Bên cạnh Hàn Thế Bảo không còn ve vảng các bóng hồng như xưa, anh giống như một thầy tu hằng ngày chỉ biết làm việc và làm việc… không màn đến các mối quan hệ bên ngoài.

– Hàn tổng, đã tìm ra thông tin của Kelly. – Tuấn Anh đi vào trong phòng tổng giám đốc mà nói.

– Nói đi. – Hàn Thế Bảo gấp laptop lại mà lắng nghe.

– Cô ấy và Hoàng Thiên Ân sinh sống trong một ngôi làng, ngôi làng này khá ít người và sống khép kín. – Tuấn Anh nói tiếp. – Theo những gì dò hỏi thì Kelly và Hoàng Thiên Ân sống với nhau như vợ chồng và đứa trẻ kia thật sự là con cùa Hoàng Thiên Ân, tên là Phạm Bảo Hân.

– Họ Phạm. – Hàn Thế Bảo hỏi.

– Vâng, là họ Phạm. – Tuấn Anh khẽ ấp úng. – Là quy tắc của làng đó, con cái mang theo họ mẹ.

– Hiện tại, bọn họ đang ở đâu.

– Kelly và con gái cô ấy đã quay về làng, Hoàng Thiên Ân ở lại chăm sóc đứa trẻ trong bệnh viện. – Tuấn Anh đáp.

Hàn Thế Bảo nhếch môi cười, trên tay cầm chiếc bút quay quay… sau đó lại nhìn Tuấn Anh mà nói:” Tôi muốn đi thăm người bạn cũ, cậu đi cùng tôi.”

Tuấn Anh khẽ gật đầu, có lẽ Hàn tổng có ý đồ riêng… KElly cô ấy lại vô tâm vô tình với Hàn tổng như vậy, anh ấy là hận là tức giận với cô khi nghe Tú Anh kể lại chuyện những lúc anh bất tỉnh trên giường bệnh… rằng Kelly đã vô tình bỏ đi… dù mạng sống của anh thế nào.

Kelly ngồi trong nhà thất thần, cô luôn nhớ đến câu nói đầy trách móc của anh. Có lẽ anh đã rất hận cô khi cô ra đi sao, cô nhìn về hướng xa xăm nhưng không biết mình đang nhìn gì… chỉ thấy phía trước là khoảng trắng mờ mịt… vì nước mắt cô đã rơi ra khỏi khóe mi.

– Mẹ… mẹ… vì sao mẹ khóc… là mẹ nhớ ba sao? – Tiểu Hân từ bên ngoài chạy vào ôm lấy Kelly.

– Tiểu Hân ngoan, mẹ đâu có khóc… chỉ là mẹ bị bụi vào mắt thôi. – Kelly lau đi giọt nước mắt trên mi mà nói.

– Con thổi cho mẹ nhé. – Tiểu Hân chu mỏ lên thổi vào mắt Kelly.

– Cảm ơn Tiểu Hân, mẹ hết cay mắt rồi… con chính là niềm vui duy nhất của mẹ. – Kelly ôm Tiểu Hân… nhìn con bé cô càng nhớ Thế Bảo hơn.

– Mẹ ơi, quần áo này là chú đẹp trai mua cho con… mẹ thấy đẹp không. – Tiểu Hân mặc trên người chiếc váy màu kem, như một công chúa nhỏ.

– Đẹp, con gái của mẹ hệt như một thiên thần. Nhưng lần sau không được phép đi theo người lạ nữa, rất nguy hiểm.

– Dạ. – Tiểu Hân khẽ gật đầu. – Nhưng chú ấy không phải người lạ, chú ấy và ba quen nhau phải không ạ… ba chưa hỏi tên đã gọi tên chú ấy rồi – Tiểu Hân lắc lắc chiếc đầu buột hai bím tóc.

Bên ngoài, Lita chạy vào bên trong nhà cô với giọng hớt hải thở hòng học:” Cô Kelly, có một chú đi xe lớn đến tìm cô, chú ấy còn phát quà cho trẻ con trong làng.”

Kelly giật mình, liền bế Tiểu Hân lên vừa đi ra khỏi cổng thì Hàn Thế Bảo đã bước vào. Anh nhìn xung quanh ngôi nhà được dựng lên bằng gỗ, tuy nhiên bên trong khá gọn gàng và sạch sẽ… tạo nên cảm giác ấm áp của một gia đình hạnh phúc. Đó là suy nghĩ của Hàn Thế Bảo, và vì suy nghĩ đó mà anh càng không vui hơn.

– Chú… chú đẹp trai… vì sao chú biết con ở đây. – Tiểu Hân chạy nhanh đến Hàn Thế Bảo.

Hàn Thế Bảo đón lấy cô bé ôm trên tay, khẽ mỉm cười nói:” Không phải con nói là nhà con ở nơi có rất nhiều cây xanh sao.”

Tiểu Hân à một tiếng, sau đó lại ríu rít ôm lấy Thế Bảo, cô bé không biết vì sao rất quý mếm người đàn ông này.

– Thế Bảo… anh… anh muốn làm gì? – Kelly khẽ nói.

– Em không cần phải khẩn trương như vậy… mọi thứ chỉ là mới bắt đầu mà thôi. – Hàn Thế Bảo nhoẻn miệng cười… bàn tay đặt lên má cô nói tiếp. – Em nghĩ có thể trốn thoát tôi.

Mục lục
loading...