Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 60


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 60

Ngoài xe, Tú Anh ngồi trên xe đợi Win rời khỏi bữa tiệc sẽ đưa cậu đến sân bay kịp giờ đón Andy. Từ phía xa, trong thấy Win đang tiến lại gần phía sau lại nắm lấy tay Hạ Tuyết mà kéo đi. Tú Anh nhìn thấy bọn họ, trong thật xứng đôi vừa lứa rồi khẽ bật cười, anh từ lâu đã không còn cơ hội với cô và hiện tại Tú Anh cũng không muốn nghĩ đến việc đó, điều quan trọng chính là anh muốn toàn tâm toàn ý với The Win và trả thù cho Hàn Thế Bảo. Phụ nữ với anh hiện tại, chính là không có nhu cầu tạo dựng mối quan hệ.

Win đưa Hạ Tuyết đến xe của mình, Tú Anh liền từ trên xe bước xuống nhìn thấy hai người toàn thân ướt sũng, cô gái kia có vẻ đang lạnh rung người với chiếc đầm hở vai như vậy.

– Vào xe trước rồi nói. – Tú Anh mở cửa mời hai người họ lên.

Win đẩy Hạ Tuyết vào trong sau đó nhanh chóng lên xe, chiếc xe lăn bánh đi Tú Anh nhìn vào gương chỉ thấy Hạ Tuyết hai tay vòng qua người ôm lấy cơ thể gương mặt cuối xuống không nói một lời cũng không phản kháng lại ý Win.

– Chú ghé trung tâm thương mại The Win, chúng tôi cần thay trang phục trước. – Win nói, phá tan sự im lặng đang hiện hữu.

– Vâng. – Tú Anh gật đầu, cho xe lái vào trung tâm thương mại.

Tú Anh một mình đi lựa chọn trang phục cho cả Win và HẠ Tuyết vì bọn họ đi lại khá bật tiện trong bộ dạng đó, và cả vì Hạ Tuyết hiện tại không phải là một cô bé bình thường nữa, để lọt vào mắt phóng viên rất phiền phức.

– Em thay trang phục trước, tôi sẽ ra khỏi xe đợi. – Win đưa túi trang phục mà Tú Anh vừa mua lại.

Hạ Tuyết nhận lấy khẽ gật đầu.

Tú Anh và Win đứng bên ngoài, cửa đen hạ xuống để Hạ Tuyết cởi bỏ bộ trang phục thấm ướt kia. Win cúi mặt dựa lưng vào xe, sau đó khẽ cất lời.

– Sau khi tôi đi, vì sao chú và cô ấy không ở bên cạnh nhau? – Win hỏi.

Tú Anh không đáp, ánh mắt hướng về một nơi xa xôi.

– Không phải tôi chính là lí do hai người không đến với nhau được ư, tôi ở bên Mỹ một mình rất buồn và cô đơn nhưng cứ ngỡ rằng hai người đang hạnh phúc tôi lại cố gắng vượt qua sự cô đơn đó. Vậy mà, chú lại để cô ấy đi vào con đường đầy nguy hiểm đó, tôi đã tin tưởng sai người ư.

– Hạ Tuyết, cô ấy là một cô gái có tình cảm có suy nghĩ… không phải ai cũng có thể điều khiển được. Vả lại, chính vì sự ra đi của cậu… mối quan hệ giữa tôi và cô ấy cũng xem như không còn.

– Hiện tại, chú còn yêu cô ấy không.

– Win, hãy chăm sóc Hạ Tuyết… tôi không còn bất cứ tình cảm gì với cô ấy nữa… hiện tại tôi chỉ muốn The Win ngày càng phát triển hơn. – Tú Anh nói, lặng lẽ quay người lại thì đã nhìn thấy Hạ Tuyết đứng phía sau bọn họ. Anh nhìn cô cười khẽ, sau đó lại nói tiếp. – Tôi biết tình cảm của cô ấy cũng vậy, từ ngày cậu ra đi cô ấy có lẽ đã nhận ra sự mất mát đó, Hạ Tuyết yêu cậu, thiếu gia.

Hạ Tuyết đưa mắt nhìn Tú Anh… điều Tú Anh nói, vì sao anh ta lại nói như vậy.

– Xin lỗi, tôi đã thay trang phục xong… Win, anh thay đổi trang phục đi không lại bị ốm. – Hạ Tuyết nói.

Win bước vào bên trong xe, Hạ Tuyết đứng cách xa Tú Anh.

– Tú Anh, anh nói vậy là có ý gì… hai người lại muốn đẩy tôi qua lại nữa ư. Lâm Hạ Tuyết hiện tại, không còn là một cô gái ngày xưa nữa. – Hạ Tuyết không nhìn Tú Anh, hai tay khoanh lại ôm lấy cơ thể.

Tú Anh cười khẩy một cái, nhìn qua phía Hạ Tuyết mà đáp:” Em ngày xưa hay hiện tại đều không thay đổi, và tôi cũng vậy.”

– Tôi sẽ không để hai người xem thường tôi nữa, tôi không yêu cả anh và Win vì vậy đừng mơ tưởng sẽ có thể đùa giỡn với tình cảm của tôi.

– Thật đáng tiếc, là tôi không có hứng thú với em. – Tú Anh lắc đầu. – LÂm Hạ Tuyết, từ nay tôi và em cứ xem như người xa lạ, nếu có vô tình gặp nhau không cần chào hỏi.

– Được, tôi sẽ ghi nhớ. – Hạ Tuyết tức giận nói.

Win từ trong xe bước ra, nhìn thấy không khí căng thẳng kia thì thấy lạ lùng, anh đi đến phía Hạ Tuyết liền nói:” Tôi có cuộc gặp quan trọng, em có thể đợi tôi.”

– Win, tôi sẽ tự mình về trước… từ nay hãy xem như chúng ta chưa từng quen biết. Tôi không muốn liên quan đến bất cứ ai liên quan đến Hàn gia. Vì sao anh lại kéo tôi đến đây, không phải anh từng nói tôi không xứng đáng sao? Anh muốn tôi đợi anh ư, vì sao tôi phải đợi một kẻ xem thường tôi như vậy?

Hạ Tuyết nói xong liền quay lưng chạy đi, cô thật sự không thể đối diện với cả hai người đàn ông đó. Cách tốt nhất là đừng bao giờ gặp lại, cứ sống như thời gian qua không phải rất tốt sao?

– Cô ấy lại bị kích động như vậy, có lẽ chúng ta đã khiến Hạ Tuyết tổn thương. – Win nhìn theo mà nói.

– Thiếu gia, đuổi theo cô ấy đi. – Tú Anh nhìn theo nói. – Đường đi rất nguy hiểm, cuộc gặp gỡ với Andy tôi sẽ giúp cậu.

– Chú lo lắng như vậy, vì sao lại không đuổi theo…

– Tôi không muốn tình cảm đã nguội tắt kia nhen nhóm nữa… hãy hất một gáo nước lạnh mà khiến nó tan biến. – Tú Anh nói tiếp. – Win, cậu đi đi… và hãy nắm bắt cơ hội này… tôi sẽ không tha cho cậu nếu cậu khiến cô ấy đau lòng một lần nữa.

Win khẽ gật đầu, nhanh chóng đuổi theo Hạ Tuyết. Tú Anh khẽ mỉm cười chua chát, sau đó lại nhấc điện thoại mà gọi.

– An Nhiên ư, cô có nhớ từng nhờ tôi một việc. Lần này, tôi muốn cô giúp tôi làm một việc.

– Rất sẵn lòng. – An Nhiên khẽ đáp, đã lâu không liên hệ… không ngờ anh ta có việc cần nhờ cô sao?

– Cũng giống như cô đã nhờ tôi, lần này phiền cô đóng giả bạn gái tôi một thời gian vậy. – Tú Anh nói.

– Chuyện này… còn Hạ Tuyết.

loading...

– Chính là tôi muốn đóng cho Hạ Tuyết xem…cô có thể không?

– Anh có thể nói lí do không? – An Nhiên có chút lo lắng, Hạ Tuyết là người em mà cô yêu thương… nếu cô làm vậy sẽ khiến Hạ Tuyết đau buồn.

– Tin tôi… tôi đang làm cho Hạ Tuyết hạnh phúc. – Tú Anh đáp.

– Được, tôi tin anh…. tôi đồng ý. – An Nhiên gật đầu nói, cô tin Tú Anh là người đàn ông tốt.

Win đuổi theo Hạ Tuyết, từ phía sau nắm lấy tay cô kéo về phía mình. Anh ôm Hạ Tuyết vào lòng, đó chính là sự nhớ nhung mà anh chất chứa bao lâu nay. Từ ngày rời xa cô, anh cảm giác nhớ cô vô cùng và nhận ra cảm giác đối với cô chính xác là tình yêu… không phải đơn thuần là cảm giác muốn bên cạnh mà chính là cảm giác yêu đến hối hận.

– Win, buông tôi ra. – Hạ Tuyết không phản kháng lại nhưng nhẹ nhàng nói.

– Tôi nhớ em. – Win ôm chặt cô vào lòng. – Em có biết rằng những tháng ngày một mình ở Mỹ tôi đã nghĩ rất nhiều về em.

– Win… làm ơn đừng xem tôi như trò đùa nữa. – HẠ Tuyết bất động đứng im, đôi mi rơi giọt nước mắt. – Trước khi đi anh xem thường tôi, nói ra những lời khinh bỉ… sau khi quay về lại dùng những từ mật ngọt dẫn dụ tôi sao… tôi không tin. – Hạ Tuyết nói xong, đẩy Win ra khỏi cơ thể.

– Tôi sẽ chứng minh rằng những lời nói hiện tại là thật lòng, rằng tôi yêu em…

Hạ Tuyết cười lớn, cười như gặp phải chuyện gì đó rất kích động.

– Yêu. – Hạ Tuyết cười không dứt. – Vậy thưa Hàn thiếu gia, anh lại đi yêu một cô gái thấp kém, làm vật cản đường thành công của anh được bao lâu? – Hạ Tuyết nhắc lại chuyện cũ, trong lòng cô vẫn đau đớn khi nhắc lại.

Win không đáp, đó là lỗi của anh vì trước đây đã nói ra những lời khiến Hạ Tuyết đau buồn như vậy. Có lẽ vì anh, lỗi của anh mà cô hiện tại bước vào con đường đầy phức tạp kia, anh tự trách bản thân mình hơn, chính là anh có lỗi với cô. Từ đầu tới cuối, mọi đau buồn mà cô trải qua đều là do anh.

– Xin lỗi em. – Win nắm lấy tay Hạ Tuyết áp vào tim mình. – Tôi sẽ không khiến em phải chịu đau buồn nữa, hãy tin tôi…

– Win. – Hạ Tuyết bật khóc, choàng tay ôm lấy anh. – Thời gian qua, anh sống tốt chứ. Tôi… tôi rất lo cho anh, tôi sợ anh sẽ phải cô đơn một mình… sợ anh sẽ không vượt qua nỗi cú sock của Hàn tổng… nhưng tôi rất vui vì anh cuối cùng đã quay về, tôi luôn ngóng theo anh và rất mừng khi anh không sao cả.

– Khi em rời xa tôi, tôi rất cô đơn… bên ấy rất lạnh vì bên cạnh tôi thiếu em. – Win đáp. – Đừng rời xa tôi nữa, Lâm Hạ Tuyết… tôi không cho phép em đi đâu xa tôi nữa.

Hạ Tuyết không đáp, nước mắt lăn dài trên mi ôm lấy Win. Anh choàng đôi tay ôm lấy Hạ Tuyết vào lòng… anh sẽ không để mất cô lần nữa.

– Tôi đưa em đến một nơi. – Win nắm tay Hạ Tuyết kéo đi.

Hai con người trong trời lạnh của đêm, nắm tay nhau bước trên con đường vắng… họ không lạnh vì bàn tay của đối phương rất ấm áp.

Anh đưa cô đến bệnh viện, nơi mà Hàn Thế Bảo đang điều trị. Đã hơn một tháng qua anh vẫn nằm bất động như vậy, bác sĩ đều không thể chuẩn đoán khi nào Hàn Thế Bảo tỉnh lại, có thể là ngày mai… hoặc có thể là không bao giờ. Anh như đang ngủ một giấc dài, anh đang mơ thấy điều gì lại không muốn tỉnh lại như vậy.

Cả hai đứng trước giường bênh của Hàn Thế Bảo, Win ngồi bên cạnh Thế Bảo nắm lấy tay anh không nói một lời, chỉ im lặng mà nhìn gương mặt xanh xao của anh.

– Em biết không, anh đã từng rất ghét ông ấy… nhưng khi ngồi vào vị trí của cha anh, anh mới khâm phục ông biết bao. – Win khẽ nói. – Anh chỉ mong ông ấy tỉnh lại, anh sẽ tỏ lòng hiếu kính của mình mà bao nhiêu năm qua anh không hề làm… ông ấy là người cha tuyệt vời nhất vậy mà anh… – Win đau lòng nhìn Hàn Thế Bảo mà nói.

– Rồi Hàn tổng sẽ tỉnh lại mà,đừng quá bi thương. – Hạ Tuyết đặt tay lên vai Win chấn an.

Cả hai không nói một lời nào nữa, cùng nhau ngồi bên cạnh HÀn Thế Bảo… luôn hy vọng HÀn tổng tỉnh lại.

********************

Thiên Ân đưa Kelly về một vùng quê yên bình, nơi này mọi người chỉ ra đồng làm việc từ sáng sớm đến chiều tối. Không có ti vi, không có đèn điện, không có đầy đủ tiện nghi, và nó rất xa rất xa như cách ly khỏi thế giới bên ngoài. Kelly hoàn toàn không biết gì về cuộc sống bên ngoài kia, hằng ngày cứ mỗi buổi tối cô gom tất cả những đứa trẻ trong làng đến một ngôi nhà thắp những ngọn nến sáng cả căn phòng để dạy bọn trẻ học chữ. Đứa trẻ trong bụng cô luôn khiến cô khó khăn về mặt ăn uống, hơn nữa mọi người đều nghĩ cô và Thiên Ân là vợ chồng nên việc cô mang thai không hể bị dị nghị điều gì.

Kelly đang dạy bọn trẻ trong lớp học nhỏ mà tự cô động viên các gia đình cho những em nhỏ đến học. Nhưng đứa trẻ tại nơi này rất yêu quý cô giáo, vừa xinh đẹp vừa dịu dàng… bọn trẻ cứ thế mà quấn lấy cô. Điều đó khiến cô bận rộn hơn, cảm giác nhớ Hàn Thế Bảo trong lòng cũng vơi đi, có lẽ anh đang đi tìm cô.. nhưng anh sẽ không tìm được cô nữa… như vậy cũng tốt, anh sẽ không đau lòng vì anh sẽ không thể biết mối quan hệ không thể có của hai người.

– Cô giáo xinh đẹp, chú đến tìm cô. – Một học sinh nhỏ trong lớp cười khúc khích nói khi Kelly đang mãi suy nghĩ.

Kelly quay đầu nhìn ra cửa sổ, Thiên Ân đang đứng bên ngoài nhìn cô. Kelly khẽ mỉm cười, sau đó nói lớn:” Được rồi, buổi học kết thúc các em về nhà nhớ viết bài nhé.”

– Dạ. – Tiếng bọn trẻ đồng thanh reo lên.

Kelly thu dọn một chút, sau đó bước gần về phía Thiên Ân. Hằng ngày anh đều đến đón cô, vì đường về khá vắng vẻ… mặc dù cô đã từ chối phiền anh nhưng anh nhất định không chịu, cô đành chấp nhận.

– Anh Thiên Ân. – Kelly khẽ nói. – Chúng ta về thôi.

– Hôm nay trong làng có lễ hội, chúng ta đi xem một chút. – Thiên Ân nắm tay Kelly bước đi.

Kel rút tay mình lại, cô không muốn quá thân thiết với anh… cô biết anh có tình cảm với cô… nhưng cô đã có con với Thế Bảo, làm sao có thể đáp trả anh được cũng vì cô không yêu anh. Kel không muốn Thiên Ân quá lún sâu vào thứ tình cảm không có kết quả kia nữa.

– Chúng ta đi thôi. – Kelly mỉm cười bước đi trước.

Thiên Ân nhìn bàn tay mình rồi khẽ buồn, sau đó bước chân theo Kel. Dù anh có mang cô đi xa Hàn Thế Bảo như vậy, cô vẫn không quên được hắn ta ư… tình cảm của anh dành cho cô như vậy… cô vẫn không đáp trả mà ngày càng xa lánh.

Mục lục
loading...