Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 6


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 6: Lí Lịch Của Win

 

Kel quay về nhà, trước tiên là thu xếp quần áo và đồ dùng của cô để vào trong phòng sau đó thăm thú kĩ hơn về ngôi nhà này.

Cô bước chân ra vườn hoa nhỏ, những bông hoa nhỏ đang đua nhau khoe sắc, cô không biết tên của chúng chỉ biết chúng thật xinh đẹp. Đã từ rất lâu, trong lòng cô chưa được bình yên như hiện tại, cô sống trên đời này chỉ là để trả thù, ngoài ra không còn một mục đích nào khác.

Nơi này chỉ có một mình cô, Kelly lột bỏ lớp hoa trang bên ngoài, quay về với gương mặt xinh đẹp đang có. Nhìn mình trong gương, Kelly khẽ thở dài, mẹ cô từng nói phụ nữ càng xinh đẹp thì số càng khổ. Ngày đó cô không hiểu ý của mẹ, hôm nay lớn lên mới biết bên ngoài kia rất nhiều đàn ông xấu xa, cô không tin tưởng bất cứ nam nhân nào ngoài anh Thiên Ân cả, cho dù vậy… những lời mẹ cô nói trước khi trút hơi thở cuối cùng mới là điều cô khắc cốt ghi tâm, mùi máu và hình ảnh của cha mẹ ngày đó xuất hiện hằng đêm vào giấc mơ của cô, cứ thế mà lòng thù hận tìm ra kẽ đã giết hại bọn họ càng lớn, càng khiến con người cô trở nên lạnh lẽo và vô cảm hơn.

Kelly ôm chú gấu teddy đã cũ kĩ của mình, mở ngăn kéo phía sau rút ra một chiếc túi được bao bọc rất kĩ lưỡng, bên trong chính là bảng danh sách mà anh Thiên Ân đang tìm, nhưng cô không thể đưa cho anh dù tin tưởng anh. Kelly đã rất nhiều lần đọc, tìm hiểu nhiều thứ tiếng trên thế giới nhưng vẫn không thể giải được những kí tự trên tờ giấy này. Cô ôm chú gấu mà mẹ đã tặng cô, là món quà cuối cùng của mẹ khẽ nói:” Ba, mẹ… có thể nói con biết bên trong đang viết gì hay không?”

Trong căn phòng lớn, cô gái nằm trên chiếc giường lớn ôm một chú gấu cũ mèm mà thiếp đi. Cô gái đó có một số phận bị đát từ khi mười tuổi, nhưng đó chưa phải là kết thúc… nó chỉ mới là sự khởi đầu cho những bi kịch của cuộc đời… mẹ cô đã nói đúng:” Hồng nhan bạc phận.”

Buổi sáng, Kelly hôm nay chính thức bắt đầu đến trường để nhận lớp. Một cô gái 20t với vỏ bọc một bà cô 25t, Kelly chọn cho mình những trang phục sến súa cộng với bộ mặt xấu xí, bất cứ nam nhân nào cũng muốn tránh xa… điều đó khiến cô rất hài lòng với quyết định của mình. Việc cô hoá thành con vịt xấu xí, chỉ một mình Thiên Ân biết, nhưng cả anh cũng không biết phía sau gương mặt xấu xí kia, Kelly trông như thế nào.

– Cô có phải là giáo viên thực tập mới phải không? – Một thầy giáo khá trẻ đang cùng trên đường đi đến văn phòng cùng Kelly hỏi.

– Vâng, chính là tôi. – Kel nhìn qua gương mặt người đàn ông đi bên cạnh đáp rồi tiếp tục nhìn thẳng.

– Tôi là giáo viên môn võ thuật, rất vui được gặp cô.

– Chào thầy. – Kel đáp.

– Tôi nghe nói cô tốt nghiệp trường đại học Harvar thật sao, làm tôi thật sự ngưỡng mộ.

– Xin lỗi, tôi đi trước. – Kel bước nhanh hơn, không muốn tiếp tục câu chuyện.

Trước tiên, cô muốn đến phòng hiệu trưởng chào ông ấy một câu, sau đó sẽ tìm hiểu về hồ sơ của Win. Ngày thi đã sắp đến, phải hoàn thành nhanh chuyện này. Cô ít ra cũng là sinh viên tốt nghiệp loại ưu của trường DH Harvar, làm sao có thể để cậu học trò đầu tiên tiếp tục đội sổ như vậy, thật là mất mặt mà.

– Kelly đấy à, mời cô vào? – Thầy hiệu trưởng bước ra mở cửa cho Kelly.

– Dạ, chào thầy. Hôm nay là ngày em bắt đầu đến dạy, em muốn đến cảm ơn thầy đã cho em cơ hội. – Kelly mỉm cười.

– Trường chúng tôi được cô giáo đây đến dạy là một vinh hạnh, cô là người có bằng cấp cao nhất trong ngôi trường này, hy vọng cô Kelly đây sẽ dùng hết khả năng của mình để truyền dạy cho các học sinh.

– Thầy quá lời ạ, em cần học hỏi thêm từ các thầy cô khác.

Thầy hiệu trưởng tỏ ra hài lòng với dáng vẻ khiêm tốn của Kelly, tuy bề ngoài không đẹp mắt nhưng bên trong cô gái này thật tốt. Người có trình độ cao nhưng luôn e dè khiêm nhường người đi trước.

– À, việc dạy cho Win thế nào rồi. – Thầy hiệu trưởng hỏi.

– Dạ, rất tốt ạ, tuy nhiên… – Kel không nói hết câu.

– Có khó khăn gì, cô giáo cứ nói, nếu giúp được tôi sẽ giúp. – Thầy hiệu trưởng ôn tồn.

– Dạ, chỉ là giữa em và cậu ấy chua thể hiểu nhau thôi ạ. Nếu có thể, em muốn xem qua về lí lịch của Win được không ạ, để nắm rõ hơn về cậu ấy mà ra sức dạy dỗ. – Kel vừa nói vừa nhìn thầy hiệu trưởng với ánh mắt cầu khẩn.

– Chuyện này… thật sự thì cậu bé ấy có chút đặc biệt… – Thậy hiệu trưởng uống một ngụm trà nói. – Cô đã đến Hàn gia chắc cũng biết đôi chút về gia thế nhà họ, vì vậy mọi thông tin về Win nhá trường đều lưu vào hồ sơ mật, không ai có thể xem được… ngay cả bản thân tôi là hiệu trưởng của trường cũng chưa từng xem qua.

– Dạ, xin lỗi… đã làm khó thầy rồi ạ. Em hiểu rồi, em sẽ tìm cách khác để hiểu hơn về học trò này. – Kel tìm đường lui, thì ra hồ sơ của cậu ta là hồ sơ mật sao.

Kelly cáo từ thầy hiệu trường để quay về văn phòng giáo viên, trên đường đi vừa đi vừa suy nghĩ. Chỉ là lý lịch học sinh mà thôi, vì sao lại có thể lưu vò hồ sơ mật như vậy, phải chăng bên trong có bí mật gì sợ người khác nhìn thấy. Kelly cười nữa miệng, càng bí mật càng thu hút sự tò mò của cô.

– Cô đi đâu giờ này mới đến hả, có biết tôi đợi cô bao lâu rồi không, ngày đâu tiên nhận lớp đả lề mề như vậy rồi, thật là không có kỉ luật. – Kelly vừa bước vào văn phòng đã bị một giáo viên nữ khá có tuổi mắng xối xả.

– Tôi đến gặp hiệu trưởng. – Kelly đáp.

– Đừng tưởng có quen biết với hiệu trường mà lên mặt nhé, cô chỉ là một giáo viên thực tập tại đây thôi, phải biết trên dưới rõ chưa.

– Vâng, xin lỗi cô. – Kelly nhàn nhạt đáp.

loading...

Kelly đi theo bà cô khó tính kia đến nhận lớp, thật chẳng hiểu vì sao bà ấy lại tỏ ra thái độ không ưa cô như vậy, nhưng điều đó cũng không làm Kel suy nghĩ nhiều, điều cô chú ý chính là bên ngoài ghế đá kia, Win đang ngồi trên ghế đá vừa nghe nhạc vừa nhắm mắt lại như ngủ. Các cô gái học sinh ai ai cũng đưa mắt nhìn cậu ta, nhìn kĩ mới nhận ra cậu ta thật đẹp trai, nét đẹp của một đứa trẻ mới lớn.

– Cô đang nhìn gì vậy. – Kelly mãi chú ý đến Win nên đã bị bà cô khó tính bỏ xa, khi bà ấy quay lại thì lớn tiếng.

– À, xin lỗi. – Kelly nhanh chóng bước đi.

– Cô thấy em học sinh nam phía kia hay không? – Bà cô khó tính chỉ về phía Win.

– Dạ. – Kel gật đầu.

– Đó là Win, con trai cùa chủ tịch tập đoàn The Win, bởi vậy tôi nhắc nhở cô đừng nên động đến cậu ấy. Cậu ta muốn làm gì cũng được cứ mặc kệ đi, nếu như cô không muốn bị mất việc thì nhớ cho kĩ những lời tôi nói.

Kelly gật gật đầu tỏ ra đã hiểu.

Kelly nhìn lướt qua vị trí của Win thì đã không còn thấy Win đâu nữa, thì ra là dùng quyền lực gia thế mà ngạo mạn như vậy sao. Kelly hào hứng, nhưng má vì sao bà cô khí tính lại nhắc nhỡ cô về Win, chẵng lẽ lớp cô chủ nhiệm sẽ là lớp của Win sao. Kelly có chút không vui, lại gặp phải thằng nhóc khó ưa đó sao.

Bà cô khó tính bước vào lớp, những học sinh bên trong nhanh chóng chạy về vị trí của mình sau đó đứng lên chào bọn họ.

– Giới thiệu với các em, đây sẽ là giáo viên chủ nhiệm các em trong thời gian tới.

Kelly khẽ mỉm cười nhìn xung quanh cả lớp, ánh mắt dừng lại phía cuối lớp. Đúng như cô đoán, cô chính là chủ nhiệm lớp học của Win, và cậu ta vẫn đang nằm gục xuống bàn.

– Xin chào, tôi là Kelly sẽ là giáo viên chủ nhiệm mới của các bạn, mong chúng ta sẽ hợp tác cùng nhau thật tốt. – Kel mỉm cười trước lớp nói.

Cả lớp xầm xì to nhỏ, một giọng nói từ phía cuối lớp vang lên:” Cô ta làm cách nào để vào dạy trường King nhỉ, tôi nhớ trường học này tuyển giáo viên cũng phải lựa chọn những người ưa nhìn cơ mà.”

Kelly chưa kịp phản ứng thì giọng nói khác vang lên, cố tình cho cô nghe.

– Nhìn cô ta, tôi chẳng còn chút hứng thú cho việc học.

– Tôi đến đây là mang đến cho các em kiến thức, kĩ năng chứ không đến cho các em ngắm nhìn. Vẻ bề ngoài là vật ngoài thân, dù có đẹp như em. – Chỉ một cô gái điệu đà trong lớp. – Hoặc như em. – Đưa tay về phía cô gái khác. – Nhưng có một cái đầu rỗng tuếch thì cũng bằng thừa. Vẻ đẹp bên ngoài sẽ nhanh chóng tàn phai qua thời gian, nhưng kiến thức sẽ mãi mãi tồn tại và nâng cao hơn nữa khi chúng ta chú tâm vào việc học.

– Không có hứng thú thì làm sao mà học được, cô mau nghĩ việc đi, đừng ở nơi này mà làm mất thời gian của chúng tôi. – Một cô gái đứng lên nói. – Đúng không các bạn.

Cả lớp vỗ tay như đồng ý, điều này khiến Kel không thể ngờ tới. Ngày xưa cô đi học, nhưng giáo viên đều rất được tôn trọng mà. Những đứa trẻ này thật là hỗn láo mà.

Trong tiếng ồn ào, bà cô khó tính có gào thét đến mấy bọn chúng vẫn không chịu im lặng, Kel đứng như chết trân, dóc toàn bộ sự thông minh trong đầu vẫn không biết xữ lý tình huống nổi loạn này thế nào.

– Thật ồn ào. – Phía sau lớp, giọng nói của Win hét lên cộng với tiếng đập bàn thật mạnh của anh khiến cả lớp bỗng dưng im bặt.

– Ai không muốn cô ta dạy thì cút ra khỏi lớp cho tôi. – Win nhìn xung quanh nói tiếp. – Có ai không hả? Nếu các người không bước ra khỏi lớp ngay bây giờ thì từ này không đẹp phép nhắc đến vấn đề này nữa.

Cả lớp vẫn im lặng, không ai dám thở mạnh.

– Cô còn làm gì ở đó, mau bắt đầu đi. – Win nhìn Kelly rồi ngồi xuống.

Là cậu ta vừa cứu cô một bàn thua trông thấy sao, không ngờ bọn trẻ này lại sợ Win hơn sợ giáo viên.

– Trước tiên, chúng ta sẽ điểm danh.

Kelly đọc tên từng người, đến cái tên Lâm Hạ Tuyết thì không ai lên tiếng. Kelly đánh dấu vắng mặt.

Sau khi điểm danh xong, Kelly nhường lớp lại cho giáo viên bộ môn dạy. Cô về lại văn phòng truy tìm thông tin về Lâm Hạ Tuyết.

– Lâm Hạ Tuyết, học sinh mới chuyển trường đến, được học bổng toàn phần của King, cha mẹ đều ở quê, một mình sống tại thành phố. – Kelly nhẩm một mình. – Vì sao cô bé nghĩ học nhỉ, ở một mình lỡ may bị ốm thì thế nào nhỉ. – Kelly đọc qua hồ sơ của Hạ Tuyết liền lo lắng, cô có chút đồng cảm với Hạ Tuyết vì cô cũng đã từng một mình không một người thân ở Mỹ, rất cô đơn và mệt mỏi. Tuy nhiên cô có anh Thiên Ân chu cấp, còn Hạ Tuyết thì gia đình ở quê có vẻ khó khăn.

Mục lục
loading...