Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 54


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 54

Cô thật sự là muốn biết điều mà anh đang giấu đi, nhưng nghe giọng nói trầm buồn từ anh cô lại chợt nao lòng. Cô không muốn người đàn ông mà cô yêu thương kia lại vì cô mà khó xữ, anh hứa là sẽ nói thì nhất định sẽ nói, cô tin tưởng vào anh. Cô tự cười bản thân mình, biết rằng anh chỉ trêu chọc chơi đùa với cô nhưng con tim cứ thổn thức khi nhìn thấy anh, cô không làm trái lại trái tim mình, cứ để nó tự nhiên thổn thức để nó tự nhiên yêu anh mặc dù anh không yêu cô.

– Anh sẽ để tôi đi, anh không còn muốn trêu đùa tôi nữa. – Kelly hỏi lại một lần, cô muốn đi nhưng khi anh nói rằng sẽ để cô đi… cô lại có chút xót xa.

Thế Bảo không đáp, anh nhấc đũa lên mà gắp một ít thức ăn vào chén Kelly khẽ nói:” Em ăn nhiều vào, tôi nghi ngờ về cách chăm sóc bản thân của em.”

Cô cuối đầu, anh không trả lời nghĩa là đúng sao, anh ta đã chán cô rồi ư.

– Tôi có một việc muốn hỏi anh. – Kelly nói. – Tôi muốn anh trả lời thật lòng.

Thế Bảo vẫn im lặng… một lúc lại gật đầu nói gọn:” Ừm.”

– Anh biết tôi là con gái của Phạm cục trường từ khi nào?

– Khi em chĩa súng vào tôi.

Kelly có chút rụt rè, anh ta là đang mắng cô sao.

– Khi ở trung tâm trò chơi, anh đã từng nói là anh yêu tôi, những lời đó… là thật hay giả. – Kelly cúi mặt hỏi.

Hàn Thế Bảo đưa đôi mắt có chút đợm buồn nhìn sang phía KElly, sau đó lại khẽ cười rồi nói:” Là thật.”

Tim Kelly đập rộn ràng… Thế Bảo vừa nói là thật sao…

– Nhưng… – Hàn thế Bảo nói tiếp. – Là tôi yêu con vịt xấu xí Kelly… không phải thư kí xinh đẹp Bảo My, càng không phải Phạm tiểu thư nhà họ Phạm. – Hàn Thế Bảo buông đũa đứng lên mà bỏ đi. – Tôi no rồi.

Cả 3 người đó không phải là một mình cô sao… rõ ràng anh cũng biết điều đó mà. Vì sao anh lại nói ra những lời như vậy, Kelly khẽ cười tức giận.

– Vậy ra anh là kẻ phong lưu không chung thủy sao?

Anh quay lại, không hiểu ý cô nói. Kể từ khi yêu cô, anh chưa từng nhìn qua bất cứ cô gái nào.

– Anh nói anh yêu Kelly nhưng lại mang thư kí Phạm Bảo My lên giường cùng anh… tôi nghi ngờ về tư cách của anh khi dám nói ra lời yêu thương đối với cô gái mang tên Kelly kia. – Kelly không vừa, anh muốn phân biệt rõ ràng cô sẽ phân rõ cho anh xem.

Hàn thế Bảo bật cười, xem ra cô gái này muốn chơi trò chơi nguy hiểm với anh. Lại cả gan dám vặn vẹo lại lời anh nói. Anh nhìn cô cười nhếch mép từ từ bước tới phía cô, ánh mắt chầm chậm cúi người về gương mặt Kelly.

– Nếu đã không có tư cách, tôi lại muốn quăng cái tư cách ấy đi… – Anh nhíu mày, bàn tay vuốt mái tóc của KElly ra phía sau để lộ chiếc cổ gợi cảm, Hàn Thế Bảo từ từ hôn vào.

– Anh… mau cút đi. – Kelly đẩy Thế Bảo ra xa, nhanh chân bỏ chạy khỏi tay anh.

Thế Bảo nhìn theo cô không đuổi theo, đôi môi anh vẫn còn nhoẻn miệng cười đắc ý.

– Tối nay em muốn ngủ ở đâu. – Anh không tha mà nói theo trêu chọc.

Kelly nóng mặt bỏ chạy… cô biết nếu cô còn ở lại gian phòng bếp đó thì người đàn ông kia sẽ ăn cô thay cơm. Anh ta là kẻ biến thái, có thể làm bất cứ nơi nào…

******************

Buổi tối tại thành phố rất đẹp, ánh đèn lung ling khắp nơi. Những bảng quảng cáo chớp màu đỏ vàng đẹp mắt, Tú Anh ngồi trong quầy bar của Ciz anh đưa hết ly rượu này đến ly rượu khác không ngừng lại, mọi người xung quanh náo nhiệt trong tiếng nhạc không ai để ý đến một bóng dáng đang cô đơn trong một đám đông rất nhiều con người.

An Nhiên cũng không tránh khỏi đau buồn, cô nhận được thiệp cưới của Hải Minh… thật sự bất ngờ, không ngờ nhanh như vậy anh lại đồng ý kết hôn cùng cô gái mà mẹ anh chỉ định. An Nhiên lại bật cười, số kiếp của cô là không phải dành cho đàn ông tốt… hoặc đàn ông tốt sẽ mãi mãi không chọn cô. Dù sao cô cũng muốn chúc Hải Minh hạnh phúc, anh là một người tốt… cô gái kia là con nhà gia giáo phù hợp với anh… An Nhiên đưa ly rượu lên môi uống cạn.

– Đây không phải là An Nhiên sao. – Hai người đàn ông ăn mặc bảnh bao bước đến An Nhiên.

– Không phải, cút đi. – An Nhiên không muốn bị làm phiền.

– Thật không phải sao, cô em vì sao lại ngồi đây uống rượu một mình… có cần bọn anh tâm sự cùng không. – Bọn chúng không đợi An Nhiên đồng ý đã ngồi xuống cạnh cô.

– Mau cút đi, trước khi tôi nổi giận. – An Nhiên hét lên.

Tiếng nhạc ầm ĩ nên đây khiến giọng hét của An Nhiên không được ai nghe thấy, hai tên đàn ông kia liền cười đắc ý mà giở trò.

– Nghe nói em bị tên Hàn Thế Bảo vứt ra đường khi bị sẩy thai ư, chắc em buồn lắm nhỉ, có cần bọn anh giúp em giải tỏa không. – Bọn chúng buông lời khiếm nhã.

An Nhiên nghe bọn chúng nhắc đến đứa con chưa kịp sinh ra đã chết của mình thì tâm trạng trở nên vô cùng tồi tệ. Cô nhìn chai rượu trên bàn, sau đó liếc hai tên bên cạnh khẽ nói:” Nếu chúng mày không cút, đừng trách sao tao không khách sáo.”

– Haha, tôi thích cái tính cách này của cô em đó, An Nhiên.

Bọn chúng kẻ thì ôm eo cô, kẻ thì lưỡn lờ trên tóc cô, cả hai kiềm chặt không để cô có đường chạy thoát. An Nhiên tức giận, cô không phải là loại gái rẽ tiền để bọn chúng chơi đùa như vậy. Cô đưa tay lên cầm chai rượu trước mặt đập vào đầu tên bên phải liền hét:” Tao đã nói đừng có chạm vào người tao.”

Tên còn lại nhìn thấy bạn của mình bị choáng váng liền tức giận mà tóm lấy tay cô chặt, An Nhiên đau đến mức như tay muốn nát vụn trong tay hắn, cô và hắn liền dằn nhau tại góc khuất trong Ciz.

– Choang. – Từ phía sau nghe tiếng đổ bễ, người đàn ông đang hành hung An Nhiên choáng váng ngã nhào.

An Nhiên nước mắt dâng mi, trong lòng sợ hãi thì được cứu, nhìn người trước mắt khẽ gọi:” Tú Anh.”

– Chạy thôi. – Tú Anh chộp lấy tay An Nhiên… kéo tay cô bỏ chạy.

– Sao phải chạy, bọn chúng sai trước. – An Nhiên chạy theo nhưng vẫn nói.

– Cô điên sao, cô là ca sĩ đó… nếu ai đó phát hiện cô ở quán bar đánh người khác bằng chai rượu… tôi dám chắc những công sức bao năm cô gây dựng ném sông ném biển. – Tú Anh giải thích.

– Vì sao anh không đánh bọn chúng một trận, bọn chúng ỷ thế ức hiếp tôi. – An Nhiên lại nói.

– Đại minh tinh à, thoát được là tốt… còn muốn gây sự. – Tú Anh đưa An Nhiên nép vào bức tường tối… thở hổn hển. – Tôi là thanh niên gương mẫu, không thích gây gổ đánh nhau… cũng không thích bạo lực.

An Nhiên bụm miệng cười, cô nhớ ra có lần Thế Bảo có nhắc tới việc người anh em song sinh với trợ lý Tuấn Anh không biết võ công, chỉ giỏi miệng lưỡi.

– Nép vào. – Tú Anh lùi một bước ép sát vào người An Nhiên khi nhìn thấy hai gã đàn ông kia đuổi tới.

An Nhiên ngước mặt lên nhìn thấy Tú Anh đang cúi xuống, bốn mắt nhìn nhau… Nghe tiếng chửi bới của bọn chúng đã bỏ đi, Tú Anh liền lùi lại một bước ra phía ngoài.

– An toàn rồi. – Tú Anh liền nói.

– Anh vẫn còn nắm tay tôi. – An Nhiên đưa bàn tay Tú Anh vẫn còn nắm chặt tay cô.

Tú Anh liền buông tay, giọng nói ấp úng:” À, xin lỗi… tôi lo bọn chúng phát hiện nên không để tâm đến chuyện khác.”

– Dù sao cũng cảm ơn anh. – An Nhiên nói. – Nhờ anh mà thoát được bọn chúng.

– Không có gì, tôi đưa cô về… đường buổi tối rất nguy hiểm. – Tú Anh lịch thiệp nói.

– Phiền anh. – An Nhiên khẽ đáp, quả thật chuyện vừa rồi cũng khiến cô khá sợ.

Trên con đường dài về lại chung cư An Khang, Tú Anh nhớ lại khi nãy nhìn thấy An Nhiên dùng chai rượu đập vào đầu người đàn ông kia liền khẽ rung người, cô gái này lại hung hăn như vậy… trước kia đi với Hàn tổng thật nhẹ nhàng và hiền lành… xem ra phụ nữ có nhiều loại.

– Cô cũng thật liều mạng, lại dám đánh bọn chúng. Nếu không có tôi, cô có lẽ bị bọn chúng hành hung rồi. – Tú Anh lái xe khẽ nói.

– Lúc ấy bọn chúng nhắc đến đứa con của tôi, khiến tôi mất bình tĩnh. – An Nhiên khẽ nói,đôi mắt chợt trở nên buồn bã.

Tú Anh nhìn qua phía An Nhiên, cô gái này không thật sự xấu như anh từng nghĩ. Trước kia anh luôn nhìn cô ta như bao nhiêu loại hoa thơm ngoài đường, chỉ là thứ vui đùa của Hàn tổng, cô hám danh lợi và tiền tài nên mới bám lấy Hàn tổng… nhưng khi nhắc đến đứa con đã mất cô ta lại trờ nên đau buồn như vậy… xem ra anh đã nghĩ không tốt về cô.

loading...

– Anh yêu Hạ Tuyết sao? – An Nhiên khẽ lau giọt nước mắt trên khóe mi quay sang nhìn Tú Anh mà nói.

– Nhưng cô ấy… không muốn chấp nhận tôi. – Tú Anh đáp.

– Hạ Tuyết thật là may mắn lại có rất nhiều đàn ông tốt yêu cô ấy, còn tôi… không thề yêu được một đàn ông tốt. – An Nhiên tủi thân.

– Cô là ca sĩ nổi tiếng, lại sợ không có đàn ông ư. – Tú Anh ngạc nhiên.

– Chính vì tôi là ca sĩ, là người của công chúng… cộng với lí lịch không trong sạch… nên mới khó có gia đình tốt nào chấp nhận. – An Nhiên lắc đầu nghĩ về tương lai của mình.

– An Nhiên.. cô giúp tôi chăm sóc Hạ Tuyết. – Tú Anh khẽ nói. – Hạ Tuyết có lẽ là vẫn đang đợi Win. – Tú Anh khẽ cười buồn.

– Em ấy là em gái tôi, tất nhiên tôi sẽ bảo vệ em ấy. – An Nhiên đáp.

Chiếc xe dừng trước chung cư An Khang, An Nhiên một lần nữa cảm ơn Tú Anh sau đó rời khỏi xe mà bước lên căn hộ của mình. Cô vừa bước đến cầu thang liền nhìn thấy một bóng đen, cô quay lại thì đã thấy Hải Minh đang đứng tựa vào tường như đang đợi cô.

– Anh… – An Nhiên khẽ nói.

– Em vừa đi cùng bạn trai về đó sao? – Hải Minh nhìn An Nhiên đau lòng mà nói.

An Nhiên khẽ cười buồn, sau đó gật đầu.

Hải Minh trước khi đến đã có chút mem say trong người, anh ép sát cô vào tường vắng cưỡng hôn cô. An Nhiên chống trả quyết liệt vẫn không thể nào thoát được bàn tay mạnh bạo của Hải Minh…

– Mau buông cô ấy ra. – Một giọng nam nhân phía sau Hải Minh nói lớn, sau đó kéo Hải Minh ra khỏi An Nhiên tung một cú đấm. – Cô ấy không thích như vậy, anh lại muốn cưỡng ép. – Sau đó kéo An Nhiên đi về phía sau mình.

– Mày đã cướp bạn gái tao. Cô ấy là của tao. – Hải Minh mất bình tĩnh, nắm áo Tú Anh đấm trả.

Tú Anh ngã xuống đất, đôi môi bật máu… cú đấm của Hải Minh khiến anh choáng váng. An Nhiên hoảng hốt chạy đến đở Tú Anh, nước mắt cô rơi ra mà nói.

– Không phải anh sắp kết hôn rồi sao, vì sao còn đến làm phiền tôi và bạn trai tôi… tôi yêu anh ấy, không phải anh… đừng làm tổn thương bạn trai tôi. – An Nhiên vừa nói vừa khóc, ôm Tú Anh… như Tú Anh thật sự là người cô yêu.

– Anh không nghe cô ấy nói sao, người An Nhiên yêu là tôi… anh đừng làm phiền bạn gái tôi nữa. – Tú Anh đưa bàn tay lau đi giọt nước mắt trên khóe mi An Nhiên, đã đóng thì phải đóng cho đạt.

– Cả đời này, anh sẽ không tha thứ cho em. – Hải Minh nói xong, nhặt chiếc áo vest dưới đất mà bước đi… bước chân anh nặng trĩu không muốn nhấc.

An Nhiên đưa Tú Anh lên nhà vì muốn sứt thuốc cho vết thương trên môi anh… lần này anh vì cô mà bị Hải Minh đánh oan uổng như vậy.

– Anh yên tâm đi, Hạ Tuyết đi quay cảnh quay mới rồi… không có trong nhà đâu. – An Nhiên biết Tú Anh e ngại Hạ Tuyết, vì cô ấy không cho Tú Anh vào nhà.

Cô mang ra bông băng để rửa vết thương trên môi cho anh, đôi mắt cô nhìn về đôi môi đầy quyến rũ kia mà tim đập mạnh. An Nhiên không hiểu vì sao lại như vậy, cô mang cất hộp y tế trong nhà bếp sau đó tự mình lắc đầu đuổi cái hình ảnh bờ môi màu đỏ hồng tự nhiên của Tú Anh.

“ Không được, đó là đàn ông của em gái mình… không được suy nghĩ tới…” – An Nhiên tự nhủ thầm.

– Cảm ơn đã sát trùng cho tôi, ở đây không tiện… tôi về trước đây. – Tú Anh đợi An Nhiên đi ra liền chào ra về.

– Tôi mới là người phải cảm ơn anh, vì đã giúp tôi. – An Nhiên ái ngại nói.

– Ngủ ngon. – Tú Anh quay lưng về phía cửa ra vào.

– Tạm biệt. – An Nhiên đứng im nhìn theo bóng lưng Tú Anh sau đó lặng lẽ bước phía sau tiễn khách.

Tú Anh vừa mở cửa bước ra thì đã nhìn thấy Hạ Tuyết đang chuẩn bị bước vào, bốn mắt nhìn nhau… phía sau là An Nhiên công thêm vết thương còn đỏ trên môi Tú Anh. Hạ Tuyết như nhìn ra điều gì đó.

– Có phải em đã về không đúng lúc. – Hạ Tuyết nói.

– Hả. – An Nhiên không hiểu ý Hạ Tuyết. – Em nói chị không hiểu.

– Xin phép, tôi về trước. – Tú Anh đi lướt qua Hạ Tuyết… sau đó bỏ đi không nhìn lại.

Hạ Tuyết không tỏ thái độ bất thường nào, trước mặt An Nhiên cô vẫn vui vẻ như mọi ngày và không hỏi đến chuyện giữa An Nhiên và Tú Anh. Khi bước vào phòng mình, Hạ Tuyết trở nên buồn bã…

“ Nếu chị An Nhiên và Tú Anh thật sự yêu nhau, cô sẽ chúc bọn họ hạnh phúc viên mãn.” – Hạ Tuyết ghi trong nhật kí của mình.

Tại trường trung học King, Hải Yến cả người hôm nay nóng như lửa đốt… cô đã nhìn vào điện thoại của mình mấy ngày qua không rời mắt… mỗi khi tin nhắn từ tổng đài càng khiến cô tức tối hơn. Và người khiến cô tức giận không ai khác chính là Hà Tuấn Anh, cô đã là bạn gái của anh vậy mà từ hôm đó tới nay anh không hề liên lạc trước, cũng không thể gọi được cho anh khiến Hải Yến nóng giận đập bàn.

– Hải Yến, có chuyện gì sao? – thầy giáo đang giảng bài liền trợn mắt hỏi.

– Thưa thầy, em nhất định phải đi tìm, nhất định phải tìm cho ra. – Hải Yến gom tập sách trên bàn vào cặp rồi bỏ ra khỏi lớp.

Thầy giáo khó hiều nhìn theo sau đó hỏi cả lớp:” Em ấy làm mất gì sao?”

Cả lớp lắc đầu không ai biết thứ Triệu Hải Yến muốn tìm là gì, đó chính là tình yêu của cô… nếu anh không chủ động… cô sẽ là người chủ động làm tan chảy trái tim băng giá của anh.

Triệu Hải Yến lái xe đến tập đoàn The Win vì ngoài nơi này ra cô thật không biết gì về Hà Tuấn Anh… lúc này cô lại chợt nhận ra, cô nói yêu anh nhưng cô lại chưa hiểu rõ về anh…sau đó lại búng tay một cái:” như vậy mới gọi là tình yêu sét đánh.” rồi khẽ cười đắc ý.

– Cô tìm ai. – Lễ tân hỏi.

– Tôi là bạn gái của trợ lý Hà, tôi đến tìm anh ấy. – Hải Yến trong bộ đạng học sinh trung học, chuyện lần trước mọi người vẫn còn nhớ.

Cô gái lễ tân khẽ bối rối… lần đó trước nhân viên công ty cô ta còn dám hôn trợ lý Hà… lại không thấy anh ấy tức giận, xem ra là mối quan hệ phức tạp. Nếu cả gan đuổi cô gái này ra ngoài sẽ đắc tội.

– Xin lỗi, trợ lý Hà ra ngoài rồi. – Cô tiếp tân nhận được tin từ thư kí của anh.

– Vậy tôi muốn gặp Hàn tổng, cô cứ thông báo là có Triệu Hải Yến con gái của tổng giám đốc tập đoàn Triệu Hà muốn gặp Hàn tồng để đòi lại công bằng.

– Nhưng… Hàn tổng… – Cô tiếp tân ấp úng, đâu phải ai cũng có thề gặp Hàn tổng.

– Tôi đã làm gì khiến cô cảm thấy không công bằng sao? – Hàn Thế Bảo nhìn thấy Triệu Hải Yên liền bước tới vừa nghe cô nói ra.

Triệu Hải Yến quay đầu lại phía sau, cô nhoẻn miệng cười khi đã gặp được Hàn Thế Bảo và trên hết là phía sau Hàn Thế Bảo chính là người yêu của cô.

– Hàn tổng à, ngài có biết là ngài bốc lột sức lao động của nhân viên quá không. – Triệu Hải Yến lắc lắc đầu, ra vẻ không hài lòng.

– Bóc lột sao? – Hàn Thế Bảo nhíu mày lại, cô gái này muốn giờ trò gì sao?

– Đúng vậy, ngài bốc lột đến mức mà bạn trai tôi không có thời gian để hẹn hò cùng tôi. Ngài

cũng biết chúng tôi vừa mới bắt đầu quen nhau, phải có nhiều thời gian tìm hiểu.

Tuấn Anh chỉ muốn xách cô gái trước mặt mà ném ra khỏi The Win.

– À… – Hàn Thế Bảo nhìn sang Tuấn Anh khẽ cười. – Thì ra là lỗi của tôi. Thế này… hôm nay tôi sẽ cho cậu nghĩ một ngày để đưa cô bạn gái mới quen này đi chơi một hôm vậy. – Hàn Thế Bảo đẩy Tuấn Anh về phía Hải Yến.

Tuấn Anh gằn giọng nhìn khẽ nói nhỏ trước mặt Hải Yên:” Cô điên rồi sao?”

Hải Yến không đáp, vui vẻ ôm lấy tay Tuấn Anh mà kéo đi:” Cảm ơn Hàn tồng, ngài là một tổng giám đốc đẹp trai tốt bụng và vô cùng hiểu biết nhất mà tôi từng gặp.” – Một tay ôm lấy Tuấn Anh kéo đi, một tay vẫy chào Hàn Thế Bảo

Hàn Thế Bảo đưa tay vẫy chào bọn họ, trong lòng bỗng nhiên có chút vui vẻ…

Mục lục
loading...