Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 52


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 52

Triệu Hải Yến đưa tay lên trán Tuấn Anh, sau đó lại đưa tay lên trán mình. Cô muốn xem người đàn ông này có bị sốt nên nói mê sàn hay không, trước đến nay anh gặp cô là trốn như trốn tà vậy mà hôm nay anh ta chủ động nắm tay cô kéo đi, lại nói rằng muốn thứ quen cô sao. Hải Yến tim đập thình thịch, miệng lấp bấp hai vai rung lên như không tin vào tai mình.

– Anh… bị bệnh sao? –

– Không. – Tuấn Anh nhàn nhạt đáp. – Cô không muốn sao?

– Không phải… tôi rất muốn là bạn gái của anh… nhưng… tôi cảm thấy rất kì lạ không phải anh từng nói là đã có bạn gái sao?

– Tôi chia tay rồi.

– Vậy nên anh mới buồn như vậy… và muốn quen tôi ư. – Triệu Hải Yến khổ sở nói giữ tiếng nấc trong cổ họng, anh là đang xem cô là người thay thế ư.

– Cô có thể từ chối. – Tuấn Anh lại đáp một cách không quan trọng.

Triệu Hải Yến im lặng không đáp… gió biển thổi bay mái tóc cô trong gió và những giọt nước mắt từ khoé mi cô chưa kịp rơi xuống đã bị cơn gió hất đi. Cô và anh không nói với nhau một lời nào kể từ khi đó… chỉ là trên tay cô đang cầm một lon bia đắng chát đưa vào miệng… đó là lần đầu cô uống thứ đắng ngét đến khó chịu này.

Tuấn Anh đưa Triệu Hải Yến về nhà, anh tiễn cô đến trước cửa nhà thì an tâm mà quay đi. Cô vội bước theo một bước mà gọi:” Hà Tuấn Anh.”

Tuấn Anh quay mặt lại nhìn cô.

– Dù cho là người thay thế, tôi cũng muốn thử làm bạn gái của anh. – Triệu Hải Yến nói xong, chạy đến ôm chầm lấy anh.

Tuấn Anh không đáp, bàn tay anh buông thõng không đáp trả cái ôm của cô… ánh đèn đường soi sáng hai con người họ in bóng dài xuống mặt đất… cảnh vật u buồn im ắng… hệt như tâm trạng hiện tại của anh.

********

– Hàn tổng, Kelly đã mất tích rồi, tôi đã dò hỏi bân phía Hoàng Thiên Ân nhưng vẫn không có động tĩnh nào bọn họ vẫn đang nghĩ KElly còn ở Hàn gia.

– Cô ấy đã nhìn thấy hình ảnh của mẹ Kelly, cha tôi và Win chụp chung vì vậy tôi nghĩ cô ấy đang nghi ngờ về mối quan hệ đó. Chúng ta phải tìm ra cô ấy trước khi bị họ Hoàng kia gieo vào đầu những điều trái sự thật. – Thế Bảo cầm bức ảnh mà nói.

– Kelly rời khỏi Hàn gia là điều khá mạo hiểm, lão già Hàn Thiên Phúc sẽ nhanh chóng đánh hơi được. – Tuấn Anh nhìn qua bức ảnh rồi nói.

– Cậu cứ cho người canh gác cẩn thận Hàn gia như khi Kelly còn ở đây… và nhanh chóng truy tìm cô ấy. – Hàn Thế Bảo khẽ suy nghĩ một chút sau đó cười nữa miệng. – Tôi đã có cách dụ cô ấy xuất hiện rồi.

Hàn Thế Bảo bật cười lớn khẽ nói:” Con vịt đó nghĩ gì… muốn làm gì tôi sao có thể không nắm bắt được.”

Hàn phu nhân điều trị vết thương và bị giam lỏng cùng Hàn Liên Chi tại một biệt thự khác của Hàn gia. Nơi này canh gác cẩn mật đột nhiên hôm nay lại cắt giảm người, sau đó là Hàn Thế Bảo thông báo với báo chí rằng Hàn phu nhân đang được anh báo đáp hiếu nghĩa bằng cách phụng dưỡng bà tại căn biệt thự kia.

Quả nhiên điều này đã đến tai Kelly, cô ngồi trong một căn phòng nhỏ. Nơi này nằm trong một góc khuất của một dãy nhà trọ ít người, cô rất ít khi ra đường… chỉ che kín mặt và ra ngoài vào ban đêm.

– Mẹ mình vì sao chụp chung với Hàn lão gia kia và có cả Win… chắc chắn Hàn phu nhân là người biết rõ nhất nên cô đã quyết định truy tìm nơi ở của bà ta… không ngờ chưa kịp truy tìm thì Hàn Thế Bảo đã tự mình nói ra. – Kelly đắc ý.

Cô đã từng có ý định đi hỏi Hoàng lão gia nhưng cô lại thay đổi quyết định. Ông ta chắc chắn trước kia biết rõ nội tình, nhưng vì sao lại chưa từng nhắc đến một lần nào với cô. Nếu ông ấy đã che giấu thì dù cô có hỏi cũng không thể biết hết được sự thật. Còn về Hàn phu nhân, cô hy vọng bà ta sẽ kể hết sự thật này, ít ra người đàn ông kia là chồng bà ấy, cô sẽ khích tướng cho bà ta khai ra hết.

Buổi tối không trăng không sao, trời đen như mực… Kelly rời khỏi khu nhà trọ này với một bộ trang phục đen từ đầu đến chân. Bóng cô nhanh chóng lướt đi nhanh nhạy, tiến đến nơi mà Hàn phu nhân đang sống.

Căn biệt thự chìm trong bóng tối… bên ngoài có vài tên vệ sĩ đứng canh. Kelly nhoẻn miệng cười, như thế này sẽ không thể làm khó cô được. Kelly trèo lên bức tường lớn, vào nhà một cách dễ dàng.

Cô lẻn vào bên trong nhà chính một cách an toàn, sau đó từ từ lần trong bóng tối ở phía hành lang… ánh đèn mập mờ bên ngoài khuôn viên chiếu vào bên trong căn nhà qua những tấm màn phất phơ mờ mờ ảo ảo.

Kelly tìm đến vị trí cầu thang, sau đó từng bước bước lên một cách nhẹ nhàng đến khi đi đến tầng trên thì nghe tiếng bước đi lộp cộp liền nép mình vào bức tường. Cô hé mắt nhìn ra là hai cô gái mặc trang phục người làm đang noi chuyện với nhau, trên tay một người họ đang cầm một khay thức ăn.

– Bà ấy hôm nay lại bỏ bữa. – Cô người làm đang cầm khay khẽ nói.

– Từ khi đến đây làm tôi chưa từng thấy con trai phu nhân đến thăm, có lẽ bà ấy vì quá thương nhớ chăng. – Cô gái kia liền nói.

– Đừng nói bậy, kẻo rước hoạ vào thân. – Nói xong cả hai cô gái đều bỏ nhanh đi.

Đợi đến khi họ bỏ đi, Kelly nhè nhẹ bước ra, theo như bọn họ nói thì chắc chắn Hàn phu nhân kia đang ở tầng này. Cô nhanh chóng tiến về phía trước mà kiểm tra từng phòng. Cô phải đến căn phòng thứ 4 mới nghe thấy tiếng động cót két bên trong, chắc chắn là bên trong có người. Cô nắm tay cầm khoá cửa mà mở vào, sau đó nhẹ nhàng nép vào và đóng cửa lại.

Tiếng động bên trong dừng lại, căn phòng chỉ có ánh đèn bên ngoài chiếu vào mờ ảo không nhìn rõ mọi thứ. Cô nhìn thấy trước mặt mà một bóng trắng đi ngồi phía trước, cô khẽ rùng mình sau đó lại dùng hết can đảm mà bước tới. Từng bước của cô có chút rung rung, không hiểu vì sao toàn thân cô lạnh ngắt nhưng cô không ngừng bước đến khi lại gần bóng trắng kia hơn… nó vẫn không cử động.

Kelly cảm thấy kì lạ, khẽ đưa tay về phía bóng trắng kia mà đẩy nhẹ…. không ngờ nó lại ngã nhào xuống sàn.

– Á á á aaaaaa. – Kelly hét lên, không phải cô dùng sức quá mạnh vì sao lại bị ngã.

Ánh đèn trong phòng bật sáng, Kelly đang nhắm mắt sợ hãi thì mở mắt ra… phía trước mặt cô chính là một hình nộm được mặc một bộ trang phục màu trắng hệt như muốn hù ma. Nhưng căn phòng này đang tối đen như vậy, vì sao hiện tại lại sáng bừng thế này, lẽ nào…

Kelly nhận ta thì cũng đã muộn, cô nhìn xung quanh về phía cửa liền nhìn thấy Hàn Thế Bảo đứng tại vị trí mở đèn.

– Hàn Thế Bảo. – Kelly khẽ gọi.

– Tôi sẽ không tin em nữa nếu như em dám ngất. – Hàn Thế Bảo châm chọc.

– Một cách không thể dùng hai lần. – Kelly đáp.

loading...

– Em biết vậy là tốt. – Hàn Thế Bảo từng bước đi về phía Kelly.

– Anh đặt bẫy tôi? – Kelly nhìn hình nộm mà nói.

– Em nghĩ xem, dám lừa tôi… tôi cũng muốn đùa em một chút.

– Anh biết tôi muốn tìm Hàn phu nhân và đã cố ý đăng báo bài viết kia.

Hàn Thế Bảo không nói gì mà gật đầu, hiện tại đã đang đứng đối diện Kelly. Anh đưa tay mình lên chiếc cằm của cô sau đó ngước lên đối diện với gương mặt anh khẽ nói.

– Em muốn trốn sao, trừ khi tôi muốn em đi… thì em đừng hòng thoát đi.

– Tôi muốn gặp Hàn phu nhân. – Kelly hất tay anh ra, sau đó lại nói.

– Em muốn biết điều gì, có thể hỏi tôi.

– Anh sẽ nói sao?

– Cũng còn tuỳ thái độ của em. – Hàn Thế Bảo nhoẻn miệng cười, sau đó đưa bàn tay mình lên môi cô. – Nếu em làm tôi hài lòng.

– Tôi sẽ đi tìm Hàn phu nhân, anh đừng hòng giở trò. – Kelly lui về sau một bước, sau đó tiến đến cửa ra vào. – Anh không có quyền giam giữ tôi, tôi sẽ kiện anh bắt người trái phép… anh nên nhớ tôi là quốc tịch Mỹ… tôi sẽ đến đại sứ quán kiện anh.

Hàn Thế Bảo bật cười… sau đó tiến về phía Kelly mà ép cô vào cửa, đôi môi hé ra nói:” Để xem em có cơ hội đến đó hay không đã rồi nói.” Sau đó đôi môi anh tiến về phía môi cô mà chiếm lấy, lưỡi anh đưa vào miệng cô thám hiểm.

Cô tức giận vì bị anh ức hiếp, tức giận vì sao lại đắm chìm trong nụ hôn ngọt ngào kia… sự tức giận dâng tràn đến mức cô dùng răng mình cắn môi anh đến bật máu. Hàn Thế Bảo khẽ nhăn mặt, sau đó bế thốc cô đi về phía giường tiếp tục cưỡng hôn.

Kelly buồn nôn, mùi máu hoà lẫn mùi vị hơi thở của anh khiến cô khó chịu không thể tả. Rất may là đôi môi anh đã rời khỏi môi cô, anh hôn xuống phía cổ sau đó từ từ cởi bỏ lớp áo trên người cô.

Hai tay bị anh nắm chặt, toàn thân nằm dươi thân anh không thể nhúc nhích.

– Hàn Thế Bảo, tôi sẽ giết anh nếu anh dám giờ trò đồi bại với tôi.

– Dù có bị em giết, tôi cũng rất muốn em. – Hàn Thế Bảo khẽ nói, bờ môi đã chạm phải nhũ hoa màu hồng xinh đẹp.

Cô chợt rùng mình, trong lòng lại có một trạng thái kích thích kì lạ. Kelly ưỡn cong người không thể kìm chế, điêù đó càng khiến anh kích tình hơn.

– Là em đang kích thích tôi sao? – Hàn Thế Bảo từ từ cởi bỏ những thứ vướn bận trên người cả hai…

– Hàn Thế Bảo, tôi sẽ giết chết anh… – Kelly khẽ hét lên khi anh tiến vào bên trong cô.

Cô càng hét lên, anh càng bị kích thích không muốn dừng lại… mà di chuyển nhanh hơn… Kelly từ từ lịm vào một cảm giác kích thích sau đó miệng phát ra những tiếng khe khẽ.

Đôi bàn tay cô bám chặt vào bờ vai dài rộng của anh, đôi mắt anh say đắm nhìn vào mắt cô… bờ mi cô khẽ rơi một giọt lệ tự trách bản thân mình. Vì sao lại lạc vào cõi tình ái say mê này, vì sao lại thất thân mà nằm dưới thân kẻ thù. Trong người lại tạo nên một cảm giác kích thích không muốn anh dừng lại, và vì sao cô lại yêu anh.

Sau một đêm say đắm, cô mệt lả người vì anh hết lần này đến lần khác muốn cô… cô mở mắt mình ra thì phát hiện mình đang nằm ngay ngắn trong lòng anh. Đêm qua không phải lần cuối cùng anh đã mang cô vào phòng tắm sao… nhìn qua cơ thể thơm tho sạch sẽ… chẳng lẽ khi cô mệt đến ngất đi anh ta đã tắm cho cô và mang cô đến nơi ấm áp này. Kelly khẽ đưa mắt nhìn anh, anh ta lại đối với cô là như thế nào?

Kelly muốn ngồi dậy lại bị bàn tay Hàn Thế Bảo ôm trọn vào lòng, mắt anh vẫn không mở ra khẽ nói:” Đêm qua không phải rất mệt sao, ngủ thêm một chút.”

– Anh sẽ nói cho tôi sự thật? – Kelly khẽ nói.

– Em muốn biết điều gì? – Hàn Thế Bảo lười nhát đáp, bàn tay áp chặt cô vào lòng hơn.

– Là mối quan hệ giữa mẹ tôi và cha anh, cả Win… – Kelly khẽ nói.

– Không phải hôm qua tôi nói em phải làm tôi hài lòng sao, nhưng có vẻ không được như vậy. – Hàn Thế Bảo ngụy biện đưa tay lên bờ môi còn động máu.

Kelly biết nếu cô có chống đối tức giận hay gào thét anh ta vẫn sẽ không chịu nói. Chi bằng cô dùng mỹ nhân kế. Cô chờm người lên hôn vào vết thuơng kia, bàn tay cô khẽ luồng vào bên trong lớp mềm mà xoa bờ ngực anh.

Hàn Thế Bảo khẽ bất ngờ, dục vọng buổi sáng là cao nhất lại bị cô gái này chọc phá.

– Đêm qua, em vẫn chưa cảm thấy đủ. – Hàn Thế Bảo buông lời trêu chọc đưa bàn tay ôm lấy bờ mông trắng mịn kia.

– Hàn tổng à, hãy nói tôi biết đi mà, tôi rất tò mò. – Kelly xoa hai tay kiểu cầu xin đáng yêu.

Hàn Thế Bảo bật cười, thì ra cô gái này đang chơi trò mỹ nhân kế với anh sao. Nếu vậy anh cũng sẽ làm mỹ nam kế khiến cô khuất phục.

Anh đưa đôi mắt nhìn sâu vào mắt cô, bàn tay anh từ từ chọc phá toàn thân cô. Kelly từ chủ động hiện tại là ở thế bị động mà bị anh trêu chọc.

– Ưm. – Kelly kêu khẽ khi bàn tay kia tiến tới vị trí bí ẩn của cô.

– Là em tự làm tự chịu… tôi hy sinh phục vụ em thôi. – Hàn Thế Bảo cười lớn… tiếp tục triền miên trên cơ thể cô.

Mục lục
loading...