Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 50


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 50: Quyết Định Của Kelly

Anh dùng đôi môi nóng bỏng hôn dòng nước mắt trên bờ mi rũ xuống của cô. Bàn tay ôm trọn áp cô vào lồng ngực nóng hổi, sau đó đặt môi chạm vào môi cô hơi mem từ miệng anh lùa sang miệng cô… kelly đắm chìm trong mùi hương quyến rũ của anh, của mùi quicky trong hơi thở của anh.

Anh đặt cô lên bàn làm việc, hất tung những thứ trên bàn xuống đất nghe thành nhiều âm thanh khác nhau, vỡ nát tan tành dưới đất. Anh kéo chiếc áo sơ mi trên người cô đứt cả nút, trên thân thể trắng trẻo lộ rõ vòng một đầy đặn hiện ra trước mắt…

– Dừng lại… mau dừng lại. – Cô hét lên… vì sao lần nào cũng bị anh ta đưa vào bẫy, chỉ vì nụ hôn ngọt ngào không dứt nỗi kia mà cô quên cả mục đích đến nơi này.

– Em… muốn giết tôi… trước khi tử tù bị xữ tử họ thường được ăn một món mà họ thích nhất. – Hàn Thế Bảo đưa bàn tay xuống phần mông căng tròn kia cười nữa miệng. – Tôi chính là muốn ăn em nhất.

– Bàn tay anh… mau buông ra cho tôi, Hàn Thế Bảo. – Cô dùng hết sức chống lại anh nhưng dục vọng trong cơ thể một nam nhân kia đã xem như giết chết tâm trí anh… Kelly đang là con vịt con và Hàn Thế Bảo chính là sói già.

Kelly bị đặt trên bàn làm việc của anh, trong đầu lại nhớ tới chuyện lần trước trông thấy anh và An Nhiên mà tá hỏa… là anh ta lại muốn xem cô như cô gái kia sao.

– Tên biến thái này, cút đi. – Kelly cố sức đẩy anh ra, ngờ đâu lại trượt chân động chạm phải ” em trai” của anh.

– Em bảo tôi biến thái, xem ra em lại biến thái hơn tôi. – Hàn Thế Bảo một lần nữa dùng một tay nắm chặt hai bàn tay của cô mà khóa lại, bàn tay còn lại trêu đùa trên thân thể chỉ được che đậy bởi một bộ quần áo bé xíu.

Cô lần này là ngượng đỏ cả mặt, nếu thật sự có súng trong tay sẽ bắn anh ta mà không cần suy nghĩ. Lần trước là vì mem say mà không làm chủ được bản thân, nhưng lần này cô tỉnh hoàn toàn… chính là cô say men tình của anh.

Hiện tại bên ngoài, những cơn gió rít lên lùa qua từng hàng cây nghe rào rào, bên trong căn phòng kín của biệt thự Hàn gia… tiếng động kích tình ngày một nhanh hơn…

– Ưm… Thế Bảo… nhẹ một chút. – Kelly khẽ nói, guơng mặt đỏ ửng… hai dòng nước mắt đã kịp khô, giọng cô nghe rung rung.

– Tôi sẽ khiến cả đời em, không thể quên được tôi. – Hàn Thế Bảo mạnh mẽ hơn nữa mà di chuyển, anh kích thích với từng tiếng kêu phát ra từ khóe miệng Kelly… càng làm anh hứng thú. – Chỉ có một mình tôi có thể làm em mãn nguyện.

Hàn Thế Bảo buông tay ra khỏi tay cô, hai bàn tay cứ thế mà cọ sát lên bầu sữa trên thân thể nhỏ nhắn của người phụ nữ phía dưới thân, nhìn cô nằm trên bàn làm việc khó khăn… anh ôm trọn cô bế lên giường lớn mà tiếp tục sự kích tình.

Khẩu súng lục nằm lẳng lặng dưới sàn… dường như cả hai đã không còn cần đến nó.

Rạng sáng, Kelly tỉnh lại sau một đêm mê loạn… bản thân cô không thề cưỡng lại sự thích thú đối với việc mà Hàn Thế Bảo làm, quả nhiên cũng không hẳn hoàn toàn là cô ép anh, một phần do cô tự nguyện cho anh.

Kelly đi về phía bàn làm việc, mặc lại quần áo mà đêm qua anh đã vứt xuống sàn… Cô nhìn thấy khẩu súng, sau đó tiện tay cầm lên… tháo bỏ đạn bên trong chừa lại 1 viên duy nhất mà tiến tới phía Hàn Thế Bảo.

– Anh đã ăn no đủ một đêm… đến giờ tử hình rồi. – Kelly nhắm vào đầu Hàn Thế Bảo mà nói.

Anh mở mắt ra, đưa bàn tay lên má Kelly khẽ cười:” Anh vẫn cảm thấy chưa no, còn muốn ăn tiếp.”

– Anh thật biến thái. – Kelly đỏ mặt mắng. – Anh có điều gì nói với tôi trước khi chết hay không?

– Anh yêu em, mùi huơng trên cơ thể em thật sự kích thích anh. – Hàn Thế Bảo ngồi dậy dần dần tiếng về phía Kelly. – Anh muốn nói rằng anh sẽ ăn em tiếp nếu em không bắn.

Hàn Thế Bảo ngồi đối diện Kelly trên giường lớn, mái tóc hơi bù xù, bờ vai rộng cùng bờ ngực săn chắc lộ ra trên cơ thể… Kelly đưa mắt nhìn qua chúng… quả thật đã hai lần thất thân cùng anh nhưng hiện tại mới chính là lúc cô quan sát kĩ lưỡng.

” Thật là, vì sao mình lại bị kích thích khi nhìn anh ta như vậy.” – Kelly tự mắng chửi mình.

– Hàn Thế Bảo… hôm nay chính là ngày giỗ của cha mẹ tôi,… anh còn nhớ không? – Kelly khẽ nói. – Tạm thời tôi chưa muốn giết anh, tôi muốn đưa anh đến một nơi.

Chiếc xe hơi màu đen dừng ngay trước sân chùa, cô đưa anh đi vào bên trong phòng thờ… cha mẹ mình. Trước di ảnh cha mẹ, Kelly khẽ rơi nước mắt mà nói.

– Cha, mẹ… con mang bạn trai đến gặp hai người.

– Kelly… – Hàn Thế Bảo khẽ gọi, hiện tại anh không thề nào đoán được rằng cô muốn gì.

– Anh ấy là một người tốt, ít ra là trong mắt con chỉ nhìn thấy điểm tốt của anh ấy. Cha mẹ thấy hài lòng với Hàn Thế Bảo hay không? – Kelly lại nói.

– Em làm sao vậy. – Hàn Thế Bảo ôm Kelly mà nói.

Kelly buông Hàn Thế Bảo ra… sau đó liền lùi về sau một bước mà khẽ nói:” Trước cha mẹ tôi, tôi muốn hỏi rằng anh có yêu tôi không, anh phải trả lời cho thật.”

– Kel, anh thật lòng yêu em. – Hàn Thế Bảo đáp.

– Tốt. – Kelly mỉm cười, sau đó đưa súng lên đầu mình khẽ nói. – Tôi sẽ khiến anh sẽ dằn vặt cả đời vì những việc anh đã gây ra, người anh yêu thuơng thật lòng vì anh mà chết ngay trước mắt… tôi sẽ ân hận đến chết. – Kelly đưa tay vào cò súng.

– Đừng, em đừng làm bậy. – Hàn Thế Bảo bất ngờ, tiến lên một bước.

– Anh đứng yên đó, nếu không tôi nổ súng ngay lập tức. – Kelly hét lên.

– Kelly, buông súng ra đi, rất nguy hiểm. – Hàn Thế Bảo lo lắng tột độ.

– Hàn Thế Bảo, tôi hận tôi không giết được anh… từ khi tôi biết mình yêu anh, tôi càng sợ nhìn thấy anh… Thà rằng tôi và anh chưa từng quen biết, có phải dễ dàng hơn cho tôi không?…

– Nếu em hận… em cứ bắn anh tại đây để trả thù cho cha mẹ em… cần gì phải tự làm hại bản thân mình…

– Tôi không làm được, tôi yêu anh… – Kelly hét lên. – Tôi làm sao có thể giết anh khi mà tôi yêu anh hơn cả bản thân tôi.

Nói rồi, Kelly nhắm mắt lại… tay đã đưa vào còi súng… cô muốn kết liễu bản thân mình về với cha mẹ… không phải dằn vặt bản thân vì tình yêu và thù hận nữa.

– Tốt. – Hàn Thế Bảo cười nữa miệng. – Em tự kết liễu đời mình, còn tốt hơn là để tôi từ từ hành hạ em đến chết.

Tay cô đưa khẩu súng lên đầu, nhắm mắt định tự kết liễu cuộc đời vừa nghe anh nói vậy liền mở mắt ra, không tin những gì người đàn ông trước mặt cô vừa nói.

– Em ngạc nhiên sao. – Hàn Thế Bảo vẫn giữ cái cách cười đểu cán trên gương mặt kia. – Thật ra tôi đã biết em là Phạm tiểu thư từ lâu… đã nhiều lần muốn thủ tiêu em nhưng rất tiếc tôi lại thích trêu đùa em hơn, vì em thật sự rất cuốn hút và rất ngoan ngoãn khi dưới thân tôi. – Anh bước gần tới phía Kelly. – Yêu em sao, em nghĩ chúng ta có thể có tình yêu ư? – Anh cười khẩy một cái.

Lời anh vừa nói khiến cô từ từ buông khẩu súng xuống đất… rơi xuống nghe một tiếng ” cạch”.

– Anh là tên xấu xa đê tiện nhất mà tôi từng gặp… – Kelly hét lên.

– Không phải là bây giờ em mới biết. – Hàn Thế Bảo đi tới ôm Kelly sát vào người mình. – Em nhớ bữa tiệc đầu tiên mà em đến tại biệt thự Hàn gia chứ, tôi đã cố tình mang cô gái kia lên giường vì biết em có mặt trong phòng tôi.

– Anh… anh… – Kelly lùi về sau một bước.

Hàn Thế Bảo tiến lại một bước…

– Tôi chỉ là không nghĩ em lại xinh đẹp như thế này, nó càng khiến tôi ham muốn em hơn. – Anh nâng cằm Kelly lên nhìn vào đôi môi cô. – Tôi càng muốn giữ em bên cạnh để giải quyết nhu cầu…

Kelly tức giận, dùng hết sức đạp Hàn Thế Bảo văng ra xa sau đó tiến tới gần anh, thẳng tay tát mạnh.

Miệng Hàn Thế Bảo rớm máu, đưa ngón tay chùi đi vết máu trên khoé môi. Anh nhặt khẩu súng dưới chân đứng dậy đi gần đến phía Kelly mà nói tiếp.

– Đến lúc tôi phải giết em rồi, hiện tại tôi cảm thấy em khá nhàm chán. – Hàn Thế Bảo cầm súng ngắn đưa lên đầu Kelly.

– Tôi đã nhìn lầm anh sao? – Kelly rớm nước mắt… cô có chết cũng không tin rằng Hàn Thế Bảo là đối với cô như vậy.

loading...

Thiên Ân cầm trên tay một bó hoa đến thăm vợ chồng Phạm cục trưởng lại không ngờ vừa bước vào liền nhìn thấy cảnh Hàn Thế Bảo đang uy hiếp Kelly.

Thiên Ân nhanh chóng giơ khẩu súng nhắm vào người Hàn Thế Bảo mà bắn, Kelly nghe tiếng động đi vào nhìn ra cửa thấy Thiên Ân đang nhắm bắn Hàn Thế Bảo liền không suy nghĩ mà chạy đến ôm lấy anh.

– Thế Bảo, cẩn thận. – Kelly vừa ôm lấy Hàn Thế Bảo, viên đạn kia đã ghim vào người cô.

– Kelly. – Thiên Ân hoảng hốt… nhanh chóng chạy đến phía Kelly.

– Kelly… Kelly.. – Hàn thế Bảo ôm lấy cô… cô gái ngốc này vì sao anh đã nói những lời khiến cả cô và anh đau lòng như vậy, cô vẫn liều mình mà cứu anh.

Trên người anh dính đầy máu tươi của Kelly, Kelly khẽ nhìn anh mà nói.

– Dù anh có thật sự chỉ muốn trêu đùa, tôi cũng không thể hết yêu anh. – Kelly đau đớn mà nói, khoé mi rơi một dòng lệ u sầu.

Anh ôm cô vào lòng, tâm trí anh rối bời…

Thiên Ân lao tới phía hai người họ, rất may vết đạn chỉ trúng vào tay Kelly. Thiên Ân biết đây là cơ hội hiếm có để giải quyết Hàn Thế Bảo nên đưa súng lên hướng về Hàn Thế Bảo.

– Anh Thiên Ân, em xin anh đó… đừng bắn anh ấy. Xin anh, hãy mang em đi… em không muốn ở nơi này nữa. – Kelly đưa bàn tay không bị thương mà kéo chân Thiên Ân.

– Kelly… em có thể sao… có thể rời bỏ được hắn ta sao? Chỉ có giết hắn đi, em mới có thể thoát được. – Thiên Ân vẫn không từ bỏ ý định bắn Hàn Thế Bảo.

– Em có thể… anh hãy đưa em đi đi. Em không muốn gắp Hàn Thế Bảo nữa. – Kelly khóc nức nở, đau lòng mà nói.

Thiên Ân nghe tiếng khóc của Kelly thì trùng lòng lại, anh bế cô trên tay… nhìn Hàn Thế Bảo đắc ý. Cuối cùng cô gái này cũng thuộc về anh, tha mạng hắn cũng được… miễn là Kelly về với anh.

Thiên Ân vừa đặt Kelly vào xe thì Hàn Thế Bảo từ bên trong cũng bước ra, sau đó mở cửa xe kéo Kelly về phía mình không cho Thiên Ân mang cô đi.

– Tôi không cho phép em đi, trừ khi tôi chết… em đừng hòng thoát khỏi tôi. – Hàn Thế Bảo giành lại Kelly từ tay Thiên Ân.

Thiên Ân bước tới, đưa súng về phía Hàn Thế Bảo mà nói:” Vậy thì mày chết đi, kẻ thua cuộc.”

Máu trên người Kelly đang tuông ra… đầu ốc cô choáng váng không nhìn thấy phía trước nữa… hình ảnh cuối cùng cô thấy là anh Thiên Ân đang chĩa súng về phía Thế Bảo… cô rất muốn ngăn cản, không muốn Thế Bảo gặp chuyện không hay… nhưng cô đã không còn sức lực nữa từ từ đi vào cơn mê.

Bên ngoài Hàn Thế Bảo cưới nhếch mép nhìn Thiên Ân, anh không sợ nhất là cái chết, hắn ta lại cứ mang nó ra đe doạ.

– Kẻ thua cuộc, anh đang nói chính là bản thân anh sao?

– Kelly đã chọn đi với tao, mày mãi mãi không có được cô ấy.

– Cả trái tim và thân xác kia… đều là của tôi. – Hàn thế Bảo nói xong, lợi dụng lúc Thiên Ân phân tán tư tưởng liền đá súng trên tay Thiên Ân rơi xuống đất, lại thêm một cước đạp vào bụng anh ta ngã lăn. Hàn Thế Bảo nhanh chóng lên xe đã có sẵn chìa khoá kia mà lái đi.

Anh mang cô về nhà, gọi bác sĩ riêng của Hàn gia đến tiểu phẩu lấy viên đạn kia ra cho cô. Chỉ là tại gia nên có rất nhiều thứ không có, bác sĩ nhăng mặt nói.

– Không có thuốc gây tê, cô ta sẽ không chịu nỗi.

Hàn Thế Bảo lo lắng nhìn cô đang mê man, toàn thân nóng nhưng người thì rung lên.

– Cứ làm đi. – Anh nói, sau đó nắm lấy tay cô.

Vết dao cứa vào da thịt, Kelly đau đến mức hét to khắp cả khu biệt thự. Hàn Thế Bảo đưa tay mình cho Kelly cắn… cô đau đến mức cắn mạnh tay anh đến bật máu.

– Sẽ không sao… tôi sẽ không để em xảy ra chuyện gì. – Hàn Thế Bảo khẽ nói, trên tay vết thương khá sâu… nhưng nó không đau bằng khi anh nhìn thấy cô bị thương. – Tôi sẽ khiến em, hận tôi đến khi em có thể giết tôi… và kết thúc mọi thù hận trong lòng.

Biệt thự Hàn gia lại tiếp tục đường căn phòng cẩn thận, bên ngoài có rất nhiều vệ sĩ túc trực không có bất cứ kẻ nào tiếp cận. Biệt thự Hàn gia đã bao trùm sự cô độc, nay lại càng lạnh lẽo hơn.

Đã hơn một tháng trôi qua, Kelly ở tại căn biệt thự rộng lớn này trông cô đơn và Hàn Thế Bảo cũng không xuất hiện nữa. Cô chính là bị giam lỏng tại đây, không được phép bước ra ngoài cũng không thể liên lạc với bất kì ai. Cô giống như một chú chim nhỏ bị nhốt vào lòng và bịt luôn miệng lại không cho hót.

Một tháng ở tại nơi này, cô nhận ra được nhiều điều… là cô nhớ anh và anh thật sự không hề yêu cô. Một tháng cô đã rất nhiều lần hy vọng trông ngóng anh quay về, ít ra cô cũng có thể hỏi lí do vì sao nhốt cô tại nơi này… thế rồi anh biến mất khỏi mắt cô… là anh đang muốn điều gì.

– Phạm tiểu thư, mời cô dủng bữa tối.

– Hôm nay, Hàn tổng có về không? – Câu hỏi hằng ngày của cô.

– Dạ, tôi không biết… nhưng có lẽ là không. – Người đàn bà có vẻ đứng tuổi đáp.

– Cảm ơn, tôi chưa đói… – Kelly khẽ cười buồn, dù cô đã biết trước câu trả lời nhưng vẫn không khỏi buồn phiền.

– Phạm tiểu thư, cả ngày hôm nay cô đã không ăn gì… tôi lo cho sức khoẻ của cô không chịu được. – Bà nói tiếp. – Hàn tổng đã dặn dò rất kĩ là phải chăm sóc tiểu thư, xin cô đừng khiến chúng tôi bị la rầy.

– Anh ta cũng không quay về, làm sao biết được… – Kelly khẽ cười.

– Phạm tiểu thư, dù sao cô cũng nên ăn chút gì…

– Một chút nữa tôi sẽ ăn… yên tâm đi tôi là người học võ mà tôi khoẻ lắm. – Kelly đáp.

Biết sẽ không thuyết phục nỗi cô gái này nên vị người làm cũng đành lùi vào trong. Kelly đứng ở phía cửa sổ, nhìn ra bên ngoài màn đêm thanh vắng… cô nhớ anh…

Kelly buồn chán đi vào bên trong căn phòng ngủ của anh… dù hận anh là vậy nhưng cô đã không dưới mười lần bước vào căn phòng này để tìm kiếm mùi hương trên chiếc áo sơ mi hằng ngày hoặc nằm ngủ trên chiếc giường lớn kia. Kelly tự cho bản thân mình quá ngu ngốc, rõ ràng anh đã nói thẳng thừng chỉ trêu đùa… vì sao trái tim lại không thể quên đi.

Nhặt một quyển sách rơi từ trên kệ sách xuống, cô tìm kiếm một thứ gì đó để đọc mà quên đi thời gian cứ lẳng lặng trôi qua… cô đưa tay lấy một quyển sách tuỳ ý… nào ngờ vụt tay mà rơi xuống, bên trong quyển sách kia rơi ra một bức ảnh. Kelly tròn mắt nhìn… bên trong chính là mẹ cô và một người đàn ông xa lạ… trên tay bế một bé trai kháu khỉnh… bên dưới tấm hình có ghi rõ.

” Kỉ niệm Win thân yêu tròn 2t”.

Kelly khẽ làm rơi tấm hình xuống đất… cô bước lùi sang phía sau một bước… mẹ cô và người đàn ông kia và cả đứa trẻ là quan hệ thế nào? Vì sao bức hình này lại nằm ở Hàn gia.

Cô lao vào lục lọi phòng của Hàn Thế Bảo, sau đó tìm ra một quyển album hình ảnh gia đình của Hàn gia… cô phát hiện người đàn ông mà mẹ cô chụp chung chính là Hàn Thế Hùng… cha của Hàn Thế Bảo.

Cô nhìn thấy một quyển album đã khá cũ kĩ, được cất kín vào bên trong cùng của hộp tủ. Bên trong là những bức hình khá cũ kĩ, cô nhận ra được họ chính là ba mẹ cô, Hàn Thế Hùng và cà Hoàng Thiên Ân. Cả bốn người chụp hình với nhau rất vui vẻ và thân mật… đặc biệt là Hàn Thế Hùng dù chụp bốn người nhưng mẹ cô đứng cạnh ông ta và ông ta đang ôm mẹ cô.

– Chuyện gì… đã xảy ra chứ. – Kelly khẽ nói. – Vì sao… Win… – Kelly rung sợ với suy nghĩ của mình. – Không, không phải… cha mẹ mình rất yêu thương nhau… gia đình mình là môt tổ ấm hạnh phúc… – Nước mắt cô khẽ rơi…

Kelly hất tung mọi thứ đứng lên chạy ra khỏi căn phòng Hàn Thế Bảo, cô lao nhanh đến khi bật tung vào người nào đó phía trước ngã về phía sau. Một cánh tay dang ra đở lấy Kelly, cô mở mắt đầy lệ nhìn lên.

– Hàn Thế Bảo. – Kelly khẽ nói.

– Cô đi đâu mà vội vậy. – Hàn Thế Bảo hỏi.

Kelly không đáp, đôi mắt cụp xuống… cô ngất đi…

Mục lục
loading...