Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 5


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 5: Vô Tâm Lạnh Lùng

 

Trong suốt buổi học sau đó, Win không quay lại lớp tuy nhiên sự vắng mặt của anh cũng không hề được giáo viên hỏi đến. Hạ Tuyết lấy làm lạ, khi nãy cậu ấy vừa nói một câu thì cậu bạn kia liền lo sợ đến xanh mặt nhanh chóng quay về chổ ngồi. Hạ Tuyết bỗng giật mình nghĩ, không phải là ngồi gần một tên “ anh hai” của trường chứ.

Hạ Tuyết ngồi trên chiếc ghế đằng sau trường học, cô phát hiện nơi này thật yên tĩnh để tập trung chuẩn bị bài cho ngày mai. Hạ Tuyết đã tính toán sẵn trong đầu, cô sẽ tranh thủ thời gian trước khi tới giờ làm thêm mà học bài tại trường, sau đó đi thẳng đến nơi làm thêm của mình. Sẽ không phải mất thời gian đi lại và tiền bạc, điều cô quyết định đến trường trung học King chính là King sẽ miễn tất cả học phí cho cô, và đây là một trường nổi tiếng vì tập trung rất nhiều giáo viên bật nhất.

– Ai cha, đây không phải là Hạ Tuyết sao? – Hoàng Mai bước tới cùng Hồng Ngọc.

– Chào hai cậu, các cậu tìm mình sao? – Hạ Tuyết đáp.

– Bọn tao có chuyện muốn nói với mày. – Hồng Ngọc nói. – Mau đi theo tao nếu mày muốn sống.

Bọn họ có hai, cô lại chỉ có một mình. Hạ Tuyết đành đứng lên thu gom lại sách vở đi theo họ.

Trên sân thượng của trường trung học King, Hạ Tuyết bị Hồng Ngọc giáng một tát vào mặt, bờ má cô sưng lên.

– Cậu… vì sao lại tát mình. – Hạ Tuyết bất ngờ ôm mặt mà nói.

– Mày nghĩ mày là ai hả, một con nhỏ nghèo mạc lại còn xấu xí. Mày là ai mà dám lại gần Win của bọn tao hả? – Hồng Ngọc nói như hét.

– Win.. Win là ai? – Hạ Tuyết không hiểu chuyện gì, cô đã làm gì sai với bọn họ chứ.

– Mày còn vờ vịt sao, mày ngồi gần cậu ấy mà không biết Win sao. – Hoàng Mai cười khấy nhìn Hạ Tuyết đau đớn.

– Là cậu ta sao? tôi ngồi gần cậu ấy thì có gì sai chứ. – Hạ Tuyết đau đơn hỏi.

– Mày ngồi gần Win chính là mày đã sai rồi, nếu ngày mai mày còn ngồi ở vị trí đó nữa thì đừng hòng còn đường về nhà. Hiểu chưa hả? – Hồng Ngọc nắm cổ áo đồng phục của Hạ Tuyết lên, sau đó đấy mạnh khiến cô ngã xuống đất.

– Tốt nhất mày nên chuyển trường đi, nếu không mày sẽ gặp cảnh này dài dài. – Hoàng Mai ngồi xuống nắm lấy tóc Hạ Tuyết mà nói.

Hạ Tuyết hoảng sợ, cô chưa kịp trả lời thì cả ba nghe tiếng động từ phía góc tường bên kia của sân thượng. Cả ba hướng mắt về nơi phát ra tiếng động thì kinh ngạc nhìn thấy Win bước ra, Win nhìn Hạ Tuyết như một con chuột bị thương, hai cô gái kia chính là con mèo đang muốn vồ lấy con chuột kia.

– Anh Win, không phải như anh nghĩ đâu. – Hồng Ngọc hoảng sợ nhìn Win.

Hoàng Mai cũng buông tóc Hạ Tuyết ra rung rẩy nói:” Bọn em, chỉ là không muốn nó làm phiền anh.”

Win bước đến gần ba người bọn họ, càng lúc càng tiếng lại gần. Cuối cùng, anh bước đi lướt qua như chưa hề nhìn thấy chuyện gì, mặc kệ Hạ Tuyết đang nhìn anh như cầu cứu.

Nhìn thấy bóng dáng Win đã bước ra phía cầu thang, Hoàng Mai nhìn Hồng Ngọc nói.

– Giờ chúng ta phải xữ lý nó làm sao đây?

– Hôm nay như vậy là đủ rồi, Win đã nhìn thấy bọn mình đánh nó, nếu làm quá anh ấy sẽ nghĩ chúng ta không tốt. – Sau đó nhìn sang Hạ Tuyết đang ôm cơ thể đau đớn. – Mày đừng nghĩ bọn tao đã bỏ qua cho mày, nếu mày còn dám ngồi bên cạnh Win, kết cục của mày không tốt đâu.

Khi bọn họ rời khỏi, Hạ Tuyết ôm cơ thể rút lại mà ấm ức khóc lớn, cô đã làm gì sai chứ, cô chuyển đến đây để học, chỉ có mục tiêu duy nhất là muốn học thật tốt để thoát khỏi cảnh thiếu thốn hiện tại. Vì sao lại để cô gặp phải những chuyện thế này, Hạ Tuyết đau đớn đứng lên bước đi, cô còn phải đi làm, để tồn tại và tiếp tục đến trường.

*************************

Kelly đến ngôi nhà mà Hàn gia chuẩn bị cho cô, ngôi nhà này nằm cách Hàn gia không xa, bên trong có một khuông viên hoa nhỏ, nó không rộng lớn như một biệt thự nhưng đây đối với Kelly thật sự tuyệt vời. Căn nhà được sơn màu tráng, bên trong đầy đủ mọi thứ được trang trí theo gam màu trắng, Kelly nhìn qua mọi thứ được sắp xếp hoàn hảo nhưng cô có đôi chút không hài lòng, vì cô ghét màu trắng. Ngay cả chiếc xe hơi mà họ chuẩn bị cho cô cũng mang màu trắng, điều đó càng khiến cô khó chịu, tuy nhiên khó có thể từ chối.

– Kelly, cô thấy hài lòng với cách bài trí này? – Tú Anh mỉm cười nói. – Đây là cách bài trí do chính tay Hàn tổng chọn, cô thật may mắn.

– Vậy sao? Gửi lời cảm ơn đến ông ấy giúp tôi. – Kelly không vui nhưng vẫn cố làm ra như hài lòng, xem ra cô với vị Hàn tổng kia thật sự trái ngược.

– Hàn tổng của chúng tôi mới 32t thôi, cô gọi là ông hơi không phù hợp. – Tú Anh bật cười.

– Anh không phải là Tuấn Anh? – Thấy nét cười từ gương mặt kia, Kelly liền nhận ra.

– Haha, cô nhìn ra sao? Tôi tưởng chỉ có một mình Hàn tổng mới có thể nhận ra. Chào cô, tôi tên là Tú Anh. – Tú Anh đưa tay sang phía Kelly.

– Tôi nhận ra qua cách nói chuyện thôi. – Kelly bắt tay Tú Anh.

– Sắp đến giờ cô đến Hàn gia rồi, tôi sẽ đưa cô đi. – Tú Anh nói.

– Cảm ơn anh, thật là phiền anh. – Kelly đáp.

– Đàn ông sinh ra là để phục vụ nữ nhân mà, đặc biệt những người đặc biệt như cô Kelly đây. – Tú Anh dùng câu nói thâm sâu, đôi mắt nhìn Kelly chằm chằm.

loading...

Kelly cũng đáp trả ánh mắt nó một cách không né tránh, cô nhoẻn cười:” Lần đầu có người xem tôi đặc biệt, thật vinh hạnh.”

Người đàn ông này là đang muốn nói ý đồ gì, cô là một cô gái xấu xí vậy mà hắn ta nói rằng cô đặc biệt sao. Hoặc là hắn chính là loại ăn tạp, không muốn bỏ qua cho bất cứ cô gái nào khi có cơ hội tiếp cận. Kelly nghĩ Tú Anh chính là nam nhân xấu.

Tại biệt thự Hàn gia.

– Sắp đến kì thì rồi, chúng ta bắt đầu ôn tập thôi. – Kel đưa sắp bài tập qua bên cạnh Win.

– Không có hứng thú. – Win ngồi kế bên Kel, nhưng đôi mắt nhắm lại.

– Nói cho tôi biết, cậu giỏi nhất là gì? – Kel mỉm cười nói.

– Cô hỏi để làm gì? – Win mở mắt nhìn Kel.

– Cậu nói tôi biết thứ cậu giỏi nhất, tôi và cậu sẽ đấu với nhau, nếu như tôi thắng cậu sẽ phải làm bài tập trong đây. – Kel đưa xấp bài tập mà cô đã chuẩn bị.

– Người nhỏ bé yếu ớt như cô, lại muốn đấu với tôi sao? – Win cười khẩy. – Vậy nếu tôi thắng?

– Vậy nên tôi rất có ít cơ hội thắng, nếu như tôi thua, tôi sẽ từ bỏ việc làm gia sư của cậu. – Kel nói.

Win đưa gương mặt mình sát vào gương mặt Kell cười đê tiện nhất, anh đưa đôi môi mình vào tai của Kel khẽ nói:” Tôi giỏi nhất là đưa phụ nữ lên giường.”

Kel đỏ mặt, sau đó lập tức dùng chân đạp Win ngã về phía xa. Win bị té ngã khá đau nhưng nhìn thấy gương mặt Kel đỏ ửng lên, thì cảm thấy hã dạ.

– Một học sinh trung học, lại có thể nói ra những chuyện này, cậu là một đứa trẻ hư. – Kel đưa ánh mắt hung hăng nói.

– Nhưng cô giáo yên tâm đi, nhìn qua cô tôi liền cụt hứng. Cô có muốn lên giường với tôi, cũng chỉ là một mơ ước. – Win đứng lên, lấy xấp bài tập của Kel nhìn qua sau đó quăng vào sọc rác. – Không cần phải làm những thứ bài tập này, nếu cô giúp tôi làm một chuyện, tôi sẽ lên hạng trong kì thi sắp tới.

– Cậu muốn điều gì? – Kel tò mò.

– Cô là giáo viên của trường King đúng không? – Win nói.

– Đúng, nhưng tôi hiện tại chỉ lá giáo viên thực tập. – KEl đáp.

– Cô hãy tìm cách để lấy lí lịch của tôi trong trường.

– Lí lịch của cậu sao? Vì sao cậu không hỏi cha mình, mà lại muốn nhờ tôi lấy nó chứ? – Kel cảm thấy là lạ, cậu ta sao lại muốn lấy lí lịch của chính mình.

– Đừng hỏi nhiều, cô có làm được không? – Win nói, ánh mắt rực lên.

Kel cũng tò mò không biết lí lịch của con trai tổng giám đốc của tập đoàn The Win có cái gì bí mật mà ngay cả chủ nhân của nó cũng muốn lấy. Kel gật đầu.

– Tốt. – Win nhoẻn cười.

– Đổi lại, cậu phải lên hạng. – Kel nói.

– Yên tâm đi, không gì có thể làm khó được tôi.

Kel bước ra khỏi cửa phòng của Win, cô theo lối mà bước đi. Bỗng nhiên có cảm giác có ai đó phía sau đang đi theo mình liền quay đầu nhìn lại, nhưng phía sau không hề thấy một ai, chỉ nhìn thấy hai bức tường dài không một bóng người.

Kel lại quay đầu lại mà bước đi, phía sau lưng Kel là một bóng dáng người đàn ông cao lớn đang dõi mắt theo cô.

– Hàn tổng, anh vì sao phải theo dõi cô ta như vậy. – Tú Anh từ phía sau nói.

– Cô ta quả thật là không thể không đề phòng, tiếng bước chân của tôi khá nhẹ nhàng không gây một chút động. Thế mà cô ta có thể nghe thấy, chắc chắn là một kẻ có võ.

– Cô gái nhỏ bé đó sao? Nhìn cô ấy thật mỏng manh.

– Cậu đúng là kẻ ăn tạp. – Thế Bảo lắc đầu bỏ đi.

Tú Anh hừ lạnh nói khẽ:” chúng ta có gì khác nhau sao.”

Mục lục
loading...