Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 48


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 48

– Mẹ, mẹ ơi. – Hàn Liên Chi kinh hãi nhanh chóng chạy tới đỡ Hàn phu nhân vừa làm rơi khẩu súng mà ngã quỵ xuống, máu từ trên bắp tay tuông ra không ngừng. – Là kẻ nào, kẻ nào mau ra mặt.

Không gian im lặng như tờ, chỉ nghe tiếng gió rít lên đung đưa đám lá cây rì rào. Hàn Thế Bảo cũng thật sự không hiểu vừa rồi là ai đã giải cứu anh trong tình thế nguy kịch đó.

Hàn phu nhân bị thuơng ở tay, máu từ trên tay bà nhỏ giọt xuống thành vũng… bà tay không bỏ cuộc… gượng sức nhắt khẩu súng lục dưới đất nhắm về phía Hàn Thế Bảo.

– Mày phải chết. – Hàn phu nhân đưa khẩu súng hướng về anh, bàn tay rung rung như không đủ sức.

– Đoàng – Lại một tiếng súng nữa vang lên.

Khẩu súng trên tay rơi xuống, cả hai cánh tay bà ta đèu bị thuơng.

Hàn Thế Bảo cảm thấy kì lạ, là kẻ nào lại ra tay với Hàn phu nhân nhưng cố tình không muốn giết, chỉ bắn vào cánh tay để bà ta không thể làm gì được nữa.

Hàn Liên Chi sợ đến xanh mặt, trên thân cô đã thấm đầy máu của Hàn phu nhân… bà ta như lịm đi vì đau đớn và mất khá nhiều máu. Mùi tanh của máu xông lên mũi, Hàn Liên Chi liền ngất đi.

Chiếc xe hơi màu đen từ phía xa lao tới, thắng ” két” một tiếng nghe rít tai, chính là Hoàng Thiên Phúc và Hoàng Thiên Ân đang bước xuống.

– Hai người…vì sao lại có mặt nơi này? – Hàn Thế Bảo quay đầu về phía Thiên Ân đang bước tới.

– À… Hàn tổng, xem ra nhà cậu đang thanh lý lẫn nhau mà dành có gia tài kết xù kia… – Hoàng Thiên Phúc khoanh tay đứng một chổ. – Tôi chỉ đến làm khách… tôi sẽ không có bất cứ hành động nào.

– Người bắn Hàn phu nhân, không phải người của Hoàng gia ông sao?

– Không phải ông ấy, chính là tôi. – Kelly từ trong bóng tối cùa màn đêm đen kịt mà bước ra… trên tay cầm khẩu súng từ từ mà bước đến.

Thiên Ân nhìn thấy Kelly liền đi lại gần cô:” Phát súng đó, không phải em đã nhắm sai vị trí sao?”

– Bảo My… là cô sao? – Hàn Thế Bảo nhìn thấy cô gái xinh đẹp kia trên tay cầm súng, sau đó lại giật mình khi trên người cô là bộ trang phục mà đêm qua Kelly đã mặc đến gặp anh. Hàn Thế Bảo nhìn Kelly bằng cái nhíu mày suy nghĩ, họ giống nhau từ dáng đi và thân hình… Trước kia vì Kelly thường mặc những bộ trang phục thùng thình… anh đã khôg nhận ra… nhưng đêm qua cô diện bộ đầm ôm sát cơ thể kia, chính là hình dáng quyến rũ thường ngày của Bảo My.

– Đúng vậy, là tôi… chính tôi đã nổ súng. – Kelly đáp.

– Kelly, kết thúc mọi thứ đi… – Hoàng Thiên Phúc khẽ nói.

– Kelly, Bảo My, Phạm Bảo My…. tiểu thư nhà họ Phạm. – Hàn Thế Bảo nhìn Kelly khẽ nói, anh đã nhận ra…

– Anh nhận ra rồi sao… Hàn tổng. – Kelly đưa khẩu súng hướng về Hàn Thế Bảo.

Hàn Thế Bảo gật đầu, nhìn khẩu súng rung rung trên tay Kelly, trên guơng mặt anh không có chút biểu cảm của sự sợ hãi chỉ khẽ cười:” Vì sao em muốn giết tôi?”

– Hàn Thế Bảo, anh đã nhận ra tôi chính là cô con gái duy nhất của Phạm gia lại con ngây ngô hỏi lí do sao. Chính anh đã giết cha mẹ tôi. hủy diệt một gia đình đang sống trong hạnh phúc, biến tôi thành một cô nhi không cha không mẹ… Tôi hận anh, Hàn Thế Bảo.

Hàn Thế Bảo nhìn về hướng Hoàng Thiên Phúc đang nhoẻn cười… thì ra chính ông ta đã che giấu cô và gieo vào đầu cô gái ngây thơ những điều dối trá. Nhưng… nếu cô là Kelly… anh làm sao có thể nói ra sự thật… sự thật ấy sẽ khiến cô đau lòng đến chết.

Thêm một chiếc xe thắng rít lại mà lao tới phía Kelly, cô nhanh chóng né được sang một bên té ngã… Tuấn Anh nhanh chóng bước xuống dùng súng hướng về người đang đe dọa tính mạng của Hàn tổng sau đó khóa tay cô dùng súng chĩa vào đầu, nhưng khi nhìn thấy Bảo My liền kinh ngạc.

– Là cô. – Tuấn Anh nói… nhưng khẩu súng vẫn hướng về phía Kelly.

– Không được bắn, thả cô ấy ra. – Hàn Thế Bảo liền nói.

– Nhưng… cô ta… – Tuấn Anh ngập ngừng.

– Hà Tuấn Anh… mau buông cô ấy ra. – Hàn Thế Bảo hét lên.

Tuấn Anh buông Kelly ra sau đó lùi về hướng Hàn Thế Bảo giuơng súng về phía bọn họ.

– Hàn tổng, anh lên xe đi trước tôi sẽ giữ chân bọn chúng.

– Tuấn Anh… đừng làm loạn nữa…- Hàn Thế Bảo nói xong đi về phía Kelly nhặt khẩu súng cô làm rơi xuống đất đưa vào tay cô, sau đó kéo tay cô hướng vào tim anh. – Nếu em thật sự nghĩ con người tôi xấu xa như vậy, em hãy bắn đi… để thù hận trong em tan biến… và sống thật hạnh phúc.

– Thế Bảo. – Kelly nhìn anh… vì sao anh lại la kẻ thù của cô… vì sao cô lại đi yêu chính kẻ thù của mình.

– Kelly, giết hắn đi… em đã đợi ngày này 10 năm rồi. – Thiên Ân nói lớn.

– Bắn đi… rồi em sẽ không còn phải sống trong thù hận nữa. – Hàn Thế Bảo mỉm cười.

Cô nhìn anh… sau đó nhìn sang anh Thiên Ân… khẩu sùng trên tay chỉ cần bóp cò thì người đàn ông cô yêu thuơng sẽ ra đi mãi mãi.

Kelly nhắm mắt lại, nước mắt ướt đẫm bờ mi, bàn tay rung rung đưa vào cò súng.

– Ba, mẹ… con trả thù cho hai người. – Kelly hét lên.

loading...

– Nếu cô dám bắn, bọn họ sẽ phải chết. – Một giọng nói xa la vang lên, giọng nói kia đầy sự ra lệnh.

Cô nhìn về hướng đó… đã nhìn thấy hai cha con Hoàng Thiên Ân và Hoàng Thiên Phúc bị người của Trần Hậu từ phía sau khống chế.

– Thật cảm ơn sự giúp đỡ của anh, Trần Hậu… nhưng chuyện này không cần anh xen vào nữa… hãy buông bọn họ ra đi. – Hàn Thế Bảo liền nói.

– Xin lỗi Hàn tổng, tôi không phải người của anh nên không thề nghe lời anh. – Trần Hậu đáp, anh tất nhiên là biết nếu không làm như vậy Kelly chắc chắn sẽ giết chết Hàn Thế Bảo. – Cô gái, mau buông súng… chúng ta đổi người. Một đổi 2, không phải cô quá lời sao?

– Giết hắn đi… đừng lo cho anh, Kelly. – Thiên Ân hét lên.

Trần Hậu liền dùng súng nhắm vào đầu Thiên Ân khẽ nói:” Thật sự không lo được sao.”

– Được, tôi đổi. – Kelly buông súng… sau đó đi về hướng hai người nhà họ Hoàng.

Hàn Thế Bảo cầm tay Kelly lại…

Kelly nhìn bàn tay anh đang nắm chặt bàn tay cô, Kelly đẩy tay anh ra đau lòng quay lưng bước đi.

Chiếc xe màu đen đưa hai người nhà họ Hoàng và Kelly đi xa, Hàn Thế Bảo đứng đó nhìn cho đến khi chiếc xe mất hút.

– Hàn tổng, còn bọn người này. – Tuấn Anh chỉ về Hàn phu nhân và Hàn Liên Chi.

– Mang đến bệnh viện. – Hàn Thế Bảo nói xong, lên xe bỏ đi…

Hà Tuấn Anh ở lại dọn dẹp vết tích… Kelly lại chính là Bảo My, cũng chính là cô con gái của Phạm gia năm đó bị mất tích, không ngờ chính Hoàng Thiên Phúc đã che giấu cô ấy… Tuấn Anh chợt nhận ra, ánh mắt Hàn tổng trao cho Kelly… và cô dù thù hận cách mấy cũng không nỡ ra tay…

Trên chiếc xe màu đen… Kelly ngồi yên lặng không nói một lời, đôi mắt ủ dột cụp xuống. Cô là kẻ vô dụng, kẻ thù cô đợi 10 năm trước mắt cũng không thề ra tay… lại mang bản thân đi yêu thuơng…

– Không sao, chúng ta sẽ tìm cơ hội khác. – Thiên Ân vỗ vai Kelly nói.

Kelly không đáp, ngồi như bất động… Cơ hội khác ư, liệu cô có thể ra tay với anh.

Hàn Thế Bảo quay về biệt thự Hàn gia, hiện tại trong lòng anh như đang cuồn cuộn sóng… Kelly chính là đang hận anh, anh lại không thể nói ra sự thật với cô. Những chuyện năm đó, chính Hàn Thế Hùng đã kể lại mọi thứ với anh, nhờ anh chăm sóc Win và tìm kiếm cô con gái tên Phạm Bảo My kia…

” Đó là một đứa trẻ bất hạnh, vì vậy đừng để con bé biết sự thật này… hãy để con bé sống một cuộc sống vô tư vô lo.” – Lời trăn trối của Hàn Thế Hùng một lần nữa hiện ra trong tâm trí anh.

Anh bước vào phòng ngủ… mùi huơng của cô vẫn còn động lại trên chiếc giường lớn… Hàn Thế Bảo đưa tay sờ lên chiếc gối mà đêm qua cô nằm… bản thân cảm thấy không có hướng giải quyết.

Mọi thứ đã được giải quyết xong, cả Win, Hạ Tuyết và Tú Anh đều được cứu thoát an toàn. Hàn phu nhân và Hàn Liên Chi được đưa vào bệnh viện trong coi cẩn thận… Mai Hoa người của Trần Hậu dạy cho một bài học sau đó tống vào “động”.

Lần này thì Tú Anh không thể nào thoát được truy hỏi của Hạ Tuyết, Win vẫn bên cạnh im lặng không nói một tiếng… anh muốn Hạ Tuyết có sự lựa chọn riêng của cô.

Hạ Tuyết bước vào phòng của Tú Anh tại biệt thự Hàn gia, cô bất ngờ bước vào nên Tú Anh không kịp trờ tay… Hạ Tuyết hoàn toàn choáng ngợp trước khung cảnh trước mặt… trên tường, trên dây móc đều là hình của cô… tất tần tật mọi thứ hành động cử chỉ đều ghi lại trên những bức ảnh trong phòng Tú Anh.

– Hạ Tuyết… tôi… – Tú Anh nhìn biểu cảm trên gương mặt Hạ Tuyết, không biết phải giải thích với cô thế nào.

– Anh chụp tôi khi nào? – Hạ Tuyết nhìn vào bức hình cô đang ngửi một nụ hoa bên ngoài khuôn viên Hàn gia, lúc này cô chỉ là một Osin bên cạnh Win.

– Chụp cô hằng ngày, từ ngày này sang ngày khác… chụp mọi lúc… – Tú Anh lặng người nói.

– Vì sao anh chụp tôi. – Hạ Tuyết hỏi tiếp.

– Vì… khi đó.. tôi yêu em. – Tú Anh đáp.

– Còn hiện tại… – Hạ Tuyết nhìn vào bức hình cô đang đi siêu thị gần chung cư an khang.

Tú Anh không đáp, kéo tấm hình Hạ Tuyết đang nhìn xuống khỏi móc treo vứt đi. Anh đặt hai tay lên vai Hạ Tuyết, ánh mắt hằn lên sự chịu đựng.

– Lâm Hạ Tuyết, cô có quyền gì mà chấp vấn tôi… nếu cô không thích tôi sẽ vứt hết những thứ này… nó không có ý nghĩa gì cả… cô hiểu không… không còn một chút ý nghĩa nữa. – Tú Anh nói xong, giật dây treo hình đứt xuống nền.

– Tôi hiểu. – Hạ Tuyết khẽ nói. – Đã làm phiền anh. – Cô bước nhanh ra khỏi phòng Tú Anh.

Win nép người sang một góc không để Hạ Tuyết nhìn thấy anh… đợi khi Hạ Tuyết đi xa Win bước chân vào phòng Tú Anh…

– Chú. – Win khẽ gọi.

– Cậu ra ngoài đi… – Tú Anh không nhìn Win, tâm trạng hiện tai của anh rất tệ.

– Tôi quyết định sẽ đi du học, Hạ Tuyết… giao lại cho chú. – Win quay đầu khẽ nói, anh không muốn xen vào chuyện tình cảm của họ,… khiến cho nó bi thương như vậy.

Mục lục
loading...