Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 47


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 47: Anh Chính Thức Sẽ Thuộc Về Tôi

Nếu là tình yêu thật sự… dù có đi bao xa, dù có muốn quên cách mấy… rồi nhân duyên sẽ mang họ về bên nhau.

********

– Kelly, anh yêu em. – Hàn Thế Bảo đưa cô vào phòng mình, cánh cửa phòng ngủ đóng lại nghe một tiếng ” ầm” , sau đó là ánh đèn song sáng khắp căn phóng rộng.

Kelly như lạc vào một cõi mê hoặc, mem rượu kia lại khiến cô mất kiểm soát… hiện tại cô lại đắm chìm trong nụ hôn ngọt ngào kia của anh, loại kích thích khiến cô phát cuồng… cô thừa nhận mình rất thích hôn anh. Đôi môi anh vì sao lại mềm như vậy, nụ hôn đó vì sao lại quyến luyến như vậy… lời nói của anh đi vào tai cô đầy sự cưng chiều.

Kelly hiện tại chỉ muốn mãi mãi… là mãi mãi được anh cưng chiều như vậy. Cô đáp trả anh cuồng nhiệt, bàn tay cô đặt phía sau bờ lưng rộng của anh mà bóp chặt… nếu anh cứ tiếp tục hôn cô như vậy… cô sẽ tan chảy mất.

Hàn Thế Bảo chính là không muốn dứt ra khỏi cô, anh từ từ tiến một bước… Kelly lại lùi một bước mà tiến về phía giường lớn. Toàn thân anh nóng dần lên, thân thể cô gái nhỏ đang nằm trên giường lớn…

Hàn Thế Bảo nhìn qua đặt một nụ hôn trên trán Kelly… buông lõng mọi thứ.

Thành thật mà nói tôi rất muốn em… nhưng tôi không muốn làm khổ em. – Hàn Thế Bảo buông Kelly ra… vào trận chiến ngày mai, anh thật sự không thề xác định mình có thể quay về hay không… vì vậy anh là muốn gặp lại cô một lần…

Kelly nóng rang toàn thân, tim đập mạnh… anh lại buông cô ra, Hàn Thế Bảo đứng lên Kelly liền kéo tay anh mà vật xuống giường.

Anh liền kinh ngạc, Kelly vì sao lại mạnh như vậy… thân thể anh cao hơn mét tám, cơ thể cường tráng săn chắc, một cô gái nhỏ nhắn như cô có thể vật anh được ư.

– Anh chính thức… sẽ thuộc về tôi. – Kelly nhìn Hàn Thế Bảo bật cười, vâng! cô chính là đã thấm mem rượu và bắt đầu ” hư”.

– KElly, em say rồi. – Hàn Thế Bảo nằm dưới thân Kelly khẽ nói, bao nhiêu năm qua anh quen rất nhiều cô gái… có lẽ đây là lần đầu phãi chịu trận nằm dưới.

Kelly đặt tay mình lên môi Hàn Thế Bảo cười lớn:” Hàn tổng đại tài, bờ môi của anh vì sao lại ngọt ngào như vậy… tôi sẽ ăn anh cho đến hết.”

Hàn Thế Bảo lần này vò đầu bức tóc… cô gái này uống rượu vào lại “hư” hơn mức anh tưởng tượng. Nếu cô đã muốn ăn anh, anh cũng không dám phản kháng.

Bàn tay cô từ bờ môi anh vuốt sang gò má đầy đặn sau đó lại bóp chiếc mũi cao trên gương mặt không một chút khuyết điểm của anh lại khẽ cười, nụ cười trên môi Kelly vô cùng đểu giã… hệt như cô chính là một nữ cuồng bạo… đang sắp làm thịt con mồi.

Chiếc áo Hàn Thế Bảo bị Kelly cởi ra từng chiếc cút một để lộ bộ ngực săn chắc láng mịn, cô đưa tay khẽ chạm vào nó… sau đó buông ra lời trêu chọc:” Anh có cam chịu chết dưới tay tôi không?”

Bàn tay cô chạm vào thân thể mát lạnh, toàn thân anh nóng ran… ” em trai lại đang gào thét”, anh bật dậy đặt cô dưới thân mình, đôi bàn tay không ngừng làm việc mà kéo bộ váy trên cơ thể hấp dẫn.

– Là vì em khiêu khích tôi. – thân thể Kelly phơi trần trước mắt anh, Hàn Thế Bảo vứt bỏ những thứ vướng víu trên cơ thể hai người lao vào cuộc kích tình.

” Em trai” đang gào thét phía dưới… anh từ từ tiến vào nơi sâu thẳm của cô…

Đôi chân mày Kelly nhíu lại… ” Á, anh… anh làm tôi đau… á….” – Tiếng Kelly hét lên, sau đó mở đôi mắt mình ra… vì cơn đau mà cô đã tỉnh cơn mê trong mem rượu… cô nhận ra chính mình đang nằm dưới thân anh.

– Hàn tổng, tôi không muốn… không muốn… mau buông tôi ra. – Kelly không hiểu chuyện gì đang xảy ra…

Hàn Thế Bảo lúc ngày căng tràng tinh lực, không phải muốn dừng là có thể dừng… vả lại đã lâu chưa có loại hường thụ này, cơ thể cô khiến anh say đắm và mê hoặc… trước đến nay anh từng gần khá nhiều phụ nữ bên cạnh… nhưng cảm giác khiến anh bùng nổ này chỉ ở trên cơ thể cô.

– Muộn rồi vịt nhỏ, em đừng hòng thoát đi. – Hàn Thế Bảo nhất định không buông, mặc cho Kelly chống trả… lần này anh ăn cô cho hết… không ngừng di chuyển.

– Ưm… – Kelly trải qua cơn đau đớn kia… lại có cảm giác lạ đến khó tả… không kìm chế mà rên khẽ, ngón tay báu chặt lấy lưng anh muốn bật máu, cả người cong lên run rẩy dưới thân anh.

Khóe môi Hàn Thế Bảo cười nhếch môi khẽ mãn nguyện… anh chính là làm những việc này rất có kinh nghiêm cưng chiều phụ nữ… cô làm sao có thể cưởng lại mê hoặc từ anh… muốn thoát ra khỏi anh sao, không dễ.

Đôi môi anh tiếp tục chiếm lấy môi cô, hạ thân bên dưới không ngừng hoạt động… Kelly bị anh kích tình đến quên cả bản thân mình, quên cả người đàn ông phía trên cô là ai. Cô thừa nhận… ngay tại lúc này cô muốn trút bỏ tất cả để bên anh.

– Kelly, Kelly, gọi tên tôi. – Hàn Thế Bảo đưa miệng vào tai Kelly thỏ thẻ nói, sau đó cắn nhẹ vành tai. Cô như có một cơn điện ngang qua người, toàn thân một lần nữa ớn lạnh.

– Thế Bảo… dừng lại đi… em không thể chịu được nữa. – Kelly lắc đầu nói, cô có cám giác sắp nổ tung.

– Có thật là em muốn tôi dừng lại… – Hàn Thế Bảo đưa tay cưng chiều nhủ hoa đỏ hồng trên nơi kiêu hãnh nhất của người phụ nữ. – Tôi biết… em không hề muốn tôi dừng lại.

Anh hung hăn đoạt lấy, cô kích tình bên dưới… hết lần này đến lần khác… Hàn Thế Bảo đưa tinh lực của mình vào bên trong Kelly không suy nghĩ… chỉ là quá ham muốn cơ thể này… guơng mặt cô không đẹp nhưng trên người có một mùi huơng khiến anh chỉ muốn chiếm lấy, không thể kiềm chế cảm giác.

***********

Họ hoạt động đến gần sáng, Hàn Thế Bảo nhìn cô gái nhỏ nhắn đang nằm ngủ như một chú vịt con nép vào đôi cánh của mẹ. Nhưng anh thì không phải mẹ cô, và anh tự hứa với bản thân sẽ yêu thuơng cô hơn hết thảy mọi người, nhìn vệt máu hồng trên ra giường… Hàn Thế Bảo khẽ đưa bàn tay vuốt cặp má của cô mà mỉm cười.

Điện thoại từ Tuấn Anh, mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng… chỉ cần Hàn Thế Bảo ra lệnh mọi người sẽ bắt đầu hành động.

– Kelly, đợi anh… khi mọi thứ giải quyết anh sẽ đón em rời xa nơi này… đến một nơi chỉ có chúng ta. – Anh kéo chăn đắp ngang vai cô, đặt một nụ hôn trên trán cô sau đó nhẹ nhàng rời đi sợ cô thức giấc.

Kelly đôi mắt vẫn nhắm lại, nhưng giọt nước mắt từ khóe mi rơi ra…

***********

Hạ Tuyết tỉnh lại thì đã nhìn thấy Win và Tú Anh… nhớ lại khi nãy vừa lên xe đã bị bọn họ chụp thuốc mê mà mê man đến lúc này. Đến khi tỉnh lại vì sao hai người đàn ông nay lại đang chăm chăm nhìn cô như vậy.

– Vì sao lại là hai người. – Hạ Tuyết khẽ nói.

– Tỉnh rồi sao, em ngốc như vậy… ai em cũng có thể đi theo sao hả. – Tú Anh lo lắng ngồi bên cạnh Hạ Tuyết, khi cô tỉnh lại liền tức giận mà nói bàn tay nắm lấy tay cô.

Win nhìn thấy liền gạt tay Tú Anh ra khỏi tay Hạ Tuyết. – Chú cũng có thông minh hơn người sao? Cũng vì quá ngốc mà bị bắt đến nơi này. – Win đỡ Hạ Tuyết dậy. – Có tôi ở đây, em đừng sợ.

– Đây là đâu? – Hạ Tuyết khẽ hỏi Win.

– Hàn phu nhân bắt chúng ta nhốt ở đây, có lẽ chỉ là gây khó dễ với cha tôi… sẽ không sao đâu.. em đừng lo. – Win chấn an Hạ Tuyết, không muốn cô hoảng sợ.

– Còn anh ta, vì sao cũng bị bắt? – Hạ Tuyết nhìn qua Tú Anh.

– Chuyện này, phải hỏi chú ấy thôi. – Win lắc đầu.

Tú Anh không đáp, không muốn cô biết rằng anh đã đến tìm cô mà đi theo đến đây… anh đã nói sẽ không tìm cô nữa, không muốn cô biết rằng anh đã không thể chịu đựng nổi cái nỗi nhớ dai dẳng kia.

– Tú Anh, anh ngồi yên. – Hạ Tuyết chợt nói.

– Có việc gì sao? – Tú Anh ngạc nhiên.

Hạ Tuyết bước lại gần Tú Anh, sau đó hai tay nắm lấy cổ áo của Tú Anh từ từ tháo từng chiếc cút áo ra.

– NÀy, cô… cô muốn gì hả. – Tú Anh ngăn Hạ Tuyết lại.

– Mau cởi ra cho tôi. – HẠ Tuyết mất bình tĩnh mà nói.

Win nhìn Hạ Tuyết trơn mắt, không phải vì thuốc mê quá liều mà cô còn đang mê sảng ư… hành động của Hạ Tuyết trước giờ chưa bao giờ thấy… cô là một cô gái nhẹ nhàng và yếu đuối.

loading...

– Cô điên à… không được cởi. – Tú Anh dùng hai tay ôm lấy cổ áo mình không cho Hạ Tuyết tấn công.

Hạ Tuyết quyết tâm nhìn sang phía Win nói:” Win, giúp tôi cởi áo anh ta ra.”

– Hả, tôi sao? – Win giật mình.

– Nhanh tới giúp tôi, tôi sẽ giải thích sau. – HẠ Tuyết nói tiếp.

Win tất nhiên chiều theo ý cô. Tú Anh không thể nào ngăn lại hai người, Win lại cao lớn như vậy… Chiếc áo sơ mi cuối cùng cũng bung hết cút áo ra để lộ vết thuơng trên ngực anh.

Win nhìn vết thuơng giật mình, anh biết là trước kia Tú Anh bị thuơng nhưng không ngờ nó lại nghiêm trọng như vậy.

HẠ Tuyết nhìn vết thuơng kia, không nói một lời… nước mắt chỉ khẽ rơi xuống… vết thuơng này chỉ là vừa liền sẹo còn đỏ ứng lớp da non.

– Nói cho tôi biết, hai tháng qua anh đi đâu hả… là đi đâu. – Hạ Tuyết hét lên.

– Tôi… tôi đi công tác… – Tú Anh che lại vết thuơng mà nói.

– Anh nghĩ có thể lừa tôi sao, Hà Tú Anh… lần đó chắc chắn không phải người gặp tôi ở bệnh viện là anh, có phải không? Là anh trai anh đã đến, phải không? – Hạ Tuyết là một cô gái thông minh, cô có thể suy đoán

. – Không… là… tôi…

– Với vết thuơng này, anh không thể có guơng mặt hồng hào không một chút đau đớn kia mà đến gặp tôi… lại nói ra những câu như nhát dao đâm vào tim tôi. – Hạ Tuyết khóc lớn. – Vì sao hả, anh phải nói cho tôi biết sự thật… anh biết tôi đã đau lòng thế nào khi anh đi không, vì sao lại bỏ lại tôi với vết thuơng trong tim như vậy.

Win thẫn thờ, anh dường như hiều được mọi chuyện… họ là thật sự yêu nhau nhưng vì anh… mà không thể đến với nhau.

– Hạ Tuyết… chuyện cũ đã qua… cho nó qua đi. – Tú Anh lau dòng nước mắt trên mi Hạ Tuyết. – Em đừng quyến luyến những thứ đã qua như vậy, Win yêu em… và em là bạn gái cậu ấy.. phải biết trân trọng những thứ đang đó, hiểu không?

Tiếng vỗ tay từ phía ngoài, cả ba cùng nhìn về phía cánh cửa. Hàn phu nhân cùng Hàn Liên Chi và Mai Hoa cùng nhau đi vào, tiếng vỗ tay kia phát ra từ bàn tay ác quỷ của Hàn phu nhân.

– Không ngờ lại là một cuộc tình tay ba đầy cảm động, nhưng yên tâm đi… ta sẽ cho cả ba cùng đi về địa phủ mà tiếp tục… không gián đoạn.

Tú Anh và Win cùng bước lại che chắn cho Hạ Tuyết.

– Hàn phu nhân, phu nhân vẫn còn nuôi hy vọng đốc chiếm The Win sao? – Tú Anh nói. – Năm đó không phải khi cha của Hàn tổng qua đời, bà đã mang hết số tiền trong ngân hàng sang Mỹ trốn chạy, để một mình Hàn tổng ở lại chịu trận với nón nợ của The Win… và cả những thất bại thảm hại. – Tú Anh rít lên, lúc đó cả Hàn tồng, anh trai anh và anh đều cứ ngỡ mọi thứ tiêu tàn… . – Nay Hàn tổng khôi phục lại, nó đã không còn là tài sản của gia đình bà nữa rồi, gia sản nhà bà là một đống phế thải mà Hàn tổng đã dọn dẹp giúp bà.

– Haha, quả nhiên là con trai của thư kí Hà… lời lẽ vô cùng sắc bén như vậy. – Hàn phu nhân cười lớn. – The Win là do cha ta lập nên, vì vậy nó thuộc về ta.

Những chuyện này Win không hề hay biết, anh cũng chưa từng nghe ai kế qua, không ngờ cha anh Hàn Thế Bảo lại là một người tài giỏi như vậy…

– Mẹ, đừng nói nhiều với bọn chúng… chúng ta giết tên nhải Tú Anh trước… vì hắn mà năm đó con đã không ra tay giết đứa con hoang kia được.

– Haha, thì ra cô còn nhớ sao… năm đó Hàn tổng si mê cô nên không phòng ngừa cô… còn tôi, làm sao cô có thể qua mắt. – Hà Tú Anh bước lên một bước. – Giết tôi đi, hằng đêm tôi sẽ về cưỡng bức cô.

Hàn Liên Chi tức giận đến nóng mặt, trên tay cầm một khẩu súng đưa về hướng Tú Anh.

– Xem ra cô rất nóng lòng được tôi cưởng bức. – Tú Anh cười lớn.

Hạ Tuyết hoảng hốt nhanh chóng chạy ra phía trước Tú Anh mà che chắn cho anh.

– Dì Liên Chi, xin dì đừng bắn… – Hạ Tuyết thét lên.

– Dì sao, haha, cút ngay nếu không tao bắn cả mày. – Hàn Liên Chi chửi lớn.

Tú Anh đẩy Hạ Tuyết về phía Win, lạnh lùng nói:” Giao cô ấy cho cậu, nhất định phải chăm sóc cho tốt.”

– Nào cô em, bắn đi… – Tú Anh nhìn Liên Chi cười nhếch mép. – Cô không phải là rất muốn đàn ông sao, chỉ tiếc là Hàn tổng cũng chưa từng động qua cô… xem ra cô kém hấp dẫn như vậy. – Tú Anh trêu nguơi, anh muốn cơn điên của Hàn Liên Chi tập trung vào mình, Hạ Tuyết và Win sẽ an toàn thêm một khoảng thời gian nữa… anh tin Hàn tổng và Tuấn Anh đang đến.

Hàn Liên Chi lên cò, đưa khẩu súng nhắm vào đầu Tú Anh…

– Liên Chi, ngừng lại. – Hàn phu nhân lên tiếng.

– Mẹ… để con giết chết cái tên mồm mép này… – Liên Chi hơi trùng tay.

– Khốn kiếp, vì sao ta không nghỉ ra sớm hơn. – Hàn phu nhân vừa suy nghĩ vì sao Tú Anh không sợ chết mà chọc giận Liên Chi… lại nghĩ đến sự xuất hiện cúa Tú Anh bất ngờ… hắn ta có lẽ đã báo cho Hàn Thế Bảo biết, đây chính là kế kéo dài thời gian. – Mau, đưa bọn chúng thay đổi vị trí, Hàn Thế Bảo đang đến.

Cả ba bị ra ngoài khỏi căn nhà lớn.

– Hàn tổng, bọn chúng đưa con tin ra khỏi nhà rồi. Có lẽ vì bắt được Tú Anh nên bà ta đã biết mọi chuyện. – Tuấn Anh ngồi trên xe liền thông báo cho Hàn Thế Bảo đang ngồi chiếc xe khác.

– Đừng bức dây động rừng, cậu cùng anh em đi theo xe chở bọn nhóc, tôi sẽ đi theo chiếc xe của Hàn phu nhân. – Hàn Thế Bảo ra lệnh.

– Tôi sẽ cử vài người theo anh.

– Không cần, quan trọng là cứu người… còn bà ta… tôi muốn tự mình giải quyết.

Hàn Thế Bảo nói xong liền cúp máy, chiếc xe bên trong đã nổ máy rời đi… Tuấn Anh liền đuổi theo…

Anh lặng lẽ bước xuống đi về phía Hàn phu nhân đang chuẩn bị lên xe, bà không ngờ Hàn Thế Bảo liều mạng một mình đi đến chổ của bà.

– Con lại ngạo mạn như vậy… không biết sợ gì cả. – Hàn phu nhân trên tay cầm một khẩu súng… bước về phía Hàn thế Bảo.

– Hàn phu nhân… tôi đến đây để cảm ơn bà. – Hàn Thế Bảo nói. – Cảm ơn bà đã biến tôi từ một đứa trẻ không cha mẹ ở cô nhi viên thành một đại thiếu gia của Hàn gia… mặc dù sau đó bà đã đẩy tôi về nơi đó một lần nữa.

– Cậu là một đứa trẻ không nghe lời, đừng trách ta đã đẩy cậu về nơi cậu vốn phải sống… nhưng cuối cùng tên Hàn Thế Hùng kia lại tìm ra cậu.

– Bà muốn tôi giống cô ta sao. – Chỉ về Hàn Liên Chi. – Cô ấy từ một cô bé ngây thơ trong sáng ở bên bà hiện tại đã biến thành một kẻ ác độc giết người không gớm tay.

Hàn phu nhân bật cười, sau đó đưa súng lên đối diện Hàn Thế Bảo nói:” Ta chưa từng thấy cậu sợ hãi, kể cả khi ta đẩy cậu xuống trước trại trẻ mồ côi… ta muốn khi đối diện với cái chết… cậu còn ngạo mạn mà giuơng mắt hay không?”

– Con người ai cũng phải chết… chết như thế nào cũng không quan trọng. Bà có thể giết tôi, nhưng tài sản Hàn gia cũng sẽ không thuộc về bà. – Hàn Thế Bảo cưới lớn. – Bà làm sao có thể biết được, dù bà giết Win… giết tôi… bà cũng là kẻ trắng tay.

Hàn phu nhân tức giận… nếu Hàn Thế Bảo chết… Win chết… chẳng phải Hàn gia chỉ còn một mình bà hay sao… có lẽ cậu ta chỉ hù dọa. Cò súng đưa lên đầu Hàn Thế Bảo, Hàn phu nhân khẽ nói:” Đừng trách ta độc ác, chỉ trách con không nghe lời ta đứng về phía Hàn Thế Hùng.”

– Đoàng… tiếng súng vang lên làm rung động.

Máu tuông ra một khoảng lớn, người đổ xập xuống đất….

Mục lục
loading...