Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 46


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 46: Tôi Yêu Em.

 

Hàn Thế Bảo ôm chặt Kelly vào lòng như sợ mất cô, như sợ sẽ không thể gặp lại cô. Đối với anh cô gái này từ khi nào đã đi vào trong lòng anh, anh nhớ nhung.. anh tìm kiếm cũng vô vọng, hôm nay gặp lại thật sự chỉ muốn giữ Kelly bên mình.

– Hàn tổng, anh không lạnh sao? – Bên ngoài gió rất mạnh, áo khoác của anh lại đang trên người cô.

– Em không còn câu hỏi khác sau bao nhiêu lâu gặp lại ư. – Hàn Thế Bảo buông Kelly ra, đặt hai tay mình trên bờ má cô.

– Hôm nay anh rất lạ, Hàn tổng. – Kelly ngước mắt nhìn Hàn Thế Bảo, hai bờ má cô càng đỏ hồng hơn.

Anh không đáp nắm lấy tay Kelly đưa cô đi vào bên trong khu tró chơi… nơi mà anh đã không thề kìm lòng mà hôn cô. Kelly lặng lẽ đi theo anh, hôm nay chỉ hôm nay thôi cô muốn được sống thật với trái tim đang đập mạnh hơn khi bàn tay to lớn của anh bao trọn bàn tay nhỏ bé của cô. Trời rất lạnh, gió cứ thổi mạnh nhưng cô lại cảm thấy vô cùng ấm áp.

– Tôi nghĩ buổi tối nơi này phải đóng cửa chứ. – Kelly nhìn xung quanh, nơi này đã tắt hết đèn… các trò chơi cũng ngừng hoạt động.

Hàn Thế Bảo không trả lời câu hỏi của cô, đôi chân vẫn bước tới phía trước bàn tay vẫn nắm chặt tay cô. Hai người dừng lại ngay trước rạp chiếu phim, anh quay đầu lại nhìn Kelly, sau đó đặt hai tay ôm lấy eo cô. Anh nhìn vào đôi mắt của cô, sau đó hai tay ôm chặt eo cô hơn khẽ cuối người xuống đặt vào môi cô một nụ hôn… môi anh lạnh, hơi thở lại nóng phả vào môi cô… Kelly đón nhận nó, đáp trả nó, bàn tay cô ôm lấy lưng anh. Hai người cuồng nhiệt hôn, trời gió ngày một to hơn… hàng cây rung rung trước giá reo vui.

– Em uống rượu sao? – Hàn Thế Bảo dời khỏi môi Kelly hỏi.

– Có một chút, chỉ là rượu vang. – Kelly đỏ mặt mà đáp, nụ hôn kia chính là chưa từng trải qua lâu như vậy.

– Tôi đã nói em không được phép uống khi không có tôi bên cạnh. – Anh đưa tay nựng vào bờ mà cô. – Em uống rượu vào rất là hư.

Cô đưa bàn tay mình lên trên gương mặt của anh, cô đã rất nhớ anh… đã rất muốn ôm anh.

– Hàn tổng, tôi thích anh. – Kelly nói, bỗng dưng bờ mi lại rơi một giọt nước mắt… cô đã thành thật với bản thân mình, chính là yêu kẻ thù.

– Tôi biết. – Anh đưa tay mình lên bờ môi mỏng của cô khẽ mỉm cười. – Cô đã nói với tôi rồi, không nhớ sao?

– Là… khi… nào? – Cô nhớ lại lần đó tại nhà riêng của anh, chẳng lẽ… – Lúc đó, anh giả vờ ngủ sao.

– Tôi không giả vờ, sao có thể nghe được câu đó từ môi em.

– Vậy anh, có thích tôi không?

– Không. – Hàn Thế Bảo lắc đầu đáp.

Kelly chợt buồn, là cô nghĩ sai rồi sao… anh ta vội vàng tìm cô vì điều gì… hôn cô vì điều gì.

– Là tôi yêu em. – Anh nói xong, một lần nữa đặt nụ hôn xuống môi cô…

Cô đứng im như bất động, tai cô ù đi khi nghe anh nói… anh đã nói yêu cô, và cô cũng yêu anh… nhưng hai chúng ta không thể đến bên nhau… nếu trước kia anh đừng tàn nhẫn như vậy, nếu trước kia anh chính là Hàn Thế Bảo hiện tại như cô đang nhìn thấy… có phải cô và anh sẽ hạnh phúc biết bao.

– Vì sao em khóc? – Hàn Thế Bảo nhìn thấy giọt nước mắt lấp lánh trên bờ mi cô liền hỏi.

– Hàn tổng, hôm nay là ngày vui nhất đối với tôi trong suốt mười năm qua… cũng là ngày tôi cảm thấy tim mình đau nhói như vậy. Hàn tổng, hôm nay là sinh nhật tôi… cũng chính là ngày tôi nhận ra tôi yêu anh nhiều hơn tôi nghĩ…

– Hôm nay sinh nhật em? – Hàn Thế Bảo hơi ngạc nhiên.

Kelly khẽ gật đầu.

– Chúng ta đi thôi. – Hàn Thế Bảo đưa cô ra khỏi trung tâm trò chơi.

Anh lái xe, cô ngồi một bên ngắm nhìn anh… đôi khi cô lại không thể tin con người này đã độc ác ra tay vơi cha mẹ mình, nhưng anh Thiên  n sẽ không gạt cô. Kelly lắc đầu, ngày mai… mọi chuyện sẽ bắt đầu trở thành bi kịch.

– Chúng ta đi đâu? – Kelly khẽ hỏi.

loading...

Hàn Thế Bảo lái xe vòng quanh thành phố tìm kiếm để mua bánh kem nhưng có lẽ đã quá trễ… Hàn Thế Bảo liền quay đầu xe lái về biệt thự Hàn gia.

– Về nhà anh sao? – Kelly khẽ hỏi.

– Thật đáng tiếc, tôi đã lỡ mất sinh nhật của em rồi… nhưng tôi sẽ có một món quà bất ngờ mừng sinh nhật muộn của em.

Nói xong, anh đưa Kelly vào trong biệt thự đặt cô ngồi trong phòng bếp.

– Em ngồi yên ở đây… đợi tôi. – Hàn Thế Bảo ra vẻ bí ẩn.

Kelly tò mò không hiểu anh ta đang bày trò gì đưa mắt quan sát. Cô vô cùng ngạc nhiên, là anh ấy đang làm bánh sao… nhìn cái dáng vẻ cao cao tự tại kia đang ra sức nhào bột khiến cô vô cùng buồn cười.

– Anh biết làm bánh sao? – Kelly tiến tới nhìn anh.

– Thế Bảo tôi có hái sao để tặng em cũng có thể.

– Anh dẻo miệng như vậy, hèn gì các cô gái đều quây quanh anh. – Kelly đưa tay lau bột dính trên má anh. – Trông anh thật đáng yêu, không giống như Hàn tổng tôi từng nhìn thấy.

– Tôi chỉ cần một mình em ở bên cạnh tôi. – Anh dang rộng tay đặt cô vào lòng mình ôm trọn, bàn tay vẫn nhào bột trên bàn.

Hàn Thế Bảo đứng sau Kelly không thể nhìn thấy anh mắt buồn rười rượi của cô…

– Hàn tổng, anh thật lạ. – Kelly khẽ nói, bàn tay chạm chạm vào bột trên bàn.

Anh đưa môi hôn lên tóc cô, mùi hương trên tóc cô rất thân quen…

– Em ngoan ngoãn quay về chổ ngồi, đừng phá phách nữa.

Kelly mong chờ chiếc bánh mà Hàn Thế Bảo lấy từ lò nướng… cô hồi hộp như chờ đón một món ngọt tuyệt trần… Hàn Thế Bảo cuối cùng cũng mang chiếc bánh mà anh bỏ công làm tặng cô.

– Anh thật khéo tay. – chiếc bánh nhỏ xinh xắn trước mặt cô.

– Tặng em, chúc em sẽ gặp được nhiều hạnh phúc và may mắn.

– Cảm ơn anh.

Hàn Thế Bảo lấy trong tủ một chai rượu… cùng hai chiếc cốc sau đó mang ra bàn ăn mà khui ra rót vào hai cốc.

– Mừng em thêm tuổi mới. – Đưa chiếc cốc về phía Kelly.

– Không phải anh nói tôi uống rượu sẽ rất hư sao? – Kelly cầm lấy ly rượu trên tay.

– Em hư… tôi sẽ chiều em. – Anh bật cười.

Kelly cũng bật cười, cả hai cụng ly thật lãng mạng mà đưa cốc rượu màu đỏ mận lên miệng khẽ uống.

Tiếng nhạc du dương vang lên, anh mời cô một điệu nhảy lãng mạng… sau đó cả hai chìm vào mem say và khúc nhạc du dương, đó là mem say tình ái…

Hàn Thế Bảo ổm Kelly nâng lên, đưa môi anh chạm vào môi cô… đôi bàn tay tham lam đặt vào bờ mông căng mộng, đôi môi chiếm lấy đôi môi cả hai từ từ tiến vào phòng ngủ.

Mục lục
loading...