Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 45


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 45: Hẹn Gặp Tại Trung Tâm Trò Chơi

– Hàn tổng, việc lập di chúc có chút rắc rối. – Vị luật sự đại diện của Hàn gia nói, ông đưa ra trước mặt Hàn Thế Bảo một bản di ước trước kia anh đã kí kết. – Đây là cam kết giữa anh và Hàn phu nhân, Win sẽ không nhận được bất cứ thứ gì từ Hàn gia khi anh nhân cậu ấy là con.

– Vậy nếu Win thật sự mang dòng máu của Hàn gia, không phải con nuôi như bảng giao ước này kí kết… nó có thay đổi hay không? – Hàn Thế Bảo hỏi.

– Nếu Win thiếu gia thật sự là con ruột của Hàn tổng… vậy chuyện cha để tài sản lại cho con là hoàn toàn hợp lý, bản giao ước này có ghi rõ khi Win là con được nhận nuôi. – Vị luật sư đáp.

– Trước mắt phải làm gi? – Hàn Thế Bảo hỏi.

– Trước mắt Hàn tổng cần phải đua ra bằng chứng Win là con cháu của Hàn gia, mang dòng máu Hàn gia… khi có bản giao ước này không còn giá trị và tôi sẽ tiến hành lập di chúc cho anh.

– Đây là kết quả xét nghiệm ADN của Win và cha tôi Hàn Thế Hùng… tôi đã biết sẽ có ngày này nên chuẩn bị sẵn mọi thứ. – Hàn Thế Bảo đưa một phong bì cho luật sư.

Vị luật sư xem qua, thật không ngờ Win không phải là con cùa Hàn tổng mà lại chính là con trai của Hàn tổng quá cố.

– Vậy là tốt rồi, sẽ không còn gì rắc rối nữa… tôi sẽ nhanh chóng hoàn thành di chúc này. – Nói rồi vị luật sư kia bước ra ngoài.

Hàn Thế Bảo quyết tâm làm mọi việc để chống lại âm mưu của Hàn phu nhân… anh biết mọi tội ác của bà nhưng vì lời hứa trước kia với cha mình nên anh chọn cách im lặng mà bảo vệ Win khỏi bàn tay tử thần đó.

Tiếng cửa phòng tổng giám đốc lại vang lên, Tuấn Anh từ bên ngoài bước vào với nét mặt khá là nghiêm trọng.

– Mọi thứ đã sẵn sàng chưa? – Hàn Thế Bảo nói.

– Hàn tổng, bên Trần gia cũng đã đồng ý giúp chúng ta trong chuyện này nên không cần phải lo về số lượng người. – Tuấn Anh đã liên hệ với bang nhóm của Trần Hậu… người này chính là đại ca trong thế lực đen…lại là bạn bè với anh.

– Rất tốt. – Hàn Thế Bảo trên tay đang bấm chiếc bút nghe tiếng lách cách.

– Nhưng vì sao nét mặt cậu nghiêm trõng như vậy?

– Là Tú Anh… đã bỏ đi rồi. – Tuấn Anh rầu rĩ nói.

– Bỏ đi… – Hàn Thế Bảo ngạc nhiên. – Ngoài Hàn gia, cậu ta có thể đi đâu được, từ nhỏ hai anh em cậu đã sống và lớn lên trong Hàn gia.

– Đó là điều tôi lo lắng, Tú Anh chính là yêu cô gái không nên yêu… từ một gã phong lưu đa tình nay lại ôm nỗi sầu tình mà bỏ đi.

– Đừng quá lo lắng, khi nào nguôi ngoai hẳn Tú Anh sẽ quay về. Nhưng cậu ta yêu ai nhỉ? Tôi cũng tò mò cô gái nào khiến con ngựa bất kham đó chịu dừng chân.

– Nói ra thật xấu hổ, Tú Anh lại yêu Lâm Hạ Tuyết – bạn gái của Win thiếu gia. – Tuấn Anh lắc đầu khổ, những chuyện tình cảm rắc rối kia.

Nhắc đến Lâm Hạ Tuyết thì Thế Bảo mới chợt nhớ đến cô bé trong hiền lành kia, nếu Win đã công khai cô bé đó là bạn gái trước mặt Hàn phu nhân… nay Win bị bắt có thể Hạ Tuyết cũng e là gặp nguy hiểm.

– Tuấn Anh, mau cho người đến bảo vệ Lâm Hạ Tuyết… tốt nhất là đừng cho cô ta ra khỏi nhà. – Hàn Thế Bảo liền nói.

– Anh lo Hàn phu nhân sẽ bắt cả cô ta? – Tuấn Anh hỏi.

– Bà ta chính là kẻ thà giết lầm con hơn bỏ sót. – Hàn Thế Bảo nói giọng khẽ rít lên. – Cậu hãy chuẩn bị đi, ngày mai chúng ta sẽ sống chết cùng bà ta.

********

An Nhiên đi lưu diễn nước ngoài, Hạ Tuyết một mình ở nhà. Hạ Tuyết mặc một chiếc váy ngắn màu trắng, chân cô vẫn con lưu lại vết sẹo lần đó bị Mai Hoa bắt cóc để lại. Hạ Tuyết nhìn dấu vết trên chân mình lại nhớ lại vết thuơng trên bờ ngực Tú Anh…lần đó ở sinh nhật Hải Yến cô vì quá hoảng sợ nên nhìn không kĩ vết thuơng kia… nhưng rõ ràng đó là một vết thuơng vừa mới lành và rất nghiêm trọng. Hai tháng mà Tú Anh không có ở Hàn gia, là anh ta đi công tác hay đến một nơi nào khác… điều này cô phải tra cho rõ.

Hạ Tuyết càm điện thoại trên tay, đã vài ngày qua Win không liên lạc với cô… ở trường cũng không đến. Hạ Tuyết liên lạc đến Hàn gia thì người trong nhà nói anh đã đi du lịch. Hạ Tuyết nghĩ Win đã hòa thuận với Hàn tổng nên cùng nhau đi du lịch, cô lại càng không muốn làm phiền anh.

Tiếng chuông cửa reo vang, Hạ Tuyết bước ra ngoài nhìn thấy một người đàn ông mặc áo vest màu đen đứng trước cửa nhà.

– Anh tìm ai? – Hạ Tuyết khẽ hỏi.

– Cô là Lâm tiểu thư. Hàn thiếu gia sai tôi đến đón cô đến nơi cậu ấy. – Người đàn ông kia nói.

Hạ Tuyết nhìn người đàn ông xa lạ này, chưa từng gặp mặt qua… Hạ Tuyết phòng bị lùi về sau một bước.

– Làm sao tôi biết được anh có phải là người của Hàn gia. – Hạ Tuyết đáp.

Người đàn ông kia liền cười, sau đó đưa ra một chiếc khuyên tai mà Win thường mang:” Hàn thiếu gia cũng nghĩ cô sẽ không tin nên bảo tôi mang thứ này đến chứng minh rằng đây là lệnh của Hàn thiếu gia.”

Hạ Tuyết tất nhiên nhận ra chiếc khuyên tai độc nhất mà Win thường mang, trong anh rất kool khi mang nó. Hạ Tuyết liền an tâm mà đi theo người đàn ông kia lên xe.

Người của Tuấn Anh đến nơi thì Lâm Hạ Tuyết đã đi xa khu chung cư này. Hàn phu nhân mang Hạ Tuyết đến trước mắt Win. Hạ Tuyết đang bất tỉnh, có lẽ bị bọn họ đánh thuốc mê.

– Ta cảm thấy con ở nơi này thật buồn chán, nên mang cô ta đến bầu bạn với con. – Hàn phu nhân đẩy Hạ Tuyết lại gần Win.

– Hạ Tuyết, bà… bà đã làm gì cô ấy. – Win ôm Hạ Tuyết trong lòng tức giận nhìn Hàn phu nhân.

– Không sao, một lúc nữa sẽ tỉnh lại thôi. – Hàn phu nhân đáp.

– Ta nói con bé này thật là dễ tin người, nếu có kiếp sau con hãy chỉ dạy nó sống tính toán hơn một chút.

– Hạ Tuyết không liên quan gì đến Hàn gia, vì sao lại bắt cô ấy. Bà muốn giết hãy giết một mình tôi, mau thả Hạ Tuyết ra. – Win hét.

– Sao có thể thả ra được… tôi sẽ giết anh trước mắt cô ta… để cô ta phải đau đớn đến không còn muốn sống. – Mai Hoa từ phía sau Hàn phu nhân mà nói, Hàn phu nhân đã cứu cô ra khỏi cơn ác mộng khi sống trong tay các tên đàn ông trong quán rượu… cô quyết tâm trả thù những kẻ đã khiến cô phải như vậy và cô chọn cách phục tùng Hàn phu nhân.

– Mai…Mai Hoa. – Win khẽ rung lên, thì ra bọn chúng là một phe, một lũ hiện thân của ác quỷ.

*********

Tuấn Anh cho người truy tìm ráo riết nhưng vẫn không tra gia vị trí mà Hàn phu nhân bắt giam Win, lại là anh trễ một bước khi mà Hạ Tuyết cũng đã bị bắt đi. Nhờ sự giúp đỡ của Trần Hậu mà thế lực bên anh rất hùng hậu với những vũ khí đầy đủ… chỉ là chưa xác định được nơi Win ở thì việc hành động có chút khó khăn và nguy hiểm đến tính mạng của cả Win và nhiều người.

loading...

Điện thoại của Tuấn Anh reo lên, là số của Tú Anh… anh nhanh chóng nghe máy, đứa em trai này cuối cùng cũng chịu liên lạc.

– Em đang ở đâu hả? – Tuấn Anh nói lớn.

– Anh Tuấn Anh… Hạ Tuyết bị Hàn phu nhân bắt rồi… em đang đứng trước nơi bọn chúng giam giữ Hạ Tuyết… anh mau giúp em cứu cô ấy.

Hai mắt Tuấn Anh sáng lên liền nói:” Em không được hành động gì cả, hãy ở yên đó anh sẽ đến ngay… nói cho anh địa chỉ.”

– Địa chỉ nời này là XXX. – Tú Anh liền nói.

Tuấn Anh khẽ cười đắc ý, cái này là trời giúp anh. Sau đó nhanh chóng đến nơi Tú Anh nói và cho mọi người lặng lẽ bao vây theo dõi tất cả động thái của mục tiêu… chờ lệnh.

Tú Anh nóng lòng khi nhìn thấy bóng dáng của Mai Hoa, lần trước cô ta đã muốn giết Hạ Tuyết lần nầy không phải Hạ Tuyết rất nguy hiểm hay sao. Trong lòng anh vô cùng lo lắng, đôi chân không nghe lời mà từ từ tiến gần đến… anh muốn nhìn thấy Hạ Tuyết an toàn… Tú Anh núp sau một bức tường lớn từ từ di chuyển gần đến căn nhà mà bọn chúng mang Hạ Tuyết vào.

Nhớ đến chuyện khi nãy… anh sau khi từ biệt cô đã không quay về Hàn gia mà lang thang khắp nơi… đi tìm cảm giác khác để quên đi cô gái mang tên Lâm Hạ Tuyết. Anh tìm đến Ciz bar, đến cái nơi chứa những cô em xinh đẹp… nhưng cuối cùng nhìn thế nào cũng không đưa vào mắt chỉ nghĩ đến Hạ Tuyết… anh chán nản lái xe đi không ngờ lại đến trước căn chung cư An Khang này. Anh đậu xe lại một lúc lâu, vừa đang dự định quay xe thì nhìn thấy cô đang đi theo một người đàn ông xa lạ lên một chiếc xe màu đen liền đuổi theo… cuối cùng là khi đến nơi này thì thấy bọn họ bế Hạ Tuyết đã bất tỉnh vào bên trong. Chưa biết phải làm thế nào, thì xe của Hàn phu nhân tới… Tú Anh đành phải cầu cứu Tuấn Anh.

Tú Anh nhìn vào bên trong căn nhà, thật ra không nhìn thấy gì bên trong chỉ thấy một màu đen trước mắt mình. Ngước lên trên đã nhìn thấy guơng mặt hung hăn đang chằm chằm nhìn anh.

– Xui rồi. – Tú Anh khẽ cười méo miệng, vì sao lần nào muốn làm anh hùng cũng bị bắt từ ngoài cửa. – Không cần đánh ngất, tôi tự nguyện bị bắt.

Và cuối cùng, Tú Anh bị tống vào nơi mà Win và Hạ Tuyết bị giam. Win nhìn Tú Anh mà lắc đầu, xem ra người chú này… lại sẽ bị chú Tuấn Anh cho một trận vì cái tội thích làm mọi chuyện khó khăn hơn.

************

Đồng hồ chỉ đúng 7h tối. Kelly ngồi trong phòng nhìn đồng hồ chì điểm đúng 7h… hiện tại có lẽ HÀn Thế Bảo đang ở khu trung tâm trò chơi. Cô… cô sẽ không đến, sẽ không để trái tim mình lỗi nhịp vì anh ta nữa. Tiếng cửa phòng Kelly vang lên, cô mở cửa nhìn ra liền thấy Thiên Ân đang đứng bên ngoài.

– Chúc mừng sinh nhật em. – Thiên Ân cầm trên tay một bó hồng đỏ rực… đưa về phía Kelly.

– Hôm nay… là sinh nhật em sao? – Kelly khẽ bất ngờ.

– Em xem… lại quên cả sinh nhật mình ư. – Thiên Ân mỉm cười. – Chúng ta ra ngoài ăn tối, đã lâu rồi anh và em chưa có một ngày bình yên mà trò chuyện.

Kelly khẽ liếc nhìn qua đồng hồ… rồi lại nhìn Thiên Ân mà gật đầu. Sau đó thay đổi trang phục mà đi cùng Hoàng Thiên Ân.

Hai người cùng dùng bữa tối tại nhà hàng, hôm nay là sinh nhật cô… vậy là chỉ còn vài ngày nữa chính là vừa tròn 10 năm ngày cha mẹ cô bị thảm sát.

– Thật ra từ lúc 10t đến nay em đều không đón sinh nhật… nó không phải là một kỉ niệm đẹp. – Kelly cầm một ly rượu vang nhẹ mà uống.

– Anh xin lỗi… có phải anh đã khơi lên kỉ niệm buồn của em. – Thiên Ân nhìn Kelly bằng đôi mắt buồn.

– Không… hôm nay em đón sinh nhật sau 10 năm qua cùng anh, em lại cảm thấy có chút ấm áp… – Kelly mỉm cười, cô không muốn mọi thứ anh Thiên Ân làm cho cô lại khiến anh buồn.

– Trời bên ngoài rất lạnh, em phải mặc ấm vào… hình như đêm nay sẽ lạnh hơn… thời tiết càng ngày càng khắc nghiệt. – Thiên Ân nhìn ra trời mà nói.

– Bên ngoài rất lạnh sao? – Kelly khẽ nói.

– Nhiệt độ sẽ giảm xuống khi về đêm, em ngủ nhớ đắp chăn cẩn thận.

– Bây giờ là mấy giờ rồi nhỉ? – Kelly khẽ hỏi.

– Đã hơn 10h rồi.

– Có ai lại đợi một người trong lạnh giá hơn 3h không nhỉ. – Kelly nhớ đến câu không gặp không về của Hàn Thế Bảo.

– Nếu người đó thật sự muốn gặp thì đợi cả đời… cũng có thể đợi. – Thiên Ân hỏi lại. – Vì sao em lại hỏi như vậy.

– Không có gì đâu. – Kelly vội vã nói. – Em buồn ngủ rồi, chúng ta về thôi.

Kelly nhanh chóng quay về khách sạn… sau đó mang lớp hóa trang xấu xí kia vào người… cô mặc bộ váy mà trước kia Hàn Thế Bảo đã mua ờ trung tâm thuơng mại… Kelly quyết định, chỉ một lần thôi… cô muốn quên đi hận thù mà được gặp anh như một cô gái bình thường chỉ trong vài giờ ngắn ngủi. Xem như là một món quà cô tự tặng bản thân, chính là sống thật với trái tim nhỏ bé cứ thoi thóp khi nhìn thấy anh.

Đồng hồ điểm 11h30. Kelly từ trên chiếc taxi màu trắng đi bước xuống, trung tâm thuơng mại đã đóng cửa tắt đèn… bên ngoài vắng lặng không một bóng người.

– Đã về rồi sao? – Kelly khẽ nói, xem ra cô tự cho mình là cao… một người như anh ta làm sao có thể đợi cô hơn 4h trong cái khí trời lạnh giá này.

Kelly buồn bã quay lưng bước đi, cô ngắm nhìn thành phố về đêm yên ả… dòng người qua lại trên các con đường… những cặp tình nhân ôm nhau che chở những cơn gió lạnh thoáng qua.

Kelly ôm lấy thân mình, quả nhiên anh Thiên Ân nói đúng trời về đêm rất lạnh… cô lại mặc mỏng manh như vậy… toàn thân Kelly rung lên vì lạnh… vì sự cô đơn… Hàn Thế Bảo đã rời đi…

– Trời lạnh như thế, em nghĩ mình là vịt có bộ lông dày thật sao? – Hàn Thế Bảo từ phía sau, khoát lên người cô chiếc áo ấm.

– Hàn tổng. – Kelly khẽ rung lên, bất giác trong lòng rộn lên khi nghe tiếng của anh.

– Cuối cùng tôi cũng đã gặp lại em. – Hàn Thế Bảo đưa tay mà ôm Kelly vào lòng.

– Anh tìm tôi… có việc gì sao? – Kelly nép trong lòng Hàn Thế Bảo mà nói.

– Không, chỉ là tôi nhớ em. – Hàn Thế Bảo đẩy Kelly ra, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô.

Bờ má Kelly đỏ lên không hiểu vì khí trời quá lạnh, hoặc vì nụ hôn nhẹ nhàng đầy cưng chiều từ anh.

Mục lục
loading...