Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 44


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 44: Tôi Rất Nhớ Cô Ấy

Nhắc đến mẹ chính là động vào nỗi niềm sâu lắng nhất của Win, tuy anh hận người phụ nữ này nhìn thấy bà ấy chỉ muốn bóp nát thành tương. Nhưng hiện tại đây có phải là cơ hội hiếm có để anh có thể tìm hiểu đôi chút về người mẹ anh chưa từng gặp mặt, lại là bà ta nói rằng sẽ đưa anh đi gặp mẹ.

– Con không muốn đi sao? – Hàn phu nhân thấy Win không đáp liền hỏi tiếp.

-Bà lấy gì để tôi tin bà. – Win nghi ngờ nói.

– Con sợ sao? – Hàn phu nhân cười lớn. – Được thôi, ta sẽ một mình đi cùng con… hoặc con có thể gọi người của mình đi theo. Không lẽ một thanh niên to lớn lại đi sợ một bà già như ta.

– Tôi không biết mục đích của bà là gì, nhưng tôi nhất định phải gặp mẹ mình. – Win đồng ý đi theo Hàn phu nhân, anh sẽ hối hận nếu từ chối cơ hội này.

Chiếc xe lái ra khỏi biệt thự Hàn gia… cận vệ của Win quan sát từ bên ngoài nhìn thấy xe của Hàn phu nhân đi ra khỏi biệt thự nên không để tâm, đâu biết Hàn phu nhân đã đưa Win ra khỏi Hàn gia không ai hay biết.

Hàn phu nhân lái xe đến một khu vắng người, sau đó liền dừng xe lại trước một căn nhà lớn.

– Là nơi này sao? – Win nhìn căn nhà sau đó nhìn sang Hàn phu nhân.

– Đúng vậy… vào thôi. – Hàn phu nhân đi vào sau đó quay lại nhìn Win đang đứng yên không đi. – Cậu không vào sao, không muốn nhìn thấy mẹ mình ư.

Win nhìn căn nhà lớn… xem ra bà ấy sống một cuộc sống sung túc như vậy… nên đã không tìm anh cũng không quan tâm đến anh. Win cười nhạo bản thân mình đã mất công bao nhiêu năm qua thương nhớ bà.

Trong căn nhà tối, Win lặng bước đi vào phía trong, Hàn phu nhân đi phía trước. Khi Win bước chân vào trong cánh cửa liền đóng lại nghe một tiếng ” ầm ” khá lớn, anh ngạc nhiên quay lại liền nhìn thấy Hàn Liên Chi nhoẻn cười phía sau.

Đèn được mở sáng lên, bên trong thì ra đã có sẵn người của Hàn phu nhân đang mai phục sẵn bên trong, Win nhận ra chính là mình bị lừa.

– Muốn bắt tôi, lại đầu tư bài bản như vậy sao Hàn phu nhân, bà xem trọng tôi quá rồi. – Win khẽ nhếch môi cười.

– Là ta xem trọng Hàn Thế Bảo, những kẻ con trai ta thuê bảo vệ con thật sự không thể xem thường. – Hàn phu nhân đáp. – Trói lại.

Bọn người của Hàn phu nhân tiến đến bắt lấy Win, anh ra sức đánh trả khiến bọn chúng thất thế, cả đám người cùng một lúc xông lên khiến Win không thể khống chế tình hình được nữa, anh đã bị bọn chúng bắt lại.

Hàn phu nhân ngồi trước mặt Win, guơng mặt Win còn động lại vệt máu trên miệng nhìn bà không chút sợ hãi.

– Đây không phải là lần đầu nhỉ, khi còn bé ta còn nhớ em đã khóc lóc van xin ta. Hôm nay con đã lớn rồi nhỉ, giuơng mắt nhìn ta như không.

Win không đáp, đôi mắt lạnh lùng nhìn Hàn phu nhân.

– Ta đã hứa sẽ cho con gặp mẹ con đúng chứ. – Hàn phu nhân lấy từ trong túi xách ra một bức hình. – Đây là mẹ con… dù sao trước khi con chết cũng nên biết ai là người sinh ra nghiệt chủng như con.

Win nhìn người phụ nữ xinh đẹp trước mắt, thì ra mẹ anh lại đẹp như vậy… Đây là điều anh đã mơ ước tự rất lâu, là một lần nhìn thấy mẹ… nguòi đã sinh ra mình.

– Bà ấy còn sống không? – Win không dời bức ảnh mà nhẹ nhàng hỏi.

– Con đoán xem. – Hàn phu nhân đưa một ngọn lửa đốt cháy bức hình

. Win tức giận gào lên:” Không được đốt.” Hàn phu nhân cười lớn, sau đó liền bỏ đi.

********

Hàn Thế Bảo từ ngày An Nhiên sẩy thai, Hàn Liên Chi bị bắt thì bóng dáng của anh xuất hiện tại biệt thự Hàn gia hiếm đi. Anh cảm thấy nặng nề khi về lại nơi đó, anh chọn cách ở lại công ty thâu đêm để giải quyết công việc… không màn sức khỏe mà ngày đêm làm việc.

– Hàn tổng, anh nên về nhà nghĩ ngơi một chút. – Tuấn Anh nhìn Hàn thế Bảo ngày càng ốm đi mà nói.

– Tôi muốn giải quyết cho xong việc, cậu cứ về đi. – Hàn Thế Bảo đáp.

– Việc của Kelly có chút manh mối… cô ấy từng bị tai nạn giao thông và nhập viện… nhưng sau đó là cô ấy biến mất. – Tuấn Anh nói.

– Bị tai nạn sao? – Hàn Thế Bảo đang tập trung đọc hợp đồng liền ngẩng đầu lên. – Có nghiêm trọng không?

– Theo hồ sơ bệnh án thì chỉ là xây xát nhẹ.

– Cậu tiếp tục lần theo dấu vết cô ta đi. – Hàn Thế Bảo thở phào nhẹ nhõm…

– Vâng. – Tuấn Anh cúi đầu chào Hàn Thế Bảo.

Tuấn Anh vừa rời đi thì thang máy tầng 10 mở ra. Kelly biết Hàn Thế Bảo đêm nào cũng ở lại nơi này làm việc đến đêm… cô mặc một bộ áo rời váy thật gợi cảm bước vào bên trong phòng tổng giám mà gõ cửa.

Hàn Thế Bảo nghĩ Tuấn Anh quay lại liền nói:” Vào đi.” – Đôi mắt vẫn dán vào hợp đồng dưới bàn. – Còn chuyện gì sao?

– Hàn tổng, tôi mang cho anh ít đồ ăn. – Kelly khẽ lên tiếng.

– Là cô? – Hàn Thế Bảo nhíu mày nhìn Kelly ăn mặc khá hở hang bước đến gần anh. – Đã tan ca cô đến đây làm gì?

– Tôi thấy anh ngày nào cũng làm việc đến khuya nên mang một ít đồ ăn đến cho anh… Hàn tổng anh xem, hiện tại anh đã không còn phong độ như ngày nào. – Kelly bày thức ăn ra bàn tiếp khách.

Hàn Thế Bảo đóng bản hợp đồng trên bàn lại, đứng lên tiến về phía bàn tiếp khách – nơi mà Kelly đang bày thức ăn ra. Anh nhìn qua thức ăn trên bàn sau đó nhìn Kelly đang mỉm cười nhìn anh.

– Là cô nấu?

– Đúng vậy, tôi đặc biệt chuẩn bị cho anh.

– Không nghĩ một người đẹp như cô lại có thể nấu ra những thứ này.

– Tôi còn có nhiều sở trường hơn anh nghĩ đó, không phải người đẹp nào não cũng ngắn đâu.

– Tôi nào đâu dám nói não cô ngắn. – Hàn Thế Bảo dùng đũa gắp một miếng thịt gà nhìn. – Vì sao cô biết đêm nào tôi cũng ở lại nơi này? – Sau đó đặt miếng thịt vào cơm.

– À, tôi để ý hằng ngày trợ lý của anh đều mang quần áo mới đến cho anh nên suy đoán. – Kelly chống chế, quả nhiên người đàn ông này luôn phòng vệ với người lạ.

– Đồ ăn cô mang đến rất ngon. – Hàn Thế Bảo nhìn những thứ bày trên bàn. – Nhưng hiện tại tôi lại muốn ăn thứ khác. – Nhìn Kelly cười nham hiểm.

– À… – Kelly ái ngại khi nhận thấy ánh mắt của anh. – Anh thích ăn gì, ngày mai tôi sẽ mang đến cho anh.

– Không cần đến ngày mai. – Hàn Thế Bảo đi đến đối diện Kelly. – Nó nằm ngay trước mắt tôi.

– Hàn tổng, tôi… tôi không hiểu. – Kelly lùi chiếc mông mình trên ghế salon.

– Cô thật sự không hiểu ư. – Hàn Thế Bảo từ từ tiến tới gần Kelly hơn. – Cô rõ ràng biết nơi này chỉ có một mình tôi, lại ăn mặc gợi cảm đến đây… không phải muốn tôi để mắt tới sao? – Hiện tại là anh càng tiến tới, cô càng né người ra phía sau…

– Anh… anh muốn làm gì? – Kelly mở to mắt nhìn vào mắt anh, tim cô khi gần người đàn ông này tại sao lại đập mạnh như vậy.

– Tôi…muốn… – Hàn Thế Bảo đưa miệng lại gần tai Kelly khẽ nói. – Địa chỉ của Kelly.

Hàn Thế Bảo nói xong nhếch mép cười buông Kelly ra, sau đó quay về vị trí chiếc ghế đối diện của mình.

– Tôi… tôi không biết. – Kelly khẽ nói, anh ta tìm Kelly xấu xí để làm gì.- Anh có việc gì, tôi sẽ tìm cách nhắn lại với chị ấy.

Hàn Thế Bảo nhìn Kelly, sau đó lặng lẽ ăn những món anh cô mang đến mà không đáp. Kelly cũng không hỏi nữa, chuyện khi nãy đã khiến tim cô đập càng lúc mạnh hơn… chỉ mong anh ta ăn xong mà bay ra khỏi nơi này.

Kelly gom lại mọi thứ chuẩn bị ra về, cô vừa đi tới cửa thì nghe tiếng Hàn Thế Bảo gọi.

– Bảo My.

– Vâng, Hàn tổng. – Kelly quay đầu lại.

– Nếu có gặp Kelly, hãy nói với cô ấy rằng ” tôi rất nhớ cô ấy”. – Hàn Thế Bảo quay lưng nhìn về phía ánh đèn bên ngoài mà nói.

Tim Kelly lần này là lấy được một chút bình tĩnh lại vì câu nói đó mà đập mạnh hơn…

– À… dạ.. vâng… tôi sẽ.. nhắn giúp anh. – Kelly nói xong nhanh chóng rời khỏi căn phòng của Hàn thế Bảo.

Cô bước vào thang máy, đôi chân không còn đủ sức nữa mà dựa lưng vào thang máy… anh ta vừa nói là rất nhớ Kelly. Chẳng lẽ một người ở vị trí vạn người say mê đó lại để mát đến một cô gái xấu xí ư.

Hàn phu nhân đi vào bên trong tập đoàn The Win, đôi mắt bà nhìn xung quanh tòa cao ốc to lớn này… nơi đây thật ra trước kia là gia sản của cha mẹ Hàn phu nhân để lại cho đứa con gái độc nhất của họ, sau khi Hàn Thế Hùng kế nghiệp ông ta lại không chí thú làm ăn, tài chính công ty ngày càng đi xuống… đến khi sắp đến ngày tuyên bố phá sản thì ông ta lại tự sát. Chính là vì người đàn bà lăng loằn kia đã quyến rũ chồng bà, vì vậy mới dẫn đến cảnh bà mất đi người vừa yêu vừa hận. Hàn Thế Bảo lúc đó chỉ la một cậu thanh niên hơn 20t, gánh vát món nợ lớn của Hàn gia, không hiểu bằng cách nào lại vựt dậy Hàn gia… sau đó là phát triển lớn mạnh như hôm nay.

– Đây là gia sản của nhà họ Truơng của ta… ta sẽ lấy lại nó từ Hàn Thế Bảo. – Hàn phu nhân khẽ nói… sau đó bước đến thang máy dành cho tổng giám đốc.

– Xin lỗi phu nhân, phu nhân có hẹn trước với tổng giám chưa ạ. – Một nhân viên đến ngăn cản.

loading...

– Ta là mẹ tổng giám đốc của các người, muốn gặp con trai cũng phải hẹn trước. – Hàn phu nhân đưa đôi mắt tức giận đáp.

– Hàn phu nhân xin bà thứ lỗi, Hàn tổng đã căn dặn phòng tổng giám đốc chỉ có anh ấy, thư kí Phạm và trợ lý Hà mới có thể tự động đi vào, còn những người khác đều phải hẹn trước.

– Là lí lẽ gì hả, ta cũng là một cổ đông ở The Win này… các người lại dám ngăn cản ta sao hả. Hàn Thế Bảo là con trai ta đó, thật là vô phép. – Hàn phu nhân tức giận mắng.

Cô nhân viên chỉ biết cúi đầu chịu trận chỉ tuyệt đối là không thể để Hàn phu nhân này lên phòng Hàn tổng, nếu cô muốn giữ chiếc ghế ở The Win này.

Hàn Thế Bảo từ bên trong thang máy đi ra, phía sau là Bảo My và Tuấn Anh nhìn thấy Hàn phu nhân đang lớn tiếng lại tiền sảnh liền bước tới.

– Có chuyện gì mà ồn ào như vậy? – Hàn Thế Bảo hỏi.

– Hàn tổng… là phu nhân đến tim… nhưng chưa có hẹn trước. – Cô nhân viên khẽ nói

. Nhìn nét mặt của Hàn phu nhân cũng biết bà ta đã ức hiếp cô gái kia như thế nào, Hàn Thế Bào xua tay.

– Cô đi làm việc của mình đi.

– Dạ, xin phép Hàn tổng.

Đợi cô nhân viên kia đi xa, Hàn Thế Bảo bỏ hai tay vào túi quay đầu đi như không hề có Hàn phu nhân ở đây.

– Có vẻ đã lâu rồi con trai không về biệt thự Hàn gia sao? – Hàn phu nhân cười cợt nói.

Hàn Thế Bảo dừng chân lại, bà ta nói vậy có ý nghĩa gì… sau đó lại bước đi thẳng như không quan tâm.

– Gọi Tú Anh mau. – Hàn Thế Bảo nhìn sang Tuấn Anh.

– Vâng. – Tuấn Anh nhanh chóng gọi Tú Anh.

” Không liên lạc được.” Tuấn Anh nhìn Hàn Thế Bảo lắc đầu.

– Gọi Win. – Hàn Thế Bảo nói. Tuấn Anh lại tiếp tục bấm.

” Không liên lạc được.” – Lại tiếp tục lắc đầu.

Đã vài ngày Hàn Thế Bảo không quay về biệt thự Hàn gia… Tuấn Anh cũng vì vậy mà ở lại The Win. Hằng ngày người nhà Hàn gia mang quần áo đến cho hai người bọn họ gửi ở dưới tiền sảnh… Tú Anh lại không gọi đến nên cả Hàn Thế Bảo và Tuấn Anh đều nghĩ mọi việc ở Hàn gia đều ổn thỏa.

Hôm nay gặp Hàn phu nhân nói một câu lạ lùng… sau đó lại không hề liên lạc được với ai. Tuấn Anh gọi về Hàn gia thì người làm trong nhà nghe máy… họ nói rằng Tú Anh đã nhiều ngày không về, Win cũng ra ngoài từ khi nào cũng đã hai ngày không quay về… vì Hàn Thế Bảo và Tuấn Anh cũng không về nên họ lại nghĩ Win và Tú Anh đi du lịch nên không báo lại. Hàn Thế Bảo có một dự cảm không hay, anh nhìn lại phía sau lưng thì đã thấy Hàn phu nhân đi tới.

– Vậy Hàn tổng cao quý đã có thể nói chuyện với tôi chưa? – Hàn phu nhân cười khinh khỉnh.

– Bà… bà đã làm gì. – Hàn Thế Bảo đứng giữa The Win nói nhỏ, nhưng trong giọng nói đầy sự oán giận.

– Hàn tổng vì sao lại tức giận như vậy, không phải cậu nghĩ mình là thiên tài việc gì cũng không có sơ hở sao. – Hàn phu nhân phủi phủi trên chiếc áo vest đắc tiền của anh.- Thằng bé sống hay chết là ở thái độ của con… con trai của ta.

– Vì tiền mà bà muốn giết đi Win sao, thằng bé không có lỗi… có lỗi chính là người lớn các người. – Hàn Thế Bảo phẫn nộ, Win tuy không phải con trai anh nhưng anh đã hứa với cha mình phải bảo vệ Win.

– Con biết ta muốn gì rồi đó, tuần sau là cuộc họp hội đồng quản trị… ta hy vọng con đừng bỏ lỡ cơ hôi… ta cũng không ngại đạp chết một con chuột nhắt.

Hàn phu nhân nói xong thì cười mãn nguyện mà quay lưng bỏ đi.

– Hàn tổng, chúng ta phải làm gì đây? – Tuấn Anh lo lắng nói.

– Cậu nhanh chóng tập trung tất cả anh em lại,… tôi đã vì nghĩa là nhượng bộ nhưng nếu bà ta muốn đấu… tôi sẵn sàng.

Kelly đứng phía sau lặng lẽ theo dõi mọi chuyện. Win không phải là con của Hàn Thế Bảo ư, Hàn phu nhân vì sao lại muốn hãm hại con trai mình và cả Win nữa. Nhưng khuất mắc trong Hàn gia kia là gì, còn Hàn Thế Bảo… anh ta có thể chống lại mẹ mình để cứu một đứa trẻ không thân thuộc sao.

– Thư Kí Phạm. – Hàn Thế Bảo quay lại nhìn cô.

– À… vâng.. Hàn tổng. – Kelly đang ngây người thì giật mình.

– Cô liên hệ với đoàn luật sư của The Win lên phòng tôi ngay lập tức. – Hàn Thế Bảo đưa miệng vào tai Kelly. – Những gì cô vừa nghe, vừa thấy, tốt nhất tôi không muốn có thêm một người nào nữa biết.

– À vâng, là nguyên tắc 3 không? – Kelly khẽ đáp.

Tuấn Anh nhìn Kelly, nguyên tắc 3 không kia anh chỉ mới nói với Kelly… vì sao cô gái Bảo My này lại biết? Là Kelly đã chỉ dạy Bảo My trước khi vào làm việc sao?

Đoàn luật sư của The Win tập trung trong phòng tồng giám đốc, Hàn Thế Bảo lên tiếng.

– Tôi muốn lập di chúc. – Hàn Thế Bảo nói.

– Hàn tổng, cậu vẫn còn trẻ đã muốn lập di chúc sao? – trưởng phòng luật sư bất ngờ, anh ta còn chưa có vợ.

– Đúng vậy, tôi muốn giao hết tất cả cổ phần của tôi ở Hàn gia, bất động sản và tiền mặt ở ngân hàng lại cho Win khi tôi chết. – Hàn Thế Bảo nói.

Kelly đứng phía sau mà bất ngờ… cứ nghĩ vì Hàn phu nhân đe dọa mà anh ta làm theo ý bà ta, ngờ đâu anh lại giao hết cho Win. Mà… Win không phải con cháu Hàn gia, anh ta vì sao lại yêu thuơng Win như vậy.

– Chúng tôi sẽ làm thủ tục. – Vị luật sư kia nói tiếp.

– Nếu Win cũng không may qua đời. – Hàn Thế Bảo nói. – Tài sản kia sẽ để lại cho đứa con gái thất lạc của Phạm Quốc Vinh và Châu Hoàng Lan.

– Là đứa con gái bị thất lạc mười năm trước của Phạm cục trưởng, không phải là đã chết rồi sao? – Chuyện năm đó, khó lòng mà quên được.

KElly lần này là chính là không thể đứng vững được nữa… anh ta để lại cho Win còn có thể hiểu được rằng anh ta xem Win như con ruột. Nhưng anh ta lại để nó lại cho cô – con gái của người anh ta từng giết, khiến cô khó hiểu.

– Trong hồ sơ chỉ ghi cô ta bị mất tích không hề có giấy chứng tử. – Hàn Thế Bảo đưa xấp hồ sơ chứa trong két sắt. – Tất cả sẽ được giữ trong ngân hàng cho đến khi tìm ra cô con gái của họ.

– Cô gái này tên Phạm Bảo My, năm nay 20t… thất lạc 10 năm có lẽ đã khác với bức ảnh trong hình rồi. – Vị luật sư mang hồ sơ kia mà mở ra xem.

– Phạm Bảo My… – Hàn Thế Bảo nhìn về phía Kelly. – 20 tuổi?

Cô đang rất là hối hận, vì sao lại lấy tên của mình để viết trong hồ sơ xin việc… chỉ vì nghĩ anh ta đã nghĩ cô con gái của Phạm cục trưởng đã chết và không quan tâm đến… lần này thì tiêu cô thật rồi.

– Thật không ngờ… lại trùng cả tên lẫn họ với tôi, haha. – Kelly giật mình nhận được ánh mắt của Hàn Thế Bảo.

Hàn Thế Bảo quay đầu lại về phía đoàn luật sư mà nói tiếp.

– Tôi muốn hoàn thành chuyện này trong hôm nay, nhờ các vị.

Đoàn luật sư lần lượt rời khỏi văn phòng tổng giám đốc, bên trong chỉ còn Kelly và Hàn Thế Bảo. Cô cũng muốn rời đi nhưng anh lại giữ cô lại, lần này xem ra là anh ta đã nghi ngờ. Hàn Thế Bảo nhìn sang Kelly, đôi mắt anh khiến cô gai cả người… chỉ muốn đi trốn.

– Thư kí Phạm. – Hàn Thế Bảo gọi.

Lần này thì tiêu thật rồi, anh ta đã bắt đầu tra hỏi.

– Vâng… Hàn tổng

. – Theo như cô đã quan sát… lần này tôi và Hàn phu nhân sẽ phải một phen mà đấu với nhau. Bà ta là một con người nguy hiểm, tôi còn đang lo sợ không giữ được cái mạng quay về đây để làm tổng giám đốc của cô. – Hàn Thế Bảo cười khẽ. – Vì vậy, tôi có một mong muốn… cô có thể giúp tôi thực hiện.

– Hàn tổng, anh đừng quá bi quan… dù sao Hàn phu nhan cũng là mẹ anh, hổ dữ không ăn thịt con. – Kelly trấn an.

– Cô không hiểu đâu. – Hàn Thế Bảo nói tiếp.- Cô có thể giúp tôi hẹn Kelly đến trung tâm trò chơi, nơi mà lần đầu tiên tôi hôn cô ấy…

Kelly nhìn Hàn thế Bảo không thể nói ra một lời, không phải anh đã nói rằng hãy xem như chưa từng có chuyện đó xảy ra sao?

– 7h tối mai, trước cổng trung tâm trò chơi… không gặp không về. – Hàn Thế Bảo nói. – Cô chỉ cần nhắn lại giúp tôi, cô ấy sẽ tự quyết định.

Kelly khẽ gật đầu… – Vâng, tôi sẽ nhắn lại giúp anh, Hàn tổng.

Cô bước chân ra khỏi phòng tổng giám đốc, vì sao anh ta lại tỏ ra đáng thuơng như vậy… sự việc lần này cứu Win rất nguy hiểm hay sao… không được cô phải cứu Win trước khi Hàn phu nhân ra tay. Win là một đứa trẻ vô tội, cũng không liên quan đến Hàn gia… người cô trả thù là Hàn Thế Bảo. Còn anh, anh ta liều chết để cứu Win… lại là muốn gặp Kelly một lần trước khi chết… Kelly khó nghĩ, cô thật sự muốn giết chết Hàn Thế Bảo trong đau đớn, nhưng nghĩ đến việc anh bị Hàn phu nhân ra tay lại thấy trong lòng vô cùng đau đớn.

– Thật ra… là mày đang muốn điều gì. – Kelly đập tay vào lòng ngực đang đau nhói kia, giữa yêu và hận… thật ra… Kelly vẫn chưa chọn được.

Mục lục
loading...