Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 40


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 40: Bí Mật Hé Lộ

Thiên Ân nằm trong căn phòng rộng, anh từ từ tỉnh lại sâu cơn hôn mê do bị Hàn phu nhân đánh thuốc mê. Hoàng lão gia đang ngồi bên cạnh Thiên Ân, ông ta cứ thế ngồi nhìn đứa con trai độc nhất mà suy tính đến khi Thiên Ân tỉnh lại đôi mắt ông ta mới bớt đi sự lạnh lẽo.

– Con tỉnh rồi sao? – Hoàng lão lên tiếng.

– Cha, Hàn phu nhân bà ta đã biết sự có mặt của Kelly, con muốn… muốn mang Kelly trốn đi thật xa… không muốn trả thù, không muốn cô ấy sống trong nguy hiểm. – Giọng Thiên Ân có chút hoang mang, anh chính là đang lo lắng cho tính mạng của Kelly .

– Thiên Ân. – Giọng Hoàng lão rít lên. – Con nghĩ con có thể trốn được hay sao… con nghĩ sự thật về cái chết của cha mẹ cô ta con mãi mãi có thể che giấu sao, trừ khi…

– Trừ khi… – Thiên Ân rùng mình nghĩ tới.

– Đúng vậy… trừ khi tất cả những kẻ biết chuyện đó phải chết đi. Ta đã nói với Kelly rằng chính Hàn Thế Bảo đã bắt cóc con mà muốn giết con… vì vậy con hãy khiến con bé càng thù hận Hàn Thế Bảo càng tốt. – Giọng ông ta đầy mưu kế. – Không phải con muốn có Kelly sao, hãy làm cái tình cảm của hai bọn chúng chưa hé đã chết…

Thiên Ân do dự đôi chút.

– Năm đó, Hàn Thế Hùng và mẹ Kelly yêu nhau từ khi còn đang trên giảng đường nhưng cuối cùng Hàn Thế Hùng lại vì Hàn phu nhân hiện tại cài bẫy khiến bọn họ hiểu nhầm và chen vào. Sau đó bà ta cố tình mang trong người giọt máu của Hàn Thế Hùng và ông ta buộc phải cưới bà ta.

– Hàn tổng quá cố và mẹ Kelly có mối quan hệ sao? – Thiên Ân thoáng ngạc nhiên, anh luôn nghĩ rằng Hoàng lão, Phạm cục trưởng và Hàn tổng quá cố kia là bạn bè thân thiết.

– Đúng vậy, tuy cưới Hàn phu nhân nhưng Hàn Thế Hùng luôn nghĩ về mẹ của Kelly… lúc Hàn Thế Hùng kết hôn mẹ Kelly cũng bỏ đi một thời gian dài… sau đó quay về gặp lại… tình cảm của bọn họ vẫn không gì có thể xóa nhòa và mặc kệ mọi thứ, mặc kệ lẽ đời mà có mối quan hệ lén lút.

Thiên Ân là kinh ngạc, anh chưa từng biết chuyện này.

– Hàn phu nhân vì quá ghen tuông… nhiều lần tìm đến ta mà mong ta khuyên Hàn Thế Hùng quay về với vợ con… bà ta lúc đó tuy là một kẻ nhiều thủ đoạn những vẫn thật đáng thuơng. – Hoàng Thiên Phúc lắc đầu. – Ta đã vì sự đáng thuơng đó mà siêu lòng, ta đã tìm gặp mẹ Kelly… sau đó khuyên cô ta hãy để Hàn Thế Hùng về với gia đình và gắn ghép cô ta cùng Phạm cục trưởng.

– Va cuối cùng mẹ Kelly đã sống hạnh phúc cùng Phạm cục trưởng… còn chúng ta… đã ra tay với nhà họ Phạm chỉ vì tiền… vì mạng sống của mẹ… nhưng cuối cùng mẹ con cũng chết, ông trời quả nhiên có mắt. – Thiên Ân rất hối hận vì những gì đã làm.

– Thật ra, lúc đó chính Hàn phu nhân đã giúp chúng ta ra tay giết nhà họ Phạm. – Hoàng Thiên Phúc nhếch cười. – Chỉ vì… mẹ Kelly đã sinh ra đứa trẻ của Hàn Thế Hùng.

Thiên Ân kinh ngạc tột độ, miệng khẽ rung lên:” Kelly… là… con… của… Hàn… Thế… Hùng…ư.”

– Không phải, đứa trẻ đang sống với vỏ bộc con trai của Hàn Thế Bảo chính là kết quả tình vụng trộm giữa bọn họ. Năm đó, Phạm cục trưởng đi công tác 2 năm… mẹ Kelly và Hàn Thế Hùng đã lén lút qua lại… sau đó cô ta biết mình có thai đã lén lút sinh ra đứa trẻ đó. Bọn họ thuê một người chăm sóc đứa trẻ, đến khi đứa trẻ 7t thì Hàn phu nhân phát hiện, bà ta hận mẹ Kelly đến mức muốn giết đi cô ta…

– Sau đó… – Thiên Ân rung người hỏi tiếp.

– Sau đó, mọi chuyện xảy ra như con đã thấy… gia đình họ Phạm không ai sống sót… Hàn Thế Hùng biết việc đó là lỗi của ông ta mà tự tử đi theo mẹ Kelly… Người giữ trẻ đành mang đứa trẻ đến Hàn gia giao lại. – Hoàng Thiên Phúc có chút bất ngờ. – Ta chỉ ngạc nhiên vì sao bà ta lại để đứa trẻ oan nghiệt kia sống ở Hàn gia, dưới lớp vỏ là con trai Hàn Thế Bảo.

– Kelly… cô ấy luôn thần tượng mẹ mình… luôn xem mẹ cô ấy chính là hình tượng sống…

– Đây là mọi bí mật mà ta giữ trong lòng… Hàn phu nhân vì điều đó mà không hề muốn đụng tới ta… lần này lại dám cả gan bắt con đi nghĩa là bà ta đã nổ một phát súng tuyên chiến…

– Nếu như cha kể, người chúng ta cần đối phó là Hàn phu nhân… còn Hàn Thế Bảo… cậu ta dù gì cũng không can hệ tới. – Thiên Ân tuy căm thù Hàn Thế Bảo nhưng phân biệt rõ ràng.

– Cậu ta phải chết, vì cậu ta biết tất cả mọi chuyện… không phải tự nhiên Hàn Thế Bảo mua lại căn nhà của Phạm gia…

– Hàn Thế Bảo muốn điều tra sao?

– Đúng vậy… vì vậy trước khi Hàn Thế Bảo biết quá nhiều… chúng ta phải bịt miệng lại trước. – Hoàng Thiên Phúc khẽ nói. – Và Kelly nữa, con bé không nên biết những chuyện này, vì vậy hãy để con bé mất lòng tin ờ Hàn Thế Bảo.

– Chúng ta có thể tự mình hành động, vì sao phải để Kelly ra tay. – Thiên Ân không muốn Kelly gặp nguy hiểm.

– Bên cạnh Hàn Thế Bảo có rất nhiều vệ sĩ ẩn mình… con nghĩ con có thể ra tay với cậu ta sao… hãy để Kelly… cậu ta chắc chắn sẽ không đề phòng Kelly.

Bên ngoài có tiếng bước chân đi tới, Hàn Thiên Phúc bịt miệng Thiên Ân lại sau đó nhìn anh mà lắc đầu ám hiệu không nên nói nữa.

– Thiên Ân, anh đã tỉnh lại rồi. – Kelly từ bên ngoài đi tới, nhìn thấy Thiên Ân tỉnh lại rất vui mừng.

– Cảm ơn em, nghe cha nói em đã đến cứu anh. – Thiên Ân cưởi gượng.

– Anh Thiên Ân, nói em biết thật sự là Hàn Thế Bảo bắt cóc anh sao? – Kelly vẫn là thắc mắc trong lòng, muốn Thiên Ân tỉnh lại mà hỏi cho rõ.

Thiên Ân nhìn qua Hoàng Thiên Phúc… sau đó lặng lẽ gật đầu.

Lần này chính Thiên Ân xác nhận, cô không thể nào nghi ngờ điều gì nữa. Chẳng lẽ thời gian qua những gì cô nhìn thấy ở Hàn Thế Bảo đều là bề ngoài giả tạo hay sao… chẳng lẽ con người anh ta lại máu lạnh như vậy sao. Kelly đưa nét mặt u buồn đi về phía Thiên Ân.

– Anh Thiên Ân, em đã quyết định… Hàn Thế Bảo sẽ phải trả giá cho những gì hắn ta đã làm đối với em và cả anh… hắn ta sẽ phải trả đủ. – Kelly rít lên nói, giọng cô như có tiếng nấc.

**********

An Nhiên quen biết với Hản Thế Bảo đã lâu, biết rõ con người anh ta là một người yêu thích trẻ con, ở những buổi từ thiện đều bỏ lớp vỏ bộc tổng giám đốc lạnh lùng mà trờ thành một người bạn cùng lũ trẻ nô đùa. Trên tay cầm tấm hình chụp của đứa bé trong bụng mà mỉm cười đi về phía Hàn Thế Bao trong phòng làm việc tại biệt thự Hàn gia.

– Thế Bảo, em có thể vào không? – An Nhien đứng bên ngoài cánh cửa mà nói.

Hàn Thế Bảo ngước mắt nhìn An Nhiên, sau đó tiếp tục đọc quyển sách trên tay mà khẽ đáp:” Vào đi.”

An Nhiên mỉm cười bước vào… đi về phía Hàn Thế Bảo.

– Anh xem… là con chúng ta. – An Nhiên đưa tấm hình đến trước mặt anh.

Hàn Thế Bảo nhìn qua… sau đó đóng quyển sách lại nhìn An Nhiên mà nói:” Em ngồi xuống đi, tôi muốn nói chuyện với em.”

An Nhiên nhìn thái độ nghiêm túc của Hàn Thế Bảo… có chút lo sợ.

– An Nhiên, em là một cô gái thông mình đuơng nhiên hiểu tôi là đang đối với em thế nào. Khi em sinh ra đứa trẻ này, tôi sẽ giữ nó lại Hàn gia còn em phải ra đi…

An Nhiên cuối mặt xuống, nước mắt khẽ rơi.

– Tôi không ép em… sẽ cho em hai lựa chọn. Một là em vẫn cứ tiếp tục sống tại đây và sinh ra đứa trẻ này rồi ra đi… hai là em hãy ra đi ngay từ bây giờ… tôi sẽ cho em một số tiền mà cả đời em và đứa trẻ kia sống trong đầy đủ.

– Đó là con anh mà, anh không muốn công nhận nó sao? – An Nhiên khẽ nói.

– Là tôi muốn tốt cho em… em sẽ rất đau lòng khi sinh ra nó mà không được nuôi dưỡng.

– Không… em không muốn rời khỏi nơi này… em tin đứa trẻ này chính là bùa hộ mệnh khiến anh quay về cùng em như trước kia. – An Nhiên nói xong, không muốn nghe Hàn Thế Bảo nói nữa mà bỏ chạy ra ngoài.

HÀn thế Bảo buồn bã nhìn An Nhiên… cái tên An Nhiên chính là muốn cô ta không ưu phiền nhưng trong lòng anh hiện tại chính là lo lắng điều ngược lại… An Nhiên ở lại Hàn gia này sẽ gặp nhiều nguy hiểm.

Hàn Liên Chi đứng bên ngoài nghe hết câu chuyện của Hàn Thế Bảo nói với An Nhiên… Là Thế Bảo muốn vứt bỏ An Nhiên và vui vẻ sống với cô,… hoặc là anh ấy còn ám ảnh chuyện cũ… chuyện cô đã nghe lời Hàn phu nhân mà một chút nữa là lấy đi mạng sống của Win… Hàn Liên Chi nhìn vào bên trong, trong ánh mắt Hàn Thế Bảo cô đoán mình đã nghĩ đúng… là anh ta đang lo sợ cô đối không tốt với đứa trẻ trong bụng An Nhiên.

– Anh muốn đưa cô ta đi để bảo vệ đứa con của mình sao. Chỉ có đứa con của Hàn Liên Chi này mới có quyền thừa kế Hàn gia này, còn những kẻ chắn đường tôi… đều phải chết. – Hàn Liên Chi khẽ nói, ánh mắt cô ta như quỷ dữ.

Lâm Hạ Tuyết từ khi Tú Anh quay về luôn cảm thấy không tiện khi ở trong Hàn gia này, cô không muốn hằng ngày nhìn thấy Tú Anh, tệ hơn là chạm phải ánh mắt của anh đang nhìn cô. Trong ánh mắt đó của anh, Hạ Tuyết cảm giác Tú Anh có rất nhiều điều muốn nói nhưng chính cô và anh không thề chạm vào nhau… chỉ từ xa mà nhìn nhau. Chỉ vì điều đó khiên tâm tư Hạ Tuyết bất an, cô muốn rời khỏi Hàn gia để thoát khỏi cảm giác với Tú Anh, cảm giác không thể lờ đi khi anh đứng trước mặt, cảm giác giọng nói của anh tuy cách xa nhưng cô vẫn ngống theo. Và cảm giác cô có lỗi với Win, khi cô bên cạnh anh nhưng trái tim này hướng về người đàn ông khác.

Cô ngồi một mình trong hoa viên buổi sáng nhìn mọi thứ xung quanh… đây không phải là cuộc sống của cô – một cuộc sống giàu sang không lo nghĩ. Thời gian qua có phải cô đã sống tại nơi này mà không suy nghĩ, hoặc là chính bán thân cô đang muốn trốn chạy. Cứ cho là cô đang muốn trốn chạy, cô muốn thoát ra khỏi suy nghĩ của bản thân… thoát khỏi ánh mắt từ người đàn ông kia… thoát đi sự dối trá của bản thân và không muốn lừa dối cả Win và cả bản thân cô.

– Lâm tiểu thư, thiếu gia mời cô xuống nhà ăn sáng. – Cô gái người bước tới khẽ nói.

– Cảm ơn… tôi sẽ vào ngay… nhưng cậu đừng gọi tôi là tiểu thư. – HẠ Tuyết cười buồn. – Tôi cũng là một người bình thường như cậu.

– Cô và bạn gái của thiếu gia… chúng tôi không dám gọi tên cô.. – Cô gái kia liền nói.

Hạ Tuyết nghe hai từ bạn gái cùa thiếu gia mà trong lòng chứa bao nhiêu phiền muộn… cũng không muốn đôi co với cô gái này đành đứng lên mà bước vào nhà chính. Đi vào bên trong phòng ăn đã thấy Win và Hàn Liên Chi cùng An Nhiên ngồi trên bàn ăn… không có Hàn Thế Bảo.

loading...

– Hạ Tuyết, em ngồi xuống đi. – Win đứng lên kéo ghế cho Hạ Tuyết.

– Từ khi nào nhà này lại để người hầu ngồi chung bàn ăn với chủ nhà. – Hàn Liên Chi vì lần trước bị Win làm xấu hổ, liền tìm cách hạnh hoẹ Hạ Tuyết.

Hạ Tuyết nghe vậy liền cúi đầu, không ngồi vào vị trí mà Win đang kéo ghế.

– Em ngồi vào đây. – Win kéo Hạ Tuyết ngồi xuống. – Cô ấy là bạn gái tôi, nếu cô xúc phạm cô ấy thêm một lần nữa… tôi sẽ không nể tình cha tôi mà để yên cho cô. – Win liếc mắt nhìn Hàn Liên Chi mà giận dữ.

– Lâm tiểu thư, cô không có nhà sao cứ ở lì nơi này vậy hả. Cô cũng chỉ là một nữ sinh trung học, ở trong nhà bạn trai không cảm thấy xấu hổ sao… Tôi chỉ là muốn tốt cho cô không bị người đời dị nghị là bám theo Win nhà chúng tôi thôi. – Hàn Liên Chi lờ đi Win mà công kích Hạ Tuyết.

– Cô… – Win tức giận đứng lên.

– Win… – HẠ Tuyết kéo tay Win lại. – Dì ấy nói đúng, tôi có lẽ cũng nên rời đi rồi. – Hạ Tuyết khẽ nói.

Hàn Liên Chi nhếch cười, cô gái này xem ra thật biết nghe lời nha.

– Tôi sẽ không để em đi đâu, tôi đã hứa sẽ bao bọc em suốt cả đời… – Win nắm lấy tay HẠ Tuyết khi cô đứng lên muốn rời khỏi bàn ăn.

– Bản thân cậu còn lo chưa xong… lại muốn lo cho cô ta sao. – Hàn Liên Chi cười lớn. – Cậu cũng chỉ là học sinh trung học, ăn bám vào gia đình lấy gì mà lo cho người khác.

– Dì Liên Chi, tôi sẽ đi… dì đừng nói những câu khiến Win khó chịu hơn nữa… dì càng như vậy Win càng ghét di hơn mà thôi… – Hạ Tuyết nghe những lời Liên Chi nói mà không nhịn nỗi. – Dì sẽ mãi mãi không thể thay thế vị trí mẹ cậu ấy nếu cứ giữ thái độ của một mụ dì ghẻ cay độc.

Hạ Tuyết nói xong, nhìn sang Win mà nói:” Tôi xin lỗi, tôi đã hứa sẽ ở bên cạnh anh nhưng có lẽ tôi không thể thực hiện được nữa. Tôi thật sự là muốn rời khỏi nơi này từ lâu, không phải vì những lời dì ấy nói. Win… để tôi đi.”

– Em muốn đi đâu… tôi không thể để em một mình bên ngoài nguy hiểm như vậy.

Hạ Tuyết lắc đầu:” Đừng lo cho tôi nữa… tôi sẽ tự lo cho bản thân mình. Trước khi quen biết anh, tôi chẳng phải vẫn sống tốt sao?”

Hạ Tuyết nói xong liền bỏ đi vào phòng thu xếp quần áo…. Win cũng lặng lẽ theo sau..

– Chỉ là một con bé vô hại… cô cũng không tha. – An Nhiên khẽ nói. – Cô sợ con bé từ yêu Win sang yêu Thế Bảo sao?

– Hãy lo cho bản thân cô trước đi, rồi cô cũng sẽ giống như con bé đó mà biến khỏi biệt thự Hàn gia.- Hàn Liên Chi đáp.

– Hãy để xem… ai là người phải biến mất. – An Nhiên đứng lên bỏ đi, trên bàn ăn chưa một món nào được động tới.

An Nhiên đi về phía phòng Hạ Tuyết, bên trong Hạ Tuyết đang thu xếp quần áo còn Win ngồi một bên nhìn cô không nói một lời… anh biết một khi cô muốn ra đi thì anh nói gì cũng là vô ích.

– Tôi có thể vào chứ. – An Nhiên đứng trước cửa phòng đang mở.

– Dì vào đi ạ. – Hạ Tuyết nhìn ra thấy An Nhiên liền nói.

– Cô định đi thật sao?

– Dạ, đáng ra con nên đi từ rất sớm rồi. – Hạ Tuyết nhìn sang Win rồi cười buồn.

An Nhiên trên tay cầm chìa khoá đưa về phía Hạ Tuyết. – Ta biết con không có nơi để đi… đây là chìa khoá căn chung cư của ta. Con hãy đến đó dọn dẹp một chút là có thể ở. – An Nhiên nắm lấy tay Hạ Tuyết đặt chiếc chìa khoá vào. – Con không phải người xấu, là một cô gái lương thiện… vì vậy ta rất thích con.

– Cô là đang mua chuộc tình cảm từ tôi ư. – Win ngồi phía sau khẽ nhếch mép cười. – Lần trước đưa cô đi khám thai, chỉ là muốn chọc tức Hàn Liên Chi.. đừng tỏ ra thân thiết.

– Ta thật sự là có thành ý muốn tốt cho Hạ Tuyết. – An Nhiên liền nói.

– Win… anh sao có thể đáp lại thành ý của dì An Nhiên như vậy. – HẠ Tuyết không hài lòng với cách nói của Win. – Tôi sẽ đến ở nơi của dì ấy trước cho đến khi tôi tìm được phòng.

– Con cứ ở lại nơi đó… ta nhất quyết sẽ không về lại nơi đó nữa. – An Nhiên đôi mắt nhìn xa xôi. – Ta sẽ ở lại Hàn gia này cùng đứa con của ta.

Win chán ngán nhìn An Nhiên, cô ta đúng là rất tham vọng… nhưng xem ra cô ta làm sao có thể đấu lại Hàn Liên Chi… chỉ vì trong bản tính An Nhiên còn chút lương thiên, điều đó Hàn Liên Chi không hề có được.

Hạ Tuyết xách trên tay một túi xách đựng quần áo, sau đó bước ra khỏi Hàn gia.

– Tôi đưa em đi. – Win nói.

– Tôi sẽ tự đi, không phải là chúng ta không còn gặp nhau nữa mà. – Hạ Tuyết khẽ cười. – Chúng ta vẫn gặp nhau hằng ngày trên lớp thôi.

– Hạ Tuyết… nếu khi nào em muốn quay lại… tôi sẵn sàng đón em. – Win đáp.

– Cảm ơn anh, thời gian qua đã ở bên cạnh tôi… chăm sóc tôi… Win… tôi thật sự mang ơn anh.

Chiếc xe màu đen từ bên trong biệt thự tiến ra cổng, dừng lại phía trước mặt hai người họ. Tú Anh từ bên trong bước xuống, đôi mắt hướng về phía Hạ Tuyết.

– Tôi sẽ đưa cô đi. – Tú Anh nói. – Nơi này đến chung cư của An Nhiên khá xa…

– Đúng vậy, em hãy để chú ấy đưa đi. – Win nói. – Chú Tú Anh, giúp cô ấy mang đồ lên xe đi.

Tú Anh không đợi Hạ Tuyết đáp… lấy túi xách từ tay cô mà đặt vào bên trong xe…

– Giữ gìn sức khoẻ, không được đi làm thêm, phải ăn uống đúng giờ… tôi sẽ kiểm tra bất cứ lúc nào. – Win nói.

– Tôi biết mà. – Hạ tuyết mỉm cười, sau đó đành lên xe của Tú Anh… tim cô lúc này đập mạnh hơn.

Trên xe, Tú Anh và Hạ Tuyết không ai nói với ai lời nào. Cô bâng quơ nhìn ra ngoài cửa kính… Tú Anh từ gương chiếu hậu mà quan sát cô.

– Vì sao em lại muốn rời đi. – Tú Anh khẽ hỏi phá tan sự im lặng kia.

– Tôi phải trả lời anh sao? – Hạ Tuyết không nhìn lại, gương mặt quay đi cứ ngở Tú Anh không nhìn thấy.

– Vì Win, vì Hàn Liên Chi hay vì tôi? – Tú Anh lại hỏi.

– Vì Win, vì dì Liên Chi còn có thể hiểu được… anh nói là vì anh sao… tại sao tôi phải rời đi vì anh. – Hạ Tuyết đáp.

– Thật may là không phải vì tôi… – Tú Anh cười buồn. – Hai tháng trước… có phải em đã có câu trả lời phải không… hiện tại tôi muốn nghe câu trả lời ấy… mặc dù không còn ý nghĩ… em có thể một lần nữa nói ra câu trả lời kia.

– Chuyện gì đã qua… tôi cũng đã quên. – Đột nhiên nghe Tú Anh nhắc đến chuyện đau lòng trước kia, Hạ Tuyết không kiềm được nước mắt… giọt lệ khẽ tràn bờ mi…

– Tốt… em đã quên đi là tốt… tôi lại sợ em không quên được mà mang ưu phiền. – Tú Anh khẽ đáp, anh nhìn thấy giọt lệ kia lòng cũng đau xót… nhưng trước kia đã quyết định không khiến cô đau lòng… đến bây giờ anh không muốn thay đổi điều gì… càng không muốn khiến Hạ Tuyết khò xữ… chỉ là… không thể kiềm được cảm xúc khi thấy cô.

Chiếc xe dừng trước chung cư cao cấp… nơi mà An Nhiên từng sống trước kia. Xem ra thu nhập của một ca sĩ như cô ta cũng khá là cao, nhưng cô ta từ bỏ mọi thứ mà đến Hàn gia sống như một kẻ phá hoại gia can người khác… đó là vì điều gì nhỉ… vì tình yêu thật sự với Hàn Thế Bảo… hoặc là tham vọng quá lớn.

Mặc dù HẠ Tuyết từ chối nhưng Tú Anh vẫn nhất quyết giúp cô xách vali lên đến trước cửa.

– Đến nơi rồi, anh về đi… thật cảm ơn. – Hạ Tuyết khẽ nói, không dám nhìn Tú Anh.

– Hạ Tuyết. – Tú Anh khẽ gọi.

Hạ Tuyết nghe giọng nói kia đầy thân thương… trong lòng lại bị chấn áp… không thể không nhìn vào mắt anh.

– Tôi đã rất muốn quên em… nhưng không thể. – Tú Anh nói xong, nhìn sâu vào mắt Hạ Tuyết… khẽ đặt nụ hôn vào đôi môi mềm kia… một nụ hôn nhẹ nhàng… không chiếm đoạt… không cưởng ép… nhưng chứa đầy bao yêu thương nhung nhớ.

Mục lục
loading...