Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 4


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 4: Hoàng Tử Trung Học King

 

Kelly rời khỏi biệt thự của Thiên Ân trong buối tối hôm đó, cô không thể một giây một phút nào để anh cứ lo nghĩ cho cô như vậy. Anh là người anh trai, người ơn đối với cô, còn cô thì sao… cô đang giấu giếm anh mọi chuyện, khiến anh hao tâm tổn sức như vậy. Là do cha cô có ơn với anh, nhưng ân tình đó anh đã phải trả cho cô là quá đắt. Kelly dù biết Thiên Ân sẽ không vui, sẽ không hài lòng nhưng quyết tâm không muốn anh dính tới chuyện nguy hiểm này.

– Dù em ở đâu, em mãi mãi xem anh nhu người anh trai em tôn trọng và yêu quý nhất. – Kelly kéo valy xuống, nhìn thấy Thiên Ân đang đứng tựa cửa với dáng vẻ cô đơn, đôi mắt nhắm nghiền lại như đang suy tư điều gì đó.

– Bảo My, dù em có đi đâu…khi gặp khó khăn hãy tìm đến anh. – Thiên Ân mở đôi mắt thâm trầm đen láy nhưng vô hồn.

– Cảm ơn anh. – Kelly không muốn kéo dài thêm một giây phút nào nữa. – Em đi đây.

– Anh đưa em đi. – Thiên Ân khẽ nói.

Kelly lắc đầu:” Không, em muốn tự mình đi.”

Anh Thiên Ân, anh hãy sống thật hạnh phúc và đừng lo nghĩ đến điều gì nữa. Em sẽ tự mình tìm ra và giết chết kẻ nào đã khiến em trở thành một cô nhi. – Kelly tay nắm chặt chiếc valy màu đen, thâm tâm tự nói với mình, thù hận hằn trên đôi mắt.

Thiên Ân từ bên trong nhìn Kelly bước lên chiếc taxi, điện thoại anh reo lên.

– Đại ca, anh để cô ấy rời đi sao?

– Âm thầm đi theo cô ấy. – Thiên Ân đáp sau đó cúp máy.

Trong phòng làm việc, người đàn ông cầm trên tay ly rượu lắc lư ngắm nhìn miệng khẽ cười:” Hàn Thế Bảo, cậu lại dám đưa ác quỷ về nhà sao?”

*********************

– King kong. – Tiếng chuông cửa biệt thự Hàn gia vang lên, ngoài trời mưa như trút nước, toàn thân Kelly ướt như chuột lột.

Tuấn Anh nhìn qua camera liền nhanh chóng bấm nút mở cửa cho cô.

– Có chuyện gì vậy? – Tuấn Anh nhìn Kelly dang rung rẫy.

– Tôi… tôi muốn nhận nơi ở… ngay lập tức. – Kelly nói với giọng rung rung.

Tuấn Anh hơi bất ngờ đôi chút rồi khẽ gật đầu.

– Vao bên trong dùng chút trà nóng trước. – Tuấn Anh nói xong mời cô vào bên trong.

Trong phòng khách, Kelly đã thay đổi trang phục khác, bên trong ấm cúng hơn cái khí trời lạnh của những ngày mưa. Cô ghét mưa, ướt át và quá ủy mị.

– Nơi chúng tôi dành cho cô, hiện tại vẫn đang dọn dẹp lại nên có lẽ không thể giao cho cô ngay lúc này được. – Tuấn Anh ngồi đối diện cô mà nói. – Nhưng nếu cô giáo không cò nơi nào để qua đêm, tôi sẽ cho người dọn một phòng tại nơi này.

– Xin lỗi vì sự đường đột của tôi, nhưng nếu bên anh chưa chuẩn bị xong tôi xin phép cáo từ. – Kelly đứng lên. – Cảm ơn vì đã mời tôi ở lại, nhưng cho phép tôi xin từ chối.

– Bên ngoài còn đang mưa rất lớn, nếu cô e ngại nơi này thì hãy đến nơi này. – Tuấn Anh đưa một tấm danh thiếp của mình và một danh thiếp có địa chỉ một khách sạn. – Cô mang tấm danh thiếp của tôi đến địa chỉ này, dịch vụ nơi này rất tốt.

– Cảm ơn anh, gặp anh hai lần nhưng chưa biết tên anh? – Kelly hỏi.

– Tôi là Tuấn Anh, tôi là trợ lý của Hàn tổng.

– Nhắc đến Hàn tổng mới nói, vì sao tôi đến đây từ trưa và hiện tại cũng không nhìn thấy ông ấy. – Kelly cảm thấy kì lạ.

– Hàn tổng hiện đang ra nước ngoài, cô có việc gì muốn thương lượng sao, cô có thể nói với tôi.

– Tôi chỉ tiện miệng hỏi, có lẽ trời đã tạnh mưa rồi, cáo từ. – Kelly gật đầu chào.

Tuấn Anh tiễn Kelly ra ngoài, bên ngoài đã có một chiếc xe màu trắng đậu sẵn trước cổng.

– Tài xế sẽ đưa cô đến khách sạn, chúng tôi muốn cô phải đảm bảo về sức khỏe để dạy thiếu gia tốt. – Tuấn Anh mở cửa xe mời Kelly lên.

Kelly hơi buồn cười nhưng cũng bước lên, cái tên nhóc ranh kia quả thật trong mắt bọn họ thật sự cao giá như vậy sao?  Chỉ là một gia sư mà thôi, lại được đối đãi tốt như vậy.

Chiếc xe chạy đi, Tuấn Anh đưa đôi mắt nhìn theo.

– Hàn tổng, cô ấy đi rồi.

– Anh thấy cô ta là người như thế nào? – Thế Bảo từ bên trong đi ra hỏi.

– Có chút kì lạ, nhưng tôi cảm thấy cô ta vô hại.

– Tốt nghiệp đại học trường đại học danh giá loại giỏi lại quay về nước để đi làm giáo viên sao? – Thế Bảo đưa đôi mắt nghi ngờ nói. – Cậu đã điều tra lí lịch chưa?

– Cô ta tên thật là Trần Xuân Lan, từ nhỏ đã ở trong cô nhi viện, năm 15t được một gia đình người nước ngoài nhận nuôi và xuất cảnh, từ đó cô ta được đổi tên thành Kelly. Vài ngày trước quay về VN, cô ta ở trong căn biệt thự của tập đoàn Thiên Ân. – Tuấn Anh đọc qua thông tin đã điều tra.

– Tập đoàn Thiên Ân sao? – Thế Bảo nhíu mày, cặp chân mày rậm cụp xuống.

– Đúng vậy, nhưng hôm nay không hiểu vì sao lại cuốn valy ra khỏi nơi đó trong đêm như vậy. Tôi đoán bọn họ cải nhau sao, nhưng không lẽ cô ta… là người yêu của Hoàng Thiên Ân.

– Cậu nghĩ có thể sao?

– Nhan sắc cô ta quá tệ, tôi e rằng tôi đã đoán sai. – Tuấn Anh lắc đầu. – Có khi nào hắn ta muốn đưa người vào The Win hay không?

Thế Bảo hừ lạnh:” Nếu quả thật như vậy, hắn ta đã quá xem thường Hàn Thế Bảo này rồi.”

– Hàn tổng, anh có ghé qua thăm thiếu gia hay không? – Tuấn Anh hỏi nhỏ.

– Nó sẽ không vui khi gặp tôi đâu, vì vậy… không gặp là tốt nhất. – Thế Bảo lắc đầu nhìn lên phía phòng của Win.

– Tình cảm giữa anh và thiếu gia thật sự không còn cách nào cứu vãn sao?

Thế Bảo không đáp cứ thế lặng lẽ đi vào bên trong, hơi thở dài ra chất chứa bao nhiêu tâm sự.

loading...

************

Tại trường trung học King, Win bước từ trên chiếc xe hơi màu đỏ bước xuống với ánh mắt ngưỡng mộ của học sinh toàn trường bởi bề ngoài đẹp trai và gia thế của anh.

Một chàng trai với thân hình cao dong dỏng, làn da trắng ngần như da con gái, cộng thêm tính cách lạnh lùng không để mắt đến mọi ánh mắt xung quanh lại khiến những tiểu thư xinh đẹp đổ liu xiu với chàng trai này.

Win xách trên tay chiếc cặp màu đen, cái kiểu xách cặp về phía sau lười nhát cũng khiến cậu trờ nên quyến rũ hơn. Tiếng reo hò của những cô gái xung quanh ngưỡng mộ.

– Win, anh Win….

Mọi thứ xung quanh đối với cậu, chỉ là nhạt nhẽo, không một chút quan tâm.

Win bước vào lớp đi về bàn học của mình. Trên tai đeo phone, sau đó ngục mặt xuống bàn vờ như ngủ.

– Hoàng tử của King đến rồi kìa, cậu ấy thật đẹp trai. – Hồng Ngọc nhìn về phía Win nói.

– Là hoang tử cô độc, không bạn bè, không nói chuyện với bất kì ai. – Hoàng Mai cũng đưa mắt về Win.

Hồng Ngọc và Hoàng Mai là bạn thân, tính cách chảnh choẹ vì gia thế giàu có của mình, đối với bọn họ chỉ có Win mới xứng đáng để họ để mắt đến.

Tiếng chuông vào lớp reo lên, mọi học sinh về lại vị trí của mình. Giáo viên chủ nhiệm bước vào, theo sau là một học sinh mới, mọi ánh mắt đều đổ đồn vào cô gái bước phía sau.

– Chào các em, đây là Hạ Tuyết, là học sinh mới chuyển đến trường chúng ta. Từ nay em ấy sẽ là thành viên mới của lớp. – Cô giáo chủ nhiệm nhìn học sinh mới nói.

Tiếng xì xầm của mọi người bên dưới vang lên.

– Xin chào mọi người, mình tên là Lâm Hạ Tuyết, mong các bạn giúp đỡ. – Hạ Tuyết đứng trước lớp học mỉm cười nói.

Tiếng những tên con trai trong lớp hú lên, lớp học lại có thêm một thành viên mới xinh đẹp như vậy. Những ánh mắt khó chịu của đám con gái, đặc biệt là Hồng Ngọc và Hoàng Mai.

– Em xuống chỗ trống kia ngồi đi. – Giáo viên chủ nhiệm chỉ vị trí còn lại duy nhất của lớp.

Đôi mắt của hai vị tiểu thư kênh kiệu càng tỏ ra tức giận hơn, vì vị trí đó chính là chổ ngồi bên cạnh Win.

Hạ Tuyết bước xuống cuối lớp ngồi vào vị trí của mình, không hề biết những ánh mắt kia đang nhìn cô với vả căm hờn.

– Chào bạn, mình mới chuyển đến trường này, rất vui được làm quen với bạn. – Hạ Tuyết quay sang người bạn bên cạnh mà nói.

Win vẫn nằm gục mặt xuống bàn, không đáp.

Hạ Tuyết khẽ đưa tay chạm vào người Win.

– Này bạn, cô giáo đã vào rồi, đừng ngủ nữa, bạn sẽ bị phạt đó. – Hạ Tuyết thâm tâm chỉ muốn giúp người bạn cùng bàn.

Win ngẩng mặt lên, nhìn Hạ Tuyết bằng đôi mắt lạnh lùng, tay anh nắm lấy cổ tay cô.

– Cô… cút khỏi chổ này. – Win nói xong liền hất tay Hạ Tuyết mạnh bạo.

– Á. – Tay cô đập vào cạnh bàn, đau nhói nhưng cô không dám kêu lớn tiếng.

Hạ Tuyết liền nhìn Win nói:” Đây là vị trí mà cô giáo sắp xếp cho tôi, cậu không có quyền đuổi tôi đi.”

– Nếu cô không rời khỏi vị trí này, cô chết chắc. – Win không nhìn Hạ Tuyết, đôi mắt mông lung nhìn ra ngoài cửa sổ.

Hạ Tuyết im lặng không đáp, chỉ nghĩ rằng Win doạ mình thôi. Cả hai cùng ngồi im lặng, Hạ Tuyết nghĩ thầm:” Thật là xui xẻo mà, chuyển đến ngôi trường mới này cứ nghĩ mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn, nào ngờ vừa vào lớp đã gặp tên hắc ám như cậu bạn cùng bàn này rồi.”

Giờ ra chơi, Hồng Ngọc bước vào lớp ánh mắt nhìn Hạ Tuyết khinh khi sa đó đi về phía Hoàng MAi.

– Cậu đã tìm hiểu chưa? – Hoàng MAi nhanh nhảu hỏi.

– Rồi, nó là học sinh học bổng. – Hồng Ngọc bĩu môi.- Gia cảnh nghèo khó,được học bổng toàn phần của King, chỉ là một con nhỏ nghèo mạc mà thôi.

– Một con nhỏ như nó không xứng đáng ngồi gần Win. – Hoàng Mai tức giận nói.

– Chúng ta sẽ cho nó cút khỏi King. – Hồng Ngọc nói.

Cả hai cùng gật đầu, lập ra một kế hoạch nham hiểm.

Tuyết Mai vẫn ngồi ở vị trí cuối lớp mà xem lại bài tập, không hề hay biết nguy hiểm đang rình rập cô. Cậu bạn cùng bàn vẫn đang nằm ngục xuống bàn như ngủ, cậu ta chẵng lẽ cũng như cô ngoài giờ học phải làm việc làm thêm nên rất mệt mỏi sao, vì vậy mới có thể ngủ cả một buổi học như vậy. Điều kì lạ là giáo viên đều như lờ cậu ta đi, không ai trách phạt.

– Hạ Tuyết, tối nay đi chơi với bọn tôi không? – Một giọng nam trong lớp bước đến nói.

– Cảm ơn cậu, nhưng tối mình còn phải đi làm thêm. – Hạ Tuyết ngẩng mặt lên đáp.

– Cậu làm công việc làm thêm sao, được bao nhiêu lắm chứ. Cậu đi chơi với tôi, tôi sẽ trả cho cậu gấp đôi. – Thanh Hải cười đểu.

– Xin lỗi, tôi không muốn đi với cậu. – Hạ Tuyết không nhìn nam nhân kia nữa, cuối đầu xuống bài tập phía dưới.

– Cậu dám từ chối sao? Tôi có thể cho đóng cửa cái nơi mà cậu đang làm thêm đó. – Thanh Hải  bị từ chối liền tức giận đập bàn.

Cả lớp nhìn bọn họ, đặc biệt lo lắng cho Thanh Hải, cậu ta dám đập bàn khi Win đang ngủ sao?

Win đứng dậy, kéo bỏ tai phone xuống, xách chiếc cặp chưa hề được mở từ khi vào lớp nhìn Hạ Tuyết rồi nhìn Thanh Hải nói.

– Tôi cũng có thể đóng cửa cái công ty nhỏ bé của cha mày đấy. – Rồi lướt nhìn sang Hạ Tuyết. – Thật là ồn ào.

Win xách cặp bỏ ra khỏi lớp dưới ánh mắt của mọi người, sau đó nhìn sang Hạ Tuyết thầm nguyền rũa, vì cô ta mà Win bỏ đi.

Mục lục
loading...