Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 39


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 39

Buổi tiệc sinh nhật của Triệu Hải Yến diễn ra tại biệt thự nhà họ Triệu. Cha của cô là Triệu Hà, một người đàn ông vô cùng mưu lượt và tài giỏi, Triệu Hải Yến tuy được cưng chiều đầy đủ mọi thứ nhưng ông lại vô cùng nghiêm khắc nên từ bé Hải Yến tuy lả tiểu thư nhà quyền thế lại không hề tỏ ra chảnh chọe ta đây.

 Win vì chiều lòng Hạ Tuyết nên đồng ý miễn cưỡng đến dự tiệc sinh nhật này, Hạ Tuyết cảm thấy Win không tiếp xúc với nhiều người lại muốn anh giao thiệp rộng rãi như vậy anh mới cảm thấy vơi bớt sự cô đơn trong lòng.

– Hai cậu đến rồi sao, tôi rất vui khi hai người không từ chối. – Triệu Hải Yến mặc trên người một bộ váy vô cùng sang trọng, guơng mặt được trang điểm kĩ lưỡng trở thành người nổi bật nhất.

 – Chúc mừng sinh nhất cậu. – Hạ Tuyết mỉm cười đáp, sau đó liền kéo tay Win.

 – Chúc mừng. – Win nhàn nhạt nói.

– Cảm ơn hai cậu, mời vào trong. – Triệu Hải Yến vừa nói xong, nhìn về phía sau liền nhìn thấy hình bóng quen thuộc, tuy có chút kì lạ nhưng cô vẫn nhận ra người đàn ông vừa bước vào. – Xin lỗi, tôi có việc đi trước. – Nói xong Hải Yến liền rời bước ra phía cổng.

 Cả Win và HẠ Tuyết đều tò mò trước thái độ của cô, cô ta nhìn thấy ai lại tỏ ra vội vàng nhu vậy. Cả hai đều quay đầu nhìn về phía Triệu HẢi Yến đang đi tới.

Tú Anh cầm trên tay tấm thiệp mời Hàn gia, anh hiện tại là đại diện của Hàn Thế Bảo đến nơi này chúc mừng cô con gái độc nhất của Triệu tổng… bên ngoài nhìn thấy hình cô ta, nhận xét cô gái này quả nhiên là thiên kim tiểu thư, guơng mặt sáng láng và rất có khí chất lượng lưu.

Tú Anh nhìn thấy Triệu Hải Yến đang vừa nhìn anh mỉm cười vừa đi tới phía anh thì có chút ngạc nhiên, nhà họ Triệu tiếp đón khách nồng hậu như vậy… hoặc do anh là người của Hàn gia nên bọn họ đặc biệt ra đến cổng mà đón.

 Anh chuẩn bị cúi chào cô tiểu thư xinh đẹp kia cho phải phép thì Triệu Hải Yến đã ôm chầm lấy anh… như là đã quen biết thân thiết từ thưởu nào.

 – Tôi cứ nghĩ anh sẽ không đến… tôi rất vui khi anh đã có mặt trong sinh nhật 18t của tôi.- Triệu Hải Yến ôm chặt Tú Anh mà nói trong vui mừng hạnh phúc.

Win nhìn bọn họ mà khó hiểu, chú Tú Anh vừa ở Mỹ về hôm qua… lại có quan hệ với Triệu Hải Yến sao?

Hạ Tuyết trong lòng có một trận cuồng phong nhưng bên ngoài chỉ biết giuơng mắt nhìn bọn họ… quả nhiên anh noi đúng… cô không xứng với anh… thân phận của cô và Triệu Hải Yến là một trời một vực.

 – Triệu tiểu thư… tôi chỉ là thay mặt Hàn tổng đến gửi lời chúc mừng đến cô gái xinh đẹp nhất hôm nay. – Tú Anh không đẩy Hải Yến ra mà khẽ nói.

Triệu Hải Yến nhẹ nhàng buông Tú Anh ra, nhìn anh mỉm cười:” Trong mắt anh, tôi là xinh đẹp nhất sao, không phải là một con bé nữ sinh trung học.”

Tú Anh nhìn qua Triệu Hải Yến, nhìn thế nào cũng không nhìn ra cô là nữ sinh trung học… lại thành thật đáp.

 – Có một nữ sinh trung học nào, lại quyến rũ như Triệu tiểu thư đây. – Giọng nói mật ngọt của Tú Anh khiến Triệu Hải Yến như đang bay trên bầu trời xanh lộng gió.

 Win nhìn sang nét mặt xanh xao của Hạ Tuyết, ánh mắt cô nhìn bọn họ đượm buồn sầu.

– Hạ Tuyết, em làm sao vậy? Không khỏe chổ nào sao?

– Không, chúng ta vào thôi… – Hạ Tuyết quay mặt bước đi vào trong, trên mị một giọt lệ khẽ rơi… nhưng cô vội lau đi… không muốn ai nhìn thấy nó, chỉ sợ họ lại cười cô tự đa tình.

Triệu Hải Yến khoác tay Tú Anh bước vào bên trong như một đôi tình nhân thật sự, Tú Anh lại không tiện từ chối… dù sao cũng phải nể mặt Triệu tổng.

 Sau khi nhận được lời chúc mừng của mọi người, Triệu Hải Yến vẫn quấn quít bên Tú Anh nhưng không hề phát hiện ra đây không phải là Tuấn Anh mà cô thầm thuơng trộm nhớ, có chết cô cũng không ngờ họ lại là anh em sinh đôi.

 Ánh mắt của Hạ Tuyết vẫn dõi theo Tú Anh… từng cử chỉ của anh đều lọt vào mắt cô. Win tất nhiên nhận ra điều đó, nhưng anh vẫn xem như không biết gì.

 Triệu Hải Yến kéo Tú Anh ra một góc tối khuất người. Trên guơng mặt xinh đẹp kia nhìn Tú Anh có một chút cười mờ ám.

 – Triệu tiểu thư, có việc gì cần nói ư? Nhưng vì sao lại phải đến nơi này. – Tú Anh bất ngờ liền hỏi.

 Hải Yến không đáp, đôi chân nhỉnh lên đặt một nụ hôn nhẹ vào môi Tú Anh…

– Hôm nay là sinh nhật 18t của em, và nụ hôn đầu tiên này em đã trao cho người em yêu, chính là anh. – Triệu Hải Yến đỏ ửng guơng mặt nói.

 Hạ Tuyết cảm thấy mọi thứ ở bữa tiệc khá ồn ào nên muốn tìm nơi nào đó yên tĩnh một chút để thư giãn đầu ốc, khi cô vừa bước tới đã nhìn thấy hai người họ chạm môi… Hạ Tuyết lặng người, bước lùi về sau một bước.

Tú Anh chính là người không hiểu chuyện gì đang xảy ra, bỗng nhiên phải nhận cái nụ hôn của một cô gái 18t… lại là nụ hôn đầu tiên… lại là yêu anh. Anh trước kia quả nhiên có quan hệ vời nhiều phụ nữ thật, nhưng tuyệt nhiên không dụ dỗ trẻ con.

– Triệu tiểu thư, có lẽ có chút nhầm lẫn ở đây. – Tú Anh đáp. – Tôi và cô là lần đầu gặp mặt, cô lại yêu tôi.

 – Anh bị sao vậy. – Triệu Hải Yến đưa tay lên trán Tú Anh. – Không nóng lắm, Tuấn Anh… anh không nhớ tôi sao?

 Lúc này thì Tú Anh lại muôn đào một cái lỗ nào đó mà tẩu thoát… cô ta nhầm lẫn giữa anh và anh trai Tuấn Anh. Tú Anh ôm đầu nhìn xung quanh liền thấy Hạ Tuyết đang đứng nhìn anh với đôi mắt đầy lệ. Nhìn thấy cô ấy, Tú Anh lại không còn nghĩ được điều gì… Triệu Hải Yến đối diện kia cũng xem như không có. Tú Anh nhanh chóng bước đi về phía HẠ Tuyết.

 – Anh đi đâu vậy. – Triệu Hải Yến quan sát thái độ của Tú Anh có chút thất vọng, không phải khi nãy còn vui vẻ sao.

 – Xin lỗi, tôi sẽ giải thích với tiểu thư sau… – Tú Anh bước đi.

 Hạ Tuyết nhìn thấy Tú anh đang tiến về phía mình liền nhanh chân bỏ chạy. Tú Anh liền đuổi theo.

– Á. – Hạ Tuyết tông đổ chiếc bánh kem cao tầng phía trước, trên tay bị thanh sắt cứa rỉ máu.

 Mọi người ai nấy đều nhìn Hạ Tuyết ái ngại… không ai đến giúp cô cầm máu.

– Hạ Tuyết. – Giọng của Win và Tú Anh vang lên.

Hạ Tuyết đưa mắt về hướng Win mà cầu cứu, cô không muốn Tú Anh bước tới… anh ta chỉ càng thêm khinh bỉ cô hơn. Cả hai cùng môt lúc chạy đến bên cạnh cô, vết thuơng khá sâu và máu chảy ra khá nhiều, trên người cô lại dính đầy bánh kem.

– Hạ Tuyết, tôi đưa em đến bệnh viện. – Win như muốn nâng Hạ Tuyết lên tay thì bị Tú Anh ngăn lại.

– Cầm máu trước đã. – Tú Anh cời chiếc áo vest, sau đó cời luôn chiếc áo sơ mi màu trắng đang mặc để lộ vết dao đâm trên người, anh mang chiếc ao sơ mi mà băng lại vết thuơng cho cô.

– Cậu mang cô ấy đến bệnh viện đi, tôi sẽ thay mặt xin lỗi Triệu gia.

Win gật đầu, nhanh chóng ôm Hạ Tuyết ra khỏi bữa tiệc.

Tú Anh nhìn theo bóng dáng họ mà trong đôi mắt có chút u buồn.

 Triệu Hải Yến sai người mang áo đến cho anh, Tú Anh khoác áo lên người nhìn Triệu Hải Yến khẽ nói.

– Xin lỗi Triệu tiểu thư, lần này đã phá hỏng bánh sinh nhật và không khí vui vẻ hôm nay rồi.

 – Cậu ấy là bạn học của tôi, anh không cần phải xin lỗi… chỉ là một buổi sinh nhật thôi mà cũng không quan trọng… chỉ lo cho Hạ Tuyết…

 – Cô là một cô gái tốt… tôi rất vui vì cô để mắt đến anh trai tôi. – Tú Anh nói. – Thật xin lỗi, tôi là Hà Tú Anh, là em song sinh của Hà Tuấn Anh… ngay từ đầu đã không nhận ra mà nói rõ.

 Triệu Hải Yến như bị chết đuối, hơi thở không còn đều đặn… nụ hôn đầu tiên của cô… lại trao cho một người không quen không biết… mà không là em trai của người cô đặt tình cảm.

– Một lần nữa xin lỗi cô, Triệu tiểu thư. – Tú anh cúi đầu xin lỗi.

loading...

Triệu Hải Yến sock đến mức không nói được một lời, lắc đầu rồi quay bước bỏ vào bên trong.

Tú Anh cảm thấy vô cùng thú vị… không ngờ ông anh cộc cằn của anh lại có một cô gái bạo gan như vậy để mắt.

Hạ Tuyết nhắm mắt lại cũng nhìn thấy vết thuơng trên ngực Tú Anh vẫn còn đỏ ửng… nó chẳng phải là chỉ vừa mới lành lặn sao. Nhưng lần đó gặp ở bệnh viện trong Tú Anh có vẻ khỏe mạnh, không ngờ vết thuơng kia lại nặng như vậy. Khoan đã, vậy thời gian qua với vết thuơng đó mà anh ta đi công tác sao… có sự kì lạ không thể hiểu được ở chuyện này.

 ***********

 Kelly không liên lạc được với Thiên Ân trong lòng có chút lo lắng, trước giờ cô chưa từng gặp trường hợp như vậy. Kelly đón một chiếc taxi đến biệt thự Thiên Ân mà tìm anh.

 – Kelly, con đến thật đúng lúc. – Guơng mặt Hoàng Thiên Phúc đầy vẻ lo lắng.

– Bác Hoàng, con không liên lạc được với anh Thiên Ân.

 – Thiên Ân bị Hàn gia bắt rồi. – Hoàng Thiên Phúc ôm đầu nói.

 – Bị bắt. – Kelly bất ngờ, vì sao Hàn gia lại bắt anh Thiên Ân… không phải lần trước nói hai nhà cũng có chút thân tình.

 – Hàn Thế Bảo vì không mua được công ty Thiên Ân nên có lẽ đã bắt nó mà hành hạ rồi… cậu ta đúng là lòng lang dạ sói mà.

 – Hàn Thế Bảo bắt anh Thiên Ân. – Kelly sửng sốt…

– Đúng vậy, chính là thân cận của ta nói… hắn ta muốn ta bán lại Thiên Ân cho hắn… nếu không đừng hòng gặp lại con trai. Trong thuơng trường này có nhiều cách tiêu diệt đối thủ, nhưng cách hèn hạ này chỉ có một mình Hàn Thế Bảo.

 – Bác Hoàng… chúng ta phải nhanh chóng giải cứu anh Thiên Ân… – Kelly tức giận đến rung người. – Nếu kẻ nào dám động vào anh ấy, dù là Hàn Thế Bảo con cũng không bỏ qua.

 Hoàng Thiên Phúc nhìn thấy vẻ tức giận trên gương mặt Kelly liền khẽ cười. Bà già kia muốn đấu với ông sao, trong tay bà ta có con cờ là Hàn Liên Chi… thì trong tay ông cũng có con cờ lợi hại hơn nhiều.

– Chúng ta mau đi thôi. – Kelly đứng lên. – Con không thề để anh Thiên Ân gặp nguy hiểm.

 – Mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng. – Hoàng Thiên Phúc đứng lên, trên tay cầm điện thoại nhắn cho Hàn phu nhân:” Tôi đang mang cô ta tới, bà hãy chuẩn bị thả Thiên Ân.”

 Hàn phu nhân nhận được tin nhắn của Hoàng Thiên Phúc thì khẽ cười, cuối cùng cỏ cũng gần được diệt tận gốc. Bà ta lên chiếc xe hơi sang trọng, bảo tài xế riêng từ nơi giam Thiên Ân đi đến khu nhà kho của The Win nhận con mồi.

Hoàng Thiên Phúc mang nhiều người và ngồi trên nhiều chiếc xe hơi giống nhau… sau đó ông ta để những chiếc xe kia đi tới khu nhà kho cùa The Win, còn ông và Kelly lại rẽ theo một hướng khác.

 – Chúng ta không đi theo họ sao? – Kelly thấy Hoàng Thiên Phúc rẽ sang lối khác liền nói.

 – Ta biết đướng tắc, chúng ta đến trước quan sát mà hành động.

 Kelly không hỏi nữa, trong lòng cô đang lo lắng cho Thiên Ân một phần… một phần lại không thể nào nghĩ rằng Hàn Thế Bảo lại là con người xấu xa, vì tiền có thể xem thường mạng sống người khác như vậy.

Chiếc xe màu đen dừng trước một căn nhà nhỏ. Hòng Thiên Phúc đắng thắng mà bước xuống, Hàn phu nhân đang nghĩ rằng ông mang con tin đến nên sẽ không phòng bị nơi này.

 – Thiên Ân đang ở bên trong sao? – Kelly nhìn căn nhà mà hỏi.

 – Theo ta điều tra thì đúng như vậy… vào thôi.

 – Dạ… – Kelly trên tay cầm súng nhanh chóng bước tới. Phía trước là hai tên đang đứng canh gác.

 Kelly nhắm bắn hai người bọn họ, cô không muốn giết người bừa bãi… dù sao bọn chúng chỉ nghe theo lời chủ nhân căn dặn…

– Đoàng, đoàng. – Hai tên súng vang lên, cả hai tên canh gác gục xuống. Kelly trơ mắt nhìn, cô chưa kịp bắn thì Hoàng lão gia đã giết bọn chúng.

 – Đáng chết, dám bắt con trai ta sao?

 Cả hai lại tiến thêm vào bên trong, bọn chúng nghe tiếng súng liền kéo ra thêm vài tên… cũng là cô chưa kịp ra tay cả bọn đều lăn ra đất với cò đạn trong đầu.

 Hoàng Thiên Phúc đạp cánh cửa phòng ra, Thiên Ân đang nằm trên giường… có lẽ anh ấy đã bị đánh thuốc mê. Cả hai người đỡ Thiên Ân xuống xe mà lái về biệt thự Thiên Ân.

 Còn về phần Hàn phu nhân. Ở tại nhà kho trống thuộc tâp đoàn The Win… một cuộc đấu súng nổ ra nhắm đến Hàn phu nhân… nhưng người của bà ta quá đông nên bà ta đã tẩu thoát được khỏi nguy hiểm.

 Sau đó được báo người của mình đã chết, Hoàng Thiên Ân đã được đưa đi… Hàn phu nhân khẽ tức giận, bà đã tính sai một bước và quá xem thường lão già Hoàng Thiên Phúc kia.

 ********

Hàn Liên Chi vết thuơng đã lành lặn được xuất viện và lại biệt thự Hàn gia, tuy nhiên cô không được vận động mạnh sẽ làm động đến vết thuơng nên tất nhiên cô và Hàn Thế Bảo… ngủ chung một giường như không thể động vào nhau.

Tại bàn ăn tối, gồm có Thế Bảo ngồi vị trí chủ bàn, bên cạnh là Hàn Liên Chi, tiếp đến là An Nhiên, phía bên kia là Win và Hạ Tuyết. Vì Thế Bảo muốn vung vén tình cảm giữa Liên Chi và Win nên muốn mọi người dùng cơm chung trên một bàn.

– Thế Bảo, em có việc muốn nói. – An Nhiên đang trong không khí im lặng ăn cơm liền lên tiếng.

– Em nói đi. – Hàn Thế Bảo không nhìn An Nhiên mà đáp.

– Ngày mai là đến ngày khám thai định kì, em muốn anh đưa em đi… – An Nhiên ấp úng.

Hàn Liên Chi khẽ tức giận, cô ta là gì mà đòi chồng cô đưa cô ta đi khám thai…

– Để Tú Anh đưa em đi, tôi bận. – Hàn Thế Bảo nói, là anh không muốn Liên Chi phật ý, dù sao cô ấy hiện tại là vợ chính thức.

Hàn Liên Chi khẽ nhếch môi cười đắc ý.

– Để con đưa dì đi. – Win nhìn thấy nụ cười của Hàn Liên chi liền muốn chọc tức.

Hàn Thế Bảo liền nhìn về phía Win. Win chưa bao giờ gọi Liên Chi một tiếng dì… lại gọi An Nhiên là dì.

 – Ông không phải ngạc nhiên, dù sao cũng là em tôi… lại có một đứa trẻ vô tội đáng thuơng sắp ra đời… – Win nhìn Hàn Liên Chi mà nói tiếp. – Hy vọng nó sẽ bình an trước mưu đồ của những con người gian ác.

An Nhiên lần này lại chính là người đắc ý, xem ra Win rất ghét Hàn Liên Chi…

– Được rồi, quyết định vậy đi… mai Win sẽ giúp tôi đưa em đi khám. – Hàn Thế Bảo nhìn An Nhiên đang ăn cơm không gắp thức ăn, liền gắp một miếng thịt trên bàn vào chén cô. – Ăn nhiều vào, tôi không muốn em giữ dáng để đứa trẻ trong bụng thiếu dưỡng chất.

– Cảm ơn anh, Thế Bảo. – An Nhiên vui sướng trong lòng.

Win thấy vậy liền dùng đũa gắp ít rau vào chén Hàn Liên Chi rồi nói:” Cô nên ăn rau nhiều vào để giữ gìn sắc đẹp mà giữ chồng.” – Win nói xong nhếch cười khinh khi.

Mục lục
loading...