Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 36


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 36: Hôn Lễ

Hoàng Thiên Phúc cầm trên tay tấm thiếp mời đến dự hôn lễ của Hàn Thế Bảo, phía đối diện ông chính là Hoàng Thiên Ân, ông ta hương nhướng cặp chân mày lên đẩy tấm thiệp cười về phía con trai mình, đôi bàn tay đan vào nhau nhìn về phía trước.

– Hàn phu nhân, bà ta đang muốn dùng con cờ trong tay mà thâu tóm The Win. Một người phụ nữ cay độc, ngay cả con trai mình cũng không bỏ qua. – Hoàng Thiên Phúc vừa nhìn tấm thiệp cưới trên bàn, lại suy nghĩ về người phụ nữ kia

– Hàn Thế Bảo hắn ta không lẽ không nhìn ra âm mưu của mẹ mình. Tôi e rằng trong lòng Hàn Thế Bảo lại đang có toan tính riêng. – Thiên Ân rất e ngại về con người của Hàn Thế Bảo, anh chính là đã từng đấu không lại Thế Bảo qua nhiều lần cạnh tranh.

– Tấm thiệp cưới này chính là minh chứng cho điều đó, nếu cậu ta nhìn ra thì đã không có chuyện cưới hỏi này. Cả Hàn Thế Bảo và Hàn Liên Chi đều là con cờ nằm trong tay Hàn phu nhân, chúng ta không khéo lại bị bà ta tiêu diệt. – Hoàng Thiên Phúc nhìn con trai mà nói.

– Tôi đã làm theo lời ông nói, ông chắc rằng như vậy sẽ tốt cho Kelly, rằng cô ấy sẽ giữ được tính mạng. – Thiên Ân nói ra với giọng nói đầy sự uy hiếp.

– Con bé đó chính là con mồi mà Hàn gia tìm kiếm bấy lâu nay, nhưng có vẻ họ đã tưởng chừng con mồi kia đã chết mà chôn sâu dưới lòng đất… Cây kim trong bọc có ngày cũng sẽ lòi ra, nếu con bé bị phát hiện Hàn gia sẽ không tha cho nó, đặc biệt là Hàn phu nhân thế lực của bà ta rất lớn, con không phải là đối thủ. Bà ta muốn bóp chết con cũng chỉ cần một ngón tay, lại nói con bé đó chỉ một thân một mình, tài giỏi cách mấy cũng chỉ là một phụ nữ chân yếu tay mềm. – Hoàng Thiên Phúc trong lòng đầy mưu mô mà nói tiếp. – Ta sẽ giữ lời hứa không động vào con bé, nhưng Hàn gia mới chính là mối nguy hại lớn nhất. Để cho con bé biết Hàn gia là kẻ thù, nó sẽ tìm cách tiệu diệt bọn chúng trước khi bọn chúng biết được thân thế.

Thiên Ân là cho cách này của cha anh là đúng, trước khi đợi họ đến giết cô, chi bằng để cô giết chết họ trước… Lại chính là giết đi Hàn Thế Bảo, người mà cô có tình cảm… thù hận mười năm qua của Kelly, anh không tin lại nhỏ hơn loại tình cảm mới chớm nở kia.

Hoàng Thiên Phúc nhoẻn miệng cười khi Thiên Ân đồng ý cùng ông lập ra kế hoạch này. Trong hai bên giữa Kelly và Hàn gia, kẻ nào bị tiêu diệt thì Hoàng Thiên Phúc ông cũng được hưởng lợi, ngồi một chổ nhìn bọn chúng tiêu diệt nhau mà trở thành ngư ông.

*******

Hàn Thế Bảo chuẩn bị cho lễ cưới của mình cùng cô dâu xinh đẹp Hàn Liên Chi. Căn biệt thự nhà họ Hàn một lần nữa lại được bài trí vô cùng sang trọng, những ánh đèn thắp sáng khắp nơi từ ngoài vườn đến bên trong nhà chính. Anh hiện tại là muốn toàn tâm toàn ý với Liên Chi, không muốn suy nghĩ về bất cừ người phụ nữ nào.

– Hàn tổng, mọi thứ đã chuẩn bị ổn thoả cho ngày mai. – Tuấn Anh từ xa đi về phía Hàn Thế Bảo. – Tôi có đôi chút lo ngại.

– Cậu lại muốn nhắc đến Liên Chi phải không? Nếu là chuyện e ngại Liên Chi là người của Hàn phu nhân… thì chúng ta đã nói rồi. – Hàn Thế Bảo là không muốn Tuấn Anh – người thân cận nhất của anh lại có thành kiến với vợ sắp cưới của anh như vậy.

– Không phải, ý tôi muốn nói rằng thiệp mời của Kelly vẫn chưa được gửi. Cô ấy gần như đã mất tích… tôi chỉ có thể chắc chắn một điều rằng Kelly chưa rời khỏi VN. Một người lớn như cô ấy cũng không thể bóc hơi như vậy.

Thâm tâm Hàn Thế Bảo có đôi chút để tâm, nhưng cô ấy đã quyết định bỏ đi… lần đó chính là anh nói có thể vì anh mà ở lại, cô vẫn dứt khoát mà bỏ đi. Nhưng rồi lại tự cười bản thân anh, cô ta và anh là mối quan hệ gì mà anh lại muốn cô vì anh, là vì điều gì. Trong lòng dâng lên một chút tức giận, không biết tự khi nào Hàn Thế Bảo cảm thấy phiền muộn nhiều đến như vậy.

– Đừng quá quan trọng như vậy, không tìm được cô ta có thể không cần mời. – Hàn Thế Bảo cất giọng nói chưa bao giờ lạnh đến như vậy.

Tuấn Anh định đáp lời anh nhưng điện thoại mình lại có âm báo tin nhắn, sau khi mở ra đọc thì nét mặt tỏ ra đôi chút căng thẳng, nhìn Hàn Thế Bảo rồi lùi vào bên trong nhanh chóng gọi lại.

Tiếng chờ điện thoại khiến Tuấn Anh càng trở nên nóng lòng, không ngờ cô em họ của Kelly lại chủ động nhắn tin cho anh.

– Vâng. – Kelly khẽ đáp.

– Chào cô, tôi là bạn của chị cô. – Tuấn Ân có vẻ hơi ấp úng.

– Tôi nghe chị Kel nói lại, anh muốn gặp tôi ư? – Kelly khẽ nói.

– Đúng vậy, tôi có vinh dự đó. – Tuấn Anh đáp.

– Anh có chuyện gì sao?

– Tôi… chỉ là muốn gặp lại cô mà thôi. – Tuấn Anh chưa từng trải qua kinh nghiệm hẹn hò cùng nữ nhân liền ấp úng không biết đáp thế nào.

– Tối nay tôi rãnh.

– Tối nay tôi sẽ đón cô, cô có thể cho tôi địa chỉ. – Tuấn Anh vui mừng.

– Khách sạn Ciz. – Kelly nhỏ nhẹ nói, giọng cô như muốn hớp hồn người nghe.

Tuấn Anh cúp điện thoại, tim của anh như muốn nhảy ra ngoài… cuối cùng cũng đã tìm được cô gái bí ẩn… lại là chính cô ấy chủ động nhắn tin cho anh. Nếu như anh gặp lại Kelly, anh sẽ làm bất cứ việc gì mà Kelly yêu cầu. Tuấn Anh nhìn về phía Hàn tổng, nhớ lại bức hình mà Hàn tổng đưa cho anh xem, trong lòng có đôi chút lo lắng… nhưng hiện tại Hàn tổng chuẩn bị kết hôn cùng với Hàn Liên Chi… chẳng phải anh có cơ hội sao.

Kelly mặc một chiếc váy màu vàng nhạt, trên gươn mặt trang điểm nhẹ nhàng nhưng vẫn toát ra khí chất của cô, là một cô gái xinh đẹp tuyệt trần với mái tóc màu hạt dẻ hơi cong cong bồng bềnh, làn da trắng hồng rạng rỡ. Cô đi từ bên trong khách sạn Ciz bước ra, làm không ít ánh mắt của nam nhân phải ngước nhìn theo.

– Anh đợi tôi lâu không? – Kelly hướng về Tuấn Anh đang đứng cạnh chiếc xe hơi sáng bóng sang trọng đợi cô.

– Không sao, mời cô. – Tuấn Ảnh mở cửa mời Kelly lên xe.

Kelly khẽ nở một nụ cười hớp hồn Tuấn Anh, sau đó nhẹ nhàng uyển chuyển bước vào xe. Tuấn Anh cho xe rời khỏi khách sạn Ciz, đến một nhà hàng sang trọng chọn một bàn khuất hướng nhìn mọi người.

– Mời ngồi. – Tuấn Anh kéo ghế mời Kelly.

Cô lại đáp trả Tuấn Anh bằng ánh mắt vô cùng quyến rũ mà ngồi xuống.

– Hai vị, mời gọi món. – Phục vụ đi tới, nhìn Kelly ra vẻ ghen tỵ với vẻ đẹp đầy quyến rũ kia.

Kelly tuỳ ý chon vài món, sau khi người phục vù rời đi liền đưa đôi mắt tinh anh của mình mà nhìn Tuấn Anh.

– Tôi vẫn thắc mắc vì sao anh lại muốn gặp tôi. – Kelly nở một nù cười nhẹ.

– Tôi có rất nhiều thắc mắc về cô. – Tuấn Anh nhìn Kelly không rời, ở cô có sự thu hút anh. – Lần đó là cô đến giúp chúng tôi, vì sao không nói rõ.

– Tôi chỉ là được sự nhờ vã mà tới, cũng không biết anh là thù hay bạn… tìm đường thoát thân không phải là tốt nhất.

– Lần thứ hai, vì sao cô bỏ chạy. – Tuấn Anh lại hỏi.

– Không phải tôi đã nói rõ, tôi chưa xác định anh là thù hay bạn… anh đuổi theo nên tôi bỏ chạy.

Câu trả lời của Kelly có chút vấn đề nhưng Tuấn Anh như bị thu hút vào gương mặt cô, ại không muốn gây khó dễ để cô phật lòng.

– Đó là lí do mà anh muốn gặp tôi sao? – Kelly đưa tay cầm ly nước lọc dâng lên miệng uống, ngay cả khi uống nước cô cũng đẹp và quyến rũ như vậy.

– À… tôi muốn nhờ cô đưa thứ này cho Kelly. – Tuấn Anh đưa tấm thiệp cưới của Hàn Thế Bảo về phía cô. – Tôi không liên lạc được với cô ấy, cô là em gái Kelly chắc biết cô ấy đang ở đâu?

– Không phải chị ấy nói đã về Mỹ rồi sao? – Kelly muốn người con gái xấu xí Kelly kia biến mất không một chút dấu vết.

– Tôi đã dò hỏi bên sân bay, Kelly chưa hề về Mỹ. – Tuấn Anh đôi chút lo lắng, ngay cả em gái của cô ta cũng không hề hay biết sao?

loading...

– Tôi sẽ tìm cách mang nó gửi cho chị Kel. – Kelly cầm tấm thiệp cười mà có đôi chút chua xót, hình Hàn Thế Bảo và Hàn Liên Chi in bên trong thiệp thật ngọt ngào khiến cô chỉ muốn bóp nát nó.

Cả hai người cùng nhau ăn tối và trò chuyện… Tuấn Anh lại đánh giá cô gái trẻ tuôi này lại am hiểu nhiều thứ như vậy… họ có điểm chung cả hai đều là người luyện võ nên câu chuyện càng trở nên thú vị.

– Không ngờ cô còn trẻ tuổi như vậy lại am hiểu nhiều thứ như vậy, tôi thật khâm phục và cần học hỏi thêm nhiều. – Tuấn Anh đưa Kelly về trước khách sạn chào tạm biệt.

– Hôm nay gặp được anh tôi rất vui, chúc anh ngủ ngon. – Kelly quay lưng bước đi.

– Bảo My, liệu tôi có thể hẹn gặp em vào lần sau. – Tuấn Anh nói lớn theo hướng Kelly.

Kelly quay đầu lại, đôi môi xuất hiện một nụ cười nhẹ nhàng:” Tất nhiên rồi, rất vinh hạnh.”

Tuấn Anh cảm thấy trong lòng có chút ấm áp, cô gái trước mắt anh kia chính là cô gái đầu tiên mà anh để mắt tới.

Kelly quay mặt vào trong, nụ cười nhẹ nhàng kia liền biến mất… thay vào đó là cái nhếch mép đầy mưu mô.

Quay về phòng khách sạn… cô mang tấm thiệp cưới của Hàn Thế Bảo từ trong túi xách nhìn một cách cay nghiệt. Ngày mai chính là ngày anh ta cùng Hàn Liên Chi kết hôn, cứ hạnh phúc đi.. rồi không bao lâu sẽ nhận lấy đau đớn.

Ngày hôm sau, trên dưới Hàn gia đều tất bật vì đám cưới thế kỉ này của tổng giám đốc tập đoàn The Win… tập đoàn đầu tư nổi danh đứng đầu thành phố. Khách mời đến đều là người có tiếng tăm trong xã hội, ngay cả các chủ tịch thành phố cũng phải nể mặt mà đến dự.

Hàn Liên Chi mặc một bộ váy cô dâu dài ôm sát cơ thể tạo nên một đường cong quyến rũ. Hàn Liên Chi là một cô gái đẹp, khoác trên người chiếc váy cưới lại càng đẹp hơn, đôi mắt cô tràn đầy hạnh phúc vì cuối cùng cô cũng chính là người của Hàn gia, không phải là thân phận một đứa con nuôi không danh phận.

– Con gái của ta rất xinh đẹp. – Hàn phu nhân mỉm cười bước vào.

– Mẹ, mẹ đừng cười con. – Hàn Liên Chi xấu hổ nói.

– Cuối cùng rồi sau bao nhiêu năm dưỡng dục con cũng bỏ ta mà theo chồng… bà già này lại phải một mình chóng chọi cô đơn. – Hàn phu nhân chỉnh lại tóc cho Liên Chi mà nói.

– Mẹ, con là gả cho Hàn gia… là con dâu của mẹ mà… sẽ phụng dưỡng mẹ. – Hàn Liên Chi liền đáp lời Hàn phu nhân.

– Haha ta đúng là già đến lẩm cẩm rồi, con nói đúng nói đúng… con vẫn mãi mãi là con của ta.

Hàn Liên Chi mỉm cười hạnh phúc, ít ra từ bé cô luôn trung thành với Hàn phu nhân và bà ấy cũng rất yêu thương cô.

Bên ngoài khách đến ngày càng đông, những chiếc xe hơi hạng sang xếp hàng dài bên ngoài cũng đủ khiến người khác biết chủ nhân của bữa tiệc này có địa vị như thế nào. Kelly hôm nay mặc một chiếc đầm màu đen ôm sát cơ thể đầy quyến rũ… tuy màu đen thật không hợp với tiệc cười này cho lắm nhưng khoác trên người cô lại không khiến mọi người để mắt tới nó chỉ vỉ họ bị thu hút bởi gương mặt hoàn hảo của Kelly.

– Bảo My, tôi thật sự ngạc nhiên khi em đến. – Tuấn Anh nhìn thấy cô bước vào liền đi tới.

– Thật là xấu hổ, chị Kelly bảo có việc bận nên ngờ tôi đi đến chúc mừng Hàn tổng giúp chị ấy. – Kelly nở nụ cười nhẹ.

Nụ cười của cô khiến mọi ánh mắt hướng về phía cô, trong đó có ánh mắt của Hàn Thế Bảo.

– Đã lâu không gặp. – Hàn Thế Bảo dùng giọng nói đầy ngụ ý mà nhìn Kelly, anh vẫn còn nhớ mùi hương trên cơ thể cô gái này.

– Chúc mừng Hàn tổng, trăm năm hạnh phúc. – Kelly nhìn Hàn Thế Bảo có chút đau lòng, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh mà nói như không. – Chị Kelly bận chút việc nên nhờ tôi đến nơi này gửi lời chúc phúc từ chị ấy đến vợ chồng Hàn tổng.

– Cảm ơn. Gửi lởi cảm ơn từ tôi đến Kelly – Hàn Thế Bảo nhoẻn miệng cười nhìn cô gái này, cô ta hôm nay lại đẹp hơn lần gặp trước. Mùi hương từ trên cơ thể vẫn phảng phất nhè nhẹ theo gió đến mũi anh.

– Hàn tổng, đã đến giờ rồi ạ. – Tuấn Anh bước tới khẽ nói, ánh mắt của Hàn Thế Bảo nhìn Bảo My khiến anh có chút ngờ ngợ không an.

Hàn Thế Bảo nhìn sang phía Kelly lại nói:” Rất vui khi gặp lại em, hy vọng chúng ta sẽ còn dịp gặp nhau vô tình như vậy.” – Hàn Thế Bảo nói xong liền bước đi, Tuấn Anh cũng khẽ chào Kelly mà bước theo sao Thế Bảo.

Kelly nhìn về hướng Hàn Thế Bảo bước khi lại khẽ cười mà nói thầm:” Sẽ không phải là vô tình, tôi và anh sẽ còn gặp mặt nhau dài thôi, Hàn Thế Bảo.”

Cô dâu được Hàn phu nhân dẫn đến phía trước mặt Hàn Thế Bảo, ánh mắt hạnh phúc của bọn họ nhìn nhau. Điều này khiến Kelly đột nhiên đau lòng như vậy, tim cô đập mạnh… đau đến mức chỉ muốn rời đi khỏi nơi này… mắt không thấy thì tim sẽ không đau.

Kelly chỉ đứng đó mà quan sát, nhìn về cô dâu mà chú rễ đứng trên sân khấu lớn, tiếng vỗ tay chúc phúc của mọi người với đôi trai tài gái sắc. Đám cưới này cô không phá, cô sẽ để anh hạnh phúc, thật hạnh phúc và cô sẽ kéo anh xuống địa ngục.

– Hàn Thế Bảo, anh không được cưới cô ta, anh phải chịu trách nhiệm với tôi và đứa bé trong bụng. – Từ phía xa một cô gái xinh đẹp với chiếc bụng bầu hơi nhô lên bước vào trong với sự kinh ngạc của mọi người.

– Cô ta… không phải là ca sĩ An Nhiên… trước kia từng qua lại với Hàn Thế Bảo sao? – Kelly khẽ nói.

Hàn Liên Chi kinh ngạc nhìn sang Hàn Thế Bảo. – Cô ta là ai?

Hàn Thế Bảo nhìn An Nhiên bước tới, đứa bé trong bụng cô ta là con của anh ư?

Tuấn Anh sai người ngăn An Nhiên lại, đám cưới này nếu bị phá vở sẽ rất bẻ mặt Hàn gia.

– Các người không được ngăn tôi, tôi phải tìm cha cho con của tôi… Hàn Thế Bảo anh muốn đứa con trong bụng của anh là kẻ không cha sao. – An Nhiên kêu khóc khi bị ngăn lại.

– Buông cô ấy ra. – Hàn Thế Bảo ra lệnh.

Bảo vệ liền buông An Nhiên ra, cô ta chạy nhanh về phía Hàn Thế Bảo.

– Thật sự là con của tôi? – Hàn Thế Bảo nhìn An Nhiên nói.

– Là thật, là con của chúng ta… Thế Bảo, anh không yêu em cũng được nhưng đừng bỏ rơi con chúng ta. – An Nhiên ôm lấy Hàn Thế Bảo khóc thét giữa đám cưới,

Hàn Liên Chi tức giận, thái độ của Hàn Thế Bảo không phải là muốn huỷ đám cười này vì người phụ nữ kia ư.

– Thế Bảo, hôm nay là hôn lễ của chúng ta. – Hàn Liên Chi ôm lấy tay Hàn thế Bảo mà nói.

Kelly khẽ bật cười, xem ra… phía trước có chuyện vui…

Khách mời bàn tán xôn xao, Hàn Thế Bảo phải làm sao đây? Nếu ruồng bỏ An Nhiên để tiếp tục cưới Hàn Liên Chi thì sẽ trở thành tôi nhân bị người đời chê cười. Còn huỷ bỏ hôn lễ này với Liên Chi, liệu anh có thể làm được điều khiến Liên Chi đau lòng.

Mục lục
loading...