Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 35


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 35: Hận Và Yêu

Trên chiếc xe hơi sang trọng của nhà họ Hàn, Win và Hạ Tuyết trên đường đi về nhà cô. Con đường đất cong cong khó đi lại, chiếc xe hơi sáng bóng cũng bị vây bẩn, lại những ánh mắt nhìn chiếc xe hơi sang trọng hiếm thấy của mọi người. Chiếc xe đi vào con đường nhỏ, dừng trước ngôi nhà được dựng lên của cha mẹ Hạ Tuyết hằng ngày sinh sống.

– Đây là nhà của tôi. – Hạ Tuyết đứng trước nhà mình mà nói. – Anh có thể suy nghĩ lại mà quay về thành phố vẫn chưa muộn.

Win nhìn ngôi nhà trước mắt, nói đúng hơn chỉ là một chòi lá tạm bợ. Từ bé lớn lên ở Hàn gia, cũng chưa bao giờ đi đến một nơi xa xôi như vậy, anh đã quen thuộc với nơi cao sang kia.

– Chúng ta vào thôi. – Win bước lên phía trước đi vào bên trong.

Hạ Tuyết hơi bất ngờ, anh ta là đại thiếu gia sống trong biệt thự với đầy đủ vật chất, hôm nay đến nơi này lại không có một chút e dè nào?

Mẹ Hạ Tuyết nhìn thấy chiếc xe hơi đưa con gái về, lại nhìn một cậu thanh niên đẹp trai sáng láng thì vui mừng trong lòng, con gái của họ đã tìm được chổ dựa vững chắc.

– Ba mẹ, đây là Win… anh ấy là bạn cùng lớp… và là chủ nơi con đang làm việc. – Hạ Tuyết giới thiệu Win với cha mẹ.

– Cháu chào hai bác, phiền hai bác cho cháu ở đây vài hôm. – Win lễ phép nói, sau đó vị tài xế mang những hộp quà mà Win đã chuẩn bị vào bên trong nhà Hạ Tuyết. – Đây là chút quà xin biếu gia đình.

– Cậu ở đây bao nhiêu lâu cũng được, chỉ sợ cậu chủ chê gia cảnh nghèo túng không xứng. – Mẹ Hạ Tuyết nghe con giới thiệu đây chính là chủ nhân nơi con bà làm việc thì tỏ ra cung kính.

– Bác cứ gọi cháu là Win, xem cháu như là bạn cùa Hạ Tuyết… vì cô ấy hiện tại là bạn gái cháu. – Win nhìn Hạ Tuyết mỉm cười.

Hai mắt của mẹ Hạ Tuyết sáng lên, là chính cậu thanh niên này xác nhận… con gái bà sống hiền lành thật thà nên trời đã thuơng con bé, nghe cách nói chuyện của cậu ta xem ra cũng là con nhà có học thức, biết tôn trọng người lớn tuổi.

Hạ Tuyết đưa Win ra đồng dạo chơi, đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy cánh đồng rộng lớn như vậy, gió thoảng qua mái tóc dài của cô bay phảng phất, Win nắm lấy đôi bàn tay Hạ Tuyết, cả hai cùng chạy vui đùa trên cánh đồng xanh thâm thẩm. Cả hai cùng quên đi những việc không vui, chỉ sống ở hiện tại mà cùng nhau cười thật tươi.

– Nơi này thật bình yên. – Win nằm cạnh Hạ Tuyết trên bãi rơm vàng.

– Đúng vậy, cảm ơn anh đã không chê cười gia cảnh tôi. – Hạ Tuyết nhìn lên bầu trời trong xanh mà nói.

– Cả tôi và em đều không thể chọn gia cảnh mà sinh ra, nếu tôi được chọn tôi không hề muốn mình là con cháu nhà họ Hàn, càng không muốn sống trong ngôi nhà đó.

Hạ Tuyết quay đầu nhìn sang Win, cô không hiểu vì lí do gì mà Hàn gia lại đối với Win như vậy, nhưng đối với cô Win là một người tốt, một con người vô cùng đáng thương.

Hai bàn tay nắm chặt lấy nhau, Win nhìn Hạ Tuyết bắt gặp ánh mắt cô đang nhìn anh. Bốn mắt nhìn nhau không ai nói với ai lời nào, đôi môi Win khẽ chạm vào môi Hạ Tuyết, hai trái tim cô đơn đang tìm về nhau.

********************

Kelly xuất viện, cô được bác sĩ kiểm tra và chì bị chấn động nhẹ. Cô bước vào nhà vệ sinh thay đỏi trang phục bệnh viện, sau đó bước ra mỉm cười, ánh mắt Thiên Ân không thể dời khỏi guơng mặt Kelly.

– Kelly… – Thiên Ân khẽ gọi.

– Anh Thiên Ân, Kelly đã chết… hiện tại em là Phạm Bảo My, từ hôm nay em sẽ không nghĩ đến bất cứ việc gì nữa, chuyên tâm mà báo thù.

– Cô bé mười tuổi năm nào, hôm nay em thật xinh đẹp. – Thiên Ân nói.

– Chuyện bảng danh sách, anh đã tìm ra câu trả lời. – Kelly hỏi.

– Anh đã tìm ra kẻ chủ mưu giết cha mẹ em. – Thiên Ân noí nhỏ, đôi mắt có nhiều tham vọng.

– Là ai? – Kelly nhanh chóng bước tới gần Thiên Ân, cô đã mong chờ ngày này rất lâu.

– Em phải bình tĩnh. – Thiên Ân đặt hai tay lên vai Kelly. – Là Hàn Thế Bảo.

Kelly kinh ngạc, sau đó bất giác lùi về sau vài bước… không dám tin vào lời Thiên Ân nói.

– Anh… anh có bằng chứng hay không? – Kelly ấp úng, nếu là kẻ khác cô có thể tin Thiên Ân hoàn toàn, nhưng là Hàn Thế Bảo, cô không thể không nhìn thấy bằng chứng.

– Anh đã chuẩn bị sẵn bằng chứng vì biết trước thái độ của em sẽ như vậy mà. – Thiên Ân rút tập tài liệu từ trong chiếc cặp đen. – Đây là bản dịch thuật mà anh đã gửi cho chuyên gia ngôn ngữ… trong đó nói rằng Hàn Thế Bảo năm đó là buôn bán ma túy xuyên quốc gia đang nằm trong danh sách nghi ngờ của cha em. Khi cha em có đủ bằng chứng, muốn giao nộp bảng danh sách các mối làm ăn của hắn thì hắn đã thủ tiêu cha em trước.

Kelly cầm bảng dịch thuật trên tay, lại có dấu chứng nhận của nhà ngôn ngữ học nổi tiếng mà cô đã từng nghe danh. Không tin vào mắt mình, thì Thiên Ân lại đưa ra thêm một tài liệu khác.

– Đây là quá trình phát triển của The Win. Trước khi Hàn Thế Bảo tiếp nhận The Win thì nó chỉ là một công ty bé nhỏ không có tiếng tăm, từ khi Hàn Thế Hùng chết đi, The Win trong tay Hàn Thế Bảo bỗng nhiên phát triển xứng tấm quốc tế. Đó cũng là năm mà gia đình em gặp nạn, cha mẹ em chết đi. Để một công ty bé phát triển như vậy, cần vốn rất nhiều… và một người trẻ tuổi như cậu ta làm sao có khả năng có nhiều vốn như vậy… em nghĩ xem Kelly.

Kelly nhìn qua những tài liệu mà Thiên Ân đưa ra… không thể nào có sự trùng hợp, nhưng những gì mà cô nhìn thấy ở Thế Bảo, anh ta không phải là người như vậy.

– Cảm ơn anh đã tìm hiểu giúp em, chuyện này hãy để tự em giải quyết. – Kelly bóp nát tờ giấy trên tay….

– Nếu cần gì, hãy nói với anh…

Kelly không đáp, chỉ là cô đang rối rắm trong lòng… cô sẽ phải giết chết Hàn Thế Bảo để trả thù cho cha mẹ… nhưng liệu cô có thể ra tay với người đàn ông đó không? 

– Anh dừng xe lại. – Kelly khẽ nói.

Thiên Ân thắng lại, nhìn Kelly ngạc nhiên hỏi:” Có chuyện gì sao?”

Kelly mở cửa bước xuống xe, sau đó quay lại nói:” Em cần suy nghĩ một chút, em sẽ nói cho anh biết chổ em ở sau.”

Nói xong Kelly đóng cửa xe lại, lên một chiếc taxi gần đó mà bỏ đi. Thiên Ân trong theo cô, đó là cách duy nhất để cô ấy quên đi Hàn Thế Bảo… chính là hắn ta sẽ phải chết dưới tay cô ấy.

Xe taxi dừng trước một ngôi chùa, cô bước xuống xe nhìn thoáng qua một chút rồi bước vào, hiện tại tâm cô không hề an… cô đã sống trốn tránh quá lâu rồi, hiện tại sẽ sống chính là Phạm Bảo My.

– Con chào thầy, con muốn thăm cha mẹ con. Là vợ chồng Phạm cục trưởng. – Kelly đi đến nơi để di ảnh cha mẹ trong ngôi chùa này.

– Theo ta. – Sư thầy dẫn Kelly đi, trong lòng suy nghĩ hai vợ chồng Phạm cục trường này từ khi mất đi chỉ có đôi ba người quen đến thăm, nay lại xuất hiện một nữ nhân đến xưng là con thì vô cùng thắc mắc. Tuy nhiên ông vẫn để cô vào tháp nhang cho họ.

Kelly đứng phía trước di ảnh cha mẹ mình, nước mắt từ bờ mi rơi xuống. Kelly quỳ gối trước cha mẹ mà khóc hơn một giờ, cô đứng im như vậy suốt vài giờ không nói ra bất cứ câu nào… chỉ nhìn vào cha mẹ mình.

loading...

Trời nhá nhem tôi, sư thầy nói đã hết giờ thăm thì cô mới chịu rời đi… cô bước ra khỏi phòng thờ đi về phía sân chùa, nơi này thật yên bình.

– Cô gái, lòng không an như vậy hãy nên thắp nén nhang cho Phật, người sẽ độ trì giúp con. – Một sư thầy đi tới nhìn Kelly nói.

Kelly nghe lời ông, đốt nén nhang lạy Phật.

– Hãy quên đi thù hận mà sống an nhàn , con sẽ tìm được hạnh phúc nếu con có lòng vị tha. 

– Sư thầy, sao người biết…

– Ta không biết điều gì cả. – Su thầy nhẹ nhàng nói. – Hãy nhớ lời ta đã nói, người mang hận thù là mang khổ ải, người bỏ qua hận thù là người hạnh phúc. – Nói rồi sư thầy mỉm cười bỏ đi, Kelly nhìn theo bóng dáng sư thầy trong lòng có chút bình an.

***************

Cô ngồi trong khác sạn, tin tức lại đang đưa tin về đám cưới của Hàn Thế Bảo, tổng giám đốc của tập đoàn The Win nổi danh. Vị hôn thê chính là Hàn Liên Chi, là người mà mẹ Hàn Thế Bảo cưu mang từ bé. Các nhà báo lại viết lên một mối tình đẹp như mơ thơ mộng của bọn họ. 

Kelly tắt tivi khi nhìn thấy bức ảnh cưới tràn đầy hạnh phúc của Hàn Thế Bảo, anh là giết cha mẹ cô hiện tại đang sống trong giàu sang hạnh phúc… còn cô lại là một đứa cô nhi không cha không mẹ.

Kelly mở trang sách phật mà cô mua từ bên trong chùa, nhìn qua trang giữa lại có câu:” Nỗi đau thể xác không thể nào sánh bằng nỗi đau tinh thần.”

Kelly khẽ nhếch môi cười, nhìn mình trước guơng… cô đã tìm ra cách trả thù của riêng mình.

******************

*****************

Tuấn Anh đến công ty Triệu Hà gặp Triệu tổng, khi bước vào phòng tổng giám đốc liền ngạc nhiên vì người trước mắt không phải Triệu tổng mà chính là Triệu Hải Yến.

– Xin lỗi, tôi tìm Triệu tổng.

– Chính là tôi đây. – Triệu Hải Yến ngồi tại vị trí tổng giám đốc nhìn Tuấn Anh mìm cười nói.

– Triệu Hải Yến, tôi đang làm việc không muốn đùa giỡn cùng cô. – Tuấn Anh không vui nói, cô ta lại đùa quá mức như vậy.

– Tôi có nói sẽ đùa với anh sao? Tôi hiện tại chính là tổng giám đốc của công ty Triệu Hà, cha tôi đã giao lại cho tôi quản lý mà cùng mẹ sang Anh du lịch một chuyến.

Tuấn Anh khẽ ngạc nhiên, ông họ Triệu này cũng thật liều mạng lại giao cả một tập đoàn lớn cho cô con gái còn đang học trung học quản lí sao? 

– Anh đến đây vì hợp đồng giữa chúng tôi và The Win? – Triệu Hải Yến trong trang phục vest đen bó sát ra vẻ trưởng thành.

– Đúng vậy, chúng ta cần bàn qua chiến lượt. – Tuấn Anh đáp.

– Mời anh ngồi, mong chúng ta hợp tác vui vẻ. – Triệu Hải Yến đưa tay về phía Tuấn Anh.

Tuấn Anh lịch sự bắt tay cùng Hải Yến.

Nắm được tay Tuấn Anh, Hải Yến liền kéo anh về phía mình sau đó hai ngườ cùng ngã xuống chiếc ghế sopha.

Tuấn Anh chưa kịp hết bất ngờ thì có tiếng mở cửa đi vào bên trong, Triệu tổng từ bên ngoài bước vào nhìn thấy cảnh không đẹp mắt.

– Hai người đang làm gì trong phòng làm việc của tôi? – Triệu tổng nói lớn.

– Tôi… là cô ấy. – Tuấn Ánh biết mình bị Hải Yến lừa liến đứng chết trân.

Hải Yến nhìn anh cười mỉm sau đó chạy về phía cha mình nũng nĩu.

– Cha, chỉ là con bị ngã và anh ấy đỡ con… không may ngã theo mà thôi. – Hải Yến nói.

– Còn con vào phòng ta làm gì hả? – Triệu Hà tuy cưng chiều nhưng khá nghiêm khắc.

– Con đến tìm cha… nhưng thư kí nói cha đã đi hôp nên con vào đây chờ.

– Còn cậu là ai? – Triệu Hà nhìn Tuấn Anh đang đứng chết trân.

– Triệu tổng, tôi là trợ lý của Hàn tổng. Vì hôm nay Hàn tồng bận việc nên tôi đại diện đến đây thảo luận với ngài về hạng mục mới mà hai bên đang hợp tác.

– Là người của The Win sao. Mời ngồi. – Triệu Hà tiến tới chiếc ghế đối diên ngồi xuống, sau đó nhìn sang Hải Yến. – Còn con, sao chưa ra ngoài.

– Cha, con nói muốn đến đây làm việc mà… cha cho con đến làm việc tại Triệu Hà đi. – Hải Yên nài nỉ.

– Con bé này, lo học cho tốt trước. Công ty này trước sau gì cũng thuộc về con, vội cái gì.

– Cha… con không muốn là học sinh trung học nữa… con muốn là một người thành đạt. – Triệu Hải Yến nhìn sang Tuấn Anh nói.

– Vì vậy nên con đã bỏ hết quần áo thường ngày mà mua một đống trang phục văn phòng này sao? – Triệu Hà không hiểu con gái mình muốn gì. – Mau về nhà cho ta, ta sẽ giải quyết con sau.

Triệu Hải Yến nhìn cha tức giận lại không dám chọc giận ông, cô chỉ muốn Tuấn Anh không còn xem cô là học sinh trung học nữa… vậy mà cuối cùng lại bẻ mặt trước anh.

Tuấn Anh nhìn Hải Yến bước ra khỏi phòng mà nhìn anh bằng con mắt buồn rười rượi thì khẽ buồn cười, cô ta quả nhiên là trẻ con. 

Mục lục
loading...