Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 33


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 33: Nhận Ra Tình Cảm Cũng Là Lúc Mất Nhau

– Thế Bảo, mẹ và nhà họ Hoàng là bạn bè lâu năm… nay bà ấy về nên mời nhà họ là chuyện bình thường mà. – Liên Chi nói.

– Nhưng vì sao cô gái Kelly kia là bạn gái Thiên Ân thật sao, anh ta lại đi chọn bạn gái như vậy ư?

– Kelly không phải bạn gái Hoàng Thiên Ân, mãi mãi không phải. – The Bảo nói xong liền bước về phía sân khấu phía sau Hàn phu nhân.

Liên Chi nhìn Hàn Thề Bảo từ phía dưới với một con mắt dò xét, anh ta có thái độ rất lạ khi nhắc đến cô gái tên Kelly kia.

Hàn phu nhân cùng Hàn Thế Bảo từ bên trong bước ra sân khấu với sự vỗ tay chào đón của nhiều người. Sự trở về của Hàn phu nhân sau 10 năm định cư tại Mỹ khiến mọi người đều tò mò, có phải bà ấy muốn lấy lại The Win đã giao cho Hàn Thế Bảo.

– Cảm ơn các vị đã bỏ chút thời gian quý giá đến Hàn gia này tham gia bữa tiệc chung vui cùng gia đình chúng tôi. – Hàn phu nhân đứng trên sân khấu cao nhất mà nói. – Tôi quay về lại VN để an dưỡng tuổi già bên con cháu, lại giúp con trai tôi một chút sức lực cuối cùng để dìu dắt The Win ngày một phát triển hơn. Cảm ơn các đối tác, bạn bè và những con người đã vì The Win mà cống hiến.

Lời phát biểu của Hàn phu nhân được sự hưởng ứng của mọi người như gỡ bỏ mối nghe ngờ bấy lâu trong họ.

Hàn Thé Bảo bước lên phía trước nói tiếp:” Một lần nữa xin cảm ơn các vị đã đến đây, nào, mời mọi người nâng ly vì Hàn phu nhân.”

Tuấn Anh bất ngờ nhìn Hàn Thế Bảo, không phải bài phát biểu của Hàn tổng rất dài sao, vì sao lại nói ngắn gọn như vậy.

Pháo hoa nổ lớn trên bầu trời tối đen, ánh mắt mọi người đều hướng về phía pháo hoa ngắm nhìn để bắt đầu cho buổi tiệc, chỉ có Hàn thề Bảo lặng lẽ đi vào trong nhà chính.

– Bác sĩ, cô ấy vì sao lại ngất đi. – Hàn Thế Bảo lo lắng hỏi bác sĩ.

– Chỉ là bị sốt cao, mất nước nên choáng váng mà ngất đi thôi. Tôi đang truyền nước và tiêm thuốc cho cô ấy… đợi đến khi hạ sốt tỉnh lại sẽ không sao nữa.

– Cảm ơn bác sĩ. – Hàn Thế Bảo nói sau đó liền đi vào bên trong phòng Win.

Hạ Tuyết đang chườm khăn cho Kelly, Win ngồi bên cạnh nhìn Kelly mà không có bất cứ động thái nào. Hàn Thế Bảo bước tới, đưa tay lên trán Kelly.

– Cô giáo chỉ bị sốt thôi, không có gì nguy hiểm… Hàn tổng đừng quá lo lắng. – Hạ Tuyết nhìn nét mặt đầy lo lắng cùa Hàn thế Bảo liền nói.

– Đưa nó cho tôi. – Hàn Thế Bảo lấy chiếc khăn từ tay Hạ tuyết, vắt thật khô nước sau đó đắp lên trán KElly.

Win nhìn Hàn Thế Bảo lo lắng cho Kelly liền đứng lên bỏ ra ngoài, Hạ Tuyết liền bước theo. Bên trong phòng chỉ còn Kelly và Hàn Thế Bảo, anh nhìn cô chăm chú, trên guơng mặt kia đầy nét mệt mỏi và u buồn, Hàn Thế Bảo đưa tay lên guơng mặt Kelly chỉnh lại những lợi tóc mái đang không theo nếp.

– Vì sao cô lại không tự chăm sóc bản thân mình một chút chứ… dù là cô đang tìm thứ gì ở Hàn gia này, cũng phải giữ sức khỏe thật tốt để tìm kiếm chứ. – Hàn Thế Bảo khẽ nói nhỏ.

Hạ Tuyết bước ra ngoài cùng Win, từ khi nhìn thấy cha mình và người đàn ông kia đang tranh giành Kelly thì nét mặt của Win đã thay đổi. Hạ Tuyết và anh liền bước tới mà giải cứu cô Kelly giữa hai người bọn họ, tuy vậy nét mặt kia vẫn không thay đổi… Hạ Tuyết chưa từng nhìn thấy Win như vậy…

– Anh sao vậy? – Hạ Tuyết từ phía sau bước tới, không nhìn Win nhưng cùng nhìn theo hướng anh đang nhìn tới, phía trước là một người phụ nữ xinh đẹp lần trước đã đi cùng Hàn phu nhân.

– Em có nhìn thấy người phụ nữ phía trước không? – Win nói.

– Uhm… tôi thấy.

– Cô ta chính là người mà cha tôi trước đây rất yêu… yêu đến mức tin tưởng mà giao tôi cho cô ta chăm sóc. Và tôi đã suýt nữa mất mạng vì cô ta. – Win nhìn Hàn Liên Chi mà căm ghét.

– Win… – Hạ Tuyết đưa tay nắm chặt tay Win, hy vọng anh bình tĩnh hơn. – Có lẽ Hàn tổng đã có sự sắp xếp của ông ấy, anh hãy bình tĩnh.

– Cô ta quay lại tôi không quan tâm, có quan hệ với ông ta tôi cũng không quan tâm… nhưng tại sao ông ta lại quan tâm đến cô Kelly, không phải ông ta muốn làm khổ cô giáo. – Win nắm chặt tôi tay lại mà tức giận.

Hạ Tuyết đôi chút hiểu tâm tư của Win, mặc dù anh đã nói rằng chỉ hướng về phía cô nhưng trong lòng Win vẫn là cô Kelly. Cô có quyền gì ép anh phải nhìn về phía cô, trong khi trái tim cô vân trông ngóng và chờ đợi người đàn ông khác. Hạ Tuyết cảm thấy cả cô và cả Win đều thật sự đáng thuơng, là những kẻ thất bại đang cùng nhau nắm tay mà sống.

– Chúng ta thật đáng thuơng. – Hạ Tuyết khẽ cười buồn.

– Em vừa nói gì? – Win nhìn Hạ Tuyết, anh không nghe rõ lời cô vì những tiếng ồn bên ngoài.

– Không có gì, tôi vào xem cô giáo… có lẽ anh nên ra ngoài chào hỏi khách mời. – Hạ Tuyết nói.

– Tôi cần gì phải chào hỏi bạn họ, dù sao thì nơi này cũng không thuộc về tôi. – Win nói sau đó quay mặt sang Hạ Tuyết. – Chúng ta cùng vào trong thôi.

Win không vào bên trong mà đứng bên ngoài vì sự có mặt của Hàn Thế Bảo.

– Hàn tổng, tôi sẽ ở đây chăm sóc cô Kelly, chú đừng lo. – HẠ Tuyết bước vào mà nói.

– Vậy phiền cô, đừng để cô ấy một mình.

– Vâng.

Hàn Thế Bảo có đôi chút tin tưởng vào Hạ Tuyết, bề ngoài cô gái trẻ này vô cùng ngây thơ và hiền lành. Dù sao đây cũng là tiệc tại nhà anh, anh là chủ gia không thể vắng mặt lâu. Hàn Thế Bảo liền bước chân ra ngoài, nhìn thấy Win đang đứng bên ngoài nhưng xem như không thấy mà bỏ đi.

Win bước theo phía sau. Hàn Thế Bảo liền quay lại.

– Con có chuyện gì sao?

– Ông thích cô giáo của tôi? – Win hỏi.

– Cô ấy hiện là thư kí của ta. – Hàn thế Bảo đáp.

– Vậy ông có thích Kelly không? – Win lại hỏi.

Hàn Thế Bảo không đáp mà quay mặt bỏ đi, Win vẫn không buông mà đuổi theo bắt lấy tay Hàn Thế Bảo.

– Vì sao không trả lời tôi?

Hàn Thế Bảo hất tay Win ra khỏi gấu áo, đẩy cậu con trai thua mình 15t và sát tường mà nói.

– Chuyện đó không liên quan đến con, chuyện của con là chăm chỉ học tập và nghe lời của ta. – Hàn Thế Bảo dùng ánh mắt giận dữ mà nói.

Win không nhường nhịn, đẩy Hàn Thế Bảo ra khỏi người đáp.

– Nếu ông không thích Kelly, thì hãy tránh xa cô ấy ra.

– Còn nếu ta thích thì sao? – Hàn Thế Bảo cười nữa miệng nói.

Win đẩy cha mình ép vào tường lật ngược tình thế.

– Nếu ông thích Kelly, thì càng nên tránh xa cô ấy hơn một chút… Người phụ nữ của ông chính là Hàn Liên Chi, đừng khiến Kelly phải đau lòng… ông phải xác định rõ ràng tình cảm của mình.

– Win, người cần xác định lại tình cảm là con mới đúng. Ta cứ nghĩ người con thích là cô gái tên Hạ Tuyết kia… nhưng có lẽ không phải là như vậy rồi. – Hàn Thế Bảo chỉnh lại chuẩn chu quần áo mà bỏ đi.

Win tức giận nắm chặt bàn tay thành một quả đấm, quả thật vì sao tình cảm của anh có cố gắng vẫn chưa thể quên được Kelly. Anh đối với Kelly là một loại tình cảm kì lạ, không giống như khi anh nhìn Hạ Tuyết.

Hàn Liên Chi nhìn thây Hàn Thế Bảo từ bên trong nhà chính đi ra thì nhanh chóng bước tới, cô ta tỏ ra như không hay không biết điều gì vẫn tuơi cười rạng rỡ bước đến gần Hàn Thế Bảo. Sau đó, Hàn Liên Chi khoác tay vào tay anh mà cùng anh bước đi chào hỏi khách mời, cô đang khẳng định rằng mình chính là người phụ nữ của Hàn Thế Bảo không ai khác.

– Hai người khi nào có tin vui đây? – Câu hỏi của một phu nhân giám đốc tập đoàn SELA.

Hàn Liên Chi ngượng ngùng im lặng nhưng đang trông đợi câu trả lời của Hàn Thế Bảo.

– Khi nào có tin vui, tôi nhất định sẽ mời phu nhân và chủ tịch đến dự. – Hàn Thế Bảo thong thả đáp. Hàn Liên Chi có chút không hài lòng, anh ta là đang tránh né câu hỏi đó.

– Lần này tôi về lại nơi này, cũng là muốn chứng kiến đứa con duy nhất của Hàn gia yên bề gia thất, sinh cháu cho Hàn gia. này, tôi đây rất muốn có cháu bế bồng rồi. – Hàn phu nhân mỉm cười lên tiếng.

– Hàn phu nhân, không phải đã có cháu là Win thiếu gia sao?

– Win sao? – Hàn phu nhân che miệng cười. – Win không….

– Win tất nhiên là con cháu Hàn gia rồi. – Hàn Thế Bảo nhanh chóng cắt lời, bà ta đang có kế hoạch hãm hại Win nữa sao, Hàn Thế Bảo liền dùng ánh mắt giận dữ nhìn Hàn phu nhân.

– Haha, Win tất nhiên là con cháu Hàn gia này rôi. – Hàn phu nhân khẽ cười nói.

– Có lẽ mẹ tôi muốn tôi kết hôn và nhanh chóng sinh thêm cháu cho bà, dù sao Win cũng đã quá lớn để được bà nội cưng nựng. – Hàn Thế Bảo đỡ lời.

– Vậy thì hai người nên mau chóng kết hôn đi, hoàn thành tâm nguyện của Hàn phu nhân.

Hàn phu nhân nhìn Hàn Thế Bảo cười đắc thắng, xem Hàn Thế Bảo yêu Hàn Liên Chi đến mức độ nào. Tiếng điện thoại của Hàn Thế Bảo vang lên chính là cứu anh ra khỏi tình thế mà Hàn phu nhân gài bẫy. Hàn Thế Bảo khẽ cười.

– Xin lỗi, mọi người hãy tiếp tục nói chuyện. – Sau đó liền bỏ đi.

Người gọi Hàn Thế Bảo không ai khác chính là Tuấn Anh. Đây chính là trợ thủ đắc lực nhất và hiểu ý anh nhất, quả nhiên thấy anh gặp khó xữ liền ứng cứu ngay.

Kelly tỉnh lại thì buổi tiệc đã xong, mọi người đang thu dọn mọi thứ bên ngoài. Hạ Tuyết đang gục ngủ bên cạnh cô, Kelly đứng lên tự sờ vào trán mình. cô đã hết sốt nhưng đầu còn hơi choáng tuy nhiên vẫn có thể chịu đựng được. Kelly lấy chiếc mềm đắp lên người Hạ Tuyết sau đó bước ra ngoài.

Cô bước đi về phía trước, nhìn ra phía ngoài hoa viên của Hàn gia hiện tại chỉ còn hai người. Họ đang ngồi trên chiếc ghế màu trắng, Hàn Liên Chi dựa đầu mình vào vai Hàn Thế Bảo.

– Thế Bảo, anh không muốn kết hôn với em sao?

– Anh cảm thấy chúng ta không nên vội, vả lại anh còn việc chưa hoàn thành. – Thế Bảo nói.

– Là việc gì chưa hoàn thành.

– Một việc riêng… không nói em nghe được.

– Em sẽ không hỏi nữa, vì anh luôn nghĩ em là người của mẹ nên sẽ không nói em biết. – Hàn Liên Chi quay mặt đi hờn dỗi.

– Thật sự anh không thể nói ra… nhưng khi nào anh hoàn thành nhất định sẽ nói em biết. – Thế Bảo đưa tay sang ôm Hàn Liên Chi.- Liên Chi, em nhớ không ngày xưa chúng ta thường ngắm sao nơi đây… hiện tại cũng không mấy thay đổi.

– Cảnh vật không thay đổi, chỉ có con người là dễ dàng đổi thay. – Hàn Liên Chi đáp.

-Nhưng tình cảm của chúng ta… không thay đổi. – Hàn Thế Bảo ôm Hàn Liên Chi vào lòng.

Hàn Liên Chi nhìn thấy Kelly đang đứng phía sau nhìn hai người bọn họ, sau đó liền buông Hàn Thế Bảo ra mà mỉm cười nói.

– Thế Bảo, ngày xưa tại nơi này anh đã nói rằng anh yêu em, và chúng ta đã có nụ hôn đầu tiên nơi đây… Hiện tại, em muốn anh hôn em một lần nữa tại nơi kỉ niệm đẹp như vậy. – Hàn Liên Chi nói.

Hàn Thế Bảo mỉm cười, đặt nụ hôn lên môi Hàn Liên Chi một cách ngọt ngào.

Kelly nhìn bọn họ, nước mắt bỗng nhiên khẽ rơi… không hiểu vì sao cô lại khóc… Cô như muốn ngã quỵ…

– Kelly. – Giọng nói quen thuộc phía sau Kelly vang lên, hai tay đỡ lấy người cô như muốn té ngã.

– Anh Thiên Ân. – Kelly giương đôi mắt đầy lệ nhìn Thiên Ân.

– Em thích hắn ta? – Thiên Ân nhìn Kelly hỏi.

– Anh Thiên Ân, em muốn rời khỏi Hàn gia, em không muốn nhìn thấy Hàn Thế Bảo nữa. – Kelly khóc trước mặt Thiên Ân.

– Được rồi, anh sẽ mang em đi đến nơi em có thể không bao giờ gặp người đàn ông kia nữa. – Thiên Ân ôm Kelly vỗ về.

– Em phải làm sao đây, vì sao tim em lại đau như vậy…

– Kelly, nếu em muốn quên người đàn ông kia thì tốt nhất hãy tìm một người thay thế, nỗi đau đó sẽ vơi bớt đi.

loading...

– Người thay thế.- Kelly ngỡ ngàng.

– Anh nguyện làm người thay thế đó, Kelly… em biết là anh yêu em mà.

– Anh Thiên Ân. – Kelly rời khỏi vòng tay Thiên Ân. – Em….

– Chỉ có như vậy, em mới chuyên tâm trả thù cho cha mẹ, không còn nghĩ đến Hàn Thế Bảo.

– Nhưng…

– Nghe lời anh, anh chưa bao giờ lừa dối em…

Kelly không còn biết phải suy nghĩ thế nào, cô nhìn về phía Hàn Thế Bảo vẫn đang âu yếm người phụ nữ khác, sau đó nhìn Thiên Ân khẽ gật đầu.

Thiên Ân đưa Kelly về ngôi nhà mà Hàn gia từng sắp xếp cho cô ở lại, lần này thì có lẽ cô sẽ thật sự rời đi, cô không muốn lưu luyến bất cứ thừ gì liên quan đến Hàn gia nữa, đặc biệt là người đàn ông mang tên Hàn Thế Bảo.

– Anh đợi em ở ngoài, em thu dọn một chút sẽ ra. – Kelly bước xuống xe, nhìn Thiên Ân cũng đang bước xuống liền chặn lại… cô không muốn anh Thiên Ân bước vào bên trong.

– Được, em vào đi. – Thiên Ân không ép Kelly, trước giờ đều không ép cô làm bất cứ điều gì.

Kelly vào nhà nhìn mọi thứ xung quanh một lần nữa. Thời gian cô ở lại nơi này không dài nhưng đủ để khiến cô có chút lưu luyến.Từ khi cô bước vào nơi này, mọi thứ đều đã được Hàn gia chuẩn bị sẵn sàng nên đi dọn đi, cô chỉ thu dọn một valy quần áo của mình.

– Để anh. – Thiên Ân bước tới, xách valy từ trong tay Kelly.

Kelly quay lại, ngắm nhìn ngôi nhà này… cô bỏ đi… chính là vứt bỏ cái thứ tình cảm kì lạ xuất hiện trong lòng… vứt đi mọi thứ để quay lại là một Kelly của ngày xưa.

Xe Thiên Ân một lần nữa lái ngang qua biệt thự Hàn gia, vì đây là đường duy nhất để quay về nên Thiên Ân không còn lựa chọn nào khác. Ánh mắt Kelly nhìn lướt qua, Thiên Ân nhấn ga nhanh thêm một chút… Kelly quay đầu nhìn về phía trước, tự dặn long không thể lưu luyến.

– Anh Thiên Ân… – Kelly khẽ gọi.

– Ừ! – Thiên Ân đáp.

– Anh chính là người luôn ở bên cạnh em khi em gặp khó khăn, em thật sự rất biết ơn anh. – Kelly cười buồn mà nói, Thiên Ân đã che chở cô từ khi cha mẹ cô mất đi.

Thiên Ân không đáp, đưa đôi mắt sáng hướng về phía Kelly chờ đợi điều tiếp theo cô muốn nói.

– Em làm sao có thể xem anh là người thay thế… và em cũng không cần điều đó. Em đã có dự định riêng của mình, sắp tới sẽ có nhiều việc phải làm… có thể sẽ không còn thời gian để nghĩ đến những việc không vui.

– Kelly, em không thể cho anh một cơ hội… dù chỉ là người thay thế.

– Em xin lỗi, em không thể lừa dối anh, càng không thể lừa dối bản thân mình… em biết và anh cũng biết người ở vị trí này. – Kelly đập tay vào ngực mình. – Là ai.

– Anh biết… – Thiên Ân nhìn về hướng lái xe. – Nếu anh không để em đi, không để em gặp Hàn Thế Bảo thì em đã không đau lòng như vậy.. Kelly anh xin lỗi.

– Không phải là lỗi của anh, đó chính là lỗi của em không tự làm chủ bản thân mình. – Kelly lắc đầu nói. – Ngày mai, em sẽ đến The Win xin thôi việc. Sau đó em muốn gặp anh.

– Em có việc gì muốn nói, vì sao không nói ngay bây giờ. – Thiên Ân hỏi.

– Khi em rời khỏi The Win, chính là lúc Kelly xấu xí biến mất mãi mãi…

Xe dừng trước cổng biệt thự Thiên Ân, Kelly bước xuống theo Thiên Ân đi vào bên trong. Thiên Ân vừa đi vừa suy nghĩ, chưa bao giờ anh lại khó nắm bắt được suy nghĩ của Kelly như hiện tại, quả nhiên cô ấy đã lớn và bắt đầu có những suy nghĩ chính chắn.

– Xem con mang ai về đây, là cô bé năm xưa phải không. Hôm nay đã lớn như thế rồi. – Hoàng lão gia từ trên lầu nhìn thấy Thiên Ân và Kelly đi vào liền bước xuống.

Thiên Ân kinh ngạc vì Hoàng Thiên Phúc có mặt bên trong biệt thự này, như vậy liệu Kelly ở lại đây có gặp phải nguy hiểm hay không. Thiên Ân liền nắm tay Kelly sau đó bước ngang trước mặt cô.

– Kelly, em lên phòng nghĩ ngơi trước. – Thiên Ân nói.

– À, vâng. – Kelly nhìn vể phía Hoàng Thiên Phúc. – Cháu chào bác Hoàng.

Thiên Ân nhanh chóng đưa Kelly vào phòng sau đó bước xuống phòng khách nơi mà Hoàng Thiên Phúc vẫn còn đứng đó.

– Ông không được động vào cô ấy. – Thiên Ân nói.

– Ta đã làm gì con bé mà con lại khẩn truơng như vậy. – Hoàng Thiên Phúc đáp. – Ta luôn giữ lời hứa của mình, chỉ là nhắc con thời gian còn lại không còn dài…

– Nếu tôi tìm được thứ ông muốn, ông sẽ không giết Kelly. – Thiên Ân tức giận nói.

– Ta sẽ không giết nó, nhưng Hàn gia… họ có ra tay… ta cũng không thể ngăn cản.

Thiên Ân đập tay lên bàn kính, chiếc bàn vỡ nát… máu trên tay tứa ra loang đỏ một vùng.

– Tôi nhất định không cho phép bất cứ ai hại Kelly. – Thiên Ân nói xong liền đứng lên bỏ về phòng.

Hàn Thiên Phúc nhìn con trai liền phiền lòng, vì sao con trai cùa ông ta lại đi yêu một con bé không thể yêu như vậy.

– Con đửng quên, năm đó… bàn tay con cũng đã dính máu tuơi của nhà họ Phạm… Con yêu con gái của Phạm Tiến Luật ư, con nghĩ có thể sao… nếu con bé biết được sự thật người chịu thiệt chỉ có một mình con thôi, Thiên Ân.

Thiên Ân nghe xong lời Hoàng Thiên Phúc, cả người lạnh đi… anh đưa đôi bàn tay mình lên nhìn qua… năm đó… đôi bàn tay này cũng đã dính máu.

**************

Hàn Thế Bảo ngồi trong phòng làm việc, đêm qua Kelly ra về khi nào cũng không đến chào anh, trong người cô lại đang bị ốm nặng như vậy… Hàn Thế Bảo có chút lo lắng nên đã đến The Win từ rất sớm, ngồi trong phòng nhưng vẫn cứ mông ngóng ra phía bàn làm việc của Kelly.

Kelly bước ra từ trong thang máy tầng 10, Hàn Thế Bảo đang ngồi lại đứng phắt lên… nhưng suy nghĩ một chút lại ngồi xuống. Kelly không tiến về bàn làm việc mà đi đến cửa phòng Hàn Thế Bảo.

– Vào đi. – Hàn Thế Bảo nghe tiếng Kelly gỏ cửa liền nói lớn.

– Hàn tổng. – Cô cúi mặt.. không nhìn anh.

– Cô đã khỏe chưa mà đi làm, tôi không hẹp hòi đến mức trừ luơng khi cô nghĩ ốm. – Anh nhìn cô quan tâm nói

Cô không nói điều gì, bước tới phía gần anh sau đó đưa một phong bì trước mặt anh, trên phòng bì ghi ” Đơn xin thôi việc.”

– Đơn xin thôi việc? – Anh bất ngờ nói.

– Vâng, tôi muốn nghĩ việc. – Cô gật đầu đáp.

Hàn Thế Bảo cầm lá đơn trên tay… sau đó lại nhìn Kelly.

– Cô không hài lòng về điều gì?

– Tôi hài lòng về mọi thứ.

– Lí do cô xin nghĩ.

– Tôi quyết định sẽ quay về Mỹ.

Hàn Thế Bảo đứng lên, đi về phía Kelly nhìn thẳng vào mắt cô:” Không phải vì nụ hôn lần đó chứ?”

Kelly bật cười, chính là nụ cười chua chát.

– Anh lại tự đề cao bản thân quá rồi, Hàn tổng.

– Tôi không cho em nghĩ. – Hàn Thế Bảo nắm lấy cổ tay Kelly mà nói, tay kia cầm tờ đơn mà vò nát. – Không được phép rời khỏi nơi này.

– Tùy anh thôi. – Kelly hất tay Hàn Thế Bảo ra khỏi tay mình. – Dù soa tôi cũng sẽ về Mỹ, chỉ là đến thông báo cùng anh… anh duyệt đơn cũng được không duyệt cũng không sao. – Noi rồi Kelly quay lưng bước đi.

– Kelly, đừng đi. – Hàn Thế Bảo nói lớn, không hiểu vì sao anh lại không muốn cô đi, cảm giác sợ cô sẽ biến mất, không còn nhìn thấy cô hằng ngày tại vị trí thư kí kia.

Kelly dừng lại, quay mặt nhìn Hàn Thế Bảo nói:” Hàn tổng, chúc anh hạnh phúc… Có lẽ đám cưới của hai người, tôi sẽ không về chúc mừng được.”

Nói xong Kelly bước ra khỏi phòng làm việc, Hàn Thế Bảo chỉ đứng im nhìn cô thu xếp vật dụng của cô trên bàn làm việc. Anh rõ ràng biết Kelly thích anh, nhưng anh không đáp trả cũng không phũ phàng mà từ chối, cứ thế mà trêu đùa cô. Hiện tại, Hàn Liên Chi lại trờ về khiến anh trở nên mất thăng bằng, chỉ vì cái kỉ niệm quá ngọt ngào, cái quá khứ có hình ảnh Hàn Liên Chi bao trùm lấy anh… anh không thể thoát ra nó được. Hàn Thế Bảo ngồi xuống ghế dựa lưng thẳng nhắm mắt lại, lại thấy hình ảnh của Kelly mỉm cười.

Kelly bên ngoài thu xếp lại vật dụng của mình vào thùng giấy, cô mở ngăn tủ liền nhìn thấy bộ váy lần trước anh mua để trêu chọc cô. Kelly cầm bộ váy trên tay ngắm nhìn, sau đó lại bỏ vào thùng vật dụng của cô…Kelly sắp xếp xong mọi thứ, nhìn vào bên trong phòng Hàn Thế Bảo khẽ mỉm cười nói:” Tạm biệt anh… Thế Bảo.”

Khi Hàn Thế Bảo nhắm mặt lại, nhìn thấy hình ảnh Kelly xuất hiện trong đầu, điều này khiến anh hết sức ngạc nhiên… từ khi nào anh lại đặt cô gái xấu xí kia vào trong tâm thức như vậy? Hàn Thế Bảo mở mắt nhìn về hướng bàn làm việc của Kelly thì cô đã đi khỏi tự khi nào.

Anh bất giác đứng dậy, chạy ra ngoài thì Kelly đã bước vào bên trong thang máy, cửa thang máy đóng lại… Hàn Thế Bảo chưa kịp nói một lời cùng cô.

– KElly… – Hàn Thế Bảo gọi cô khi thang máy đã băt đầu di chuyển xuống. – Không được đi.

Anh từ đi về hướng cầu thang bộ, chạy theo cầu thang mà đuổi theo.

Kelly bước ra khỏi thang máy tại tầng trệt, cô nhanh chóng rời khỏi The Win để đến cuộc hẹn với Thiên Ân… cô đã quyết định đưa bảng danh sách kia cho Thiên Ân, và anh sẽ giúp cô tìm ra kẻ thù. Giải quyết mọi ân oán, cô sẽ rời khỏi nơi này mà sang Mỹ sinh sống.

Hàn Liên Chi nhìn thấy Kelly mang thùng vật dụng rời khỏi The Win thì nhoẻn cười, bước tới phía trước Kelly mà châm chọc.

– Cô từ chức?

Kelly khẽ nhếch cười không đáp, bước ngang qua Hàn Liên Chi như xem cô ta không tồn tại.

– Quyết định như vậy là đúng, tự biết lượng sức mình. – Hàn Liên Chi lại kích tướng.

Kelly để ngoài tai mà bước thẳng, dù sao cô cũng đã quyết định không ở lại nơi này nữa… quan tâm đến bọn họ chỉ hạ thấp bản thân.

– Kelly… cô đứng lại đó cho tôi. – Giọng Hàn Thế Bảo hét lên từ phía sau, áo anh ướt đẫm mồ hôi, hơi thở nặng nề.

KElly nghe giọng Hàn Thế Bảo liền bất ngờ, quay lại nhìn anh thì trông thấy bộ dạng nhếch nháp của anh… anh ta đi từ cầu thang bộ… là đi từ tầng 10 xuống để đuổi theo cô ư.

– Hàn tổng, còn có việc gì sao? – Kelly quay lại nhìn Hàn Thế Bảo hỏi.

– Kelly. – Hàn Thế Bảo bước đền gần bên cạnh cô. – Có thể đừng rời đi hay không?

Hàn Liên Chi từ phía sau bước tới, nắm lấy tay Hàn Thế Bảo, trong lòng có chút tức giận nhưng nét mặt vẩn tỏ ra như không.

– Thế Bảo, có chuyện gì sao?

– Liên Chi. – Hàn Thế Bảo nhìn qua Liên Chi…

– Hàn tổng, tôi đã nói rõ ở văn phòng rồi… – Kelly cuối đầu chào Hàn Thế Bảo. – Tạm biệt.

Kelly bước đi thì Hàn Thế Bảo rời khỏi tay Liên Chi mà bước tới nắm lấy tay Kelly.

– Có thể vì tôi không, Kelly. – Hàn Thế Bảo nói tiếp. – Đừng đi.

Mục lục
loading...