Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 31


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 31

 – Bảo My, trốn đi… bọn họ sẽ giết chết con…Bảo My, mau trốn đi. – Giọng nói của Phạm phu nhân vang vọng trong cơn mơ của Kelly, người cô ướt đẫm mồ hôi, đôi mắt tràn đầy lệ rơi…

– Mẹ, mẹ ơi… đừng bỏ con.. mẹ ơi. – Kelly khẽ gọi mẹ trong vô thức.

Hình ảnh người mẹ thân đầy máu tái hiện trong cơn mơ, Kelly hét lên trong không gian im lặng tại nhà riêng…

- Mẹ… không được… không được… – Cô giật mình tỉnh giấc, thì ra cô lại mơ về chuyện năm đó, giấc mơ dai dẳng theo cô hơn mười năm qua.

Nhìn xung quanh, cuộc sống bí ẩn của cô trãi qua một cách đơn độc, không một ai bên cạnh vì đơn giản cô không đặt niềm tin vào bất cứ ai, và cô lại mang quá nhiều bí mật, quá nhiều sự hận thù.

– Anh Thiên Ân. – Kelly gọi cho Thiên Ân.

– Trễ rồi, em có việc gì sao? – Thiên Ân nhìn thấy đã hơn 2h sáng liền nói.

- Anh hãy nói cho em biết, nếu anh có được bảng danh sách kia… anh sẽ tìm ra được người sát hại cha mẹ em. – Kelly cầm bảng danh sách trên tay mà nói.

– Ừ. – Thiên Ân đáp.

– Ngày mai, em muốn gặp anh.

– Được, tối mai anh sẽ đến The Win đón em. – Thiên Ân nói, đôi mắt anh ánh lên nét ưu phiền.

– Phiền anh rồi, anh ngủ ngon.

– Em ngủ ngon.

Thiên Ân nhìn vào màn hình điện thoại đã tối đen… cuối cùng cô gái kia cũng tự nguyện giao nó cho anh… nhưng vì sao tâm trạng của anh không hề vui mừng khi mọi chuyện đã sắp kết thúc. Mười năm là thời hạn, hiện tại thời hạn cũng đã tới… liệu anh có thể thay đổi mọi thứ hay không, anh sẽ bảo vệ cô gái nhỏ này nào… luôn mỉm cười khi anh đến Phạm gia và ngọt ngào gọi tên anh là ” Anh Thiên Ân”.

*******************

Buổi sáng, Kelly thức giấc với bao nhiêu sự mệt mỏi, cô hình như đang bị sốt… nhưng sắp tới là buổi tiệc ở Hàn gia, có quá nhiều việc phải chuẩn bị cô không thể nghĩ vào lúc này được.

Kelly đã chuẩn bị sẵn bảng danh sách khách mời trước ở nhà, sau đó lái xe đến The Win.

– Kelly, chào buổi sáng. – Cô tiếp tân mỉm cười nói.

– Chào cô. – Kelly gật đầu chào lại.

– Hàn tồng vẫn chưa đến đâu, lại đây uống chút cafe với chúng tôi. – Một nhân viên khác nói, đồng hồ vẫn chưa đến giờ làm việc.

– Cảm ơn, tôi còn một số việc cần làm… để khi khác tôi sẽ mời. – Kelly mỉm cười xong liền bước đi.

Phía sau lời bàn tán của các nhân viên cách ngành về KElly lại rộ lên, ai cũng thắc mắc vì sao cô ta không được xinh đẹp lại được ngồi ở vị trí là bộ mặt của tổng giám đốc như vậy.

– Các cô nghĩ xem, trước giờ các thư kí của Hàn tổng ai nấy cũng đẹp như hoa như tranh, lại là người học thức cao. Cô Kelly học thức cũng cao đó, nhưng bề ngoài thì quá tệ rồi.

– Tôi ước gì mình được ngồi ở vị trí đó, hằng ngày được nhìn thấy Hàn tồng nhiều như vậy.

– Cô đừng mơ mộng nữa, Hàn tổng đã công khai bạn gái là Hàn Liên Chi rồi.

– Họ chẳng phải là anh em sao?

- Cô ta là con nuôi của Hàn phu nhân, không hề có huyết thống nên chuyện ấy là bình thường… nhìn xem họ chính là trai tài gái sắc. Bọn họ chính là thanh mai trúc mã từ bé, sau này cô ta theo Hàn phu nhân sang Mỹ nên mới bị chia cắt, nay lại tái hợp rồi.

loading...

– … …… …

Kelly đứng đợi thang máy từ phía xa nhưng nghe hết mọi lời nói của những người kia. Hàn Liên Chi và Hàn Thế Bảo thì ra trước kia đã yêu nhau… thế nên Hàn Thế Bảo luôn không từ chối mọi yêu cầu của cô ấy.

Cô từ cửa tháng máy bước ra, bảng danh sách khách mời cầm trên tay… nghĩ rằng Hàn Thế Bảo không có ở trong phòng nên không gõ cửa mà thuận tay đẩy vào. Cô bước vào bên trong không suy nghĩ gì, trước mắt lại thấy Hàn Thế Bảo đang ôm Hàn Liên Chi trong lòng.

– Tôi… tôi xin lỗi… tôi nghĩ rằng Hàn tồng chưa đến… nên… – Kelly ấp úng.

Hàn Thế Bảo thấy Kelly đi vào liền buông Hàn Liên Chi ra khỏi, sau đó hướng mắt về phía Kelly.

– Cô vào có việc gì?

- Đây là bảng danh sách khách mời… tôi mang vào cho anh phê duyệt. – Kelly bước tới gần hai người bọn họ, Hàn Liên Chi đang không vui nhìn cô.

– Để trên bàn cho tôi. – Hàn Thế Bảo nói.

Kelly đặt bảng danh sách lên bàn, vẫn không nhìn hai người bọn họ.

– Tôi xin phép ra ngoài làm việc. – Kelly quay đầu bước đi.

Cô vừa bước ra khỏi phòng, Hàn Liên Chi nhìn ánh mắt mà Thế Bảo đang nhìn Kelly liền không vui.

– Vì sao anh lại phải buông em ra khi cô ta vào? – Hàn Liên Chi hỏi.

– Vì đây là phòng làm việc, không tiên để người khác nhìn thấy chúng ta như vậy. – Hàn Thế Bảo đáp.

- Không phải lần trước trước mặt mọi người anh vẫn thân mật với em sao. - Hàn Liên Chi nghi ngờ. – Không phải là anh không muốn cô gái kia buồn chứ.

– Liên Chi. – Hàn Thế Bảo bật cười. – Em nghĩ là anh và cô ta có gì sao?

– Chuyện gì cũng có thể xảy ra.

- Em xem em xinh đẹp như vậy, anh lại để mắt tới cô gái kia ư. Liên Chi à, em nghĩ lung tung như vậy… lại là xem thường thẩm mỹ của anh. – Hàn Thế Bảo đáp.

Hàn Liên Chi mỉm cười, đặt nụ hôn lên má Hàn Thế Bảo:” Anh thật mồm mép mà.”

Hàn Thế Bảo không đáp, đôi mắt lại nhìn ra Kelly đang ngồi bên ngoài làm việc… có một chút không vui trong mắt.

Hàn Liên Chi bước ra khỏi phòng tổng giám đốc, ánh mắt nhìn Kelly khẽ đánh giá. Quả nhiên cô ta thật kém sắc, không có gì đáng ngại với cô thư kí này. Hàn Liên Chi nhìn Kelly cười khinh khỉnh rồi bước đi.

Hàn Thế Bảo ngồi trong phòng, nhìn ra phía ngoài quan sát Kelly sau khi Hàn Liên Chi rời khỏi liền đưa nắm đấm về hướng thang máy mà mắng… anh khẽ bất cười… cô gái này xem ra đã lớn tuổi như vậy nhưng hành động thật trẻ con.

Từ bên trong cách bên ngoài bằng một lớp che chắn, chỉ có bên trong nhìn thấy bên ngoài mà bên ngoài không thể quan sát bên trong được.

Kelly quay mặt nhìn vào bên trong, HÀn thế Bảo cũng đang nhìn ra phía cô.

Chỉ có cô là không biết, có một người đang thầm quan sát nhất cử nhất động của cô.

Mục lục
loading...