Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 30


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 30: Cô Em Họ Bất Đắc Dĩ Của Kelly

–  Hàn tổng, anh cho tôi ư. – Kelly ngạc nhiên, cô cứ ngỡ rằng anh mua tặng Hàn Liên Chi.

– Lần trước mời cô đến bữa tiệc với tư cách là gia sư của Win, nói thật ra tôi cảm thấy cô ăn bận thật không hợp thời trang… Lần này là tư cách thư kí của tôi, tất nhiên không thể xuề xoà như lần trước. Kelly, hy vọng cô đừng khiến tôi mất mặt. – Hàn Thế Bảo đáp. – Mắt thẩm mĩ của cô quả thật quá tệ.

– Anh… – Kelly vứt bộ váy về phía Hàn Thế Bảo nói. – Tôi sẽ cho anh thấy thẩm mĩ của tôi vào cuối tuần này.

– Cô không muốn nhận ư. – Hàn Thế Bảo nhìn thấy túi đựng váy trúng người anh mà rơi xuống đất.

– Cảm ơn Hàn tổng, tôi không nhận. – KElly đáp.

– Vậy vứt đi. – Hàn Thế Bảo lạnh lùng nhìn bộ váy bị rơi ra ngoài sau đó quay lưng bước đi. – Nhanh chóng chuẩn bị danh sách khách mời đi.

Kelly tiếc nuối nhìn bộ váy dưới đất, trước đó chưa đầy 30 giây cô đã rất cảm động vì anh nói rằng cô hãy mặc nó vào trong buổi tiệc, sau đó 30s liền tạt một gáo nước lạnh vào mặc cô. Kelly đập bàn giận dữ, cái gì mà không có mắt thẩm mĩ chứ, rồi anh ta sẽ hối hận với lời nói hôm nay.

Kelly nhặt bộ váy đắt tiền kia lên, tiếc rẻ mà không vứt đi như lời Hàn Thế Bảo nói… sau đó cất vào bên trong ngăn bàn của mình.

– Kelly, cô mang bản hợp đồng này sang công ty Đại Á gặp giám đốc điều hành để lấy chữ kí của anh ta, sau đó tìm cách xin bảng doanh thu gần nhất từ bộ phận bán hàng của hạng mục và chúng ta cùng họ hợp tác.

– Không phải họ đã chuyển bảng doanh thu cho chúng ta rồi sao? – Kelly thắc mắc.

– Đó là bảng doanh thu của giám đốc bọn họ đưa, chúng ta có bảng doanh thu từ bộ phận bán hàng mang so sánh xem có sai lệch. – Hàn Thế Bảo đáp.

– Vâng, nhưng làm sao có thể xin từ họ đây… – Kelly hỏi.

– Nếu cô không biết làm sao, thì viết đơn xin nghĩ đi. – Hàn Thế Bảo nhìn Kelly nói, cô ta đúng là chưa hề có kinh nghiệm làm việc.

Kelly bị doạ đuổi việc liền nhanh miệng nói:” Hàn tổng, tôi sẽ nhanh chóng mang bảng doanh thu về.” – Sau đó rời khỏi phòng của Hàn Thế Bảo.

Kelly mang bảng hợp đồng gặp giám đốc của Đại Á xin chữ kỉ xong liền đi đến bộ phận bán hàng. Đây là hạng mục hợp tác giửa The Win và Đại Á, Đại Á khó khắn lắm mới đấu qua nhiều công ty khác để được bắt tay với The Win, nhưng liệu bàng doanh thu mơ ước họ đưa cho The Win liệu có đúng sự thật hay không, quả là Hàn Thế Bảo không ai có thể qua mắt anh ta.

Kelly ủ rũ nhìn từ xa đội ngũ bán hàng của Đại Á, phải làm sao để xin được từ họ bàng doanh thu gần nhất của quý này đây, nhớ lại gương mặt lạnh lùng của Hàn Thế Bảo bảo cô hãy từ chức nếu không lấy về được, Kelly khẽ rùng mình… cô nhất định phải ở lại The Win này, vì nhiều lý do. Đội ngũ bán hàng có 5 người, gồm 1 người đàn ông trẻ tuổi mặc áo màu khác với 4 cô gái. Có lẽ anh ta là quản lý, còn 4 cô gái kia là nhân viên.

– Người đó chính là mục tiêu của mình. – Kelly nhắm về người đàn ông trước mắt. – Anh hùng khó vượt ải mỹ nhân, Kelly búng tay kêu một tiếng khẽ mỉm cười.

Từ phía xa, một cô gái mặc chiếc váy hoa màu hồng, chân mang giày cao gót sang trọng… đôi môi đỏ cùng làn da trắng khiến cô vô cùng nổi bật… mọi ánh mắt đều dồn về phía cô. Kelly khẽ mỉm cười đi về phía đội ngũ bán hàng mà mình nhắm tới.

– Xin chào, em muốn mua loại hàng nào, chổ anh có rất nhiều cho em lựa chon. – Quản lý bán hàng nhìn thấy Kelly xinh đẹp liền nhanh chóng lại gần bắt chuyện.

Kelly dùng tay che miệng cười ngọt ngào, sau đó nhìn xung quanh gian hàng liền đáp:” Chào anh, em là người của tập đoàn The Win. Em đến đây tìm người có vị trí cao nhất ở đây ạ.”

– Anh… anh chính là quản lý ở đây. – Người đàn ông kia liền ra vẻ oai vệ.

– Thì ra là anh ạ, quả nhiên em không nhìn sai mà, từ đầu em đã đoán anh chính là người có quyền nhất tại nơi này. – Kelly giữ nụ cười trên môi.

– Em tìm anh có việc gì sao?

– Bên em cần doanh thu mới nhất của mặt hàng này, em đã tìm giám đốc rồi nhưng ông ấy nói anh là người giữ nó và bảo em tìm anh để lấy.

– Là giám đốc bảo em tìm anh lấy ư.

– Anh không tin em nói sao. – Kelly phụng mặt xuống trông cưc đáng yêu.

– Tin… tất nhiên là tin rồi… một cô gái xinh đẹp như thế này làm sao có thể không tin. – Quản lý không khỏi dời mắt khỏi Kelly.

– Anh cho em bảng doanh thu quý này ạ. – Kelly đưa đôi tay mình ra.

Quản lý bán hàng không ngần ngại liền lấy bảng doanh thu quý mới nhất đưa cho Kelly, Kelly có trong tay bàng doanh thu thì vô cùng vui mừng, xem ra vẻ bề ngoài có thể làm nên nhiều chuyện như vậy. Cô hớn hở cáo từ rồi bước nhanh về phía nhà vệ sinh để thay đồi bộ dạng.

Tuấn Anh đang mua một số thứ cần thiết để đặt cho bữa tiệc, anh nhìn xung quanh liền nhìn thấy bóng dáng quen thuộc… sau đó liền đuồi theo.

– Cô gì ơi… dừng lại một chút. – Tuấn Anh từ phía sau gọi.

Kelly nghe giọng nói quen thuộc liền giật mình, tim đập mạnh hơn… là Hà Tuấn Anh đang gọi cô sao… anh ta nhận ra cô là người lần trước gặp khi đến cứu Hạ Tuyết ư.

Kelly đứng lại nhưng không quay mặt lại… cảm giác Tuấn Anh đang bước tới gần liền cúi người xuống tháo dôi giày cao gót mà bỏ chạy.

– Này… không được chạy. – Tuấn Anh nhanh chóng đuổi theo.

Một màn rượt đuổi xảy ra… nhận được sự chú ý của nhiều người.

Bảo vệ tưởng Kelly là kẻ trộm mà ra sức tóm lấy cô nhưng đều bị cô hạ gục và bỏ chạy nhanh. Nhưng cuối cùng Tuấn Anh cũng đã đuổi kịp cô, hai người đang đứng trên sân thượng của toà cao ốc này.

– Cô là ai, vì sao lại phải bỏ chạy. – Tuấn Anh thở dốc mà nói.

– Anh đuổi theo nên tôi phải bỏ chạy. – Kelly cũng mệt mà dưa vào thanh cầu thang mà nói.

Quả nhiên giọng nói của cô ta giống với Kelly, nhưng cô gái này có một vẻ đẹp hoàn mỹ…

– Lần đó cô là đến cứu Lâm Hạ Tuyết vì sao không nói rõ để chúng ta phải ẩu đã. – Tuấn Anh bước tới phìa Kelly. – Cô là ai, có mối quan hệ thế nào với Hàn tổng của chúng tôi.

– Tốt nhất anh cứ xem như chưa từng gặp tôi. – Kelly nắm lấy thanh cầu thang mà bỏ chạy tiếp.

Tuấn Anh mệt đến không nhấc nổi chân, đành nhìn Kelly bỏ chạy mà không thể chạy theo. Từ trên người cô rơi xuống một tờ giấy, Tuấn Anh tiến tới nhặt lên đọc dòng chữ được in phía trên tờ giấy kia:” Bảng doanh thu.”

Tuấn Anh dùng thân phận trợ lý tổng giám đốc của The Win yêu cầu phòng giám sát cho anh xem lại camera ghi hình. Tuấn Anh nhìn thấy Kelly xấu xí đến gần bộ phận bán hàng quan sát sau đó liền bỏ đi về hướng trung tâm mua sắm mà lựa một bộ váy màu hồng, cùng một đôi giày. Sau đó một cô gái xinh đẹp xuất hiện, mặc đúng bộ váy mà Kelly mua khi nãy… Tuấn Anh nhìn chăm chăm vào màn hình, trên tay cầm bảng doanh thu mà suy nghĩ.

Kelly về lại văn phòng, hai chân cô đau nhức không nhấc nỗi cũng tại tên Tuấn Anh kia hại cô mệt đến chết như vậy. Vừa nhắc tào tháo tào tháo đã tới, từ thang máy Tuấn Anh bước ra sau đó liền đi vể phía Kelly.

– Hôm nay cô đến Đại Á sao? – Tuấn Anh hỏi.

– Vâng, Hàn tổng sai tôi đến tìm giám đốc và lấy bảng doanh thu gần nhất. – Kelly hơi e ngại đáp.

loading...

– Vậy cô đã lấy được chưa. – Tuấn Anh lại hỏi.

– Tất nhiên là lấy được tôi mới quay về. – Kelly tìm trong túi bảng doanh thu nhưng tìm mãi không thấy. – Vừa rồi tôi để trong túi mà.

– Có phải là cái này. – Tuấn Anh đặt bảng doanh thu trước mặt Kelly.

– Anh… vì sao… anh có nó… – Kelly khẽ rung người, không phải anh ta đã biết bì mật của cô chứ.

– Tôi nhặt được từ một cô gái… – Tuấn Anh nhìn Kelly bằng ánh mắt soi mói. – Một cô gái rất xinh đẹp, và không phải là lần đầu tiên tôi gặp cô ta.

Kelly cứng đờ người không đáp môt lời, cô không biết mình phải nên nói ra điều gì.

– Kelly. – Tuấn Anh gọi.

– Tôi… tôi nghe. – Kelly ấp úng.

– Có phải… cô ta… chính là… người quen của cô. – Tuấn Anh suy đoán, có thể Kelly đã nhờ cô gái kia dùng sắc đẹp mà dụ dổ tay quản lý.

Kelly như lượm được vàng, liền nhanh chóng gất đầu lia lịa.

– Quả nhiên tôi đoán đúng, cô ta là gì của cô? – Tuấn Anh hỏi.

– Cô ấy… cô ấy… là em họ của tôi ở Mỹ. – Kelly đáp.

– Cô ta tên gì?

– Bảo My.

– Cô ấy bao nhiêu tuổi.

– 20.

– Cô ấy đang sống ở đâu.

– Tuấn Anh, vì sao anh quan tâm đến em gái tôi như vậy. – Kelly hỏi lại, không khéo bị anh ta điều tra ra hết. – Em gái tôi sẽ không vui nếu như tôi cho anh biết quá nhiều.

– Tôi muốn nhờ cô một việc, Kelly. – Tuấn Anh mỉm cười nói.

– Là… việc gì?

– Tôi muốn hẹn gặp Bảo My.

– Hẹn… gặp sao? – Kelly hơi bất ngờ. – Để làm gì?

– Đó là việc giữa tôi và Bảo My, cô có thể giúp tôi chứ.

– À… việc đó… tôi… sẽ hỏi lại ý kiến của em ấy. – Kelly ái ngại nói.

– Tôi chờ tin từ cô, Kelly. – Tuấn Anh nói xong liền mỉm cười quay đi về phía phòng tổng giám đốc.

Tuấn Anh muốn gặp cô để làm gì chứ, cô và anh ta thì có gì để nói với nhau sao? Kelly nhìn vào văn phòng kia liền khó hiểu. Vì sao lần nào cô lộ mặt đều hết bị người này đến người khác phát hiện, tất cả đều là người của Hàn gia này. Một chút nữa thì đã bị lộ, cũng may là Tuấn Anh nghĩ Kelly xinh đẹp chỉ là người có quen biết với cô. Cô nhất định phải cẩn thận hơn một chút.

***************

Vết thương của Hạ Tuyết xem ra đã lành lặn, cô có thể rời khỏi xe lặn mà tự đi lại nhẹ nhàng được. Cô và Win cũng đã bắt đầu đến trường lại sau thời gian nghĩ để dưỡng thương, Win là con trai của Hàn gia, Hạ Tuyết lại được Win che chở nên nhà trường không làm khó cả hai.

Hạ Tuyết đi đến nơi nào Win cũng là người đi theo bên cạnh, anh không muốn cô một lần nữa bị hãm hại. Gia đình Hồng Ngọc đã phải trả già vì những gì đã làm, cô ta cũng không thể học tại trường trung học King nữa, hình như bọn họ đã chuyển về vùng nông thôn sinh sống. Còn gia đình Mai Hoa vì làm ăn phi pháp nhiều vụ, lần này Tuấn Anh sai đàn em phá hỏng và báo với chính quyền. Cha mẹ Mai Hoa vào tù, các tay anh chị trong giang hồ tìm đến đòi nợ cô ta, không còn lớp vỏ bao bọc của cha mẹ… Mai Hoa túng quẩn không biết xoay xở đường nào liền trở thành gái tiếp bia tại các vũ trường… Tuấn Anh vì Tú Anh đã qua khỏi nguy hiểm nên cũng không muốn đánh cùng giết tận cô ta, xem như đó là cái giá phải trả của Mai Hoa.

– Win, có lẽ thời gian tới tôi sẽ về nhà một thời gian. – Hạ Tuyết ngồi trên ghế đá bên cạnh Win, cô đưa tay đón lấy chiếc lá vàng rơi.

– Vì sao em muốn về nhà. – Win bất ngờ hỏi.

– Không phải sắp tết rồi sao? Tôi muốn đón năm mới cùng cha mẹ…

– Tết sao? – Win khẽ nói sau đó nhìn xa xăm. – Tết là ngày vui nhỉ, nhưng đối với tôi nó thật vô nghĩa. – Win bật cười chua chát.

– Win, đừng suy nghĩ theo chiều hướng xấu nữa. Biết đâu năm nay mọi chuyện sẽ thay đổi. – Hạ Tuyết nói.

– Hạ Tuyết, em cho tôi theo em về nhà, được không? – Win nói.

– Về nhà tôi sao? – Hạ Tuyết nhìn Win, khẽ bật cười, nụ cười cô như gió mát mùa xuân thổi tới.

Win gật đầu. – Tôi muốn xem, tết ở nơi em sống vui như thế nào mà em lại muốn rời xa tôi về nha.

Hạ Tuyết suy nghĩ một chút rồi đáp:” Được thôi, vậy chúng ta cùng về nhà tôi vậy.”

Win đưa tay quàng sang vai Hạ Tuyết, cô dựa đầu và vai anh… một khung cảnh tuyệt đẹp như một đôi tình nhân nhỏ đang hạnh phúc cùng nhau. Nhưng hạnh phúc luôn tim cách trốn đi nơi nào đó, để con người ta cứ chạy theo tìm kiếm… trong thời gian tìm kiếm ấy lại trải qua bao nhiêu đau thương.

– Cuối tuần này Hàn gia có tiệc, em hãy chuẩn bị một chút để gặp cha và Hàn phu nhân. – Win lo lắng nhìn Hạ Tuyết nói.

– Ở lại Hàn gia khi chưa được sự cho phép của cha anh, tôi cảm thấy có chút e ngại… nhưng tôi sẽ không vì bản thân mà rời xa anh. – HẠ Tuyết đáp.

– Ông ấy tuy không để mắt tới tôi, không quan tâm tôi nhưng ông ấy không phải người hẹp hòi… ít ra trong mắt tôi cha tôi là một người tốt… vì ông ta chưa bao giờ mang phụ nữ về nhà… ít ra ông ấy tôn trọng sự có mặt của tôi.

– Win, đừng giận Hàn tổng nữa, có thể Hàn tổng có lí do riêng… – Hạ Tuyết nói. – Không có người cha nào không yêu thương con mình cả.

– Được rồi. – Win đứng lên nắm tay Hạ Tuyết. – Đừng nói chuyện không vui nữa, chúng ta về lớp thôi.

Hạ Tuyết đứng lên, nhìn đôi tay của Win đang nắm chặt lấy bàn tay mình… nếu là trước kia có lẽ cô đã rung động đến mức đỏ mặt nhưng hiện tại vì sao… cô không có chút cảm giác.

Mục lục
loading...