Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 28


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 28: Cô Là Gì Trong Anh.

Kelly đầu nhức như búa bổ, cái loại rượu chết tiệt kia ở Ciz bả khiến cô không thể nào ngồi dậy nỗi… cổ họng khát khô, toàn thân nóng hực như người bị sốt. Cô hé mắt nhìn xung quanh, nơi đây thật kì lạ không giống như căn phòng của cô. Sau vài giây chấn tĩnh, Kelly liền bật dậy hoảng hốt.

– Đây là đâu? – Kelly khẽ nói.

Cô quay sang phía bên cạnh, nhìn người đàn ông đang nằm cạnh mình… là Hàn Thế Bảo. Nhìn lại mình trong gương phía trước mắt, guơng mặt thật không che đậy trước mặt Hàn Thế Bảo.

Kelly rung rẩy nhìn cơ thể mình đang bị che chắn dưới tấm chăn dày.

– Á á á á á..aaaaaaaaaaaaaaaaa. – Kelly hét lên, giọng hét không thể to hơn.

Hàn Thế Bảo đang ngủ nghe tiếng hét của cô gái bên cạnh, lười biếng mở mắt nhìn cô gái trước mắt sau đó liền quay mặt đi như muốn ngủ tiếp.

Cô nhìn Hàn Thế Bảo đầy hận ý, hắn ta đêm qua đã làm gì cô… có phải là những việc từng làm với An Nhiên hay không? Hiện tại nếu cô lên tiếng mắng chửi thì anh ta sẽ nhận ra giọng nói cô, Kelly tự mình bình tĩnh lại sau đó liền mặc lại trang phục dưới sàn.

Hàn Thế Bảo ngồi dậy, nhìn Kelly từ nhà vệ sinh bước ra, lưng dựa vào thành giường rộng, nhếch miệng cười nói.

– Sau một đêm, cô em không có điều gì để nói với tôi sao? – Hàn Thế Bảo lên tiếng.

Kelly không đáp, cũng không nhìn về Hàn Thế Bảo mà hướng về phía cửa ra vào.

Hàn Thế Bảo đứng dậy, đi về phía Kelly kéo tay cô ép sát vào tường.

– Thái độ như vậy là ý gì. – Hàn Thế Bảo nhìn thẳng vào đôi mắt của Kelly.

Kelly không đáp, quay mặt sang một bên.

– Nói cho tôi biết, cô tên gì. – Hàn Thế Bảo ép sát đôi môi vào tai Kelly nói khẽ.

KElly rùng mình, nhất quyết không lên tiếng.

– Nếu em cứ im lặng như vậy, tôi sẽ khiến em phải lên tiếng bằng cách khác. – Anh tiếp tục nói khẽ vào tai.

Hàn Thế Bảo nói xong, đưa đôi môi đặt vào đôi môi Kelly bá đạo chiếm lấy không chút nới lỏng, như muốn hút tất cả sinh lực của cô. Kelly cảm nhận được hơi thở của Hàn Thế Bảo, không biết tự khi nào lại có cảm giác quyến luyến mà tự mình đáp trả. Hai tay cô không còn sức lực mà phản kháng lại nữa, Hàn Thế Bảo nới lỏng đôi tay của mình không còn cầm lấy bàn tay cô mà ôm chặt vòng eo cô, bế cô lên hướng về phía giường lớn.

Kelly bị bế bổng lên liền thoát khỏi cái u mê kia, anh đặt cô xuống giường lớn bắt đầu sự thám hiểm. Kelly liền dùng sức đẩy HÀn thế Bảo ra khỏi người mình, sau đó tát Hàn Thế Bảo tóe lửa.

Hàn Thế Bảo bất ngờ, cô ta lại có thể đánh anh sao. Lực từ đôi bàn tay kia không phải là của một cô gái yếu đuối. Anh đứng lên, lau đi vết máu còn động lại ở khóe môi.

– Thật thú vị. – Hàn Thế Bảo nhìn về phía Kelly với vết thương còn rĩ máu trên môi.

Hàn Thế Bảo từ từ bước tới phía Kelly đang ngồi nhìn anh trên giường, cứ như là mèo vờn chuột… anh có đôi chút kích thích với trò thú vị này.

Cô nhanh chóng bước xuống giường, nhưng đã bị anh ôm lấy mà cả hai cùng ngã xuống giường một lần nữa. Lần này Hàn Thế Bảo có chút phòng bị nên Kelly không thể dùng thế võ nào để ra tay, hai tay cô đã bị bàn tay lớn của anh nắm chặt. KElly hiện tại chính là cá đã bị bắt vào trong chậu.

– Mau nói cô tên gì, nếu không đừng trách. – Hàn Thế Bảo nói lớn.

Kelly vùng vẫy mãi cũng khôngthể nào thoát ra khỏi tay anh ta, người đàn ông này xem bên ngoài nhã nhặn lại có sức mạnh như vậy ư.

Hàn Thế Bảo quyết tâm cho cô gái này phải mở miệng, anh trêu đùa mà đưa tay còn lại lên cơ thể mềm mại kia, khóa kéo phía sau đã bị anh kéo hơn nữa. Kelly lần này là vô cùng kinh hãi, không kiềm chế được mà hét lớn.

– MAu dừng lại, tên biến thái khốn kiếp này.

– Cuối cùng cũng chịu mở miệng. – Hàn thế Bảo dừng lại, không kéo chiếc khóa kia nữa. – Nói cho tôi biết, cô tên gì.

– Tôi… tôi tên… Bảo My. – Kelly khẽ đáp.

– Cô có quan hệ gì với Kelly, hả. – Hàn Thế Bảo nói, giọng nói của cô ta rõ ràng giống với cô thư kí riêng… nhưng gương mặt này không có một điểm giống.

– Kelly là ai? Tôi không biết. – Kelly vờ nói.

– Thật sự không quen không biết. – Hàn Thế Bảo lần này nhoẻn miệng cười đầy đểu cán.

– Thật sự tôi không biết. – Kelly gật đầu, ánh mắt vô tội.

– Nếu không phải là người quen của cô ta, như vậy thì dễ rồi… tôi sẽ ăn cô cho đến hết. – Hàn Thế Bảo dùng tay kéo khóa kéo phía sau Kelly nhanh chóng.

– Tên biến thái này, mau thả tôi ra… tôi và anh không quen không biết. – Kelly hét lên.

– Đêm qua chỉ vì giọng nói mà tôi không động vào cô, cứ ngỡ cô có mối quan hệ với cô ta… nhưng nếu đã không phải thì sao tôi có thể bỏ qua cho một con mồi thơm ngon này. – HÀn Thế Bảo trêu đùa không tha.

Kelly khẽ mừng thầm, vậy là đêm qua anh ta chưa động vào người cô, nhưng vì sao quần áo cô không còn trên người… tên biến thái như hắn có thể kìm lòng trước một cô gái không còn ý thức sao? Vì giọng nói của cô giống với Kelly mà hắn không muốn động vào ư, hắn ta ghét Kelly như vậy sao? không muốn có bất cứ liên quan nào.

– Vì sao anh sẽ không động vào tôi nếu tôi là người quen của cô gái tên Kelly kia. – Kelly khẽ hỏi, muốn biết câu trả lời.

– Vì tôi không muốn cô ấy nhìn tôi bằng đôi mắt thất vọng. – Hàn Thế Bảo đáp.

Điện thoại của Hàn Thế Bảo reo vang cả một góc phòng, anh nhìn qua Kelly rồi buông cô ra mà tiến đến về phía chiếc điện thoại đang reo. Anh nhìn qua điện thoại rồi nhìn sang hướng Kelly sau đó ra ban công nghe máy.

– Liên Chi, có việc gì sao? – Hàn Thế Bảo bắt máy.

– Anh đang ở đâu vậy, em đang ở The Win đợi anh. – Liên Chi đáp. – Không phải hôm nay hẹn em cùng dùng cơm.

– Anh xin lỗi, có lẽ hôm nay thất hẹn với em rồi. – Hàn Thế Bảo đáp. – Chúng ta sẽ gặp vào tối nay.

– Anh đang bận sao? – Hàn Liên Chi hỏi, anh ta không đến The Win mà bận bên ngoài sao, là có kế hoạch gì mà cô chưa được biết.

– Anh có chút việc, gặp lại em sau… – Hàn Thế Bảo cúp máy.

Hàn Liên Chi nhìn vào màn hình điện thoại đã tắt đen, anh ta không phải dạng người bỏ bê công việc mà ra ngoài vui chơi, hôm nay lại không thấy cô thư kí ở văn phòng, có phải bọn họ đang cùng nhau đi kí hợp đồng hoặc lén lút đằng sau Hàn phu nhân mà khếch trương thế lực.

Hàn Thế Bảo quay lại phòng thì bóng dáng cô gái kia đã mất dạng, cánh cửa ra vào vẫn còn mở chưa kịp đóng lại. Hàn Thế Bảo nhìn về phía giường lớn, hương thơm phản phất của cô gái kia vẫn còn động lại nơi này, trên giường vướng vào gối sợi tóc dài màu đen thướt tha của cô gái. Hàn Thế Bảo bật cười, từ khi nào anh lại đa tình như vậy.

Kelly nhanh chóng quay về nhà thay đổi trang phục và hình dáng mà lái xe với tốc độ tên lửa đến The Win, cô phải nhanh chóng đến trước Hàn Thế Bảo nếu không sẽ bị anh ta nghi ngờ. Cái tên đàn ông chết tiệt đó, không phải là đã có bạn gái là Hàn Liên Chi rồi sao, vậy mà không an phận ra ngoài phong lưu như vậy… Kelly vừa phóng xe như bay, vừa tức giận nhớ lại chuyện vừa qua.

Quả nhiên khi Kelly đến thì Hàn Thế Bảo vẫn chưa đến, cô thờ phào nhẹ nhõm bước vào bàn làm việc tỏ ra không có chuyện gì xảy ra như mọi ngày. Cánh cửa tháng máy mở ra, Hàn Thế Bảo bước vào đôi mắt nhìn qua Kelly như muốn xuyên thấu cô. Kelly đứng lên cúi đầu chào anh, sau đó liền lảng tránh ánh mắt đó mà cúi mặt làm việc.

– Kelly, sáng nay có ai đến tìm tôi không? – Hàn Thế Bảo hỏi.

– Không, thưa Hàn tổng. – Kelly liếc nhìn qua danh sách hẹn gặp, sáng nay anh ta không có cuộc hẹn nào.

– Thật sự là không có ai sao? – Hàn Thế Bảo hỏi lại một lần nữa.

– Vâng, thưa tổng giám đốc. – Kelly trả lời rành rọt.

loading...

– Cảm ơn cô, thư kí Kelly. – Hàn Thế Bảo nhìn Kelly hơi cười nhếch, sau đó đi vào phòng làm việc.

Kelly nhìn theo bóng lưng Hàn Thế Bảo cảm thấy có chút không an tâm, sau khi Hàn Thế Bảo đi vào sau cánh cửa phòng làm việc cô liền gọi xuống lễ tân mà hỏi, liền nhận được thông báo rằng Hàn Liên Chi vừa rời khỏi phòng tổng giám đốc thì cô vứa đến nên không gặp mặt. Kelly lần này chỉ muốn đào một cái hố mà chui xuống trốn, anh ta đang nghi ngờ cô rồi sao? Kelly ngồi thừ trên bàn làm việc, sau đó liền bén mảng đi đến cửa ra vào mà gõ cửa.

– Vào đi. – Hàn Thế Bảo nói lớn.

– Hàn tổng. – Kelly bẻn lẻn đi vào.

– Có chuyện gì sao? – Hàn Thế Bảo liếc nhìn thái độ của Kelly không giống bình thường.

– Tôi vào… để xin lỗi anh… vì hôm nay tôi đến trễ một chút… nên không gặp Hàn tiểu thư đến tìm anh. – Kelly ấp úng.

– Vì sao cô đến muộn? – Hàn Thế Bảo đưa mắt từ xấp hợp đồng phía dưới bàn nhìn thẳng Kelly. – Hôm qua cô không về nhà sao?

Kelly như muốn đứng tim, quả nhiên là cô đang bị Hàn Thế Bảo nghi ngờ.

– Anh hỏi vậy là có ý gì? – Kelly giữ bình tĩnh đáp. – Hôm qua tôi bị mất ngủ vì phải hoàn thành xong báo cáo này, nên hôm nay tôi dậy muộn một chút… anh không vì vậy mà đánh giá tôi là loại phụ nữ đi qua đêm không về nhà sao?

– Cô tận tâm với công việc như vậy là tốt, được rồi tôi sẽ bỏ qua chuyện lần này… ra ngoài đi. – Hàn Thế Bảo nói.

– Cảm ơn Hàn tổng. – KElly cúi đầu cảm ơn rồi quay lưng ra ngoài.

Hàn Thế Bảo đứng lên, đi nhanh về phía Kelly…

– Kelly. – Hàn Thế Bảo gọi.

Kelly quay đầu lại thì Hàn Thế Bảo đã đến gần sát mình.

– Hàn tổng, anh gọi tôi. – Kelly lùi về sau một bước nói.

– Hôm qua, có phải cô có uống chút rượu phải không? – Hàn Thế Bảo tiến lên thêm một bước, gương mặt để sát gương mặt cô.

Kelly lần này xem như tự mình hại mình rồi, vì sao lại tìm đến Ciz và uống rượu tại nơi đó để đụng phải Hàn Thế Bảo. Kelly lùi về sau thì Hàn Thế Bảo cáng tiến tới, cho tới khi ép Kelly vào cửa ra vào đang đóng chặt.

– Sao cô không trả lời hả, Kelly. – Hàn Thế Bảo lại hỏi, giọng anh the thẻ vào tai khiến cô rợn người.

– Hàn tổng… anh… tôi… tôi có uống hay không cũng phải báo cáo cho anh sao? – Kelly khẽ nói.

– Cô cần gì phải căng thẳng như vậy. – Hàn Thế Bảo cảm thấy trêu chọc đã đủ liền buông ra. – Tôi chỉ muốn nói nếu lần sau có muốn uống rượu hãy đến tìm tôi, tôi sẽ uống cùng cô… uống rượu một mình chỉ càng chuốt thêm muộn phiền mà thôi.

Kelly không biết phải đáp thế nào, anh ta thật sự đang nghĩ điều gì?

– Được rồi, ra ngoài đi. – Hàn Thế Bảo quay về bàn làm việc.

Kelly bước ra ngoài, Hàn Thế Bảo nhìn Kelly sau đó liền lắc đầu. Quả thật giọng nói rất giống nhau nhưng hai cô gái này hoàn toàn khác nhau. Khi nãy anh cố tình lại gần Kelly thì phát hiện mùi hương của cô không giống như cô gái kia, màu tóc cũng không hề giống, đặc biệt vẻ bề ngoài càng không thể so sánh nỗi. Hàn Thế Bảo lắc đầu xua tan suy nghĩ không thể trong đầu, có lẽ chỉ là trùng hợp.

Hàn Thế Bảo mở điện thoại của mình lên, nhìn những bức ảnh mà anh đã kịp chụp lại khi mà Kelly vẫn còn đang trong tình trạng say mềm.

– Cô ta ngủ hệt như một thiên thần. – Hàn Thế Bảo bật cười.

Hàn Thế Bảo dùng điện thoại gọi cho Tuấn Anh, Tuấn Anh sau khi sắp xếp xong mọi việc ở Mỹ liền bay về lại VN để trợ giúp cho Hàn Thế Bảo.

– Lên phòng tôi ngay. – Hàn Thế Bảo nói.

– Vâng, thưa Hàn tổng.

*****************

Hàn Thế Bảo đưa điện thoại mình về phía Tuấn Anh.

– Xem đi.

– Đây là… – Tuấn Anh khẽ ngạc nhiên, cô gái này không phải người lần trước đã gặp tại nơi Tú Anh bị bắt.

– Cậu biết cô ta? – Hàn Thế Bảo có chút vui.

– Tôi đã từng gặp mặt, nhưng không có một chút thông tin. Lần đó cô ta đã đến cứu Hạ Tuyết và Tú Anh, nhưng bọn họ đều nói là không biết cô ta là ai?

– Cậu cho người đi điều tra cô gái này cho tôi. – Hàn Thế Bảo nói.

– Vâng, tôi hiểu rồi. – Tuấn Anh khẽ đáp, ánh mắt chăm chú nhìn vào cô gái xinh đẹp đang nhắm mắt trong điện thoại…. – Nhưng Hàn tồng, xin anh đề phòng Hàn Liên Chi một chút, tôi không muốn xen vào chuyện riêng của anh… nhưng…

– Tuấn Anh… Liên Chi hiện tại đã khôn lớn và có nhận thức… không phải một cô bé ngoan ngoãn chỉ biết nghe lời Hàn phu nhân nữa. – Hàn Thế Bảo đáp. – Cậu đừng tỏ ra ác cảm với Liên Chi, cô ấy có lẽ cũng rất nhớ cậu.

Tuấn Anh lắc đầu, lạnh lùng đáp:” Dù cô ta có bày trò như thế nào, tôi cũng sẽ lật tẩy tất cả.”

– Đừng nói về Liên Chi nữa, cậu đã tìm hiểu Hàn phu nhân lần này về nước đã đi gặp ai mà đi đến những nơi nào chưa? – Hàn Thế Bảo hỏi.

– Bà ta chỉ quanh quẩn ở khách sạn, hôm trước lại đến biệt thự Hàn gia… hình như có lời qia tiếng lại cùng Win… ngoài ra bà ta chỉ đi thăm thú mọi nơi, không gặp mặt ai đặc biệt.

– Tiếp tục theo dõi Hàn phu nhân, nếu có bất cứ động tĩnh gì phải báo lại ngay lập tức. Hiện tại cổ phần của bà ta đứng thứ hai ở The Win, có lẽ bà ta sẽ nhanh chóng muốn mở cuộc họp cổ đông… giành chức tổng giám đốc.

– Có một việc này khi sang Mỹ tôi đã tìm hiểu được…thời gian công ty Thiên Ân đứng trước phá sản thì Thiên Ân lại bay sang mỹ và khi về nước lại có thêm lão già Hoàng Thiên Phúc.

– Lão cáo già đó quay về đây rồi sao?

– Trước đó, Hoàng Thiên Phúc đã có buổi gặp mặt riêng với Hàn phu nhân. Tôi e chính phu nhân đã giúp bọn họ xoay vốn và khiến anh không thành công trong dự án mới này.

– Tuấn Anh, xem ra chuyến đi này của cậu một công đôi việc rồi, thật vất vả cho cậu mà. – HÀn Thế Bảo nói tiếp.- Cậu nói xem, bà ta có thể đấu lại tôi sao, khi mà tôi luôn có những người tải giỏi bên cạnh.

*************

Hàn Thế Bảo cùng Kelly và Tuấn Anh đi xuống trung tâm để khoả sát thị trường mua bán của trung tâm này, cả ba vừa đi tới cầu thang máy liền nhìn thấy một cô gái học sinh trung học, trên người vẫn còn y nguyên bô đồng phục trường trung học King gương mặt hầm hầm sát khí đang tiến về phía ba người bọn họ.

– Triệu Hải Yến. – Kelly khẽ thốt lên, đây không phải bạn học của Win, sao lại đến đây vào giờ này.

Triệu Hải Yến bước tới gần hơn, không nhìn Hàn Thế Bảo, ánh mắt chăm chăm về phía Tuấn Anh.

– Hà Tuấn Anh, anh dám trốn tôi sao?

Câu nói của Triệu Hải Yến hét to khiến mọi ánh mắt xung quanh nhìn anh một cách tò mò kì lạ, Trợ lý Hà lại dụ dỗ học sinh trung học sao, quả thật không thể nhìn người qua bề ngoài, nhìn bên ngoài đàng hoàng đứng đắn như vậy lại có quan hệ với một cô bé đang còn ngồi ghế nhà trường.

Mục lục
loading...