Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 22


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 22: Chuyến Đi Từ Thiện.

Bàn tay đầy máu, mùi máu tươi khiến căn phòng trở nên im bặt. Hạ Tuyết nhìn người đàn ông kia từ từ ngã xuống cạnh mình, là Tú Anh… anh ấy vì cô mà bị Mai Hoa đâm vào ngực.

– Tôi… tôi không cố ý… là do anh ta, do anh ta muốn cướp lấy dao từ tay tôi. – Mai Hoa nhìn bàn tay đầy máu của mình hoảng sợ.

Hồng Ngọc và Hoàng Mai cả người rã rời, nhìn thấy Tú Anh từ từ ngã xuống, đau đớn ôm ngực.

Hạ Tuyết cố gắng đưa bàn tay đau nhức như muốn gãy từng khúc xương về phía Tú Anh, nước mắt cô lăn dài trên khoé mi. Tú Anh cũng đưa bàn tay mình ra mà nắm lấy tay Hạ Tuyết, gương mặt trắng bệt, nhưng nhìn cô vẫn cố gắng hé cười.

– Tôi không sao đâu, đừng lo lắng. – Tú Anh nói.

– Tú Anh, vì sao phải như vậy chứ. Anh biết rõ rằng người tôi thích là ai, vì sao phải vì tôi…

– Nếu như em không còn tồn tại trên trái đất này, thì cuộc sống tôi còn có ý nghĩa gì… – Tú Anh đáp. – Vì vậy, nếu như tôi có thật sự không qua khỏi, thì ít ra em vẫn sẽ nhớ đến tôi.

– Anh sẽ không chết đâu, phải không? – Hạ Tuyết khóc ngất. – Hãy hứa với tôi, anh sẽ không chết. – Đôi bàn tay cô siết chặt bàn tay Tú Anh.

– Hạ Tuyết, tôi yêu em. – Tú Anh mỉm cười nói. – Thật tốt nếu như người em yêu là tôi…

Máu tuông ra nhiều hơn khi Tú Anh cử động, Tú Anh hai mắt nhoè đi, ngước mắt nhìn sang Hạ Tuyết đang nhìn anh với đôi mắt đầy nước.

– Lâm Hạ Tuyết, nếu tôi tỉnh lại… tôi muốn nghe câu trả lời của em, được không?

Hạ Tuyết rơi nước mắt, khẽ gật đầu.

– Nếu như anh không chết, tôi sẽ trả lời anh.

Tú Anh ngất đi, hai mắt nhắm lại vì mất quá nhiều máu. Hạ Tuyết hoảng hốt muốn lại gần xem Tú Anh, cô nhích từng chút một nhưng cả cơ thể như bị gãy từng khúc xương không một chút cảm giác, chỉ là sự đau đớn… Hạ Tuyết đau đến mức ngất lịm đi khi bàn tay vừa chạm vào gương mặt trắng bệt của Tú Anh.

Kelly nhìn thấy bọn họ mà đau xót trong lòng, thì ra tình yêu lại cao cả như vậy… có thể hy sinh mạng sống vì nhau. Cô chưa bao giờ yêu, cứ ngỡ rằng tình yêu là phiền phức nhưng hôm nay nhìn thấy Tú Anh vì Hạ Tuyết mà bị thương… trong lòng có một chút cảm giác khó tả. Kelly nhanh chóng tiến tới phía hai người bọn họ, một mình cô làm sao có thể đưa cả hai đến bệnh viện đây.

Bên ngoài, tiếng xe hơi thắng két khiến mọi người bên trong kinh ngạc. Kelly nhìn ra bên ngoài thấy Tuấn Anh đang cùng rất nhiều người đang đi vào, nhìn Hạ Tuyết và Tú Anh đang nằm dưới sàn trong lòng vô cùng lo lắng nhưng không thể nào ở lại nơi này được đành nhanh chóng rời khỏi căn phòng.

Không ngờ vừa bước chân ra khỏi cửa thì đã gặp Tuấn Anh đang đi vào. Kelly sững người nhìn Tuấn Anh.

– Cô là ai? Không được phép rời khỏi đây. – Tuấn Anh nắm cỗ tay Kelly không cho cô đi.

Kelly dùng sức hất tay Tuấn Anh ra khỏi tay, sau đó liền bước thẳng. Tuấn Anh không muốn ra tay với phụ nữ, nhưng mà người phụ nữ này quả lì lợm, không nghe rõ lời anh nói sao. Tuấn Anh một lần nữa dùng sức nắm chặt cổ tay của Kelly.

Kelly lần này hơi nhói ở cổ tay, anh ta thật là thô lỗ mà. Kel không muốn nói vì sợ Tuấn Anh nhận ra giọng nói của mình, con người anh ta không phải loại có thể xem thường được.

– Không được phép đi, cô là ai? vì sao bắt cóc Lâm Hạ Tuyết. – Tuấn Anh nhìn Kel nói.

Kel không đáp, nhìn xung quanh thì đang có rất nhiều người đang bao vây mình. Kel nhắm vào Tuấn Anh, nhanh chóng tiến về phía Tuấn Anh dùng lợi thế nhỏ người của mình mà len về phía sau của Tuấn Anh, nhanh như tia chớp, Kelly đã khống chế được Tuấn Anh.

Tuấn Anh khẽ nhếch miệng cười, cô ta xem như có chút tài nghệ nhưng đã quá xem thường anh rồi. Tuấn Anh từ bé đã theo sư phụ học võ nên thân thể gắn chắc, sức mạnh không thể xem thường. Tuấn Anh khẽ cười.

– Bàn tay cô nhỏ bé như vậy, lại muốn khống chế tay tôi sao? – Tuấn Anh nói, nhanh chóng quay lại đổi tình thế mà bẽ hai tay Kel ra phía sau. – Nói mau, cô là ai.

Kelly đau nhói phía sau tay, anh ta lại ra tay mạnh như vậy, biết như vậy lúc nãy cô đã không nể tình mà dùng hết sức bẽ gãy tay anh ta.

– Tuấn Anh, mau vào trong đi, cậu Tú Anh… đang rất nguy kịch. – Một tên trong số người của Tuấn Anh hoảng hốt từ bên trong chạy ra nói.

Tuấn Anh vội buông Kel ra đẩy sang phía người của mình, lo lắng cho Tú Anh mà chạy nhanh vào bên trong căn phòng. Kelly có thể không đánh thắng Tuấn Anh, nhưng với bọn người này thì là chuyện vô cùng dễ dàng.

Tuấn Anh đi vào bên trong nhìn thấy bàn tay Mai Hoà đầy máu đang ngồi thất thần run sợ nhìn Tú Anh đang nằm dưới sàn trên vũng máu tươi. Hai cô gái khác đang khóc trong hoảng sợ khi máu từ ngực Tú Anh không ngừng chảy.

– Tú Anh, anh sẽ đưa em đến bệnh viện. – Tuấn Anh nhánh chóng ôm lấy Tú Anh.

– Mau chóng đưa Hạ Tuyết đến bệnh viện trước, cô ấy đã ngất đi rồi… em không sao đâu. – Tú Anh lo lắng nhìn Hạ Tuyết nói trong đau đớn, hai mắt hoa đi vì mất máu quá nhiều.

– Đừng nói nữa, anh sẽ đưa cả hai đi. – Tuấn Anh cùng một số người khiêng Tú Anh ra xe, một người khác bế Hạ Tuyết.

– Còn ba cô gái kia, phải xữ lý thế nào đây?

– Bắt lại hết, nếu em trai tôi có mệnh hệ gì… bọn chúng phải trả giá. – Tuấn Anh nhìn ba người bọn họ mà nói.

– Tuấn Anh, cô gái khi nãy đã trốn thoát rồi… cô ta không thể em thường được khi mà công phu khá cao. – Một tên bị Kelly đánh đau đến nhăng mặt.

Tuấn Anh muốn đuổi theo bắt lại nhưng hiện tại đưa Tú Anh đi cấp cứu là quan trọng nhất, cậu ấy mất nhiều máu như vậy chắc chắn phải cần truyền máu, anh cũng phải đến để truyền máu cho đứa em trai duy nhất này. Bên ngoài Tuấn Anh luôn lạnh lùng và luôn bất đồng với Tú Anh, nhưng trong thâm tâm anh lại vô cùng thương đứa em yếu đuối kia. Bên ngoài luôn tỏ ra khí chất nhưng bên trong, Tú Anh là một con người tình cảm.

*****************

Sáng hôm sau vẫn như mọi ngày, Kelly đi đến tập đoàn The Win. Vai cô vẫn còn rất đau vì bị Tuấn Anh khoá tay hôm qua… trong lòng vẫn rất lo lắng cho Hạ Tuyết và Tú Anh nhưng giả vờ như mình chưa biết chuyện Tú Anh bị thương.

– Tuấn Anh, anh tìm được Hạ Tuyết và Tú Anh chưa. – Kelly gặp Tuấn Anh trong đại sảnh liền hỏi.

– Tìm được rồi. – Tuấn Anh đáp,

– Bọn họ có làm sao không? – Kelly hỏi tiếp, trong lòng vô cùng lo lắng.

– Đã về nhà an toàn. – Tuấn Anh nói xong, liền bỏ đi xe phía xe lớn, chỉ đạo mọi người đưa hàng hoá lên xe.

Kelly khó hiểu nhìn Tuấn Anh, anh ta vì sao phải che giấu chuyện hôm qua với cô, nhưng vết thương của Tú Anh khá nặng, nếu trúng tim thì khó lòng mà qua khỏi, thái độ của Tuấn Anh vẫn không có gì là lo lắng… có lẽ mọi chuyện đã thật sự ổn sao?

– Cô còn đứng đó mà thẫn thờ sao, không phải bảo cô chuẩn bị cho chuyến đi từ thiện sao? – Hàn Thế Bảo bước ra từ thang máy, bên cạnh là cô ca sĩ An Nhiên nhìn Kelly nói lớn.

Kelly nhìn về phía Hàn Thế Bảo, cô lại quên mất buổi từ thiện mà hôm qua Hàn Thế Bảo đã nhắc tới. Cũng là vì có quá nhiều chuyện xảy ra, lại bị đau nhức vai cả đêm không ngủ được.

– Xin lỗi, tôi sẽ nhanh chóng ra xe cùng mọi người. – Kelly quay bước đi.

– Xe mọi người đã đi từ sớm rồi, cô sẽ đi cùng xe với tôi. – Hàn Thế Bảo nói.

– Tôi có thể tự lái xe mình. Anh cho tôi địa chỉ của trại trẻ mồ côi ấy- Kelly khẽ từ chối, nhìn hai người bọn họ khiến cô buồn nôn rồi.

Lần này thì cả Tuấn Anh và Hàn Thế Bảo đều nhìn Kelly bằng con mắt kì lạ.

loading...

– Cô không biết địa chỉ nơi đó sao? – Hàn Thế Bảo buông An Nhiên ra đi tới gần Kelly.

– Tôi buộc phải biết sao? – Kelly nói. – Hôm qua trước khi ra về Hàn tổng mới nói tôi chuẩn bị, chuyến đi này lại do Tuấn Anh chịu trách nhiệm nên tôi không có tài liệu liên quan. – Kelly đáp.

– Cô… đi cùng xe với tôi. – Nói rồi Hàn Thế Bảo bước đi, đôi mắt nhìn sang phía Tuấn Anh.

Tuấn Anh khẽ gật đầu.

– Thế Bảo, đợi em với. – An Nhiên nghĩ Kelly đã chọc tức Hàn Thế Bảo nên đi ngang qua Kelly lườm cô một cái rồi mới chạy theo Hàn Thế Baỏ.

Kelly khẽ nhìn sang phía Tuấn Anh đang nhìn cô, nhưng sau đó Tuấn Anh liền quay mặt đi như không hề có chuyện gì xảy ra.

Tuấn Anh làm tài xế, Kelly ngồi ghế trước, phía sau là Hàn Thế Bảo và An Nhiên đang ngồi cạnh nhau. Cô không muốn đi cùng bọn họ, chỉ vì không muốn nhìn thấy đôi cẩu nam nữ này… chuyện lần đó cứ ám ảnh cô… cứ nhìn thấy họ đi cùng nhau liền nhớ tới.

– An Nhiên, cảm ơn em đã nhận lời đi cùng anh… em là một thiên thần được gửi xuống nơi này. – Thế Bảo ngọt ngào nói.

– Miệng anh có đường sao. – An Nhiên cưới lớn nói. – Em thật ra cũng thích công việc từ thiện này, lại được làm cùng anh thì rất tuyệt, đúng không?

– Tất nhiên rồi. – Hàn Thế Bảo đưa tay ôm lấy mông An Nhiên, đặt trên môi cô ta một nụ hôn ngọt ngào.

Kelly đỏ mặt nhìn vào gương, sau đó quay ra ngoài cửa sổ… miệng khẽ lẩm bẩm:” Cẩu nam nữ, nơi nào cũng có thể thực hiện được chuyện đồi bại.”

Trong suốt chuyến đi, Kelly đêm qua mất ngủ nên nằm ngủ quên trên xe cho đến khi tới nơi vẫn chưa tỉnh lại. Khi cô tỉnh lại thì phát hiện mình đang nằm trên một chiếc giường nhỏ, bên trong một căn phòng khá đơn giản.

Cô ngồi dậy bước ra ngoài liền nghe tiếng nhộn nhịp vui đua của trẻ em, thì ra đã đến trại mồ côi Thiên Tâm rồi sao? ” Đêm qua không chợp mắt được, không ngờ lại ngủ say trên xe như vậy, nhưng ai đã đưa cô vào phòng này nhỉ.”

Kel bước ra ngoài, nhìn thấy Tuấn Anh đang cùng Thế Bảo phát quà cho bọn trẻ liền đi tới.

– Xin lỗi, đêm qua tôi mất ngủ nên… – Kelly ngại ngùng bước tới giải thích.

– Nói sau đi. – Hàn Thế Bảo không nhìn Kelly, tiếp tục công việc.

Nhìn thấy bọn trẻ con vô cùng ngây thơ đáng yêu đang bu quanh người đàn ông hấp dẫn kia Kelly cảm thấy ấm lòng hơn… cô khẽ mỉm cười.

– Tuấn Anh, cảm ơn anh đã đưa tôi vào phòng ngủ. – Kelly hoà cùng Tuấn Anh phát quà cho bọn trẻ.

– Không phải là tôi. – Tuấn Anh đáp.

– Không lẽ… – Kelly nhìn sang Hàn Thế Bảo.

Hàn Thế Bảo lờ đi, sau đó bước đi ra khỏi khu phát quà trên tay còn bế thêm một đứa bé gái xinh xắn. Kelly bật cười với hình ảnh đẹp này của tổng giám đốc Hàn, vì bình thường cô luôn xem anh ta như là một nam nhân xấu xa ham mê tưởu sắc không có điều gì tôt đẹp, hiện tại cô đã nhìn ra điểm tốt của anh ta rồi.

– Tôi không thấy An Nhiên? – Kelly hỏi Tuấn Anh.

– Cô ấy đang chuẩn bị cha buồi biểu diễn từ thiện cho bọn trẻ. – Tuấn Anh đáp. – Cô ở đây chơi cùng bọn trẻ, tôi qua phòng bên cạnh chỉ đạo bọn họ dựng sân khấu.

– Anh đi đi. – Kelly đáp.

Tuấn Anh vừa quay mặt đi, một đứa trẻ tiến tới phía Kelly nói.

– Cô ơi, giúp cháu bế bạn Chip đi vệ sinh ạ, bạn ấy không thể đi được. – Một bé trai đến nói với Kelly.

– Được rồi, bạn Chip ở đâu nào? – Kelly mỉm cưởi hỏi.

Theo hướng tay của đứa bé là một đứa trẻ đã lớn, khoảng tầm 10 tuổi… đôi chân có vẻ không được lành lặn như bao nhiêu đứa trẻ khác. Kelly bước tới bế đứa trẻ lên tay, bổng vai cô đau nhức không thể tả liền làm ngã đứa trẻ xuống đất.

Đứa bé bị ngã khóc lớn, Kelly vội vàng ngồi xuống dỗ dành cách mấy cũng không nín… công với việc vai cô đau nhức không thể nhấc nổi đứa trẻ này.

Tuấn Anh thấy vậy liền bước tới nhìn Kelly rồi hỏi.

– Cô bị đau vai sao?

– À… không. – Kelly giật mình.

Tuấn Anh kéo tay Kelly, cơn đau không thề kìm chế được, Kelly khẽ rên đau.

– Á, đau.

– Vai cô vì sao đau?

– Tôi… đêm qua tôi tập thể dục… đúng vậy… tôi tập thể dục bị ngã xuống sàn nên rất đau. – Kelly bịa ra một lý do.

Tuấn Anh bỏ tay Kelly ra, nhìn cô một lúc rồi bỏ đi.

Kelly thờ phào, anh ta nghi ngờ cô sao?

– Có chuyện gì không ổn sao? – Hàn Thế Bảo hỏi Tuấn Anh.

– Hàn tổng, không có gì đâu… có lẽ chỉ là tôi suy nghĩ quá nhiều.

– Tú Anh sao rồi? – Hàn Thế Bảo hỏi.

– Đã trải qua giai đoạn nguy hiểm, tuy nhiên vẫn chưa tỉnh lại.

– Cậu muốn tôi giúp cậu tiêu diệt Mai thị? – Hàn Thế Bảo nghĩ đến Tú Anh thì chỉ muốn tiêu diệt dòng họ MAi.

– Cảm ơn Hàn tổng.

– Tôi xem cậu và Tú Anh chính là anh em, đã là người của Hàn gia này đâu dễ bị ức hiếp. – Hàn Thế Bảo nói tiếp. – Còn cô gái tên Kelly kia, tôi sẽ nhanh chóng lột trần bộ mặt thật của cô… muốn tiếp cận Hàn gia vì mục địch gì… tôi sẽ làm cho ra lẽ.

Kelly khẽ rùng mình, hình như có ai đó đang nhìn cô thì phải. 

Mục lục
loading...