Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 21


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 21: Tỏ Tình Trong Phòng Tối ( Hé Màn Tội Ác )

Hạ Tuyết tỉnh lại thì nhìn thấy Anh Tú cũng đang bị trói nằm kế bên cô. Trong một căn phòng tối, chỉ lấp lóe ánh đèn soi sáng ít ỏi Hạ Tuyết vô cùng hoảng sợ.

– Tú Anh, Tú Anh… anh tỉnh lại đi. – Hạ Tuyết cố lay người mình đang bị trói chặt để lay Tú Anh tỉnh lại.

Tú Anh nghe thấy tiếng gọi thì cũng tỉnh lại, đầu đau như búa bổ nhớ lại khi nãy đang bên ngoài thì bị bọn chúng đánh từ phía sau mà ngất xĩu. Tú Anh vô cùng xấu hổ, anh hùng chưa kịp cứu mỹ nhân đã bị sa lưới.

– Vì sao anh lại ở đây?- Hạ Tuyết hỏi. – Nơi này là đâu?

– Hạ Tuyết, cô có biết ai bắt cô không? Cô có gây thù với ai không? – Tú Anh tỉnh táo nhìn xung quanh mà hỏi.

– Tôi không biết bọn chúng là ai nhưng người ghét tôi thì rất nhiều… từ khi Win tuyên bố tôi là bạn gái cậu ấy. – Hạ Tuyết cụp đôi mắt xuống mà nói.

– Hai người thật sự đang hẹn hò sao? – Tú Anh chợt nhìn Hạ Tuyết hỏi.

– Không, chỉ là một vở kịch mà tôi và Win diễn, sau khi Mai Hoa từ hôn thì vở kịch kia sẽ hạ màn. – Hạ Tuyết buồn bã đáp.

– Nhưng cô… không muốn kết thúc nó, đúng không. – Tú Anh nói.

– Tôi không biết, nhưng vì sao anh lại ở đây? – Hạ Tuyết lại hỏi.

– Không quan trọng, nhưng cô đừng lo… Hàn gia sẽ nhanh chóng cho người đến cứu chúng ta. – Tú Anh đáp. – Dù cho bọn chúng là ai, đã đụng đến người của Hàn gia… thì có lẽ bọn chúng đã không còn đường quay lại.

– Làm sao họ biết chúng ta ở đâu…- Hạ Tuyết không tin vào Anh Tú.

Anh Tú chưa kịp đáp thì cửa ra vào bật ra, ánh sáng chen nhau xóa tan bóng tối trong phòng. Hai cô gái trẻ tuổi với gương mặt khinh khỉnh bước vào cười nhếch nhìn Hạ Tuyết.

– Bất ngờ chưa, người tới cứu mày không phải là Win mà là một người đàn ông lớn tuổi. Xem ra mày có nhiều mối quan hệ bên ngoài như vậy. – Hồng Ngọc nhìn Tú Anh mà nói.

– Đàn ông lớn tuổi. – Tú Anh nhìn xung quanh. – Còn người nào đến cứu cô ấy nữa sao?

– Là tôi đang nói chú đó, chú già à. – Hồng Ngọc cười lớn.

Tú Anh lần này giận đến muốn bóp cổ con nhãi ranh này, dám nói một người đẹp trai lịch lãm như anh là một người đàn ông lớn tuổi sao, là chú già sao?

– Hai người, vì sao nhắm vào tôi chứ. – Hạ Tuyết nhìn Hồng Ngọc nói. – Không phải lần trước Win đã bỏ qua rồi sao, không phải các người đã hứa sẽ không đụng vào tôi nữa. – Hạ Tuyết nhớ lại chuyện lần trước Win muốn đuổi bọn họ ra khỏi trường nhưng vì bọn họ đã cầu xin anh và hứa sẽ không ức hiếp cô nữa, cộng thêm việc Hạ Tuyết xiu lòng nói giúp nên Win đã cho qua.

– Đừng nhiều lời, xem lần này mày làm sao để thoát được. – Hồng Ngọc đi tới nắm cổ áo Hạ Tuyết. – Tao đã cảnh cáo rồi, mày không xứng với anh ấy.

– Nhưng Win hiện tại là bạn trai của tôi đó. – Hạ Tuyết thật sự không thể kiềm chế được sự tức giận của mình được nữa. – Còn cô, mãi mãi không bao giờ được Win để mắt tới.

– Nếu tao giết mày… chôn vùi mày mãi mãi… xem Win sẽ nhớ mày được bao lâu nhỉ. – Hồng Ngọc đẩy Hạ Tuyết ngã xuống quay về phía chiếc bàn cầm lấy một con dao nhọn bước tới.

Hạ Tuyết nhìn vết lóe sáng của lưỡi dao thì lạnh cả người, nếu cô thật sự chết tại nơi này… cha mẹ cô phải làm sao?

Tú Anh nhìn thấy lưỡi dao trên tay Hồng Ngọc đang từng bước tiến gần về phía Hạ Tuyết, còn Hạ Tuyết cố gắng lùi về phía sau mà tránh né.

– Cô gái, nếu cô giết Hạ Tuyết thì cuộc đời cô xem như cũng chấm hết… chẳng lẽ chỉ vì cô ta mà cô hủy hoại đời mình sao? – Tú Anh nói.

– Chú im miệng lại đi, tôi sẽ xữ lý chú sau. – Hồng Ngọc nhìn Tú Anh nói.

Hồng Ngọc tóm lấy Hạ Tuyết sau đó liền đưa dao kề vào cổ Hạ Tuyết. Hạ Tuyết hoảng sợ sau đó liền ngất đi.

Hoàng Mai từ phía sau bước tới nói nhỏ:” Mai Hoa đã căn dặn đợi cậu ấ đến mới được phép ra tay, cậu không nên làm sai lời cậu ấy.”

Hồng Ngọc nhếch môi cười:” Chỉ đùa vui một chút, xem nó sợ đến ngất đi.”

Sau khi bọn chúng bỏ ra ngoài, Tú Anh cũng đã tự mình cởi được dây trói sau đó nhanh chóng đi tới chổ Hạ Tuyết cởi dây trói cho cô. Nhìn vết cứa trên cổ Hạ Tuyết rỉ máu trong lòng Tú Anh vô cùng xót xa, bản thân anh khi thấy cô gặp nạn chỉ có thể dương mắt nhìn mà không thể làm gì được.

– Hạ Tuyết, Hạ Tuyết. – Tú Anh khẽ gọi.

Hạ Tuyết mở mắt ra, nhìn thấy Tú Anh đang ôm mình trong tay liền ngồi bật dậy rời khỏi tay anh.

– Bọn họ đâu rồi. – Hạ Tuyết nói. – Hồng Ngọc cô ta không giết tôi sao?

– Cô ta bỏ đi rồi. – Tú Anh nói.

– Bọn chúng là nhắm vào tôi, anh hãy nhanh chóng trốn đi. – Hạ Tuyết nhìn Tú Anh nói. – Chuyện này không liên quan đến anh, tôi không muốn anh phải chết oan mạng vì tôi.

– Hạ Tuyết, nếu trốn… chúng ta cùng trốn.

– Thật ra tôi bị bọn họ bắt vì nghĩ tôi là bạn gái của Win. – Hạ Tuyết khẽ rơi nước mắt. – Anh thấy thật buồn cười đúng không? Win làm sao có thể để mắt đến tôi, anh ấy yêu cô Kelly mà.

Tú Anh lau đi giọt nước mắt kia, dùng hai tay đặt lên vai Hạ Tuyết, ánh mắt nhìn cô thâm sâu.

– Hạ Tuyết, em hãy quên Win đi… hãy nhìn về một hướng khác, sẽ nhìn thấy ở đâu đó có một người luôn dõi theo em, và yêu em.

– Yêu tôi? – Hạ Tuyết như không tin vào tai mình.

– Đúng, tôi yêu em… Hạ Tuyết, tôi không muốn nhìn thấy em vì Win mà đau khổ, không muốn em vì Win mà gặp nguy hiểm nữa. – Tú Anh ôm lấy Hạ Tuyết. – Đừng nhìn về phía Win nữa, một lần thôi hãy nhìn về phía tôi.

Hạ Tuyết người như cứng đờ. Ấn tượng đầu tiên gặp Tú Anh chính là đang hôn một cô gái trong Hàn gia, sau khi vào Hàn gia làm việc lại nghe được những tin đồn không tốt về Tú Anh liền chọn cách tránh xa người đàn ông xấu này. Nhưng hôm nay, người đàn ông kia lại nói yêu cô ư, Hạ tuyết thâm tâm vô cùng rối bời.

Tú Anh nhìn vào đôi mắt đầy nước của Hạ Tuyết, sau đó từ từ tiến gần cô thêm một chút. Đôi môi Tú Anh dần dần tiến về hướng môi cô, Hạ Tuyết giật mình đẩy Tú Anh ra xa.

– Tôi… tôi… không thể. – Hạ Tuyết cúi mặt nói.

– Không sao cả. – Tú Anh khẽ cười. – Nếu thoát ra khỏi nơi này, em hãy cho tôi câu trả lời. Em biết đấy tôi không phải là kẻ có thể chờ đợi ai.

*************************

Tuấn Anh quay về biệt thự Hàn gia, không nhìn thấy Tú Anh như mọi ngày liền gọi cho Tú Anh nhưng không được.

– Tú Anh đâu rồi? – Tuấn Anh hỏi người làm.

– Dạ, cậu ấy ra ngoài từ trưa đến giờ vẫn chưa thấy về. – người làm đáp.

Win cũng vừa về đến liền hỏi:” Hạ Tuyết đã về chưa?”

– Dạ, tôi vẫn chưa thấy cô ấy từ khi cô ấy đi học cùng thiếu gia.

– Vậy chú Tú Anh đâu rồi. – Win hỏi tiếp.

– Dạ, cậu Tú Anh đã ra ngoài rồi.

Win có chút bất an, sau đó nhìn Tuấn Anh nói:” Chú, tôi có linh cảm không tốt. Cả hai người bọn họ đều ra ngoài và không thể liên lạc được.”

– Thiếu gia, không hay rồi, cô Hạ Tuyết đã bị bắt đi rồi. – Vị tài xế vừa cho xe vào biệt thự Hàn gia, nhìn thấy Win liền vội vàng nói.

– Bị bắt sao? – Win kinh ngac.

– Bọn chúng đánh tôi ngất đi và bắt cô Hạ Tuyết đi rồi, sau đó cậu Tú Anh đến và nói là đang đi tìm cô Hạ Tuyết.

– Tú Anh đi tìm HẠ Tuyết. – Tuấn Anh hỏi

– Lúc đó tôi nhìn thấy có một chiếc xe đi tới đưa gì đó cho cậu Tú Anh, sau đó cậu ấy vội vàng chạy đi, tôi nhanh chóng cho xe về Hàn gia nhưng giữa đường xe bị trục trặc nên đến giờ mới về được.

Win tức giận nắm cổ áo vị tài xế.

– Chiếc xe quan trọng hơn mạng sống con người sao hả, vì sao anh không gọi cho tôi biết hả.

– Điện thoại tôi hết pin, tôi nghĩ đã có cậu Tú Anh đi tìm nên….

– Và rồi hiện tại cả hai người đó đều gặp nguy hiểm. – Tuấn Anh nói. – Thằng nhóc đó, không có võ… chỉ có cái đầu nhanh nhạy… liệu làm được điều gì nếu như bọn chúng đã có mục đích bắt Hạ Tuyết từ trước.

– Chú, chúng ta phải làm gì đây… tôi không thể để Hạ Tuyết xảy ra chuyện gì được, tôi đã hứa với Kelly sẽ bảo vệ cô ấy rồi.

Tuấn Anh nhìn về phía vị tài xế đang xanh mặt vì sợ hãi kia mà nói.

– Anh có nhớ bảng số xe của bọn bắt Hạ tuyết hay không?

– Tôi không nhớ rõ lắm… nhưng chiếc xe đến gặp cậu Tú Anh tôi nhớ rất rõ. Nó là một chiếc lambor loại hiếm, mang biển số XXXX.

– Tốt lắm, chú đi nghĩ ngơi đi. – Tuấn Anh nói.

Vị tài xế mừng rỡ, cứ nghĩ rằng sẽ bị đuổi việc nhưng không ngờ lại được bỏ qua.

Tuấn Anh gọi điện cho một số lạ nói:” Điều tra gấp cho tôi biển số xe XXXX, loại lambor thuộc sở hửu của ai.”

Chưa đầy 10p sau, chuông điện thoại của Tú Anh vang lên.

– Là của Triệu gia. Chiếc xe đó là quà tặng của ông ta tặng sinh nhật cô con gái tên Triệu Hải Yến. Cô ấy học trường trung học King, học cùng lớp của Hàn Thế Hào.

– Tốt, cảm ơn cậu. – Tuấn Anh đáp.

– Win, cậu biết Triệu Hải Yến không? – Tuấn Anh hỏi.

Win nhíu mày, cái tên quen thuộc nhưng thật sự không nhớ là ai, liền lắc đầu.

– Cô ta là chủ nhân chiếc xe đã dừng lại gặp Tú Anh trước khi Tú Anh đi tìm Hạ Tuyết. Cô gái đó, chắc chắn có liên quan.

– Chúng ta đến Triệu gia hỏi. – Win nói.

– Được, chúng ta đi. – Tuấn Anh và Win nhanh chóng lên xe.

Tại biệt thự Triệu gia.

loading...

– Triệu Hải Yến, cô mau nói đã đưa gì cho chú Tú Anh. – Win nóng nẩy hỏi.

– Vì sao tôi phải nói với cậu. – Hải Yến nhìn mặt Win khó chịu. – Quản gia, tiễn khách.

– Triệu tiểu thư, xin thứ lổi cho thiếu gia chúng tôi cũng vì quá lo lắng cho cô bạn học cùng lớp là Hạ Tuyết và một thành viên khác trong Hàn gia nên có những lời lẽ nóng nảy. – Tuấn Anh nhã nhạn nói. – Hy vọng cô vì một chút tình cảm bạn bè cùng lớp, mong cô cho tôi biết cô đã đưa cho em trai tôi thứ gì.

Triệu Hải Yến nhìn Tuấn Anh ăn nói nhã nhạn, vẻ ngoài phong độ hiếm có lại câu nào cũng làm mát lòng người.

– Là địa chỉ nơi Lâm Hạ Tuyết bị nhốt. – Triệu Hải Yến nói.

– Sao cô biết Hạ tuyết bị nhốt ở đó, có phải cô cũng có liên quan đến việc này. Vì Hạ tuyết là bạn gái tôi sao? – Win đập bàn nói.

– Hàn Thế Hào, tôi nói cậu đừng quá tự tin vào cái gương mắt thối tha của mình. Cô ta hay bất kể ai là bạn gái của cậu tôi đều càm thấy họ thật đáng thương, lại đi yêu một tên không ra người như cậu. – Triệu Hải Yến mắng. – Cả hai cút khỏi nhà tôi, tôi không muốn tiếp nữa.

– Triệu tiểu thư, xin cô cho tôi địa chỉ đó… mạng sống của Hạ Tuyết và em trai tôi đều nằm trong tay cô cả. Xem như tôi nợ cô một ân tình, khi cô cần gì tôi sẳn sàng giúp. – Tuấn Anh không thề bỏ qua cơ hội vì tính bốc đồng của Win.

Triệu Hải Yên thật tình bị thu hút bởi Tuấn Anh, nghe lời nói của Tuấn Anh liền ngui giận sau đó lấy giấy viết ra địa chỉ.

– Anh nhớ, là anh nợ tôi… tôi sẽ tìm anh một ngày không xa. – Triệu Hải Yến mỉm cười nói.

Tuấn Anh có địa chỉ trong tay liền gật đầu rồi kéo Win ra khoi biệt thự triệu gia.

Kelly đang đi trên đường từ cao ốc The Win về nhà, trên xe cô nhìn thấy Tuấn Anh và Win đang cùng nhau bước ra từ một căn biệt thự lớn. Kelly tò mò nhìn theo bọn họ, sau đó liền nhìn thấy Win ra tay ẩu đã với Tuấn Anh.

– Chú có quyền gì mà ra lệnh cho tôi, chú nên nhớ tôi là Hàn Thế Hào con trai của Hàn gia, còn chú chỉ là con trai của người làm mà thôi. – Win tức giận nói.

– Win, cậu về Hàn gia… nơi đó rất nguy hiểm. Tuấn Anh không muốn để Win đến nơi mà Hạ Tuyết và Tú Anh bị bắt giữ, với tính cách của Win khiến Tuấn Anh e ngại.

– Hạ Tuyết là người của tôi, tôi sẽ cứu cô ta. – Win nói, sau đó nắm lấy cổ áo của Tuấn Anh. – Anh lo cho em trai của mình, tôi cũng lo cho Hạ Tuyết vì vậy đừng nghĩ tới việc đẩy tôi ra khỏi chuyện này.

Kelly từ trên xe bước xuống, bứoc tới gần phía hai người bọn họ đang tranh cãi.

– Có chuyện gì vậy? – Kel hỏi. – Câu buông ra trứoc đã, hai người làm như vậy giữa đường thật khó coi.

– Hạ Tuyết bị bắt cóc rồi, nhưng chú ấy không cho tôi đến cứu Hạ Tuyết. – Win đáp. – Tôi đã hứa với cô rằng sẽ bảo vệ Hạ Tuyết, tôi nhất định không để cô ấy xảy ra chuyện.

– Nơi đó rất nguy hiểm, tôi không biết bọn chúng là ai và có bao nhiêu người. – Tuấn Anh nói.

– Vì cậu là thiếu gia của Hàn gia, nên tôi không thể để cậu nguy hiểm được.

– Win, Tuấn Anh nói đúng, cậu hãy về Hàn gia trước đi. tôi sẽ đi cùng anh. – Kel nhìn sang Tuấn Anh nói, cô cũng thật lo lắng cho Hạ Tuyết.

– Không được, cô làm sao có thể đến nơi nguy hiểm đó. – Win nắm tay Kelly nói.

– Đúng vậy. Hai người về hết cả đi, an tâm đi tôi không đi một mình đâu… – Tuấn Anh nói xong thì nhanh chóng lên xe.

– Tôi đưa cậu về trước. – Kelly nhìn Win nói, một chút nữa thì cô đã quên mất trứoc mặt mọi người Kelly chỉ là một cô gái yếu đuối mà thôi. Win tức giận bỏ lên xe Kelly, cô nhìn xuống đất có một mảnh giấy mà Tuấn Anh làm rơi. Kelly khẽ cuối xuống nhặt lên… cẩn thận đọc qua rồi vò nát.

Trên xe, Kellly không ngừng nghĩ về việc của Hạ Tuyết, vì sao cô bé đó lại bị bắt cóc chứ. Tóng tiền thì không thể rồi, vậy thì là thù hận sao? Một cô bé hiền lành, vừa mới lên thành phố này thì có thể thù hằn với ai đến mức ấy.

– Kelly, tôi xin lỗi cô. – Win nói.

– Về chuyện gì? – Kelly đáp

– Vì đã để Hạ Tuyết gặp nguy hiểm.

– Win, cậu đang lo cho Hạ Tuyết hay thật sự chỉ là vì lời hứa với tôi?

Win không đáp, câuhỏi của Kel khiến Win suy nghĩ. Nếu như không có lời hứa kia, anh có quan tâm đến HạTuyết hay không.

– Hạ Tuyết là một cô gái tốt Win à, đừng làm tổn thuơng con bé. – Kelly nhìn thái độ của HẠ Tuyết trog buổi tiệc đã đoán đựoc tình cảm của cô bé dành cho Win.

– Vậy tôi chính là người xấu sao? – Win hỏi.

– Ý cậu là? – Kel không hiểu.

– Vậy vì sao cô từ chối tôi, khiến tình cảm tôi lại tổn thuơng như vậy. – Win, tôi… – Vì vậy Kel, cô đừng gắn ghép tôi cùng bất cứ cô gái tốt nào cả, vì trongmắt tôi, trong tim tôi hoàn toàn chỉ có cô thôi.

– Thật buồn cười, bao nhiêu cô gái trẻ trung xinh đẹp… cậu lại thích một bà cô xấu xí như tôi sao? – Tôi cũng đã từng tự cười bản thân mình vì điều đó, nhưng… tình yêu… không có gì là không thể.

Kelly không đáp, lời Win nói ra không sai… chỉ là cô chỉ xem Win như một đứa em trai bồng bột tuổi trẻ, rồi cậu ấy sẽ nhanh chóng quên đi. KElly dừng xe phía trứoc biệt thự Hàn gia, cô không xuống xe mà nói:” Tôi phải về nhà có chút việc, cậu vào nhà chờ tin của HẠ Tuyết.” Kelly nhanh chóng cho xe phóng đi không kịp để Win đáp một lời.

****************************

Trong một căn nhà kho trống, MAi Hoa từ bên ngoài quan sát hai con người đang bị nhốt bên trong.

– Mai Hoa, cậu dự định giải quyết bọn chúng thế nào đây. Lúc đầu là chỉ bắt một mình Lâm Hạ Tuyết, nay lại có thêm một người nữa. – Hoàng Mai đứng phía sau Mai Hoa nói.

– Vì con đó mà Win không hề để mắt đến tôi, nếu như con bé đó biến mất khòi thế gian này… xem cậu ta lấy ai để quan tâm. – Đôi mắt Mai Hoa như có lửa, từ khi Win bỏ cô lại trong nhà hàng đó, Mai Hoa muốn đổ hết tức giận lên người Hạ Tuyết

. – Ý cậu là… – Hoàng Mai hơi run. – Còn người đàn ông kia.

– Không lẽ thả ra, cậu dùng dầu mà suy nghĩ đi. – Hồng Ngọc lên tiếng.

– Hồng Ngọc, xem ra cậu rất hiểu tôi. – Mai Hoa nhếch môi cười.

Ba người bọn họ cùng một số người đàn ông to con bặm trợn đi phía sau bước vào. Nhìn thấy Hạ Tuyết và Tú Anh đang ngồi thì bật dậy.

– Là cô ư, Mai Hoa tiểu thư. – Tú Anh kinh ngạc.

– Bất ngờ lắm sao? – Mai Hoa nhìn Tú Anh nói. – Tuy chúng ta không thù oán gì, nhưng anh đã xen vào chuyện của tôi rồi, thì tôi cũng khó lòng cho qua

. – Không phải cô nói rằng muốn hủy hôn sao, không phải hai người đã đến bữa tiệc để hủy hôn, vì sao cô lại bắt tôi? – Hạ Tuyết càng bất ngờ hơn.

– Buổi tiệc nào? – Tú Anh hỏi.

– Haha, làm gì có buổi tiệc nào… là do tao bịa ra để Win không đi cùng mày mà hành động. Không ngờ mày lại không hề nhận ra, đúng là một đứa ngu ngốc.

– Mai Hoa, cậu muốn gì? – Hạ Tuyết thấy Mai Hoa đang tiến lại gần mình liền đề phòng.

– Các người, giữ anh ta lại. – MAi Hoa ra lệnh cho bọn đàn em giữ Tú Anh lại. – Còn 2 người, có bao nhiêu căm hờn gì thì mau chóng trút đi, rồi tôi sẽ là người kết thúc. – Mai Hoa nhìn Hoàng Mai và Hồng Ngọc nói.

Hồng Ngọc bước tới nắm cổ áo Hạ Tuyết, sau đó giáng một cú tát giáng trời vào mặt Hạ Tuyết mắng chửi:” Mày dám lại gần Win sao, mày có tư cách đó sao… vì mày mà một chút nữa tao đã bị đuổi khỏi trường… tao cho mày chết.” – Vừa nói, Hồng Ngọc vừa đá vào người Hạ Tuyết đang nằm đau đớn dưới sàn. Tú Anh muốn đến giúp nhưng bị hai tên to con ngăn lại, chỉ biết đau xót nhìn Hạ Tuyết bị hành hạ.

– Còn cậu, không muốn đánh một chút để hả dạ sao? – Mai Hoa nhìn Hoàng Mai đang đứng im mà nói.

– À, mình… mình xem Hồng Ngọc xữ lý cô ta cũng đủ mát lòng rồi. – Hoàng Mai đáp.

Hạ Tuyết đau đớn toàn thân, từ khi bị bắt đến nơi này bị bỏ đói và khát nên toàn thân không có một chút sức lực. Từng cú đánh, cú đạp của Hồng Ngọc đau tháu xương tủy nhưng Hạ Tuyết chỉ biết cắn răng chịu đựng, tuyệt đối không rơi một giọt nước mắt.

– Con này cũng giỏi chịu đòn nhỉ? – Mai Hoa đi tới kéo Hồng Ngọc lại.

– Tới cậu đó, tôi đả cảm thấy tốt hơn rồi. – Hồng Ngọc bước về phía Hoàng Mai.

Mai Hoa trên tay cầm một con dao nhọn đi về phía Hạ Tuyết với ánh mắt đầy sự khinh ghét và tức giận. Hạ Tuyết toàn thân không thể di chuyển nỗi, nhắm nhìn Mai Hoa từng bước đi tới nhưng không thể né tránh.

– Mày chết đi, Win sẽ thuộc về tao. – Mai Hoa dơ con dao lên cao, thét lên.

– Không, Hạ Tuyết. – Tú Anh dùng hết sức lực của mình nhưng bọn chúng quá mạnh, vả lại Tú Anh không có võ công… không thể chống lại.

” Ầm” – Tiếng cánh cửa bị đạp vang lên. Mai Hoa kinh ngạc nhìn về phía cửa, một cô gái vô cùng xinh đẹp đang đứng phía cửa nhìn vào, đôi mắt chăm chăm nhìn con dao trên tay Mai Hoa.

– Cô… cô là ai? – Mai Hoa nói. – Các người con đứng đó, mau bắt lấy cô ta.

Bọn người của Mai Hoa lao tới phía Kel, Kel nhoẻn miêng cười sau đó tung chiêu hạ từng tên to con.

– Không được lại gần, cô mà lại gần tôi sẽ giết cô ta. – Mai Hoa nhìn thấy người của mỉnh bị tiêu diệt hết liền dùng Hạ Tuyết mà uy hiếp.

– Nếu cô đầu hàng, tôi sẽ bỏ qua tất cả cho cô và bạn cô rời khỏi nơi này. – Kel nhìn Hồng Ngọc và Hoàng Mai nói.

– Cô không có nhiều thời gian suy nghĩ đâu. – Cô là ai, vì sao lại phá tôi. – Mai Hoa không biết cô gái trước mắt là ai, một người vừa xinh đẹp lại vô cùng giỏi võ.

– Giọng nói của cô, rất giống một người tôi quen biết. – Tú Anh nhìn Kel nói.

Kel nhìn hai tên đang giữ Tú Anh rồi nói:” Hai vị đại ca này, nếu muốn sống thì mau đi đi.” Hai tên đó nhìn nhau, sau đó không nói gì nhanh chân bỏ Tú Anh ra mà chạy ra khỏi cửa.

– Chúng tôi, chúng tôi cũng đi trước đây. – Hồng Ngọc kéo tay Hoàng Mai toan bỏ đi.

– Rất tiếc, hai em không được phép bước ra khỏi nơi này. – Kel tóm cổ Hồng Ngọc lại nói.

Hạ Tuyết mơn man nhìn về phía Kelly, cô không hề quen biết cô gái kia vì sao lại đến đây ra tay nghĩa hiệp như vậy.

– Dù tôi có chết, cũng sẽ lôi cô theo. – Mai Hoa cảm thấy con đường phía trước không còn sống bình yên, liền giơ tay cầm dao cao lên đâm thẳng xuống phía dưới.

Tú Anh đứng gần nhanh chóng lao tới đỡ bàn tay cầm dao kia, Hạ Tuyết thoát khỏi cái chết trong gan tất. Mai Hoa và Tú Anh dằn co con dao trên tay Mai Hoa, Mai Hoa nhất quyết muốn đâm nó về phía Hạ Tuyết, Tú Anh lại cản lại.

Kelly nhanh chóng bước tới.

” Phụt” – Tiếng dao đâm vào da thịt, tiếng máu phun trào….

Bàn tay Mai Hoa dính đầy màu tuơi, Kelly sững sờ nhìn phía trước mắt….Lâm Hạ Tuyết đau đớn nhìn dòng máu tuơi chảy không xiết, nhưng cô không thể cử động được nữa.

Mục lục
loading...