Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 17


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 17: Thư Kí Tổng Giám Đốc

Kelly bước ra khỏi văn phòng hiệu trưởng, cô vừa đến xin nghĩ vì lí do sức khỏe nhưng thật sự là vì yêu cầu của Hàn Thế Bảo. Yêu cầu đó theo tình theo lý gì thì cũng là việc đúng đắn, Kelly không cảm thấy hối hận khi quyết định nghĩ dạy tại King, cô cần đầu tư tất cả thời gian cho mục đích trước mắt.

Cô bước ra giữa sân trường, bầu trời hôm nay thật là trong xanh… bọn trẻ có lẽ là đang học trên lớp. Kelly đưa ta mở cửa xe thì nghe giọng nói hổn hễn từ phía sau.

– Kelly, vì sao cô lại xin nghĩ việc. – Win nhìn thấy bóng dáng của Kelly dưới sân trường liền nhanh chóng chạy từ tầng 5 xuống. 

– Tôi có việc riêng. – Kelly bất ngờ với sự xuất hiện của Win.

– Có phải vì thái độ ngày hôm qua của tôi, nên cô không muốn nhìn thấy tôi nữa sao? – Win bước tới gần Kelly. – Cô bỏ rơi tôi thật sao?

– Win… tôi đã nói rõ với cậu hôm qua rồi, tôi và cậu sẽ không có kết quả gì đâu. Vì vậy, hãy dừng lại mọi cảm giác trước khi có chuyện không ổn xảy ra. – Kelly đưa tay xoa đầu Win như xoa một đứa trẻ. – Tôi hứa sẽ đến thăm cậu mà, tôi và cậu sẽ mãi mãi là bạn, được chứ.

– Kelly, đừng đi… tôi muốn hằng ngày được nhìn thấy em. – Win nắm tay Kelly ôm chặt vào lòng.

Hạ Tuyết từ trên tầng cao nhìn xuống phía dưới sân trường, đôi mắt Hạ tuyết hoe đỏ.

Kelly dùng sức đấy Win ra nói lớn:” Win, cậu làm gì vậy hả…nếu cậu cứ như thế này chỉ càng đẩy tôi ra xa khỏi tầm mắt của cậu mà thôi.”

Kelly nói xong nhanh chóng lên xe phóng đi, Win đứng thừ người nhìn theo Kelly. Vì sao anh lại có cảm giác rất kì lạ với người con gái ấy, một cảm giác không muốn rời xa… đó là tình yêu phải không?

Hạ Tuyết quan sát thấy mọi chuyện, cô biết rằng cô Kelly sẽ không thể chấp nhận tình cảm từ Win, trong lòng Hạ Tuyết có chút rối bời. Hạ Tuyết cứ thế im lặng nhìn Win đang quay mặt ra cửa sổ.

Cô giáo chủ nhiệm cũ quay lại lớp, lần này lại đưa đến một học sinh mới chuyển đến. Hạ Tuyêt nghe tiếng ồn ào liền nhìn về phía bục giảng, cô to mắt ngạc nhiên với sự xuất hiện của Mai Hoa.

– Các em, đây là bạn học mới chuyển tới. – Sau đó nhìn sang Mai Hoa. – Em hãy giời thiệu về mình.

– Tôi là Mai Hoa, là con gái duy nhất của tập đoàn Mai thị, và là hôn thê của Win – con trai của tập đoàn The Win. – Mai Hoa cười nhếch nhìn về phía Win.

Win đang miên man suy nghĩ về cảm giác kì lạ của mình với Kelly, nghe giọng nói khá quen đang nhắc đến tên mình thì ngước nhìn về hướng MAi Hoa. Anh nhìn Mai Hoa một lúc lại quay sang nhìn Hạ Tuyết:” Xem ra, cô phải diễn cùng tôi một thời gian rồi.”

Hạ Tuyết không nói nhìn, nhìn về phía Mai Hoa khẽ gật đầu.

– Thưa cô, có phiền không nếu em muốn ngồi gần Win ạ. Cha của Win nói rằng muốn em đến đây để em và anh ấy có nhiều thời gian hiểu nhau hơn. – Mai Hoa nói.

– Tất nhiên là được rồi. – Cô giáo chủ nhiệm nghe Mai Hoa dùng Hàn Thế Bảo dọa liền không suy nghĩ là đồng ý ngay lập tức. – Hạ Tuyết, em xuống kho lấy thêm một chiếc bàn đơn ngồi tạm, tôi sẽ sắp xếp lại sau.

Hạ Tuyết nghe cô giáo quyết định như vậy nên đành đứng lên thì một bàn tay nắm lấy tay cô kéo cô ngồi xuống.

– Tôi muốn Hạ Tuyết ngồi vị trí này. – Win nhìn về phía cô giáo nói.

Cô giáo chủ nhiệm không biết giải quyết thế nào, làm phật lòng ai cũng không có kết quả tốt. Từ ngày nhận làm chủ nhiệm lớp học này, cô luôn thấp thỏm lo lắng vì cậu học sinh đặc biệt này.

– Nhưng Hàn tổng nói rằng chúng ta nên ngồi cạnh nhau. – MAi Hoa nghĩ rằng Win sợ Hàn Thế Bảo giống như cô cũng không thể cải lời mẹ mình.

Win cười lạnh, mang ông ta ra dọa anh sao.

– Vậy cô giúp tôi nói với ông ấy rằng, người tôi yêu là Lâm Hạ Tuyết… không phải tiểu thư nhà họ Mai. – Win nhìn HẠ Tuyết trìu mếm nói.

Cả lớp ngạc nhiên với tuyên bố của Win, dù trước đây anh từng tuyên bố Lâm Hạ Tuyết là người của mình nhưng hôm nay mới chính thức khẳng định cô chính là người yêu của Win. Bao nhiêu ánh mắt ghen tỵ, đố kị nhìn về phía Hạ Tuyết. 

Hạ Tuyết chỉ biết cúi đầu khi đối diện với nhiều con mắt nhìn cô như muốn ăn tươi nuốt sống, trong lòng tự nhủ thầm đây chỉ là một vở kịch, một vở kịch rồi cũng sẽ nhanh tàn mà quay về hiện tại.

Cô giáo chủ nhiệm thật tình là không thể nào làm trái lời Win, liền dùng lời ngon ngọt nói với Mai Hoa.

– Nếu Win không muốn em cũng đừng quá ép cậu ta. Đàn ông thích con gái nhu mì một chút, em xem Lâm Hạ Tuyết từ lúc nãy đến giờ chỉ biết đứng phía sau màn bảo vệ của Win. Em muốn có được Win, cũng phải biết cậu ta thích loại con gái nào. – Giáo viên chủ nhiệm khẽ nói với MAi Hoa.

– Vậy em phải làm sao đây? – Mai Hoa tức giận nhìn về phía Hạ Tuyết nói nhỏ với cô chủ nhiệm.

– Tôi sẽ giúp em. – Cô chủ nhiệm nói. – Trước tiên em hãy nhượng bộ một chút.

MAi hoa gật đầu… cô nhất định phải có được Win. 

***********************

Kelly cho xe rời khỏi trường học, dù Win vô phép với cô như vậy nhưng cô vẫn không cám thấy ghét cậu ấy. Trong lòng Kelly luôn cảm thấy Win rất đáng thương, ánh mắt cậu ấy hiện lên một nét cô đơn lạnh ngát. Có lẽ vì vậy mà Kelly vẫn muốn ở bên cạnh Win với tư cách một gia sư, đề ánh mắt kia bớt đi sự đau thương.

Cô lái xe đến công ty giải trí Thiên Ân, cô muốn tìm anh Thiên Ân để hỏi về ngôi nhà cũ của mình, nếu anh Thiên Ân không nói cho cô biết sự thật… thì có lẽ những năm tháng qua cô đã tin tưởng sai người.

Kelly cho xe vào bãi gửi xe thì nhìn thấy cô gái lần trước gặp ở buổi tiệc tại Hàn gia cũng đang từ trên xe bước xuống. Cô ta có một dáng người vô cùng hấp dẫn, gương mặt lúc nào cũng tô son trét phán rất đậm, nhìn cô ta không khác một ” ca kĩ” trong một bộ phim cổ trang Trung Quốc.

Kelly không tiện gặp mặt cô ta nên cố tình đợi cô ta đi khuất mới rời khỏi xe mình, cô nhớ lại cuộc nói chuyện giữa An Nhiên và Hàn Thế Bảo. Hôm đó vì quá hoảng loạn nên không để tâm cho lắm, hôm nay nghĩ lại mới cảm thấy có chút vấn đề. Cô ta là người của Thiên Ân, nhưng lại muốn bỏ sang The Win… chuyện này đối với anh Thiên Ân có ảnh hưởng hay không?

Kelly vừa đi vừa nghĩ cũng bước tới đại sảnh của công ty Thiên Ân. 

– Chị tìm ai? – Một cô tiếp tân hỏi.

– Tôi muốn gặp anh Thiên Ân. – Kelly đáp.

– Tổng giám đốc Thiên Ân ạ, chị có hẹn trước không? 

– Không, chị cứ nói là có Kelly cần gặp. 

– Xin lỗi chị, nếu không có hẹn trước sẽ không được phép gặp tổng giám ạ. – Cô tiếp tân mỉm cười đáp.

Kelly nghĩ rằng chỉ cần đến đây có thể gặp Thiên Ân nào ngờ lại khó khăn như vậy. 

Cô bấm số điện thoại của Thiên Ân để anh xuống đón mình.

– Kelly, có việc gì sao? – Thiên Ân nghe máy.

– Em đang ở đại sảnh công ty Thiên Ân, bọn họ không cho em gặp anh. – Kelly nói.

– Được, em đợi anh một chút, anh sẽ xuống đón em. – Thiên Ân nhanh chóng ra 

loading...

khỏi phòng.

Thanh Sơn đứng bên cạnh liền nói.

– Đại ca, anh đi đây vậy, kế hoạch này đang bàn dở. 

– Kelly đến rồi, tôi xuống đón cô ấy. – Thiên Ân nói.

– Anh chỉ cần gọi điện cho lễ tân đưa cô ấy lên, đâu nhất thiết phải đích thân đi như 

vậy? – Thanh Sơn nói.

– Không, tôi đích thân phải đón Kelly. – Thiên Ân nhanh chóng rời khỏi phòng làm việc.

Thanh Sơn lắc đầu ngao ngán với Thiên Ân. – Nếu đại ca cứ để tình cảm chi phối như vậy, kế hoạch bao lâu nay đến khi nào mới thành công.

***********************

– Em đến tìm anh có việc gì? – Thiên Ân đưa Kelly vào phòng của tổng giám đốc.

– Em có việc muốn hỏi anh? 

– Là việc gì? Em sao lại tỏ ra quan trọng như vậy?

– Em muốn hỏi về căn nhà cu trước kia em từng sống, hiện tại chủ sở hữu của nó là ai? – Kelly nói.

– Vì sao em quan tâm tới điều đó? – Thiên Ân khẽ bất ngờ. – Không phải anh đã nói bà của em đã bán nó từ rất lâu sao?

– Cũng không có gì. – Kelly cảm thấy tình hình căng thẳng, lo sợ bị Thiên ân phát hiện nên mỉm cười khẽ. – Em chỉ muốn biết ai là chủ mới đề muốn hỏi chuyện mua lại nó. 

– Em muốn mua lại nó? – Thiên Ân ngac nhiên.

– Đúng vậy. – Kelly gật đầu. – Anh có biết là ai không? anh Thiên Ân.

– Anh biết. – Thiên Ân gật đầu.

Kelly mong đợi câu trả lời từ Thiên Ân.

– Là Hàn gia. – Thiên Ân đáp. 

– Hàn gia có liên quan đến cái chết cha mẹ em không? – Kelly nói.

– Anh không thề xác định, nhưng cha em và cha của Hàn Thế Bảo trước kia có 

quen biết. – Thiên Ân khẽ đáp.

– Có quen biết sao? – Kelly thầm suy nghĩ.

– Anh chưa thề nói cho em biết vì không muốn suy nghĩ của em bị lạc sang một hướng. – Thiên Ân vuốt mái tóc Kelly. – Xin lỗi em, vì đã không nói cho em biết sớm.

Kelly khẽ mỉm cười, anh Thiên Ân thật sự không giấu cô.

– Không sao, em biết là anh nghĩ cho em. – Kelly mỉm cười nhìn Thiên Ân.

Kelly được Thiên Ân tiễn ra về, trong thang máy có treo hình của An Nhiên liền hỏi.

– Cô gái này? – Kelly chỉ tấm poster mà hỏi.

– Đây là ca sĩ An Nhiên, cô ấy rất có giá trị. – Thiên Ân nói.

– Em đã thấy cô ta đến buổi tiệc của Hàn Thế Bảo. – Kelly nói. – Cô ta nói rằng muốn qua The Win.

– Chính miệng An Nhiên nói ư. – Thiên Ân tức giận nói. – Tên Hàn Thế Bảo đó, lại 

muốn dành mất người của cùa Thiên Ân sao?

– Không phải Hàn Thế Bảo mời cô ta, tự cô ta nói muốn sang The Win. – Kelly chỉnh lại.

– Cảm ơn em. – Thiên Ân nén tức giận mà nói. – Anh có việc nên không thề đưa em về được.

– Không sao, em tự mình về được. – Kelly chủ động nắm lấy tay Thiên Ân. –  Anh Thiên Ân, em xin lỗi. – Kelly cảm thấy vô cùng có lỗi vì đã nghi ngờ anh Thiên Ân, 

trong khi anh ấy luôn nghĩ cho cô.

– Vì điều gì. – Thiên Ân vờ hỏi.

– Vì mọi thứ. – Kelly mỉm cười.

– Được rồi, đừng xin lỗi khi em không làm gì sai cả. – Thiên Ân ân cần nói. – Nghe hiệu trưởng nói em đã xin nghĩ sao, em dự định sẽ làm gì tiếp theo.

– Em sẽ… đường đường chính chính bước vào The Win đề điều tra xem Hàn gia có liên quan đến cái chết của cha mẹ em hay không? – Kelly nói.- Như anh nói, phải chắc chắn mọi thứ trước khi hành động.

Kelly quay về lại ngôi nhà mà Hàn gia cung cấp cho cô. Đứng trước ngôi nhà rộng này, Kelly khẽ nói:” Xem ra chúng ta là có duyên rồi, tao sẽ phải ở lại nơi này với mày thêm một thời gian nữa rồi.”

*************************

Hàn Thế Bảo cầm trên tay hồ sơ xin việc của Kelly xem qua, sau đó gọi xuống cho phòng nhân sự nhận Kelly vào The Win với chức vụ thư kí tổng giám đốc.

Kelly nghe tin mình được nhận vào công việc đó thì hơi ngạc nhiên, xem ra Hàn Thế Bảo đang tin tưởng cô sao. Như vậy cũng tốt, đó chính là nơi dễ dàng tìm hiều về Hàn gia nhất.

Mục lục
loading...