Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 16


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 16: Có Cảm Tình Vs Hàn Gia

Kelly vừa rời khỏi phòng của Hàn Thế Bảo, chưa kịp bỏ đi thì nghe giọng nói từ phía xa.

– Kelly, cô đến đây làm gì? – Win nhìn Kelly bằng ánh mắt nghi ngờ.

– Win. – Kelly ấp úng. – Tôi…

– Cô đến tìm cha tôi sao? – Win hỏi.

– À đúng vậy, tôi đến tìm Hàn tổng. – Kelly đang rối liền đáp.

– Có chuyện gì sao? – Win mỉm cười nhìn Kelly, anh đã đi tìm cô từ lúc nãy không ngờ đi ngang qua phòng cha mình lại nhìn thấy Kelly đang đứng phía trước.

– Cũng không có gì quan trọng. – Kelly đáp.

– Nếu không có gì quan trọng thì để sau đi, tôi muốn dẫn cô đến một nơi. – Win nắm lấy tay Kelly mà kéo đi.

– Win, cậu buông tôi ra trước. – Kelly kéo tay mình lại.

Win bị Kelly từ chối đi cùng liền cảm thấy không vui, đôi mắt nhìn Kelly có chút u buồn.

– Tôi biết cô chỉ xem tôi là một đứa trẻ, nhưng tôi thích cô… đó không phải là tình cảm của một đứa trẻ mà là một người đàn ông chân chính. – Win nhìn sâu vào ánh mắt Kelly mà nói.

– Không phải… khi nãy cậu đã công khai với Hạ Tuyết sao, vì vậy tại nơi này còn nói những lời như vậy với tôi. – Kelly lùi lại một bước, nhìn Win khó hiểu.

– Vì tôi muốn bảo vệ cô, tôi không muốn cô phải khó xữ. – Win đẩy Kelly ép vào tường. – Cô là cố tình không hiểu sao, chẳng lẽ khi này cô tin tôi với Lâm Hạ Tuyết là thật ự, cô không để tâm tới những lời tôi nói tại nhà cô sao?

Kelly khẽ bất ngờ, Win cậu ta là đang tức giận với cô đó sao, thật là hết chịu nỗi hai cha con nhà họ Hàn này.

– Nếu cậu thật sự muốn bảo vệ tôi, thì hãy nhanh chóng thôi đi. – Kelly đẩy Win ra xa.

Win tức giận khống chế hai bàn tay của Kelly ép vào tường, đôi mắt nhìn sâu vào mắt cô, đôi môi đang cận kề chạm môi Kelly.

” Cạch.” – Tiếng mở cửa vang lên.

An Nhiên và Hàn Thế Bảo tình tứ bước ra thì nhìn thấy cảnh tượng này.

Win thấy Hàn Thế Bảo bước ra thì cũng buông tay Kelly ra, không nói gì chỉ nhìn Kelly rồi tức giận bỏ đi. Kelly vừa nhìn thấy hai người bọn họ liền nhớ lại cảnh tượng lúc nãy liền đỏ mặt, nhanh chóng cúi chào Hàn Thế Bảo rồi cũng nhanh chóng bỏ đi.

– Đó không phải là Win sao, thằng bé vừa như định muốn hôn cô gái đó. – An Nhiên nhìn Hàn Thế Bảo thắc mắc. – Cô ta trông thật khó nhìn, không ngờ thẩm mĩ của con trai Hàn tổng kém như vậy.

Hàn Thế Bảo nhìn theo hướng Kelly đi không nói một câu nào, nhanh chóng bước ra ngoài. An Nhiên thấy vậy cũng bước chân theo.

Hàn Thế Bảo ra ngoài thì khách đã về hết, mọi người đang thu dẹp mọi thứ gọn gàng. Hàn Thế Bảo nhìn xung quanh tìm Tuấn Anh thì từ phía xa Tuấn Anh đã bước tới.

– Hàn tổng, vì Win từ chối con gái của Mai thị nên mọi người đã về hết cả, buổi tiệc này xem như thất bại. – Tuấn Anh nói.

– Thu dọn mọi thứ trước. – Hàn Thế Bảo nhìn xung quanh rồi nói. – Cậu thay tôi đưa An Nhiên về.

Hàn Thế Bảo nhìn sang An Nhiên mà nói:” Em về cùng cậu ấy, anh còn một vài việc cần giải quyết.”

An Nhiên không vui nhưng không dám cải lời Hàn Thế Bảo, trước đây vì cũng đã từng qua lại nên cũng rất hiểu tính cách của anh, anh ta ghét nhất là người khác làm trái ý. Nghĩ vây An Nhiên liền theo chân Tuấn Anh lên xe về nhà.

Vì Hàn Thế Bảo từ phía xa đã nhìn thấy Kelly đang đi ra phía của nên nhanh chóng cho An Nhiên ra về, sau khi nhìn thấy cô ca sĩ này lên xe thì nhanh chóng đuổi theo Kelly.

– Cô Kelly. – Hàn Thế Bảo gọi Kelly đang đi phía trước.

Kelly nghe giọng nói của Hàn Thế Bảo thì giật mình, tim bỗng đập mạnh hơn… cứ mỗi khi nhìn thấy anh ta cô lại bị ám ảnh bởi những thứ không nên nhìn.

– Hàn tổng, anh… gọi… tôi… – Kelly quay lại ấp úng.

– Tôi có vài việc cần bàn bạc với cô. – Hàn Thế Bảo đi tới gần Kelly.

– Có việc gì sao? – Kelly không dám nhìn Hàn Thế Bảo.

– Tôi nghe nói là Win thích cô? – Hàn Thế Bảo nói.

loading...

– Chuyện này… tôi đã giải quyết xong rồi, tôi sẽ không để cậu ấy có suy nghĩ không đúng như vậy nữa. – Kelly vội đáp.

– Cô biết đấy Win là con trai của nhà họ Hàn chúng tôi, việc lựa chọn bạn gái cho Win cũng phải mất rất nhiều tâm tư suy nghĩ của người làm cha như tôi. Nếu như cô giáo đã hiểu điều đó, từ nay cô đừng đến Hàn gia nữa.

– Ý Hàn tổng, tôi bị cho thôi việc dạy kèm Win. – Kelly mừng thầm trong lòng, tránh xa được hai cha con nhà họ Hàn là điều cô đang mong ước.

– Và cả việc dạy học ở trường TH King, tôi không muốn Win gặp mặt cô nữa. – Hàn Thế Bảo tỏ ra mình là một nguòi cha đang lo lắng cho con cái.

– Được. – Kelly gật đầu, xem ra Hàn Thế Bảo rất lo lắng cho tuơng lai của Win nên dùng cách này. Nếu cô là cha của Win, cô cũng sẽ như vậy, Kelly hiểu và cảm thông cho Hàn Thế Bảo. – Tôi có thể về chứ, tôi sẽ dọn ra khỏi nơi đó trong ngày mai. – Kelly xem như mình bị đuổi, có lẽ phải trả những thứ đó lại cho Hàn gia.

– Tôi không phải là một người ác độc như vậy… cô hãy cứ ở lại nơi đó vì nó đã được chuyển sỡ hữu sang tên của cô rồi. – Hàn Thế Bảo nói.

– Tôi không quen nhận không từ người khác. Tôi sẽ rời khỏi nơi đó vì hiện tại tôi không còn giúp gì được cho Hàn gia nữa. – Kelly cuối đầu chào Hàn Thế Bảo rồi quay mặt rời đi.

– Kelly, với thành tích của cô, The Win luôn mở cửa đón cô. – Hàn Thế Bảo nói lớn.

Kelly quay lại khẽ cười:” Hàn tổng, cảm ơn anh đã chiếu cố nhưng có lẽ tôi có những việc quan trọng hơn cần giải quyết. Sau này khi chúng ta gặp lại nhau, hy vọng mọi thứ vẫn không thay đổi.” – Kelly nói xong liền nhanh chân bước đi… trong lòng cô hy vọng rằng Hàn gia không có liên quan đến cái chết của cha mẹ cô, vì ít ra bọn họ trong mắt cô bây giờ là những người không xấu xa.

Hàn Thế Bảo ngồi trong phòng khách thì Win bước ra ngồi xuống đối diện anh, hai người tuy là cha con nhưng rất là xa cách. Hàn Thế Bảo nhìn Win rồi tiếp tục uống ly rượu trên tay không nhìn Win. Win đi về quầy lấy một ly khác, cầm trên tay chai rượu màu đỏ trên bàn mà Thế Bảo đang uống rót vào ly mình đưa lên miệng chưa kịp uống thì nghe giọng Hàn Thế Bảo.

– Con không nên uống đâu? – Hàn Thế Bảo không nhìn Win mà nói.

– Ông uống được vì sao cấm tôi. – Win đặt ly rượu chưa kịp uống xuống bàn.

– Ta không cấm con, chỉ là khi con gặp chuyện gì đó buồn nếu như một lần con tìm đến hơi men này… về sau con sẽ không thể nào khống chế được mà cứ tìm đến nó mãi.

– Vậy nghĩa là ông đang có chuyện buồn sao? – Win nhìn ly rượu cạn trên tay Thế Bảo mà hỏi.

– Win, con nói xem… con hận ta đúng không? – Hàn Thế Bảo rót thêm một ly cười nhạt.

– Ông hỏi thừa. – Win nhìn Hàn Thế Bảo cười nhếch môi.

– Vì ta không cho con biết mẹ con là ai sao?

– Có rất nhiều lí do để tôi hận ông, đó cũng là một trong những lí do đó. – Win khẽ đáp.

Hàn Thế Bảo uống hết một ly rượu lại nói:” Đây là lần cuối cùng ta xữ lý những rắc rối mà con gây ra, con hãy hẹn hò cùng với Mai Hoa. Như thế sẽ tốt hơn cho tuơng lai của con, Mai thị là công ty lớn, Mai Hoa là con gái độc nhất của bà ta.”

– Nếu tốt như vậy, vì sao ông không đi mà kết hôn cùng cô ta. – Win đập bàn đứng lên.

– Chẳng phải ông chỉ muốn bành trướng thế lực thôi sao, cái gì mà tốt hơn cho tôi chứ… chỉ là ngụy miệng. – Win tức giận bỏ vào phòng.

Hàn Thế Bảo lắc đầu, tiếp tục rót thêm một ly rượu đỏ vào ly đưa lên miệng thì Tuấn Anh từ phía sau ngăn cản.

– Anh uống quá nhiều rồi.

– Cậu nói xem, tôi là một người cha tồi tệ đến mức muốn bán con trai mình sao.

– Hàn tổng, rồi thiếu gia sẽ hiểu thôi.

– Chúng ta phải tiêu diệt Thiên Ân, quả thật có rất nhiều việc phải làm. Cô bé 10t năm xưa có lẽ cũng đã lớn rồi… tôi tin rằng cô ta vẫn còn sống, chết cũng phải tìm thấy xác chứ. – Hàn Thế Bảo dùng ánh mắt đầy lửa mà nói.

– Mười năm qua chúng ta đã cố gắng nhưng vẫn không tìm được chút tin tức nào. Nhưng Hàn tổng, mẹ của anh sắp về nước rồi… anh nên phấn chấn lại một chút nếu không sẽ bị phu nhân thâu tóm. – Tuấn Anh nói.

– Mẹ tôi là một người phụ nữ đáng thuơng… nhưng cũng thật đáng sợ. – Hàn Thế Bảo cười hé. – Nhưng bà ấy làm sao có thể đấu lại tôi, The Win mãi mãi thuộc về Hàn Thế Bảo này, ai có thể thâu tóm được.

– Nếu Win thiếu gia biết được vì cậu ấy và anh cùng phu nhân trở mặt, có lẽ Win sẽ không ghét anh như vậy.

– Tuấn Anh, cậu nhanh chóng khiến An Nhiên thuộc về The Win… sau đó lôi kéo các show không cho các ca sĩ của Thiên Ân trình diễn… Thiên Ân sao, anh ta nghĩ anh ta có thể hại được tôi sao?

Tuấn Anh gật đầu nghe lệnh của Hàn Thế Bảo, trong lòng anh Hàn Thế Bảo là một con người tài giỏi nhưng vì quá thuơng Win mà luôn tự chuốc sầu khổ. Hàn Thế Bảo không làm gì sai cả, nhưng cách anh giải quyết mọi chuyện đều tự một mình gánh chịu, không muốn người khác tổn thuơng.

Mục lục
loading...