Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 12


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 12: Cô Giáo, Có Lẽ… Tôi Nhớ Cô

Sáng hôm sau, Kelly tỉnh lại thì đầu mình nhức như búa bổ không thề nào nhớ lại chuyện gì đã xảy ra đêm qua. Cô nhìn trang phục trên người đã bị thay đổi, lại nằm trong một căn phòng xa lạ. Kelly lập tức ngồi dậy trong kinh hoàng, chẳng lẽ cô đã bị hãm hại đêm qua sao.

– Tiểu thư, mời cô uống nước canh giải rượu. – Một cô gái đưa chén canh về phía Kel.

– Cô có thể cho tôi biết, đây là đâu hay không. – Kel hỏi.

Cô gái kia không đáp, cúi chào Kel rồi lùi bước ra ngoài. Kelly nhìn xung quanh, cảm giác nơi này cách bài trí thật là quen.

Cánh cửa phòng bật ra, một người đàn ông cao thước tám, gương mặt góc cạnh khá hài hoà, cặp chân mày dày rậm khiến, ánh mắt kia đang nhìn cô như muốn ăn tươi nuốt sống, đôi môi kia nhích lên đầy tức giận. Nhưng gương mặt này cô nhớ đã từng nhìn thấy ở nơi nào đó rồi, rất là quen mắt.

– Anh… là a. – Kelly khẽ nói. – Đây là đâu… vì sao tôi lại ở đây… trang phục của tôi vì sao lại bị thay ra.

– Con vịt kia, cô không nhớ những gì xảy ra đêm qua sao? – Hàn Thế Bảo đi đến gần trước mặt Kel.

– Chuyện đêm qua… – Kel ngồi ngây ra suy nghĩ một chút.

Đêm qua là anh Thiên Ân gọi cô đến Ciz Bar, sau đó là bị lạc mất anh ấy rồi còn bị té ngã. Là một người đàn ông tốt bụng nào đó cứu cô, sau đó anh Thiên Ân bỏ đi vá để lạc mất đối tượng cần tìm. Cô tức giận bản thân mình hậu đậu nên đã uống rượu… là cô đã uống cái thứ mà chưa từng động vào.

– Anh là người đã cứu tôi ra khỏi đám đông ở Ciz? – Kel đưa ánh mắt nghi ngờ nói.

– Và món quà mà cô đã tặng tôi, cô nhớ hay không. – Thế Bảo nói.

– Tôi chỉ nhớ đến lúc tôi bắt đầu uống mà thôi, tôi không thể nhớ gì nữa. – Kelly lắc đầu.

– Vậy đề tôi nhắc cho cô nhớ. – Hàn Thế Bảo tiếnn lại gần Kelly hơn một chút. – Là cô đã uống rượu trên bàn của tôi, sau đó là say xĩn không còn biết gì. – Càng nói Thế Bảo càng tiến gần hơn một chút.Kelly càng nghiêng người mình về phía sau – Sau đó cô đã nôn ra xe của tôi, đáng nói hơn là nôn cả vào người tôi… lại còn cho rằng tôi là người xấu có ý đồ với cơ thể không đáng một xu của cô. – Hiện tại cô đã nghiêng hết cỡ, Thế Bảo càng lúc càng gần cô hơn.

– Vậy sao? Tôi… do tôi say quá. – Kelly cảm thấy có lỗi.

– Cô dự định sẽ giải quyết như thế nào đây. – Thế Bảo càng gần gương mặt của Kel mà nói.

– Tôi sẽ lau sạch xe cho anh, giặt sạch quần áo cho anh. – Kelly cúi mặt đáp.

– Quần áo tôi đã vứt hết, xe cũng đã mang ra rửa sạch trong đêm. Chỉ là cơ thể tôi, vẫn không thể nào xoá hết được cái mùi kinh dị ấy. Cô có dự định sẽ khử đi mùi đó trên cơ thể giúp tôi không?

Kelly nghe xong liền hiểu đây rõ ràng là kiểu đàn ông hạ lưu, Kelly muốn dùng chân đạp hắn ta xuống giường nhưng chân cô không thể nhấc lên nổi. Đêm qua hình như hắn có nói cô đã bị trất khớp.

– Thành thật xin lỗi anh, tôi sẽ gửi tiền mua loại xà phồng tốt nhất cho anh. – Kelly đáp. – Đây là nơi nào, anh cho tôi địa chỉ tôi sẽ nhanh chóng gửi tới.

– Đây là biệt thự Hàn gia, cô đến hằng ngày lại không nhận ra sao? – Thế Bảo nói.

Kelly tròn mắt khi nghe Thế Bảo nói như vậy, tập trung toàn bộ trí nhớ thì nhận ra đây chính là Hàn Thế Bảo, cô đã từng xem hình qua trang mạng lần tìm hồ sơ cho Win.

– Anh là Hàn Thế Bảo. – Kelly tròn mắt nói.

– Chào cô, gia sư cùa con trai tôi.

Kelly nhìn Hàn Thế Bảo từ đầu đến chân, bên ngoài khi anh ta mặc trang phục ở nhà thì trẻ hơn rất nhiều với những tấm hình nghiêm trang trên trang mạng. Anh là là cha của Win sao, trông bọn họ giống như hai anh em vậy.

– Anh là cha của Win. – Kelly nghi ngờ nhìn Thế Bảo. – Anh đã sinh con vào năm 15t ư. – Kelly không khỏi thắc mắc.

Hàn Thế Bảo là ghét nhất ai hỏi mình câu hỏi này, cô ta lại chính là đang hỏi câu hỏi cấm kị của anh. Đúng là cô ta ăn phải gan hùm rồi, Thế Bảo nhìn Kelly lạnh lùng nói.

– Nếu cô còn muốn sống, tốt nhất đừng quan tâm đến chuyện đó.

Kelly nhận thấy cái lạnh từ phía sau gáy, chắc chắn là anh ta xấu hổ rồi. Một cậu bé 15t mà làm cha chắc chắn là một nam nhân hư hỏng từ bé rồi. Cái quá khứ xấu xí kia, chắc là anh ta muốn che giấu là phải.

– Tôi sẽ không hỏi nữa, dù sao hôm qua cũng cám ơn và xin lỗi anh với những gì tôi đã gây ra. – Kelly tự hứa với bản thân sẽ không bao giờ uống rượu nữa. – Tôi muốn ra về. – Kel nhìn xuống quần áo của mình liền giật mình. – Nhưng sao tôi lại mặc quần áo này?

– Vậy cô muốn ngủ với một bộ quần áo bốc mùi kinh dị kia sao. – Thế Bảo quay lưng ra ngoài. – Vịt xấu xí như cô, tôi nhìn vào đã không thề hứng thú.

Kelly yên tâm phần nào, dù sao với lớp hoá trang xấu xí này đã cứu được cô thoát ra khỏi nguy hiểm trước miệng sói dữ. Cô nhớ đến lí lịch của Thế Bảo thì xác định anh ta chính là người không đàng hoàng. Những cô gái từng qua tay anh ta, có thể đếm cả đêm không hết.

Tuấn Anh đi vào bên trong cùng một chiếc xe lăn.

– Kelly, thất lễ. – Tuấn Anh đặt chiếc xe lăn đến sát giường rối bế Kelly xuống xe.

– Cảm ơn. – Kelly khẽ nói.

– Hàn tổng nói cô hãy nghĩ ngơi một chút, không cần đến đây hằng ngày nữa. Chân cô bị vậy sẽ khó mà đi lại. – Tuấn Anh vừa đẩy cô ra ngoài vừa nói. – Tôi sẽ đưa cô ấy đến chăm sóc cô, cô không đi lại được sẽ rất bất tiện.

– Không cần đâu, tôi có thể tự mình lo liệu được. – Kelly từ chối.

– Đây là lệnh của Hàn tổng, cô có thể đến nói trực tiếp với anh ấy. – Tuấn Anh đáp.

Thà để cho cô gái này trong nhà còn hơn lại gặp con người xấu xa đó. Kelly lắc đầu suy nghĩ đến những gì cô đã tìm hiểu về anh ta liền ngao ngán.

– Thôi được rồi, khi nào tôi có thể tự đi lại tôi sẽ đưa cô ấy đến Hàn gia. – Kelly nói.

Tuấn Anh bế Kelly lên xe, sau đó đưa cô về lại nhà.

******************************

Kelly bị thương ở chân nên không thể ra ngoài cũng đã gần một tuần qua, không biết tình hình bọn trẻ của cô ở trường đã thi cử thế nào, đặc biệt là kết quả của Win ra sao? Cô cảm thấy vô cùng khó chịu khi cô gái do Hàn thế Bảo mang tới nơi này, vì có cô ta nên cả ngày lẫn đêm Kel đều phải mang lớp hóa trang kia.

Kel đang nằm trong phòng đọc sách thì nghe tiếng chuông cửa bên ngoài. Cô thật là cảm thấy lạ lùng, là ai tới được nhỉ.

loading...

Kel nghe tiếng chị giúp việc mở cửa, sau đó là tiếng đóng cửa lại.

– Chị ơi, là ai vậy. – Kel từ trong phòng hỏi lớn.

Bên ngoài không có tiếng trả lời, chỉ nghe tiếng bước chân đang tiếng lại gần phía phòng cô. Đây không phải là tiếng chân thường nghe của chị giúp việc, tiếng bước chân nhanh và liên tục chính xác là của một người đàn ông. Là ai đến mà chị ta có thể cho vào mà không hỏi ý kiến cô chứ, là Hàn Thế Bảo sao?

Tiếng cửa gõ bên ngoài, Kel liền đáp. – Là ai vậy.

– Cô giáo, là tôi đây. – Win lên tiếng.

“ Là Win sao?” – Kelly thầm nghĩ sau đó liền nói. – Em vào đi Win, cửa không khóa.”

Win đầy cửa đi vào, nhìn Kelly từ đầu đến chân rồi đi lại gần.

– Cô đã khỏe hơn chưa?

– Hôm nay đại thiếu gia nhà họ Hàn lại quan tâm đến tôi sao?

– Tôi chỉ tiện đường ghé qua thăm cô. Dù sao cô cũng là gia sư của tôi. – Win nói.

– Win, thi tốt chứ. – Kelly hỏi.

– Đây là kết quả. – Win đưa một tờ giấy a4, được xé nham nhở cho Kelly.

Kelly nhìn qua, đây chẳng phải là bảng xếp hạng hoc kì này sao. Đây là danh sách 50 người đứng đầu khối 12. Kelly nhìn từng tên trong bảng xếp hạng, đến dòng thứ 5 thì thấy tên Hàn Thế Hào.

– Đứng thứ  5 toàn khối sao, cậu đã làm được thật sao? – Kelly trố mắt không thể tin.

– Tôi đã nói là tôi sẽ làm. – Win đáp.

– Cậu cố tình mang bảng xếp hạng này đến đây? – Kelly mỉm cười, xem ra cậu ta vẫn thật trẻ con muốn khoe khoang với cô.

– Nếu tôi nói, tôi chỉ lấy bảng xếp hạng kia làm lí do để đến thăm cô, cô có tin không? – Win không nhìn Kelly, ánh mắt mông lung nhìn về phía cửa sổ bên ngoài, miệng hơi cười nhẹ.

Kelly nghe những lời Win nói liền không thề hiểu nỗi trong đầu cậu trai trẻ này đang suy nghĩ điều gì.

– Win, hôm nay trông cậu lạ quá. – Kelly khẽ đưa tay mình lên trán Win, cậu ta bị sốt nên nói mê sản sao.

Win nắm chặt lấy bàn tay của Kelly đặt trên trán mình, đôi mắt nhìn sâu vào bên trong mắt cô.

– Cô giáo, có lẽ… tôi nhớ cô. – Win nói, ánh mắt tràn đầy yêu thương.

Kelly nhìn Win bằng đôi mắt ngạc nhiên, cậu ta không phải rất ghét cô sao. Hôm nay lại dùng ánh mắt như vậy nói nhớ cô.

– Vì tôi thích cô. – Win chưa đợi Kelly nói gì liền nói tiếp.

Lần này thì Kelly đơ hòan toàn. Đây là lần đầu tiên cô được một người khác giới nói thích. Nhưng đó lại là một cậu học sinh trung học, Kelly một lần nữa sờ vào trán Win.

– Win, cậu bị đau ở đâu sao?

– Tôi… nghiêm túc. – Win đưa bàn tay mình lên má Kelly khẽ mỉm cười nói.

Kelly lần này nhìn vào cái gương mặt khá nghiêm túc của Win liền có đôi chút lo lắng. Nếu cậu ta nghiêm túc thật, thích cô thật thì phải làm thế nào đây. Cô chỉ xem cậu ta như học trò, hơn nữa là một cậu em trai mà thôi.

– Win, tôi là giáo viên của cậu đó. – Kelly nói. – Vả lại, cậu không thấy tôi xấu xí sao? – Kelly khó hiểu, điều gì khiến Win thích cô.

– Kelly, tôi không hiểu vì sao những ngày qua không nhìn thấy cô ở trường và cả ở nhà tôi đều cảm thấy lo lắng và từng ngày trôi qua đối với tôi thật dài. – Win một lần nữa nắm lấy tay Kelly. – Tôi chưa từng trải qua loại cảm giác này, tôi thật sự cảm thấy khó khăn khi không nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé và nghe được giọng nói ngọt ngào của cô.

– Win. – Kelly thật không biết phải làm sao.

– Cô có thể làm bạn gái tôi hay không? – Win nhìn vào ánh mắt Kelly mà nói.

– Không được… không được. – Kelly vội rút bàn tay mình ra khỏi tay Win. – Tôi là giáo viên của cậu và hơn cậu rất nhiều tuổi. Win, hãy biết kìm chế cảm xúc và điều chỉnh nó lại, có lẽ vì cậu chưa từng qua lại với ai thân thiết nên bị lầm tưởng cái thứ tình cảm đó. Tôi nhắc lại, tôi là giáo viên của cậu và cậu không được phép thích tôi.

– Cô từ chối vì cô là giáo viên của tôi sao? – Win hỏi

– Đúng, tôi là giáo viên của cậu. – Kel không nghĩ mà gật đầu

– Nghĩa là không phải là vì cô không thích tôi? – Win hỏi tiếp

– Tôi rất thích câụ, nhưng đó chỉ là tình cảm của cô giáo dành cho học sinh mà thôi. – Kel giải thích

– Cô thích tôi là tốt rồi. – Win ôm chầm lấy Kelly. – Vậy thì hãy cứ thích tôi như vậy, cho đến khi tôi không còn là học sinh của cô nữa.

Win nói xong, không đợi Kelly trả lời liền đưa tay lên miệng Kelly như tỏ ý không muốn nghe cô nói điều gì nữa.

– Một ngày nào đó, tôi sẽ khiến cô nhìn tôi là một người đàn ông, không phải là một cậu học trò trung học nữa.

Win buông Kelly ra. Sau đó tiến về phía cửa mà bỏ đi, Kelly đứng im bất động.

– Cậu ta vừa nói gì ấy nhỉ, nhìn cậu ta như một người đàn ông sao?

Mục lục
loading...