Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 11


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 11: Con Vịt Đen Đuổi.

Kelly lái xe về nhà, cuộc sống hiện tại của cô cũng không khác cuộc sống bên Mỹ là bao nhiêu, vẫn sống một mình tự lo cho bản thân hằng ngày. Cuộc sống của cô cứ trôi qua như vậy, bí ẩn về bảng danh sách kia vẫn đi vào ngõ vắng và bế tắc, đôi khi cô muốn đưa nó cho anh Thiên Ân để anh tìm cách giải những ngôn ngữ kì lạ trên bảng danh sách đó nhưng cô lại nghĩ đến mẹ, câu nói trước khi bà ra đi, cô nào dám quên đi.

Cô đứng trước gương ngắm nhìn vẻ đẹp thật sự của mình, gương mặt này trừ cô ra chưa ai từng nhìn thấy qua. Một cô gái ở tuổi 20 như cô, cũng muốn mình trở nên xinh đẹp và có một cuộc sống bình thường như bao cô gái khác. Cô ước gì cha mẹ cô còn sống, phải chăng cô chính là người hạnh phúc nhất thế gian này. Kelly lấy tay sờ lên gương mặt trắng như tuyết của mình, khẽ mỉm cười:” Mẹ, mẹ có thấy con gái mẹ ngày càng xinh đẹp hay không? Liệu nhan sắc này có giúp gì được cho con không khi mà cuộc sống này toàn những người xấu xa.”

Cắt ngang dòng suy nghĩ của Kelly, tiếng chuông điện thoại cô vang lên. Là số của anh Thiên Ân, cô hơi ngậng ngừng không muốn nghe máy anh nhưng cuối cùng cô vẫn nghe máy, cô không thể từ chối anh Thiên Ân vì cô nợ anh rất nhiều.

– Em đây. – Kelly đáp.

– Kel, đến ngay Ciz Bar. – Giọng Thiên Ân gấp gút.

– Có chuyện gì sao anh? – Kelly không hiểu, cô không thích những nơi ồn ào như vậy.

– Anh vừa nhìn thấy một người, hắn ta từng bị cha em truy bắt trước cái ngày cha mẹ bị sát hại. – Thiên Ân nói.

Kelly cảm thấy tim mình đập mạnh hơn nhói đau, sau đó nhanh chóng lái xe đến Ciz Bar, đây chẳng phải là cơ hội cho cô hay sao. Nếu tên đó có liên quan đến cái chết của cha mẹ cô, cô nhất quyết cho hắn sớm đền tội.

Chiếc xe hơi màu trắng nhanh chóng dừng trước Ciz Bar. Đây là trung tâm giải trí lớn nhất thành phố này, Kelly bước xuống liền nhìn xung quanh tìm kiếm Thiên Ân nhưng không thấy anh. Cô tìm điện thoại mới sực nhớ lúc nãy vì đi qua gấp gáp mà để điện thoại ở nhà mất rồi.

Kelly không suy nghĩ nhiều nhanh chóng tiến vào bên trong, bấm nút lên tầng cao nhất chính là Ciz Bar. Bên trong tiếng nhạc xập xình chói tai, những ánh đèn loé lên khiến cô rối mắt không thể phân biệt được ai. Kelly tiến vào bên trong thì nhìn thấy những cô gái trước mặt ăn mặc khá hở hang đang lắc lư trên sàn, phía dưới là tiếng vỗ tay cuồng nhiệt của những người đàn ông háo sắc.

– Không thể tìm được anh Thiên Ân trong tình trạng này đuọc rồi, mình phải ra ngoài gọi cho anh ấy. – Kelly khẽ nói thầm, cô đang quay về phía sau thì những người phía trước tràn xuống khiến cô vấp ngã xuống sàn, tiếng nhạc quá lớn không ai có thể nghe thấy kêu thét của cô.

Thiên Ân gọi mãi vẫn không thấy cô nghe máy liền đi ra ngoài tìm thì nhìn thấy xe cô đã đậu phía trước, anh nhìn xung quanh vẫn không thấy Kelly đâu cả. Khi vào lại bên trong Ciz mà quan sát, cuối cùng cũng nhìn thấy từ ở phía dưới. Anh cố luồng lách đi tới phía cô, nhìn thấy cô bị đám đông người xô ngã liền muốn lao tới bảo vệ nhưng không thể.

Kelly cố gắng đứng lên nhưng chân cô dường như bị ai dẫm lên nên rất đau khiến cô không thể nhúc nhích nỗi. Vả lại, một cô gái xấu xí bị té ngã không khiến nam nhân quan tâm tới mà đỡ dậy. Dù có thấy đi chăng nữa bọn họ cũng ngó lơ mà thôi.

– Cô không sao chứ. – Một giọng nói vang lên.

Kelly ngước nhìn nam nhân trước mặt, trong ánh mắt thiếu thốn của Ciz khiến cô không thể nhìn rõ mặt người đàn ông kia, chỉ biết giọng nói của anh ta rất ấm áp.

– Chân tôi… rất đau. – Kelly đáp.

Người đàn ông kia không nói gì liền bế cô lên, tiếng về phía bàn của mình cách đó không xa.

Thiên Ân chạy tới đã thấy Kelly được người khác cứu đi rồi, muốn lao tới dành lấy cô nhưng nhận ra người đàn ông kia là ai thì khựng lại.

Hàn Thế Bảo đặt Kelly xuống ghế ở bàn VIP của mình, sau đó dùng tay tháo chiếc giày của cô ra xem xét vết thương.

– Có lẽ cô bị trật khớp rồi, sẽ không thể di chuyển trong vài ngày. – Hàn Thế Bảo nhìn đôi bàn chân nhỏ bé trắng trẻo nói.

– Cảm ơn anh đã cứu tôi ra khỏi đám đông đó. – Kelly khẽ nói.

– Nhiệm vụ của đấng nam nhi, chính là phải bảo vệ cho nữ nhi yếu đuối. – Hàn Thế Bảo mỉm cười nhẹ nhàng nói.

Kelly nhìn thấy nụ cười kia, ánh sáng le lói khiến một cô không thể nhìn rõ mặt. Chỉ cảm nhận đường nét trên gương mặt kia thật sự thu hút, giọng nói của anh ta dễ nghe vô cùng.

– Tôi có thể nhờ anh giúp tôi một việc. – Kelly mặc dù chân khá đau nhưng vẫn không quên mục đích đến nơi này.

– Cô cứ nói, tôi sẵn lòng.

– Anh có thể cho tôi gọi nhờ một cuộc điện thoại. – Kelly đáp.

Hàn Thế Bảo không suy nghĩ, đưa điện thoại mình về phía Kelly.

Kelly nhìn thấy trên màn hình điện thoại của người đàn ông kia là hình một cô gái khá xinh đep5 và vô cùng gợi cảm. Quả nhiên nam nhân tốt như anh ta tất nhiên là đã có bạn gái, cô thường nghe các bạn cùng khoá nói rằng nam nhân tốt trên đời đều đã có chủ cả rồi.

Kelly nhanh chóng bấm số của Thiên Ân mà gọi.

– Anh Thiên Ân, em đến Ciz rồi. Anh đang ở đâu. – Kelly thấy tín hiệu trả lời liền nói.

– Anh đang ở bên trong Ciz.

– Em đang ngồi ở… – Kelly không biết diễn tả thế nào liền nhìn qua người đàn ông kia.

Hàn Thế Bảo lại mỉm cười:” Bàn VIP khu A”

– Là bàn VIP khu A. Chân em bị thương rồi, anh đến đưa em đi được không? – Kelly nói.

Thiên Ân không muốn chạm mặt Hàn Thế Bảo, lại không muốn hắn ta biết anh và Kelly có mối quan hệ quen biết nên liền nói:” Kelly, em hãy gọi bảo vệ đưa em ra xe. Cha anh gọi anh về có việc gấp, anh xin lỗi.”

– Anh Thiên Ân, vậy còn tên kia. – Kelly ngạc nhiên nói lớn. – Chẳng lẽ anh đã quên vì sao gọi em đến đây.

– Anh mãi đi tìm em nên đã để lạc mất hắn rồi. Chúng ta đã biết hắn ở gần đây, anh sẽ nhanh chóng tìm ra tên đó. – Thiên Ân thoái thác. – Anh đi đây, xin lỗi em.

loading...

– Alo, alo, anh Thiên Ân. – Kelly hét lên trong điện thoại khi mà Thiên Ân đã cúp máy.

Kelly nhìn màn hình điện thoại tối đen, chẳng lẽ cô lại để mất đi một cơ hội để tìm hiểu về bí ẩn kia hay sao. Kelly nhìn thấy ly rượu màu đỏ trước mắt, chẳng suy nghĩ nhìu mà đưa lên môi uống cạn.

– Ấy, vị tiểu thư này, loại rượu này rất mạnh… cô uống như vậy sẽ nhanh chóng say đấy. – Hàn Thế Bảo ngăn lại, cô ta đang rót thêm một ly nữa.

– Nào, ân nhân… mời anh một ly. – Kelly hất tay Thế Bảo ra, đẩy ly rượu vừa rót qua phía thế Bảo.

– Thì ra là rót cho tôi sao. – Thế Bảo mỉm cười, cầm ly rượu đưa lên.

Anh vừa đưa ly rượu lên miệng thì liền phun ra vì bị sặc. Cô gái đối diện anh, là gia sư của con trai anh đang nâng cả chai Gin tu trực tiếp vào miệng.

– Này, cô uống như vậy… thật sự sẽ say đó. – Thế Bảo lần đầu tiên thấy phụ nữ như cô ta, thật không hề có một chút thuỳ mị e dè trước mặt anh.

Kelly ngước mặt lên nhìn Thế Bảo, rượu mạnh đã ngấm vào bên trong cơ thể. Cô đưa tay lên gương mặt hoàn mỹ của Thế Bảo, vuốt má anh xong xuống bờ môi anh. Sau đó nước mắt Kelly khẽ rơi xuống:” Cha, có phải là người quay về tìm con không. Con… cảm thấy mình quá yếu đuối… mình quá vô dụng.”

Vừa nói xong Kelly gục xuống, mem say đã ngấm vào bên trong cô thể nóng hừng hực của cô. Hàn Thế Bảo nhìn cô gái xấu xí này mà ngao ngán, vì sao trên đời lại có loại phụ nữ không sợ trời không sợ đất như cô ta chứ, trước mặt một người đàn ông xa lạ lại say không biết gì.

Hàn Thế Bảo bế KElly trên tay mà đi ra xe, trong người cũng có chút mem say nên Thế Bảo liền gọi Tuấn Anh đến.

– Hàn tổng, cô giáo của Win vì sao lại thành thế này. – Tuấn Anh bất ngờ nhìn thấy Kelly đang được Thế Bảo bế trên tay.

– Đừng hỏi nhiều, mau bế cô ta quăng lên xe cho tôi. – Thế Bảo liền nói.

Tuấn Anh nhanh chóng đón lấy Kelly đưa cô vào ghế phía sau chiếc xe hơi màu đen, Thế Bảo nhanh chóng ngồi vào phía trước.

– Hàn tồng, anh xuống phía sau ngồi với cô ấy đi, tôi sợ cô ấy sẽ lăn ngã xuống dưới. – Tuấn Anh nhìn Kelly nói.

Hàn Thế Bảo tức giận vì dính phải cô gái này. Anh mở cửa xe bước xuống, đóng mạnh cửa kêu ầm một tiếng. Sau đó tức giận dùng chân đá một hòn đá dưới đường, ngờ đâu hòn đá bay vào chính xe của anh, gây ra một vết móp và xướt không hề nhỏ.

– Chết tiệt, cô ta là con vịt xấu xí đen đua xui xẻo mà. – Hàn thế Bảo càng tức giận hơn, đi vào phía sau xe nơi mà Kelly đang nằm.

Tuấn Anh bình thường nghiêm trang ít khi cười, nhưng nhìn thấy lần đầu tiên Hàn tổng vì phụ nữ mà khổ sở tức giận như vậy liền cảm thấy thú vị mà bật cười. Tuấn Anh nhanh chóng bước vào vị trí và cho xe chạy đi.

– Nóng quá, vì sao lại nóng như vậy. – Kelly khẽ kêu lên.

– Để tôi hạ nhiệt độ. – Tuấn Anh nhìn thấy ánh mắt Thế Bảo nhìn Kelly khó chịu liền nói.

Kelly vẫn cảm thấy người cô nóng ran, không thể nào chịu được nữa liền cởi bỏ chiếc áo bên ngoài. Bên trong chỉ còn mặc một chiếc áo ba lỗ mà đen, chiếc áo sơ mi bên ngoài đã được vứt lên mặt Hàn Thế Bảo.

Tuấn Anh nhìn vào gương chiếu, nhìn thấy cảnh tượng này liền phụt cười nhưng không dám cười ra tiếng, Hàn tổng sẽ càng tức giận hơn.

– Chúng ta đưa cô ấy về đâu đây? – Tuấn Anh hỏi.

Thế Bảo đưa tay cầm chiếc áo của Kelly vứt sang một bên, tuy nhiên vẫn kịp hít mùi hương của cô còn lưu trên chiếc áo kia.

– Về Hàn gia. – Thế Bảo đáp.

– Vâng. – Tuấn Anh gật đầu.

Một cơn cồn cào từ trên trong ruột gan Kelly như sôi lên, cô từ từ ngồi dậy vì khá khó chịu khi nằm như vậy. Kelly nhìn về phía Thế Bảo mỉm cười.

– Anh là ai vậy hả? – Dùng hai tay đặt lên mặt Thế Bảo, đưa gương mặt mình lại gần mà nhìn.

– Anh là người xấu phải không, lợi dụng lúc tôi say mà dở trò sao? – Kelly nhìn thấy chiếc áo mình đang nằm phía Thế Bảo liền nghĩ anh là người xấu. Sau đó lấy tay tát nhẹ nhiều cái vào mặt Hàn Thế Bảo. – Anh mà dám đụng vào người tôi, anh chết chắc. – Kelly lớn tiếng.

– Cô gái này, cô đã ăn gan hùm sao? – Hàn Thế Bảo mắt long lên sự giận dữ, cả đời anh chưa bao giờ bị ai tát như vậy. Sau đó đẩy Kel ra khỏi mình.

Kel không giữ được thăng bằng mà lại tiếp tục ngã ra ghế. Sau chưa đầy 30s sau liền bật dậy.

– Anh.. tôi… muốn… – Kelly nhìn Thế Bảo mà nói, ánh mắt đầy mơ màng.

Hàn Thế Bảo tự đặc, quả nhiên cô ta cũng chỉ như bao cô gái khác, làm sao có thể cưỡng lại sự quyến rũ của anh. Hàn Thể Bảo đáp:”  Xin lỗi, nhưng cô không phải là dạng người mà….” – Hàn Thế Bảo chưa kịp nói hết câu liền hét lớn.

Kelly đã nôn tất cả những gì trong bụng mình lên người Hàn Thế Bảo, và cô nói cô muốn… chính là muốn nôn…

Tuấn Anh ngồi phía trên, không kịp cứu Hàn tổng đành phải nhanh chóng tăng tốc chạy về biệt thự Hàn gia để anh nhanh chóng thay trang phục.

– Kelly……. – Hàn Thế Bảo hét lớn.

Kelly sau khi nôn xong, trong bụng đã chị yên không còn cồn cào nữa thì dùng chiếc áo vest của Hàn Thế Bảo lau miệng rồi lại lăn ra xe mà ngủ.

Mục lục
loading...