Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 107


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 107: Anh Nợ Em Một Lời Yêu

Anh và cô cùng nhau bước vào mật thất tại căn biệt thự nằm sâu trong rừng, nhìn những bức ảnh bị xé tan tành cả cô và anh đều có đôi chút kinh ngạc. Anh càng nắm chặt tay cô hơn, anh có cảm giác Hàn phu nhân đã lẫn trốn bên trong. Chỉ có bà ta mới canh ghét mà hành động thiếu suy nghĩ như vậy.

– Tấm hình này vẫn còn nguyên vẹn. – Kelly cuối xuống nhặt bức hình lên. – Đây là bức hình em và mẹ chụp chung.

Cô cẩn thận đặt tấm hình kia vào trong túi xách, sau đó tiếp tục đi theo phía sau anh…

Trước mặt họ là rất nhiều khung ảnh nằm dưới sàn không theo một trật tự nào, những mảnh kính vỡ nát khiến bức hình trầy xước không nguyên vẹn. Chiếc bàn cũng đã bị đẩy ngã nằm sang một góc.

– “ Phía sau tình yêu… là một tình bạn bền vững”.

Kelly khẽ đọc dòng chữ mà cô nhặt được…

– Là nét bút của cha nuôi anh. – Hàn Thế Bảo khẽ nói.

– Đây là thứ họ muốn để lại cho chúng ta? – Kelly không hiểu.

Hàn Thế Bảo không đáp, bàn tay anh đẩy cánh cửa ngay trước mặt mình, cả hai cùng nhau bước ra ngoài kinh ngạc khi nhìn thấy Hàn phu nhân đang nằm bất tỉnh trên ban công.

– Hàn phu nhân, mau tỉnh lại… – Hàn Thế Bảo đưa bàn tay lay người bà ta mà gọi.

Đôi mắt Hàn phu nhân khẽ mở ra.. nhìn Hàn Thế Bảo liền mỉm cười… sau đó nhìn về phía sau anh là Kelly cũng đang đưa mắt nhìn bà. Đôi mắt bà ta ra vẻ sợ hãi, nụ cười tắt bật dậy mà hét:” Đừng tới đây… Tú Yên… không phải tôi đâu… làm ơn đừng giết tôi.”

Bà ta vừa hét vừa xông tới đẩy mạnh vào người Kelly rồi vụt bỏ chạy mất. Anh nhìn thấy liền đỡ cô nên để vụt mất bà ta… nhưng bên ngoài Tuấn Anh đang đợi, bà ta chạy ra sẽ dễ dàng bị bắt lại mà thôi.

– Hàn phu nhân, ánh mắt bà ta rất lạ. – Kelly khẽ nói.

– Có lẽ… đã đến lúc ông trời trừng phạt những gì bà ấy đã gây ra. – Hàn Thế Bảo phiền não nói.

– Chúng ta về thôi, Thế Bảo? – Kelly không muốn ở lại nơi này một chút nào, cô cảm thấy nó thật sự chỉ mang lại những điều không tốt… Thiên Ân tử nạn, cha của anh cũng chết trong rừng… đến Hàn phu nhân cũng đã trở thành người ngây dại.

– Chúng ta con chưa tìm ra thứ cần tìm mà?

– Thứ cần tìm sao? – Kelly nhìn anh. – Không ai đã tìm ra rồi sao, có lẽ nó chỉ là một trò đùa vui của cha mẹ… nhưng bọn họ lại nghĩ là thật.

– Phía sau tình yêu, là tình bạn bền vững. – Hàn Thế Bảo nói. – Trên đường đi lấy chúng ta để mở cửa… nhưng đến cuối cùng thì phải nhờ đến “ những người bạn” mà cha mẹ em cho là “bền vững” kia để mở ra.

Hàn Thế Bảo nhìn lại vị trí mà Hàn phu nhân nằm lúc nãy… anh đưa tay gõ vào lan can làm bằng những viên đá màu đen. Tiếng “ cộc cộc” vang lên, Kelly khá bất gờ.

– Tiếng động này, bên trong rỗng ư… đáng lý ra phải đặc chứ?

Hàn Thế Bảo nhìn cô hơi mỉm cười… anh mò mẫn từ phía dưới và xung quanh cuối cùng cũng tìm được nút công tắc mà mở ra… bên trong phát sáng một cách kì lạ. Khi anh mang chiếc hộp bên trong ra ngoài.

– Là một chiếc nhẫn mặt đá Grandidierite. – Hàn Thế Bảo khẽ nói.

– Đây mới thật sự là thứ cha mẹ em để lại ư? Bên trong còn một mảnh giấy. – Kelly nhìn vào chiếc hộp mà nói.

Anh kéo mảnh giấy nhỏ kia ra, dòng chữ thon thon có vẻ hơi nhòe đi:” Dành cho tình yêu bất diệt.”

Tình yêu bất diệt ư. Kelly nhìn chiếc nhẫn mà anh đặt vào tay cô mà suy nghĩ, thật sự ra thì sự tồn tại của cô trên thế gian này có thật sự là điều đúng đắn hay không, liệu Hàn phu nhân có thật sự đáng trách cứ hay không. Cô lặng người đôi chút, nắm chặt chiếc nhẫn đá quý kia trong tay, đưa mắt nhìn về phía xa xôi trùng trùng điệp điệp màu xanh thẳm trước mắt. Hoàng lão gia chỉ vì chiếc nhẫn này mà phản bội lại tình cảm bạn bè cao đẹp, cuối cùng làm hại cả đứa con trai duy nhất, Hàn phu nhân thì hận mà trở nên tàn ác… đến cuối cùng thì trờ nên ngây dại. Con cô, đứa con của một mối tình vụn trộm kia… có xứng đáng để tận hưởng mọi thứ hay sao. Cô yêu mẹ mình, nhưng… rõ ràng cha mẹ cô không hoàn toàn là đúng.

– Em đang nghĩ điều gì. – Anh đưa hai tay từ phía sau ôm lấy vòng eo Kelly, giọng nói ấm áp truyền vào tai cô.

– Mọi thứ hiện tại khiến em cám thấy không tin tưởng vào thứ gọi là tình yêu bất diệt mà cha mẹ em nhắc tới. – Kelly vẫn đưa ánh mắt buồn nhìn về phía xa. – Tình yêu của họ, mang lại đau khổ cho người khác… em đã hiểu vì sao anh không thể ra tay với Hàn phu nhân có phải vì suy nghĩ hiện tại của em giống anh.

Anh hơi khẽ đôi môi mỉm cười, sau đó hôn vào làn tóc dài mượt của cô hít mùi hương nhẹ nhàng phản phát. Anh vui vì cô đã hiểu tâm tư của anh, mối thù hận của cô dành cho Hàn phu nhân quá lớn, anh đã lo nghĩ cô vì điều đó mà không thể suy nghĩ… nhưng chính cô đã không khiến cho anh thất vọng, ngược lại càng có lí do để anh không bao giờ muốn vụt mất người phụ nữ này.

– Kelly… quên hết thù hận đi, chúng ta sẽ sống thật vui vẻ và hạnh phúc.

Cô đưa chiếc nhẫn đá quý sáng lấp lánh kia lên cao qua đầu mình, sau đó khẽ nói:” Còn nó.”

– Nó là của em, tùy em quyết định.

– Tình yêu của họ dù có đẹp đến đâu cũng không khỏi khiến người khác chê cười… em không muốn giống như họ. – Kelly quay đầu lại nhìn thằng vào mắt anh.- Hàn tổng à, anh sẽ lấy em khi em là một kẻ trắng tay không hề có của hồi môn chứ.

– Ý em là?

– Em vẫn sẽ là Phạm Bảo My, là một đứa trẻ mồ côi cha mẹ… là một cô gái ngoài tình yêu trọn vẹn dành cho anh đều không có gì cả?

Anh đưa bàn tay ôm lấy cô, đôi môi khẽ nói:” Với anh, chỉ cần em yêu anh như thế đã là quá đủ.”

Cô tựa đầu vào vai mình, đôi mắt nhắm lại… chiếc nhẫn đá quý kia vẫn nắm chặt trong tay với rất nhiều dự tính thú vị trong đầu.

Khi họ cùng bước ra khỏi căn biệt thự thì Tuấn Anh vẫn còn đang đứng đợi bên ngoài, cô có nghe Thế Bảo nói về sự việc của Tuấn Anh… tuy rằng cô rất muốn Tuấn Anh quay về cùng vợ con nhưng quyết định vẫn là ở anh ấy, cô chỉ xót xa cho Hải Yến… có lẽ rất đau lòng.

– Hàn tổng, khi nãy Hàn phu nhân hoảng loạn chạy ra khỏi nhà… tôi đã bắt bà ấy lại và cho người mang đến bệnh viện. Tình trạng của bà ấy rất không bình thường.

– Chúng ta quay về Hàn gia thôi. – Hàn Thế Bảo gật đầu bước đi trước. Kelly từ phía sau nhìn Tuấn Anh sau đó cũng lặng lẽ bước đi.

Trên xe về lại biệt thự Hàn gia, Kelly nhìn lên chiếc gương chiếu hậu nhìn về phía Tuấn Anh đang ngồi phía dưới.. Hàn Thế Bảo nhìn thấy liền đưa một tay đang lái xe nắm lấy tay Kelly nhìn cô mà lắc đầu.

– Không sao đâu, Kelly cô muốn hỏi điều gì sao? – Tuấn Anh nói.

– Không… không có gì. – Kelly vội đáp.

– Cô thắc mắc vì sao lúc nào tôi cũng mang găng tay, mặc áo khoác da mặc dù trời rất nóng… phài không? – Tuấn Anh nói.

– Tuấn Anh… xin lỗi, cô ấy không có ý gì đâu? – Hàn Thế Bảo nói.

– Hàn tổng, tôi cũng không muốn giấu Kelly… cô từng hỏi vì sao tôi lại không muốn quay về cùng Hài Yến ư… tôi đã im lặng bỏ đi mà không đáp. – Tuấn Anh tựa lưng vào chiếc ghế mà nói.

Kelly thật sự là muốn biết lí do gì khiến Tuấn Anh có thể quyết định từ bỏ vợ con anh trong khi cô tin chắc anh yêu Hải Yến rất nhiều.

– Tôi rất muốn quay về cùng cô ấy, cùng đứa con mà tôi đã để cô ấy vất vả sinh ra và nuôi dưỡng khi không có tôi bên cạnh. Nhưng quay về làm gì, khi chỉ mang lại cho cô ấy đau khổ hơn… khi tôi đã trở thành một kẻ tàn phế. – Tuấn Anh từ từ cởi bỏ chiếc áo khoát trên người, cùng chiếc găng tay ra…

Kelly bịt miệng lại để không phát ra tiếng hét… đôi mắt cô rưng rưng lệ đầy hoảng hốt.

Hàn Thế Bảo cho xe dừng lại bên góc đường… bàn tay anh rung lên không thể tiếp tục cầm lái… mặc dù đã biết sự thật phía sau nhưng anh vẫn không thoát khỏi sự bàng hoàng.

****************

Đám cưới của Tú Anh và Diệu Anh sẽ diễn ra vào ngày mai… mọi người trong Hàn gia đang chuẩn bị mọi thứ vì khuôn trang nơi này khá rộng rãi có thể chứa được lượng khách rất đông đúc. Mọi người ai nấy đều vui vẻ ra mặt, cuối cùng Tú Anh sau bao nhiêu ngày tháng buồn bã cũng đã chịu mở lòng với cô gái khác, quên đi cô ca sĩ lắm tai tiếng kia…

– Nghe nói lần này là Song hy lâm môn, cậu Tú Anh vừa đón mẹ vừa đón con về nhà. – Một người làm ra vẻ vui mừng nói.

– Rất may là cuối cùng cũng có người cướp được trái tim của cậu ấy, thời gian đầu cô ca sĩ kia bị tai nạn, tâm trạng cậu ấy thật suy sụp.

– Suỵt, đừng nhắc đến cô ca sĩ đó nữa. – Cô gái kia lắc đầu. – Phải để hôn lễ lần này trọn niềm vui chứ.

– Tôi chỉ cảm thấy ấm ức thôi… cậu Tú Anh vừa đẹp trai lại tài giỏi như thế mà lại yêu một cô ca sĩ lắm chiêu nhiều trò, còn nhớ năm đó mang cái thai không biết của ai đến phá đám cưới của Hàn tổng… sau đó không biết mặt dày thế nào lại câu dẫn cậu Tú Anh.

– Đừng có nói nhiều, coi chừng cái mồm hại cái thân… cô Hạ Tuyết bạn gái cậu Win rất thân thiết với cô ta đó.

Hạ Tuyết từ bên ngoài đi vào nghe được câu chuyện trên thì lấy làm tức giận, bọn người này xem ra không hiểu đầu đuôi câu chuyện lại dám đặt điều nói xấu chị An Nhiên đáng thương. Lại nhìn thấy mọi thứ được trang hoàng cho lễ cưới thì tâm trạng càng tồi tệ hơn. Hạ Tuyết bước tới cô người làm kia với gương mặt trắng bệt thì tức giận.

– Cô vừa nói ai mặt dày nhỉ? – Hạ Tuyết đứng phía sau bọn họ mà nói.

Tưởng có thêm một kẻ nhiều chuyện đến tám, cô ta liền bật cười lên mà đáp” Là cái cô ca sĩ An Nhiên, bạn gái cũ của cậu Tú Anh”…nhưng khi quay lại nhìn thấy Hạ Tuyết liền xanh mặt.

– Hạ Tuyết, em đến rồi. – Win từ bên trong bước ra, nhìn thấy cô liền bước tới nhưng nhìn thấy trên gương mặt cô đầy nét tức giận. – Có chuyện gì sao?

– Win, đuổi cô ta đi. – Hạ Tuyết chỉ cô gái trước mặt mình mà nói.

Win nhìn cô gái người làm đang cuối thấp đầu, gương mặt tái đi trong sợ hãi.

– Nói anh nghe, việc gì làm cho cô gái xinh đẹp của anh tức giận.

– Win thiếu gia… tôi biết lỗi rồi, xin đừng đuổi tôi. – Cô gái kia biết Win vài năm gần đây luôn thân thiện với mọi người, dù ai mắc lỗi nào cũng chỉ nhắc nhở chứ chưa đuổi ai ra khỏi nhà.

– Cô ta phạm một lỗi không thể bỏ qua, chính là nói xấu gia chủ.

loading...

– Cô đã nói những gì? – Win hỏi.

– Tôi đãm bảo không hề nói xấu Hàn gia… chưa bao giờ. – Cô gái kia vội lên tiếng.

– Tôi và Win đã định ngày kết hôn… tôi cũng có thể xem là gia chủ của cô, phải không?

Cô gái gật đầu…

– Cô nói chị An Nhiên mặt dày, chị ấy là là chị em thân thiết của cô… nhìn thấy chị ấy chính là nhìn thấy tôi, không phải là cô đang ám chỉ tôi mặt dày… đi câu dẫn thiếu gia các người ư? – Hạ Tuyết đáp. – Tôi chỉ muốn nói với cô một điều… đừng bao giờ nói ra điều gì khi mính thật sự không biết rõ ngọn ngành… cô sẽ phải nhận lấy hậu quả.

Cuối cùng thì Win cũng hiểu rõ nguyên nhân khiến cô gái hiền lành kia tức giận, quả nhiên chỉ có việc của chị An Nhiên mới có thể khiến Hạ Tuyết không thể kìm nén bình tĩnh được. Win nắm lấy tay Hạ tuyết mà xoa:” Được rồi, em bớt giận một chút… anh sẽ xữ lý việc này sau.”

Hạ Tuyết nhớ việc mình cần tìm Win mà đến đây, nhìn qua cô gái người làm này cảm thấy cũng đáng thương… có lẽ cô cũng đã quá đáng khi hất bỏ miếng cơm của người khác, Hạ Tuyết bước đi theo phía sau Win… miệng khẽ nói “ Khi nãy em chỉ hù cô ta thôi, anh đừng đuổi người ta.”

Win khẽ bật cười, đúng là người con gái anh yêu…

– Win, em cần anh giúp. – Hạ Tuyết đóng cánh cửa phòng lại mà nói.

– Em nói đi.

Hạ Tuyết đưa cho Win một chiếc dĩa CD, sau đó nói:” Ngày mai anh giúp em phát những bài hát này trong bữa tiệc”

Win nhìn chiếc đĩa kia có chút nghi ngờ.

– Anh yên tâm đi… đây là những bài hát em tuyển chọn hay nhất để tặng cho chú ấy trong buổi lễ.

– Được, chuyện này cũng không quá khó khăn.

– Cảm ơn anh. – Hạ Tuyết mi vào má Win một cái.

– Trả công như vậy thật không xứng. – Win nắm tay Hạ Tuyết mà nói, ánh mắt đầy tà ý.

– Em phải quay về nhà chăm sóc chị An Nhiên đây… để mẹ chị ấy một mình em không yên tâm lắm. – Hạ Tuyết đáp.

– Anh biết em thương chị ấy… nhưng đừng làm gì quá sức mình.

– Anh tin tưởng em chứ, Win.

Win khẽ cười gật đầu…. “ Ừ, anh tin em.”

Hải Yến mặc một chiếc đầm thật đẹp, đã từ rất lâu cô không động vào những chiếc đầm như vậy. Tuấn Hải đã bị cha cô mang về Triệu gia từ đêm qua vì ông ấy nói nhớ cháu ngoại không thể nào chịu được nữa… lại nghĩ đến đám cưới của Tú Anh nên cô đồng ý đưa Tuấn Hải về ngoại. Cô bước vào trong lễ đường, nhìn thấy bức ành cưới phía ngoài cổng, người đàn ông trong hình phong độ cùng cô dâu xinh đẹp mà khẽ cười… cô và Tuấn Anh hình như còn chưa có một lần cùng nhau khoát lên mình bộ áo cưới này.

– Chúc mừng chú. – Hải Yến mỉm cười trao lời chúc mừng cho Tú Anh.

– Chị không mang Tuấn Hải đến sao? – Tú Anh khẽ hỏi. trên người mặc một bộ vest màu trắng hệt như bạch mã hoàng tử.

– Không, thằng bé đang ở bên cạnh ông ngoại. – Hải Yến cười, sau đó nói tiếp. – Cô dâu rất đẹp, quả nhiên là mắt của đào hoa công tử chọn.

Cô đến khá sớm, chỉ định ghé qua chúc mừng rồi ra về. Từ lâu cô đã không muốn lui tới những nơi đông người, không thích sự náo nhiệt… cô sợ cái cảm giác cô đơn khi xung quanh có rất nhiều người nhưng lại tìm mãi không thấy người cô cần tìm… Thà cứ một mình trên con đường vắng người, cô sẽ bớt đi hy vọng.

Hạ Tuyết đến chiếc bàn đang đặt một quyển sổ để mọi người cùng nhau ghi lời chúc cho cặp đôi hạnh phúc kia… cô mở ra nhìn thấy một chữ kí khá quen thuộc nhưng rồi lại phớt lờ đi… cô nghĩ là mình bị ám ảnh vì bức ảnh cưới khi nãy mà thôi.

Hải Yến chào hỏi qua vài người thì dự định rời đi, cô nhìn thấy Tú Anh với một bộ vest đen từ phía xa… trong đầu không suy nghĩ điều gì nhiều, có lẽ là chú ấy thay đổi trang phục.

Diệu Anh ngồi trong phòng thay trang phục, cô ngồi trước tấm gương lớn nhìn mọi người đang trang hoàng cho cô. Cô cảm thấy như hạnh phúc may mắn đang mỉm cười với cô, có một người chồng mơ ước, tương lai sáng lạng lại vô cùng giàu có. Diệu Anh luôn mỉm cười nghĩ về tương lai không xa của mình.

– Cô đang rất hạnh phúc vì cướp được bạn trai của người khác nhỉ. – Hạ Tuyết mặc trên người một bộ váy màu đen u ám mà nói.

Diệu Anh nhìn những người xung quanh đang cuối đầu chào Hạ Tuyết liền nói:” Các chị ra ngoài đi, tôi có việc riêng cần nói.”

Mọi người nhanh chong bước ra ngoài, chỉ con lại hai cô gái bên trong.

– Cô lại muốn đánh tôi ư, cô sẽ không còn cơ hội bảo vệ chị cô nữa… Tú Anh dù có chuyện gì xảy ra cũng sẽ cưới tôi.

– Cô đã chắc chắn rồi ư? – Hạ Tuyết khẽ cười.

Sau nụ cười của cô, một điệu nhạc vang lên khắp bữa tiệc khiến không khí lặng đi. Trong giới không ai không biết mối quan hệ giữa An Nhiên và Tú Anh, hôm nay anh kết hôn cùng cô gái khác lại đi phát nhạc của An Nhiên, điều này không phải là đang chọc tức cô dâu ư?

– Cô nghĩ tôi sẽ tức giận với trò trẻ con này của cô ư? – Diệu Anh hơi cười nói.

– Tất nhiên là tôi đâu thể xem thường cô như vậy. – Hạ Tuyết nhúng vai quay đầu bỏ đi. – Chỉ là muốn chồng sắp cưới của cô, tưởng nhớ một chút đến chị An Nhiên… bước lên lễ đường cùng một người nhưng ý nghĩ đang hướng về người khác… chắc cô hạnh phúc lắm.

Hạ Tuyết nhếch cười bỏ đi… để lại sự tức giận trên gương mặt Diệu Anh…

Giọng hát đầy oán trách trong bài hát của An Nhiên khiến mọi người nhìn nhau ái ngại, Tú Anh nghe giọng hát của An Nhiên thì tâm tư có chút đau buồn… nhưng dù sao anh đã quyết định, Tú Anh ra lệnh tắt nhạc đi.

– Không thể tắt được, hệ thống loa đã bị truyền vào một máy khác. – Người ờ bộ phận âm thanh thông báo.

Tú Anh nhìn Hạ Tuyết đang khoanh hai tay từ phía xa nhìn anh… anh hiểu chính là do cô gái này bày trò.

– Được rồi, vậy để nhạc này cũng được. – Tú Anh xua tay.

Từng bài, từng bài trong album “ Anh nợ em một lời yêu” của An Nhiên khiến Tú Anh càng cảm thấy day dứt.

“Nụ cười của anh sưởi ấm trái tim em

Tiếp thêm sức mạnh cho em

Khôi phục lòng tin trong em

Để em yêu anh cuồng nhiệt.

Là anh nợ một em một lời yêu

Có nhớ không anh những ngày hè ấy

Có nhớ không anh mùa đông đầy tuyết

Từng mãng kí ức lùa về trong tim em, cứ từ từ hiện ra…

Anh chính là kí ức duy nhất cuối cùng còn sót lại trong tim em.

Là anh nợ em một lời yêu

Em đã chờ đợi câu nói từ bờ môi anh

Em đã mong đợi anh nói ra điều đó

Em sẽ gật đầu và nắm lấy tay anh

Và ôm chặt lấy anh.

Khẽ nói:” Em yêu anh””

Từng câu hát du dương của An Nhiên khiến trái tim Tú Anh đập mạnh, chiếc ty thủy tinh đựng đầy rượu đỏ… anh uống cạn.

Hàn Thế Bảo đứng trên bụt cao làm người chủ hôn cho họ, Kelly ngồi phía dưới mà lắng nghe tiếng nhạc du dương kia quả thật không hợp với bữa tiệc hôm nay tý nào.

Tú Anh dìu Diệu Anh từ từ bước vào con đường đầy hoa hồng, tiến đến khán đài dưới ánh mắt chờ đợi của nhiều người.

Từ bên ngoài, mọi người ai nấy đều không nhìn cặp cô dâu chú rễ nữa mà đưa mắt nhìn vào cô gái mặc một chiếc đầm màu trắng, mái tóc dài xõa ra hơi rối một chút. Trên gương mặt tuy không trang điểm nhưng có thể toát lên một nét đẹp… tuy nhiên da cô hơi xanh, gương mặt ốm đi nhưng vẫn có thể nhận ra cô là ai.

– Hà Tú Anh, kết hôn lại không mời em ư? – Giọng nói kia vang lên, Tú Anh sửng sốt quay lại… Diệu Anh cũng quay lại nhận ra chính là An Nhiên đã thật sự tỉnh lại.

Mục lục
loading...